Chương 252: Ai cũng có một tuổi thơ không muốn nhìn lại

Viên trạch bên bờ hồ Nhạn Minh tuy không hoàn toàn đập đi xây lại, nhưng cũng đã được tân trang không ít chỗ. Chính sảnh, hoa sảnh và thư phòng đều là xây mới hoàn toàn. Thanh xà ngang dày nặng trên sảnh được sơn phết mới tinh, theo lý thì không nên tích tụ quá nhiều bụi bặm, vậy mà lúc này lại có một trận "mưa bụi" lả tả rơi xuống. Thật khó mà tưởng tượng nổi, lúc Trần Bì Bì giống như một con thỏ béo kinh hãi bật người lên không trung, hắn đã va vào thanh xà mạnh đến nhường nào. Trong gian sảnh chính rộng rãi đã không còn thấy bóng dáng mập mạp kia đâu, nhưng cuồng phong dường như vẫn còn vương vấn giữa không gian. Ninh Khuyết ngồi bên bàn, tay bưng bát cháo, cảm nhận sự nhớp nháp trên mặt trên người mà chỉ muốn đập thẳng cái bát xuống đất. Lại nói về Trần Bì Bì, sau khi lao vút ra khỏi chính sảnh, hắn quạt mạnh hai tay, miệng không ngừng phát ra những tiếng kêu quái dị, trông giống như một con chim béo đang lao tốc độ cao về phía thức ăn. Chân không chạm đất, hắn cuốn theo một luồng khói bụi xông thẳng về phía bờ hồ. Nếu lúc này hắn có thể bình tĩnh lại, nhất định sẽ phát hiện ra dưới áp lực của nỗi sợ hãi, tu vi cảnh giới của mình dường như đã có chút thăng tiến, đạt tới một tốc độ nhanh chưa từng thấy. Đường Tiểu Đường và Tang Tang đang ở bên hồ hái cành liễu chơi đùa. Hai cô nương giống như những đứa trẻ ê a hát những khúc nhạc nhỏ, trông vừa ngây ngô vừa đáng yêu. Trần Bì Bì lướt tới bên cạnh Đường Tiểu Đường, dừng bước, đưa tay chộp lấy tay nàng, nói: кyhuyen.com- Đi! Đường Tiểu Đường mở to mắt nhìn hắn, hỏi: - Đi đâu? Câu trả lời của Trần Bì Bì hiếm khi ngắn gọn súc tích và đầy sức nặng: - Về thư viện. - Tại sao?
кyhuyen.com Đường Tiểu Đường càng thêm khó hiểu.
кyhuyen.comTrần Bì Bì run giọng nói: - Trong nhà này có yêu quái. Nếu là một cô nương bình thường vừa mới chìm đắm vào tình yêu, lúc này đại khái sẽ không suy nghĩ xem lời của đối phương có đáng tin hay không, có hợp lý hay không, mà sẽ theo bản năng đóng vai yếu đuối rồi đi theo ngay. Nhưng Đường Tiểu Đường không phải là cô nương bình thường. Nàng là người lập chí trở thành nữ nhân mạnh nhất thế gian, vừa nghe Trần Bì Bì nói trong nhà có yêu quái, chẳng những không sợ hãi mà ánh mắt đột nhiên sáng rực lên. Nàng hớn hở nói: - Có yêu quái thì phải đánh chứ, chạy cái gì mà chạy? Trần Bì Bì nhìn bím tóc của Đường Tiểu Đường đung đưa trong gió hồ, khổ sở đến cực điểm. Hắn muốn chạy, nhưng lại không thể cất bước, vì ngay cả Đường Tiểu Đường còn không chạy, hắn làm gì còn mặt mũi nào mà chạy một mình? Đúng lúc này, Ninh Khuyết và Diệp Hồng Ngư đi đường tắt từ cửa bên sảnh chính tiến về phía bờ hồ. Đường Tiểu Đường nhìn thấy nữ tử xinh đẹp mặc bộ đồ thị nữ bên cạnh Ninh Khuyết thì có chút hoang mang. Theo bản năng nàng dụi dụi mắt, xác nhận đúng là Diệp Hồng Ngư, không khỏi vô cùng kinh ngạc. Đôi mắt vốn đã sáng rực của nàng trong nháy mắt càng trở nên chói lòa hơn.
кyhuyen.com Còn sáng hơn cả vầng mặt trời đang phản chiếu dưới hồ. Nàng từ từ nắm chặt nắm đấm. Trần Bì Bì vội vàng chắn trước mặt nàng, nói: - Bình tĩnh, hãy bình tĩnh một chút. Ninh Khuyết đi tới trước mặt hai người, nhìn dáng vẻ hèn mọn của Trần Bì Bì mà càng thêm tức giận, mỉa mai nói: - Bình tĩnh? Ta thấy ở đây sư huynh ngươi là người ít có tư cách nói hai chữ đó nhất đấy. Trần Bì Bì từ trước đến nay vốn không chịu chịu thiệt trước mặt Ninh Khuyết, huống chi hiện tại đang ở trước mặt Đường Tiểu Đường, hắn càng không muốn mất mặt. Hư vinh hay lòng tự trọng của nam nhi đã thành công làm vơi đi đôi chút nỗi sợ hãi. Hắn quay người nhìn chằm chằm vào mắt Ninh Khuyết, nhưng dù chết cũng không chịu liếc nhìn Diệp Hồng Ngư bên cạnh một cái. - Ta không bình tĩnh chỗ nào? Ninh Khuyết thở dài nói: - Đúng là không phải không bình tĩnh, mà là ngươi đang sợ... Ta thực sự không hiểu rốt cuộc ngươi sợ cái gì. Đây là thành Trường An chứ có phải Tây Lăng đâu. Trần Bì Bì có chút mất tự nhiên điều chỉnh lại tư thế đứng, mắt vẫn dán chặt vào Ninh Khuyết, không dám lệch đi dù chỉ một chút, dường như muốn dùng cách này để thuyết phục bản thân rằng Diệp Hồng Ngư không hề tồn tại. Chỉ tiếc là giọng nói run rẩy vẫn tố cáo cảm xúc thực sự của hắn lúc này: - Sợ... Ta sợ... cái gì? Ai sợ chứ? Ninh Khuyết chỉ vào những hạt cháo nhỏ trên mặt trên người mình, nổi giận nói: - Ngươi nhìn xem đây là cái gì? Không sợ mà ngươi lại phun cả ra? Ngươi không dám phun vào mặt nàng, chẳng lẽ lại phun vào mặt ta? Đường Tiểu Đường lúc này mới chú ý tới trên mặt và người Ninh Khuyết đầy những hạt cháo kê vàng nhạt, trông có vẻ hơi bẩn, nhưng nghĩ lại thì thấy buồn cười vô cùng. Tang Tang vội vàng bước tới, lấy từ trong tay áo ra chiếc khăn tay giúp Ninh Khuyết lau mặt. Ninh Khuyết nhận lấy khăn tay, bực bội nói: - Để ta tự làm, ngươi đừng để dính nước miếng của tên này. Tang Tang quay sang nhìn Trần Bì Bì, không nói gì, chỉ khẽ thở dài một tiếng. Trần Bì Bì nhìn đống cháo loãng mình phun lên người Ninh Khuyết, vốn đã ngượng ngùng quẫn bách đến cực điểm, giờ thấy Tang Tang thở dài, hắn lại càng muốn nhảy phắt xuống hồ Nhạn Minh bên cạnh cho xong. Diệp Hồng Ngư nhìn hắn nói: - Ngươi mà nhảy xuống hồ, cá dưới đó sẽ bị ngươi đè chết rất nhiều. Hơn nữa nhảy xuống rồi mà muốn leo thì còn mất mặt hơn. Trần Bì Bì nhìn dung nhan xinh đẹp của nàng, muốn khóc mà không ra nước mắt. Hắn thầm nghĩ đã bao nhiêu năm không gặp rồi, sao ngươi vẫn có thể biết được trong lòng ta đang nghĩ gì chứ? Đường Tiểu Đường nhìn hắn, khó hiểu hỏi: - Ngươi không định nhảy hồ thật đấy chứ? Trần Bì Bì thành thật gật đầu. Diệp Hồng Ngư có chút kinh ngạc, nói: - Ngươi so với lúc nhỏ hóa ra lại thành thật hơn không ít. Trần Bì Bì vừa thẹn vừa giận, lấy hết can đảm phản bác: - Lúc nhỏ ta có chỗ nào không thành thật? Diệp Hồng Ngư bình tĩnh đáp: - Lúc nhỏ ngươi từng nhìn trộm ta tắm. ... Toàn trường im lặng như tờ. Nước hồ cũng lặng tờ. Cành liễu trên đê khẽ đung đưa trong gió. Gió không lặng. ... Đường Tiểu Đường ngẩng đầu nhìn Trần Bì Bì hỏi: - Đẹp không? Trần Bì Bì thành thật gật đầu nói: - Đẹp. Đường Tiểu Đường nói: - Cho nên ngươi mới vừa thấy nàng ta đã bỏ chạy? Trần Bì Bì lại gật đầu. Đường Tiểu Đường suy nghĩ một lát rồi nói: - Vậy là ngươi trúng kế của nàng ta rồi. Ta đã từng đánh nhau với nàng ta, biết nàng ta là một nữ lưu manh, biết đâu năm đó là nàng ta cố ý lừa ngươi tới xem đấy. Trần Bì Bì có chút ngơ ngác, gãi đầu dường như cảm thấy mình vừa phát hiện ra sự thật gì đó. Diệp Hồng Ngư bình tĩnh nói: - Trần Béo, ngươi cũng nghĩ như vậy? Trần Bì Bì nghiêm túc suy nghĩ một hồi lâu, rồi thành thật lắc đầu: - Tuy rằng chúng ta đều rất rõ, lúc đó ngươi đúng là đang nghĩ cách đuổi ta đi, nhưng nhìn trộm ngươi thực sự là quyết định của chính ta. Lúc đó ta cũng chẳng nghĩ gì khác, chỉ là muốn sỉ nhục ngươi một chút thôi. Sau đó gã vội vàng bổ sung một câu: - Bởi vì lúc đó ở trong quan, ngươi thường xuyên sỉ nhục ta. Đường Tiểu Đường quay người đi về phía đầu đê bên kia. Trần Bì Bì cuống quýt nói: - Lúc đó ta vẫn còn là một đứa trẻ, nàng ta cũng đâu có lớn. Ánh mắt Ninh Khuyết dừng lại ở trước ngực Diệp Hồng Ngư, thầm nghĩ vài năm trước chỗ đó lớn cỡ nào? Diệp Hồng Ngư cảm nhận được ánh mắt của hắn, hơi giận. Ninh Khuyết ho hắng hai tiếng, nhìn Trần Bì Bì cảm thán: - Hóa ra hai người lại có một đoạn quá khứ như vậy, thế thì ta không giúp ngươi được rồi. Dẫu nói lúc đó ngươi tuổi còn nhỏ, nhưng hành vi xấu xa như vậy thực sự là khó mà chấp nhận nổi. Tang Tang ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn hắn, lắc đầu nói: - Lúc nhỏ ngươi đi nhìn trộm các tỷ tỷ tắm, toàn bắt ta đứng ngoài nhà tắm nữ canh chừng cho ngươi còn gì... Vẻ mặt Ninh Khuyết lộ rõ vẻ xấu hổ, rất tự giác bước tới đứng bên cạnh Trần Bì Bì. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị