Chương 247: Tết liễu

Rời Vị Thành, đến Trường An, vào thư viện, liều mạng lên lầu, cuối cùng cũng vào được hậu sơn, thế nhưng còn chưa kịp học được bao nhiêu thứ, Ninh Khuyết đã phải dẫn theo đám học sinh tiền viện viễn chinh biên ải Yến Bắc. Giờ ngẫm lại chắc chắn là kết quả sau khi hoàng đế bệ hạ và thư viện đã bàn bạc kỹ lưỡng. Tới hoang nguyên lại nhận được tin tức từ Thiên Xu Xử, sơn môn Ma Tông mở ra sâu trong lòng hoang nguyên, Thiên Thư xuất thế, Ninh Khuyết không thể làm gì khác đành phải bắc thượng. Trải qua biết bao khảo nghiệm, thậm chí có thể coi là tra tấn, cuối cùng kế thừa y bát của tiểu sư thúc. Nhìn thế nào thì đây cũng là ý chí của Phu Tử thể hiện. Hoàng đế bệ hạ và Nhan Sắt đại sư còn không chút do dự giao đại trận của thành Trường An vào tay hắn. Những việc này đều minh chứng cho sự tin tưởng và kỳ vọng của triều đình và thư viện dành cho hắn. Ninh Khuyết hiểu rất rõ, nên cũng không thấy bất ngờ khi nghe những lời này của Lý Ngư. Hắn chỉ là không suy nghĩ vấn đề này tỉ mỉ, bởi dẫu có đạm mạc vô tình như hắn, vẫn cảm thấy việc những người kia ra đi là một chuyện bi thương. - Ta không cho rằng những chuyện đó sẽ xảy ra trong thời gian ngắn. ḱyhuyen.comNinh Khuyết nói. Giọng Lý Ngư hơi khàn đi: - Có lẽ những lời ta nói không mấy lọt tai, đôi khi nghĩ đến tương lai, ta cũng thấy mịt mờ, lo lắng và buồn bã. Nhưng con người hễ già đi thì sẽ rời bỏ thế gian. Phụ hoàng đang độ tráng niên, nhưng thực tế sức khỏe không hề tốt như vẻ ngoài. Trước khi gả xa tới Kim Trướng, ta từng hỏi thăm Thái Y Viện, phụ hoàng năm xưa từng chịu một vết thương rất nặng, thương thế kéo dài tới tận bây giờ, thuốc thang căn bản vô phương cứu chữa, thế nên mới thường xuyên ho khan. Ninh Khuyết nhớ lại những cảnh tượng lúc ở cùng bệ hạ trong ngự thư phòng, nhớ lại những tiếng mắng "ngu ngốc" đầy khoái ý, và cả những tiếng ho thỉnh thoảng vang lên, hắn im lặng không nói. - Hứa Thế tuy là cường giả đỉnh phong võ đạo, nhưng lão đã rất già rồi, và cả thế giới đều biết lão có bệnh phổi kinh niên, dù điều dưỡng thế nào cũng không thể khỏi hẳn. - Phu Tử là ngọn núi vững chãi và mạnh mẽ nhất của Đại Đường ta, tưởng như sẽ mãi mãi xanh tươi, nhưng lão nhân gia đã sống hơn một trăm tuổi rồi, liệu có thể sống mãi được sao?
ḱyhuyen.com Lý Ngư nhìn Ninh Khuyết, bình thản nói:
ḱyhuyen.com- Sinh lão bệnh tử, như nước sông cuồn cuộn, là xu thế không thể nghịch chuyển. Phu Tử và phụ hoàng đang suy tính chuyện tương lai, ngươi ta có tư cách gì mà không suy nghĩ? Ninh Khuyết đón lấy chén trà dâu tằm lạnh ngắt trong tay nàng, đi tới đặt lên bàn trà, hai tay chống mép bàn, im lặng suy ngẫm một lát rồi nói: - Ít nhất là vẫn còn rất nhiều năm nữa. Lý Ngư khẽ nhíu mày. Ninh Khuyết tiếp: - Phu Tử và bệ hạ ít nhất vẫn có thể sống thêm mười mấy hai mươi năm nữa. Đến lúc đó ta sẽ mạnh hơn hiện tại rất nhiều, hoặc là đại sư huynh hay nhị sư huynh có thể ngồi vào vị trí sau khi Phu Tử rời đi. Ta nghĩ khi đó Đại Đường vẫn sẽ mạnh mẽ như bây giờ, nên ta không cho rằng hiện tại cần phải suy tính gì cả. Lý Ngư nói: - Trước đây ta từng nói với ngươi, thỉnh cầu của ta rất đơn giản: Khi việc kế vị hoàng vị Đại Đường thực sự cần thư viện ra mặt, xin ngươi hãy đứng ở bên cạnh ta. Ninh Khuyết không quay người lại, ngẩng đầu nhìn những tán cổ thụ u tịch ngoài cửa sổ, nhìn về phía hồ Nhạn Minh xa xa, nghĩ tới dáng vẻ của hồ này vào mùa đông giá rét, nghĩ tới Hạ Hầu, nghĩ tới mối quan hệ huyết thống không thể tách rời giữa Hạ Hầu và Hoàng hậu, hắn nói:
ḱyhuyen.com - Nếu thực sự có ngày đó, ta sẽ không đứng về phía Hoàng hậu. Lý Ngư khá hài lòng với câu trả lời này, nhưng vẫn thấy tiếc nuối vì hắn không chịu trực tiếp bày tỏ thái độ. Nhìn bóng lưng hắn, giữa đôi mày thanh tú hiện lên chút thần sắc mông lung nhàn nhạt, nàng khẽ thở dài: - Nếu sớm biết mọi chuyện sẽ tiến triển thế này, lúc đầu ta không nên buông tha ngươi mới đúng. Ninh Khuyết quay người lại: - Lúc đó ngươi ta vốn dĩ không cùng một thế giới, hơn nữa ta không cam tâm để người khác nắm giữ, nên không cần phải nuối tiếc. Lý Ngư chậm rãi bước tới trước mặt hắn, nhìn vào mắt hắn, dường như muốn tìm kiếm điều gì đó. - Không bắt giữ ngươi, thì có thể ở lại bên cạnh ngươi. Ta cứ mãi tự hỏi, lúc đó bên đống lửa nếu ta không đứng dậy, liệu chúng ta có cùng ở lại trong một thế giới hay không? Ninh Khuyết hồi tưởng lại đống lửa nơi đầu đường Bắc Sơn, nhớ về nàng tỳ nữ bên đống lửa, những câu chuyện cổ tích và cả những lời đối thoại ấy, khóe môi khẽ nhếch lên: - Quan trọng là lúc đó điện hạ ra giá quá thấp. Nghe câu này, Lý Ngư nhận ra sự cảm khái lẫn lảng tránh của hắn về chuyện năm xưa, vừa có chút tiếc nuối, lại có chút vui mừng thầm kín, nàng mỉm cười: - Nếu sớm biết tiểu nha hoàn nhà ngươi sau này trở thành Quang Minh đại thần quan của Tây Lăng Thần Điện, ta chắc chắn sẽ ra cái giá cao nhất. Ninh Khuyết cười hỏi: - Cao nhất là bao nhiêu? Trong mắt nữ tử thế gian, diện mạo của Ninh Khuyết coi là thanh tú chứ chẳng thể gọi là tuấn tú, nhưng lúc cười lên lại cực kỳ đáng yêu, nhất là mấy nốt tàn nhang và cái lúm đồng tiền nhỏ. Đám cô nương ở Hồng Tụ Chiêu năm đó chính là bị cái lúm đồng tiền, mấy nốt tàn nhang và khí chất thanh tân của thiếu niên này mê hoặc. Lúc này, nụ cười rạng rỡ của hắn in sâu vào đáy mắt Lý Ngư. Nàng theo bản năng giơ tay lên, chạm nhẹ vào lúm đồng tiền trên mặt hắn, nói: - Tàn nhang của ngươi ngày càng mờ đi rồi. Ninh Khuyết cảm nhận được đầu ngón tay mềm mại trên mặt mình, hơi thất thần: - Tang Tang dùng phấn của tiệm Trần Cẩm Ký thường bị dư, nên hay bôi bớt sang cho ta, chắc là vì nguyên do đó? Lý Ngư chợt bừng tỉnh, vội vàng thu tay lại. - Ta chịu thiệt rồi. Ninh Khuyết nhìn nàng, nghiêm túc nói. Hai má Lý Ngư ửng hồng, nhưng trong đôi mắt sáng ngời không thấy vẻ thẹn thùng, nàng hơi ngẩng đầu trêu chọc: - Nếu không sợ Tang Tang ghen, để ngươi chạm lại thì đã sao. Ninh Khuyết ho khan hai tiếng, cực kỳ gian nan đè nén xúc động muốn đưa tay vuốt ve chiếc cằm thon gọn nhẵn nhụi của nàng, hắn chắp hai tay sau lưng hỏi: - Mà nhắc mới nhớ, Tang Tang đâu rồi? - Nhất định là đang kể chuyện cho tiểu Man nghe. Ánh mắt Lý Ngư lưu chuyển: - Không trêu ngươi nữa, ta đi tìm nàng đây. ... Ninh Khuyết và Tư Đồ Y Lan tản bộ dọc hồ Nhạn Minh, tùy ý trò chuyện trong làn gió hồ se lạnh, thỉnh thoảng lại phải đưa tay gạt những cành liễu phiền phức quệt vào mặt. Tư Đồ Y Lan không thể tham gia trận chiến mùa xuân trên hoang nguyên nên tâm trạng có chút hụt hẫng. Sự hụt hẫng này trong mắt Ninh Khuyết lại thấy thật hoang đường. - Thật chẳng biết ngươi nghĩ gì, đánh đấm có gì hay ho đâu? - Ngày ngày ở trong thư viện đọc sách, ở phủ học thêu thùa, ngươi không thấy chán sao? - Ta là nam nhân, chứ có phải cô nương gia. Nếu ta là ngươi, ta chắc chắn sẽ không thấy chán. - Lúc ở Bích Thủy Doanh, ngươi đâu có nói thế. Hai người đi trên con đường đá xanh, hệt như năm ngoái trên bãi đá trắng bên bờ biển xanh thẳm nơi biên ải, bầu không khí bình lặng không chút tạp niệm bao quanh đôi nam nữ trẻ tuổi. - Hãy cách xa nàng một chút. Ninh Khuyết đột ngột lên tiếng. Tư Đồ Y Lan ngước mắt nhìn hắn, biết chữ "nàng" mà hắn nói chính là công chúa điện hạ, nàng không hiểu: - Ta không hiểu ý ngươi, ngươi muốn nói gì? Trên đê hồ liên tục có cành liễu rủ xuống quệt vào má, Ninh Khuyết hơi bực, đưa tay ngắt một cành, nói: - Năm đó ngươi còn nhỏ, có thể đi theo nàng ấy cưỡi ngựa dạo phố, kiêu hãnh đắc ý. Nhưng nếu ngươi thực sự muốn trở thành nữ tướng quân của Đại Đường, thì phải hiểu rằng, đó và 'nương tử quân' là hai chuyện khác nhau. Tư Đồ Y Lan lặng im suy nghĩ rất lâu, rồi ngẩng đầu nhìn hắn: - Điều ta muốn trở thành là nữ tướng quân của Đại Đường, chứ không phải nữ tướng quân của riêng ai cả. Ninh Khuyết thấy nàng đã hiểu ý mình, tán thưởng gật đầu, đưa con cào cào vừa tết bằng lá liễu sang: - Thưởng cho ngươi. Tư Đồ Y Lan nhận lấy con cào cào lá liễu đáng yêu, rất là vui mừng, hỏi: - Tay ngươi nhanh nhẹn thật đấy. Ninh Khuyết lại ngắt một cành liễu khác: - Năm đó Tang Tang còn nhỏ thường xuyên đói đến phát khóc, ta liền tìm lá cây tết mấy món đồ chơi nhỏ dỗ nàng vui. Làm nhiều tự khắc sẽ nhanh. Tư Đồ Y Lan nhìn thần sắc trên mặt hắn, trêu chọc: - Ngươi thử soi xuống hồ mà xem, ngươi sẽ thấy vẻ đắc ý lúc này của mình đáng ghét nhường nào. Ninh Khuyết đắc ý: - Vốn dĩ là sở trường, tại sao lại không được đắc ý? Tư Đồ Y Lan chớp chớp mắt: - Là vì khéo tay mà đắc ý, hay vì dỗ được Tang Tang mà đắc ý? Ninh Khuyết đáp: - Cả hai, nhưng vế sau đắc ý hơn. Tư Đồ Y Lan khẽ ho hai tiếng, cười hỏi: - Dạo trước, thành Trường An râm ran tin đồn giữa ngươi và Thư Si, không ít người bao gồm cả Vô Thải đều thấy ngươi và Thư Si cô nương kia tay trong tay dạo phố, sao mới qua mấy ngày ngươi đã 'thành đôi' với tiểu thị nữ nhà mình rồi? Tang Tang đột nhiên trở thành tiểu thư phủ đại học sĩ đã đủ khiến người ta kinh ngạc, sự thay đổi này lại càng kinh ngạc hơn. Ninh Khuyết ngẩn người: - Không được sao? Tư Đồ Y Lan giơ con cào cào lá liễu lên ngang mắt, dáng vẻ nghịch ngợm vô cùng: - Có gì mà không được chứ? Chẳng qua là rất nhiều người đều nói ngươi đùa giỡn tình cảm của Thư Si, họ khinh bỉ ngươi lắm đấy. Ninh Khuyết vung vẩy cánh tay, thẹn quá hóa giận: - Đùa giỡn chỗ nào? Đùa giỡn chỗ nào chứ! Ta đã thành ra thế này rồi, các người còn muốn ta thế nào nữa? - Với lại ta khi nào tay trong tay dạo phố với nàng ấy? Hắn vung tay vào gió hồ, phẫn nộ kháng nghị: - Cùng đi dạo thì có, nhưng tay nắm khi nào? Ta đến tay nàng còn chưa chạm vào một cái nữa là! ... Trạch viện mới bên hồ Nhạn Minh đã hoàn thành, dưới yêu cầu khẩn thiết của Tang Tang, Ninh Khuyết không thuê quản gia, gia nhân hay thị nữ, cũng không tốn tiền tổ chức lễ nhập trạch gì cả. Nhưng vì Lý Ngư đã dẫn Y Lan tới một chuyến, Ninh Khuyết nghĩ bụng dẫu sao cũng phải làm chút màu mè cho có lệ, thế là bèn về hậu sơn thư viện, mời các sư huynh sư tỷ tới làm khách. Quả nhiên không ngoài dự liệu, các sư huynh sư tỷ ở Hậu sơn căn bản không có hứng thú với những việc này. Hắn vừa cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng không tránh khỏi cảm thấy có chút mất mặt. Chẳng ngờ tới, ngày hôm sau Trần Bì Bì lại dẫn theo Đường Tiểu Đường tới. Ninh Khuyết cầm chèo khua nước, chèo con thuyền nhỏ, nhìn cái tên béo chết tiệt đang nằm ở mũi thuyền thở ngắn thở dài giục giã không thôi, liền cảm thấy lửa giận bốc lên đầu. Thầm nghĩ bình thường dạo hồ đều là Tang Tang chèo thuyền, bản đại gia tận hưởng, kết quả sau khi ngươi tới, ta lại phải phục dịch ngươi, đạo lý gì đây? Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng lời này lại không thể thốt ra, vì thư viện chú trọng nhất... chính xác mà nói là nhị sư huynh chú trọng nhất chuyện huynh hữu đệ cung. Trần Bì Bì đã là sư huynh, lẽ đương nhiên có quyền sai bảo Ninh Khuyết, dù Ninh Khuyết có bất mãn đến đâu cũng chẳng có gan đi tìm nhị sư huynh để phân trần đạo lý. - Ta bảo này, ngươi có thể nhanh hơn chút được không! Hôm nay ngươi chưa ăn cơm à? Trần Bì Bì nhìn con thuyền nhỏ phía trước sắp khuất sau đầm sen, nhìn bóng dáng Đường Tiểu Đường trên thuyền, sốt ruột đến mức nhảy dựng lên, quay sang mắng Ninh Khuyết một trận. Ninh Khuyết quẳng mái chèo xuống, giận dữ nói: - Cơm trưa đều bị một mình ngươi ăn sạch rồi, ta lấy gì mà ăn! ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị