Ninh Khuyết cười rất vui vẻ.
Diệp Hồng Ngư lại cảm thấy nụ cười của hắn cực kỳ đáng ghét, nàng lạnh lùng hỏi:
- Ngươi còn có thể cười vui hơn nữa không?
Ninh Khuyết nói:
- Nếu ngươi bằng lòng xem.
⒦yhuyen.comDiệp Hồng Ngư không buồn để ý đến hắn nữa, tiếp tục nói:
- Lúc nãy đã nói, có thể trở thành học sinh của Phu Tử là một chuyện rất đáng để tự hào. Thế nhưng trong vòng vài chục năm tới, Tây Lăng Thần Quốc và Đường Quốc tất nhiên sẽ có một trận chiến. Ta là người của thần điện, nếu bái nhập môn hạ của Phu Tử, khi chiến sự nổ ra, ta biết tự xử thế nào?
Ninh Khuyết không ngờ nàng lại đưa ra một lý do như vậy, cau mày nói:
- Năm đó Long Khánh cũng từng cố vào thư viện học tập.
- Ta không phải loại phế vật như Long Khánh, ta hiểu rất rõ tầm quan trọng của mình đối với thần điện, càng hiểu rõ bản thân sẽ đóng vai trò gì trong cuộc chiến đó.
Diệp Hồng Ngư mặt không chút thay đổi nói:
⒦yhuyen.com
- Ta cũng không phải tên ngu ngốc Trần Bì Bì, không suy nghĩ hành vi của mình sẽ mang lại rắc rối gì mà đã trốn khỏi quan, chạy vào hậu sơn thư viện.
⒦yhuyen.comNinh Khuyết nói:
- Dù vậy, ngươi hoàn toàn có thể đứng ngoài quan sát.
Diệp Hồng Ngư nói:
- Ta tín phụng Hạo Thiên, sinh mệnh của ta thuộc về Đạo Môn. Khi cuộc chiến tráng lệ kia mở màn, ta há có thể đứng ngoài quan sát?
Từ miệng thiếu nữ này cứ liên tục thốt ra hai chữ "chiến tranh", Ninh Khuyết thực sự có chút không thích ứng kịp, thầm nghĩ chẳng lẽ nàng là một cuồng nhân chiến tranh sao?
Hắn không nhịn được mỉa mai:
- Sinh mệnh thuộc về Đạo Môn, vậy tại sao ngươi còn bỏ chạy khỏi thần điện? Nếu có người muốn giết ngươi, ngươi nên đưa cổ ra cho người ta chém mới phải.
Diệp Hồng Ngư nói:
- Thần Điện không đại diện cho Đạo Môn, người trong thần điện càng không có tư cách đại diện cho ý chí của Hạo Thiên, ít nhất là không thể đại diện hoàn toàn. Hơn nữa ta rời đi, sớm muộn gì cũng sẽ trở về.
⒦yhuyen.com
- Nói rất thực tế.
Ninh Khuyết gật đầu, nhìn vào mắt nàng nói:
- Nhưng vì tương lai ngươi có khả năng là đối thủ mạnh nhất của Đại Đường ta, vậy tại sao bây giờ ta phải chứa chấp ngươi ở thành Trường An?
Diệp Hồng Ngư nói:
- Ta cũng đã nghĩ tới điểm này, cho nên ta quyết định, nếu sau này ngươi trở thành kẻ địch của ta trên chiến trường, ta sẽ tha cho ngươi một lần không giết.
Ninh Khuyết lắc đầu nói:
- Nghe thì có vẻ bùi tai đấy, nhưng nghiên cứu kỹ lại thấy chẳng đáng tin. Chiến tranh là chuyện không phải ngươi muốn là đến ngay được. Đại Đường và Tây Lăng đã hòa bình vô số năm qua, dẫu tương lai có tranh chấp cũng chưa chắc đã đánh nhau. Mà dẫu có đánh nhau, ta thấy cũng chẳng thể đánh trong mấy mươi năm chúng ta còn sống. Cho nên nói đi nói lại, cái thù lao ngươi đưa ra toàn là hoa trong gương trăng dưới nước.
Diệp Hồng Ngư khẽ nhíu mày, nhìn hắn như nhìn một tên ngốc:
- Chẳng lẽ ngươi không nhận ra sự biến hóa của giới tu hành trong mấy chục năm gần đây sao?
Ninh Khuyết hoàn toàn phớt lờ ánh mắt của nàng, thành thật trả lời:
- Ta vào giới tu hành mới chưa đầy hai năm, để ý đến biến hóa gì chứ.
- Nếu ngươi từng đọc giáo điển Tây Lăng hoặc thư tịch lịch sử, hiểu biết đôi chút về lịch sử tu hành thì nên biết rằng, tu hành là một việc vô cùng gian nan. Trong ngàn năm qua, số lượng đại tu hành giả có thể tiến vào Tri Mệnh Cảnh cực kỳ ít ỏi.
Ninh Khuyết nói:
- Bây giờ cũng chẳng nhiều.
- Nhưng so với năm xưa đã nhiều hơn rất nhiều.
Diệp Hồng Ngư thản nhiên nói:
- Bắt đầu từ Kha tiên sinh của Thư Viện, người tu hành trong thế gian lớp lớp nối tiếp, không ngừng leo lên Tri Mệnh, thậm chí là trên cả Tri Mệnh. Những nhân vật thế hệ như Liên Sinh thần tọa không cần nhắc tới, chỉ nói hiện nay có Đại tiên sinh, Nhị tiên sinh, còn tên Trần Bì Bì kia, cùng nhiều cường giả của Tây Lăng Thần Điện, Thất Diệp và ca ca ta, hai chùa của Phật Tông, vô số quan của Đạo Môn... số người tiến vào Tri Mệnh Cảnh đã không còn là ít.
- Ta hiện giờ tuy cảnh giới bị tổn hại, nhưng vào lại Tri Mệnh cũng là chuyện tất nhiên.
Diệp Hồng Ngư nói với vẻ hiển nhiên như thể rau cải thì nên xào chứ không nên luộc vậy.
Ninh Khuyết lắc đầu.
Nàng nhìn hắn tiếp tục nói:
- Ngay cả hạng tư chất kém cỏi, ngộ tính ngu độn như ngươi mà tiến cảnh cũng nhanh như vậy, tưởng rằng rồi cũng có lúc ngươi chạm tới Tri Mệnh.
- Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?
Ninh Khuyết không hiểu hỏi.
- Thực lực và cảnh giới tổng thể của giới tu hành trong mấy chục năm qua luôn không ngừng nâng cao. Tuy đỉnh mây cao nhất vẫn là những cường giả đời trước, nhưng trên mặt đất đã xuất hiện một thế hệ cường giả mới đông đảo như tinh tú.
Diệp Hồng Ngư nói:
- Vạn vật thế gian đều có định số, mệnh luân của Hạo Thiên sớm đã sắp đặt vị trí cho chúng. Tại sao lại xuất hiện nhiều cường giả như vậy? Hiện tại ta không nói ra được đạo lý gì, ta chỉ biết rằng khi ngàn sao chen chúc trong một bầu trời, tất yếu sẽ va chạm và xâm chiếm lẫn nhau. Có quá nhiều cường giả xuất hiện trên nhân gian, vậy thì tất yếu cần có chiến tranh để xóa bỏ những kẻ yếu hơn trong số đó.
Nghe những lời này, Ninh Khuyết trầm mặc rất lâu. Hắn không hoàn toàn chấp nhận suy luận có vẻ bình tĩnh nhưng thực chất là cuồng nhiệt của Diệp Hồng Ngư, nhưng tận sâu trong lòng hắn cũng lờ mờ cảm thấy giới tu hành dường như thực sự sắp xảy ra chuyện gì đó.
Diệp Hồng Ngư lẳng lặng nhìn vào mắt hắn:
- Ta không quan tâm đến vận mệnh của kẻ khác, nhưng nếu Hạo Thiên đã để ta trở thành một ngôi sao trong dải ngân hà kia, vậy thì ta nhất định phải trở thành ngôi sao sáng nhất.
Ninh Khuyết ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói:
- Nếu tương lai thực sự có ngày phải binh đao đối diện, vậy thì bất luận ngươi thắng hay ta thắng, chúng ta cùng nhìn bầu trời quần tinh rơi rụng mà hồi ức thôi.
...
Lý do Diệp Hồng Ngư từ chối vào thư viện đã để lại một cái bóng trong lòng Ninh Khuyết. Cái bóng đó không phải là bóng tối, mà chỉ là một sự chỉ dẫn mông lung về những đỉnh núi kỳ vĩ phía trước. Nó không làm hắn thấy cảnh giác hay bất an, ngược lại khiến hắn giống như Diệp Hồng Ngư, nảy sinh khao khát vô hạn đối với tương lai chưa biết.
Chỉ là hắn buộc phải giấu kín cái bóng đó vào đáy lòng, bởi vì hiện tại hắn có quá nhiều việc cấp bách cần xử lý.
Hôm nay ở hậu sơn thư viện đại sư huynh cuối cùng có hỏi một câu về trạch viện mới bên hồ Nhạn Minh, Ninh Khuyết tùy tiện đáp một tiếng, đại sư huynh cũng không hỏi thêm.
Mẩu đối thoại đó nhìn thì có vẻ tình cờ, nhưng hắn biết tuyệt đối không phải vậy.
Từ hoang nguyên về đến Trường An, đại sư huynh tuy chưa bao giờ nói rõ, nhưng Ninh Khuyết bắt đầu xác định rằng hắn biết câu chuyện giữa mình và Hạ Hầu. Dẫu không biết chuyện của mười mấy năm trước thì cũng biết chuyện của hai năm gần đây.
Đại sư huynh biết hắn muốn làm gì, thậm chí chắc chắn đã lờ mờ đoán được dụng ý của hắn khi mua trạch viện bên hồ Nhạn Minh kia.
Thế nhưng bất kể là đại sư huynh, nhị sư huynh hay lão sư, mọi người ở hậu sơn đều giữ im lặng trước hành vi của hắn.
Thư viện coi trọng nhất là Đường luật, đại sư huynh sẽ không tán thành cách làm của Ninh Khuyết, ví như vụ ám sát thành môn lang Hoàng Hưng và Vu Thủy Chủ, chẳng qua hiện tại không có chứng cứ chỉ đích danh hắn mà thôi.
Ninh Khuyết biết quyết định mình đưa ra không phù hợp với lý niệm của thư viện.
Để Hạ Hầu cởi giáp về hưu là thỏa hiệp mà đại sư huynh đại diện cho thư viện đạt được với hắn. Cắt đứt mọi chuyện quá khứ, xóa bỏ những câu chuyện cũ về Ma Tông và Tây Lăng, để thế gian bình ổn tiến về tương lai mới là lựa chọn tốt nhất cho đế quốc Đại Đường.
Đáng tiếc, đó vĩnh viễn không thể là lựa chọn của Ninh Khuyết.
...
Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng, Trần Bì Bì dẫn theo Đường Tiểu Đường lại tới hồ Nhạn Minh. Hắn nhìn hai cánh cửa viện thủng lỗ chỗ, ngơ ngác gãi đầu hỏi:
- Chuyện gì thế này?
Sở dĩ quay lại đây là vì sau một ngày một đêm khổ sở suy nghĩ, hắn tự nhận mình đã nghĩ thông suốt mọi chuyện, có thể dũng cảm không sợ hãi trả lời câu hỏi mà Ninh Khuyết đặt ra trên thuyền. Hắn đang vội vã muốn phô diễn phong thái trung trinh một lòng của mình trước mặt Ninh Khuyết, nên cũng chẳng quá bận tâm đến việc cửa viện bị hỏng.
Đã hỏng thì dĩ nhiên chẳng cần đợi chủ nhà ra mở, Trần Bì Bì vung đôi chân mập mạp đá loạn xạ một hồi, làm cánh cửa vốn đã nát càng thêm nát, tạo ra một khoảng trống vừa đủ người qua. Sau đó hắn cẩn thận dắt tay Đường Tiểu Đường đi vào. Đường Tiểu Đường thầm nghĩ mình luyện thần công của Minh Tông, đống dăm gỗ này dù có đâm cho đống mỡ của ngươi thủng tám ngàn lỗ cũng chẳng để lại vết xước nào trên người ta, việc gì phải cẩn thận thế.
Nghĩ vậy nhưng tiểu cô nương cũng chẳng phản đối gì, ngoan ngoãn để Trần Bì Bì dắt tay đi vào đình viện. Không khí sau cơn mưa thật thanh tân, hai bím tóc đen nhánh đung đưa trong làn gió mát.
Đi qua hành lang thì gặp Tang Tang. Chuyện Trần Bì Bì muốn nói với Ninh Khuyết có chút ngại ngùng không muốn để Đường Tiểu Đường nghe thấy, bèn bảo Tang Tang dẫn nàng ra bờ hồ bắt ếch. Tang Tang dẫn Đường Tiểu Đường ra đê hồ, bỗng cảm thấy dường như mình quên chuyện gì đó, vô thức quay đầu lại nhìn thì thấy Trần Bì Bì đã bước vào sảnh chính.
Bước qua ngưỡng cửa, Trần Bì Bì thấy cạnh bàn ăn có một thiếu nữ mặc đồ thị nữ đang húp cháo, tò mò hỏi:
- Thị nữ mới thuê à?
Ninh Khuyết ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn hắn.
Trần Bì Bì không đợi hắn trả lời, chẳng chút khách sáo ngồi xuống cạnh bàn, gõ nhẹ vào cái bát sứ, nói với thiếu nữ mặc vải thô bên cạnh:
- Múc cho gia một bát cháo.
Hắn quay sang bảo Ninh Khuyết:
- Ta đã nói rồi mà, trạch viện lớn thế này bên hồ, không thuê tám mười nha hoàn sao mà được?
Thiếu nữ mặc đồ thị nữ kia thực sự đứng dậy đi múc cháo cho Trần Bì Bì. Ninh Khuyết bưng bát cháo, thần sắc trên mặt vô cùng "đặc sắc".
- Gia, cháo của ngài đây.
Thiếu nữ đặt nhẹ bát cháo trước mặt Trần Bì Bì, lời nói rất khiêm nhường nhưng ngữ khí lại cực kỳ lãnh đạm, hay nói đúng hơn là lãnh khốc vô tình.
Trần Bì Bì nghe giọng nói thì hơi ngẩn ra, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy một khuôn mặt thanh tú động lòng người đập vào mắt, hắn không khỏi hít ngược một hơi khí lạnh.
Ninh Khuyết bưng bát cháo, chuẩn bị tìm góc nào đó mà trốn.
Hai đại thiên tài của Hạo Thiên Đạo Môn nếu định đại chiến trong nhà hắn, thì nếu không muốn chết, tốt nhất đừng có quan tâm đống đồ nội thất đắt tiền này sẽ biến thành hình dạng gì.
- Nha hoàn này của đệ trông xinh đẹp thật đấy!
Trần Bì Bì tấm tắc khen ngợi, rồi cầm bát húp cháo, miệng lúng búng nói:
- Bỏ bao nhiêu tiền mua vậy?
Ninh Khuyết há hốc mồm, một lúc sau giọng hơi khàn khàn:
- Ta cũng không mua nổi.
Trần Bì Bì chăm chú ngắm nhìn dung mạo của "nha hoàn" kia, càng nhìn càng thấy thích, nhưng càng nhìn lại càng thấy quái dị, cau mày nói:
- Sao trông cứ thấy quen quen thế nhỉ?
Thiếu nữ ngồi húp cháo bên bàn dĩ nhiên chính là Diệp Hồng Ngư. Có điều bộ thanh bào đạo sĩ của nàng nhuốm bụi trần gió sương ngàn dặm, lại bị mưa ướt sũng, đêm qua đã được Tang Tang mang đi giặt, chưa kịp khô nên đành mặc tạm một bộ đồ thị nữ của Tang Tang. Tuy có hơi chật nhưng lại càng khiến nàng trông có vẻ yếu đuối mê người hơn.
Diệp Hồng Ngư nhìn Trần Bì Bì, bình thản nói:
- Mười năm trước, toàn là gia múc cháo cho ta, sao gia lại quên nhanh thế?
Phụt!
Toàn bộ cháo ngô trong miệng Trần Bì Bì phun sạch ra ngoài!
Ngay cả trong khoảnh khắc không kịp trở tay ấy, hắn vẫn cố xoay cái cổ béo tròn để đảm bảo cháo không phun lên người Diệp Hồng Ngư.
Bởi vậy có thể thấy hắn đối với "ai đó" đã sợ hãi đến mức độ nào.
Sau đó hắn rú lên một tiếng quái dị, cả người bay vọt lên không trung, đụng sầm vào xà ngang, rồi lại như một quả bóng nảy ngược xuống đất. Không một chút khựng lại, hắn mang theo tiếng gió rít gào, lao thẳng ra khỏi sảnh chính.
----------oOo----------