Chương 249: Khách đến chủ bất an

Thiếu nữ đạo sĩ trong mưa, tự nhiên chính là Diệp Hồng Ngư. Đêm đó dùng một tờ giấy mỏng rạch mở đôi mắt Trần Bát Xích, nàng mặc một thân thanh y phiêu nhiên rời khỏi Đào Sơn, mượn bóng đêm thoát khỏi Tây Lăng, một đường phong trần tìm đến thành Trường An. Lại gặp phải một trận mưa rào, nàng càng thêm mệt mỏi tiều tụy, lúc này nghe Ninh Khuyết hỏi vậy thì không khỏi hơi giận: - Không đền thì ngươi làm gì được ta? Nhìn vẻ hờ hững pha lẫn tức giận giữa đôi mày nàng, Ninh Khuyết nào dám thực sự làm gì nàng. Phải biết rằng thiếu nữ đạo sĩ xinh đẹp trước mặt này chính là đối tượng mà hắn kiêng kị sợ hãi nhất trong thế giới tu hành. Hắn phủi sạch vụn gỗ đầy đầu đầy mặt, khổ sở nói: kyhuyen.com- Không đền thì thôi, làm gì mà nghiêm trọng thế? Diệp Hồng Ngư chẳng hề khách sáo, đưa tay đẩy hắn ra khỏi cửa rồi đi thẳng vào trong đình viện, nói: - Tìm cho ta một gian phòng, ta muốn ở lại đây. Ninh Khuyết nhìn thiếu nữ đạo sĩ đang đi sâu vào trong viện, ngẩn người nửa ngày mới sực tỉnh, vội vàng đuổi theo. Hắn bám sau lưng nàng, nhăn nhó hỏi: - Sao ngươi lại tới Trường An? Tại sao phải tới đây? Sao ngươi biết ta ở chỗ này? Ngươi muốn tìm phòng ở lại? Định ở bao lâu? Nơi hành lang tránh mưa, Diệp Hồng Ngư đột ngột dừng bước, nói:
kyhuyen.com - Có một số vấn đề, ta cần thời gian để suy nghĩ.
kyhuyen.comNinh Khuyết hỏi: - Chuyện gì? Ngươi định nghĩ trong bao lâu? Diệp Hồng Ngư đưa tay gạt những lọn tóc đang nhỏ nước trên trán, nói: - Chắc là không quá ngắn. Ninh Khuyết nhìn thiếu nữ xinh đẹp trước mặt, khẩn trương nói: - Ngươi là Đạo Si của Tây Lăng, thiên hạ biết bao kẻ muốn nịnh bợ ngươi. Muốn nghĩ ngợi thì thiếu gì chỗ, Thiên Dụ Viện, Lạn Kha Tự, Tri Thủ Quan chắc ngươi cũng biết đường, tại sao nhất định phải tới thành Trường An? Lại còn nhất định phải nghĩ ở nhà của ta? Diệp Hồng Ngư nói: - Bởi vì khắp thiên hạ, chỉ có thành Trường An là nơi thần điện không thể bước vào. Ninh Khuyết hít ngược một hơi khí lạnh, run giọng hỏi nàng:
kyhuyen.com - Ngươi... cũng phản rồi à? Diệp Hồng Ngư khẽ nhíu mày nói: - Tại sao lại dùng từ 'cũng'? Ninh Khuyết nói: - Năm ngoái Quang Minh đại thần quan cũng đã ở lại thành Trường An non nửa năm. Diệp Hồng Ngư im lặng không đáp, nàng quay người tiếp tục đi về phía cuối hành lang. Bước chân nàng ổn định bình tĩnh, để lại một vệt nước dài trên sàn. Ninh Khuyết rảo bước theo sau, bực bội kêu lên: - Cho dù không phải phản, thì chắc chắn ngươi cũng đã đắc tội với đại nhân vật nào đó trong thần điện rồi. Vậy tại sao ta phải vì ngươi mà đắc tội với những kẻ khiến đến cả ngươi cũng phải bỏ nhà đi lánh nạn? Câu nói này nghe có vẻ lắt léo nhưng ý tứ rất rõ ràng, ít nhất là hạng người thực dụng, luôn cân nhắc lợi hại như hắn và Diệp Hồng Ngư đều hiểu rất rõ. Diệp Hồng Ngư tiếp tục bước đi trên hành lang chín khúc quanh co, nhìn ngắm cảnh rừng trong mưa bên ngoài, bình tĩnh nói: - Ở hoang nguyên ta từng nói sẽ giết ngươi. Ninh Khuyết nói: - Ta thừa nhận ngươi có lý do để giết ta, nhưng điều đó không có nghĩa là ta nợ ngươi cái gì. Diệp Hồng Ngư nói: - Mũi tên ngươi bắn Long Khánh trên vách tuyết, từ nay xóa bỏ, ngươi thấy thế nào? Ninh Khuyết bước nhanh hơn, đi song hành bên cạnh nàng, nhìn nghiêng gương mặt hơi trắng bệch và tiều tụy của nàng, lặp lại một cách không chắc chắn: - Nghĩa là sau này ngươi sẽ không tìm cách giết ta nữa? Diệp Hồng Ngư nói: - Đúng vậy, ngươi có thể ăn mừng được rồi. Bây giờ ta nói không tìm cách giết ngươi nữa, vậy thì ngươi hãy bắt đầu ăn mừng đi. Tiền đề của câu nói này chính là: nàng nói muốn giết ngươi, nàng chắc chắn giết được. Một câu nói đơn giản, chứa đựng thật nhiều kiêu ngạo lẫn tự tin, thậm chí có phần tự luyến. Ninh Khuyết cũng là kẻ tự luyến, nhưng đứng cạnh Đạo Si, hắn buộc phải thu lại mọi tâm tư đó, vì hắn biết nàng là một người đáng sợ đến cỡ nào. Lúc này nghe nàng nói không định giết mình nữa, hắn tuy vui mừng nhưng lại thấy tự tôn nam nhi bị tổn thương, chợt nhướng mày dò hỏi: - Ngươi bị thương? Diệp Hồng Ngư không giấu giếm, trực tiếp nói: - Vết thương ở hoang nguyên vẫn chưa lành. Trận chiến dường như tĩnh lặng nhưng thực tế lại hung hiểm đến cực điểm với Liên Sinh đại sư trong sơn môn Ma Tông năm ấy thường xuyên hiện lên trong tâm trí Ninh Khuyết. Hắn biết rõ Đạo Si đóng vai trò quan trọng thế nào trong trận chiến đó, cũng biết vết thương của nàng nặng ra sao, chỉ là không ngờ nó lại kéo dài đến tận bây giờ. - Hèn gì cảm thấy tu vi cảnh giới của ngươi có vẻ yếu đi không ít. Lúc nãy đẩy cửa viện nhìn ngươi sũng nước như một con cún nhỏ đi lạc trong mưa, thật đáng thương. Ta còn kỳ quái là sao mình lại thấy ngươi đáng thương nữa chứ. Ninh Khuyết nhìn gò má tái nhợt của thiếu nữ, nghĩ về những ngày kề vai chiến đấu trong sơn môn mà có chút cảm khái. Nhưng thoáng chốc sau, hắn cưỡng ép bản thân phải bình tĩnh lại, thấp giọng nói: - Nhưng hiện tại ngươi đã yếu thành thế này, tiền cược có vẻ hơi ít. Ta thu lưu ngươi thì có chỗ tốt gì? Hành lang chín khúc đã đi đến tận cùng, phía trước chính là hoa sảnh và thư phòng. Diệp Hồng Ngư dừng bước, quay người nhìn Ninh Khuyết, bình tĩnh nói: - Nếu ngươi thấy điều kiện ta đưa ra chưa đủ, hay là chúng ta đánh một trận nữa? Ninh Khuyết trầm mặc nhìn vào đôi mắt như nước mùa thu của nàng, nhìn rất lâu, muốn tìm thấy một tia không chắc chắn từ sâu trong đáy mắt ấy. Thế nhưng hắn chẳng thu hoạch được gì. Nếu lúc này hắn nhìn thấy một tia do dự của Đạo Si, hắn sẽ không chút đắn đo, không chút do dự, cũng chẳng chút xót thương mà ra tay công kích, giống như mũi tên bắn Long Khánh bên bờ hồ Đại Minh hồi trước. Bởi hắn là kẻ máu lạnh vô tình, và hắn biết rõ Đạo Si cũng là hạng người hiếm hoi giống hệt mình. Nếu thực sự có cơ hội, chẳng ai chịu buông tha cho ai. Tiếc là Ninh Khuyết chỉ thấy trong mắt thiếu nữ là sự mệt mỏi, tiều tụy, thậm chí là hụt hẫng và mông lung, tuyệt nhiên không thấy sự "không chắc chắn" của nàng đối với hắn. Cho nên Ninh Khuyết liên tục lắc đầu, cười nói: - Ngươi đùa gì thế. Diệp Hồng Ngư nhìn thẳng vào mắt hắn, nghiêm túc nói: - Ngươi biết ta không đùa. Ninh Khuyết xác định sau khi Diệp Hồng Ngư cưỡng ép đọa cảnh trong sơn môn, tu vi đã tổn hại nặng nề. Mà hắn sau khi bế quan ngộ đạo trong hang đá, cảnh giới đã chạm tới Động Huyền thượng cảnh. Xét về cảnh giới đơn thuần thì hắn đã trên cơ nàng, vậy mà hắn vẫn không chắc mình có thể chiến thắng đối phương. Hắn không biết về thảm cảnh của Trần thống lĩnh Bát Xích Động Huyền thượng cảnh. Hắn chỉ cảm nhận được nguy hiểm như những dã thú trong rừng Mân Sơn mà thôi. Thế là hắn tiếp tục lắc đầu cười, rồi như một chủ nhà hiếu khách, hắn chìa tay dẫn Diệp Hồng Ngư rời hành lang, tiến vào sảnh chính. Tang Tang đứng sau ngưỡng cửa, nhìn hắn dẫn theo một thiếu nữ đạo sĩ sũng nước đi vào, mặt đầy tò mò hỏi: - Có cần đun nước tắm không? - Không vội, để ta giới thiệu khách quý với ngươi trước đã. Ninh Khuyết ho khan hai tiếng cho thần sắc bình tĩnh lại, chỉ tay về phía Diệp Hồng Ngư nói: - Ngươi đừng nhìn cô nương này bộ dạng nhếch nhác mà lầm, thực tế nàng là người rất ghê gớm, chính là vị cô nương Đạo Si giết người không chớp mắt, thực lực cường hãn mà ta thường kể với ngươi đó. Diệp Hồng Ngư nói: - Về thành Trường An rồi ngươi vẫn thường nhắc đến ta sao? Ninh Khuyết thật thà nói: - Muốn giết ngươi, tất nhiên phải thường xuyên bàn luận về ngươi rồi. Diệp Hồng Ngư gật đầu: - Có đạo lý. Thấy vẻ mặt nhỏ nhắn của Tang Tang có chút cảnh giác bất an, Ninh Khuyết cười nói: - Nàng quả thực rất đáng sợ, nhưng chỉ cần ta sợ là được rồi, ngươi không cần sợ, vì nàng ta tính ra là sư tỷ của ngươi. Sau đó hắn bước tới bên cạnh Tang Tang, khoác vai nàng, nói với Diệp Hồng Ngư: - Tang Tang nhà ta. Diệp Hồng Ngư cảm thấy tiểu thị nữ gầy nhỏ này có chút không khớp với hình tượng Tang Tang trong tưởng tượng của nàng, nhưng nàng không để lộ thần sắc ngạc nhiên, thu thần tĩnh khí, khẽ phất phất trần hành lễ: - Chào Tang Tang sư muội. Lúc này người nàng vẫn ướt sũng, nước mưa theo tóc mai và phất trần nhỏ xuống, đạo bào ướt sũng dán chặt vào thân hình lồi lõm có quy luật, toát ra một vẻ quyến rũ mê người từ trong ra ngoài. Nhưng thần thái nàng lại vô cùng tĩnh lặng ung dung, đạo mạo trang nghiêm. Tang Tang có chút bối rối, khẽ nhún mình đáp lễ. Sau đó nàng đứng dậy, nhìn dung nhan xinh đẹp và đường cong gợi cảm dưới lớp áo ướt của Diệp Hồng Ngư, không nhịn được khẽ thở dài một tiếng, đầy vẻ ước ao hướng tới. Ninh Khuyết lúc này đã bình tĩnh hơn nhiều, cuối cùng cũng chú ý tới bộ đạo bào màu xanh dán sát vào người Đạo Si, ánh mắt không khỏi sáng rực lên, cũng đầy vẻ "ngưỡng mộ". Diệp Hồng Ngư nhìn hai người, hờ hững hỏi: - Đẹp không? Hai chủ tớ liên tục gật đầu, khen ngợi: - Thực sự rất đẹp. Nghe câu trả lời này, nhìn thần sắc "lẽ dĩ nhiên" của hai người kia, Diệp Hồng Ngư không tài nào giữ nổi vẻ mặt lạnh lùng như thiên nữ băng sơn được nữa. Nàng hít sâu một hơi, nói: - Ta đi tắm trước, rồi để các ngươi nhìn cho đã đời. ... Trong màn đêm, tiếng mưa tí tách vọng vào từ cửa sổ. Ninh Khuyết mở trừng mắt nhìn trần giường chạm trổ, chẳng hề có ý định đi ngủ, nói: - Nếu nàng ta thực sự ở lại đây, sẽ phiền phức to đấy. Tang Tang nằm ở đầu giường bên kia, nghe vậy bèn vén chăn mỏng, tựa lưng vào thành giường, nghiêm túc nói: - Đúng vậy, xem ra thực sự phải thuê nha hoàn rồi. Ninh Khuyết dĩ nhiên không cho phép Tang Tang đi hầu hạ kẻ khác, hắn nói: - Nha hoàn thì chắc chắn phải thuê, nhưng đó không phải là phiền phức lớn. Cái phiền phức ta đang nói... phiền phức hơn nhiều. Tang Tang tò mò hỏi: - Phiền phức gì? Ninh Khuyết nghĩ tới bóng áo đỏ sát khí lướt đi trong rừng dưới vách tuyết sâu trong Hoang nguyên, nghĩ tới vạn đạo thần huy trên hồ Đại Minh, cảnh máu thịt bết bát trong sơn môn Ma Tông. Dù đang là đêm mưa mùa hạ, hắn vẫn cảm thấy một luồng hàn ý mãnh liệt, cơ thể dần trở nên lạnh lẽo. Cả đời này hắn từng gặp qua rất nhiều nguy hiểm, nhưng kẻ thực sự mang lại cho hắn bóng tối của cái chết chỉ có duy nhất một mình Đạo Si Diệp Hồng Ngư. Hắn đã thấy nhiều cường giả cảnh giới cao thâm trong thế giới tu hành, Diệp Hồng Ngư tuyệt đối không phải người mạnh nhất, nhưng cảm giác nàng mang lại là nguy hiểm nhất. Bởi vì nàng cường giả có đạo tâm kiên nghị, lãnh khốc vô tình giống như hắn, đồng thời thực sự hiểu thế nào là chiến đấu, hiểu thấu sinh tử. Tây Lăng Thần Điện rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lại khiến Diệp Hồng Ngư phải bỏ trốn trong đêm, thậm chí không màng tới sự đối đầu giữa Tây Lăng và Đại Đường mà dứt khoát chạy đến thành Trường An? Đại nhân vật có thể khiến Đạo Si chật vật như vậy, trong thần điện cũng chẳng có mấy người. Là Tài Quyết đại thần quan, hay là vị chưởng giáo đại nhân kia? Ninh Khuyết hiểu rất rõ, chuyện này nếu xử lý không khéo, thực sự sẽ là một phiền phức kinh thiên địa. Tang Tang lo lắng hỏi: - Vậy phiền phức này giải quyết thế nào? - Phiền phức mà Diệp Hồng Ngư không giải quyết được, ta tự nhiên cũng chẳng có khả năng giải quyết. Nhưng may mắn là ta quen biết rất nhiều người có khả năng dẹp loạn những phiền phức từ Tây Lăng Thần Điện. Ninh Khuyết nói: - Ngày mai ta sẽ đem cái cục nợ này giao lên trên. Một đêm không lời, nhưng cả hai đều không ngủ ngon. Đặc biệt là Ninh Khuyết, nghĩ đến một nhân vật nguy hiểm như Diệp Hồng Ngư đang ngủ trong phòng khách cách mình chỉ vài chục trượng, hắn liền thấy căng thẳng bất an, mãi đến rạng sáng mới mơ màng thiếp đi được một lúc. Lúc tỉnh dậy, mưa hạ đã tạnh từ lâu, ánh nắng rạng rỡ. Hắn vội vã sửa soạn rồi dẫn theo Tang Tang lặng lẽ rời khỏi hồ Nhạn Minh, lên xe ngựa đi thẳng tới thư viện. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị