Chương 281: Sương xuống

Bên bờ hồ Nhạn Minh, bất luận là những ngọn núi ở bờ nam hay khu rừng tuyết ở bờ đông đều chìm trong tĩnh lặng, không có bất kỳ âm thanh nào truyền ra, càng không có ai nghe thấy tiếng ve kêu. Trên tường thành, ánh mắt của đại sư huynh và Diệp Tô xuyên qua lớp lớp màn tuyết, rơi vào khu rừng nọ mà sắc mặt khẽ đổi, dường như cả hai đồng thời cảm nhận được nơi đó đang xảy ra chuyện gì. Chỉ là lúc này họ không còn dư dả tâm trí để quan tâm đến câu chuyện trong rừng tuyết kia nữa, bởi vì họ đã thấy huyết kỳ đang bay phấp phới trước trạch viện hồ Nhạn Minh, và Hạ Hầu đã đẩy cửa bước vào. ... Cánh cửa viện có chút mới, dường như vừa được tu sửa cách đây không lâu. Hạ Hầu đẩy cửa viện, bước vào sân viện đen kịt, bên tai bỗng nhiên vang lên một tiếng ve kêu khiến thân hình hắn không khỏi khựng lại. ⒦yhuyen.comBan ngày ở trong hoàng cung, hắn cũng lờ mờ nghe thấy một tiếng ve kêu truyền ra từ những bông tuyết bay lượn trước điện, hắn tin chắc đó là ảo giác, nhưng lúc này tiếng ve này tuy vẫn hư ảo nhưng dường như đã chân thực thêm vài phần. Thần tình lạnh lùng trên mặt Hạ Hầu không hề lay động, đôi mày sắt khẽ nhếch lên, trái lại càng tỏ vẻ bạo liệt, bước chân vững chãi bước qua ngưỡng cửa, đi dọc theo hành lang mưa đến trước sảnh chính. Tuyết trước đó đã tạm ngừng trong chốc lát, ngay sau đó lại bay múa điên cuồng hơn. Mây dày che khuất màn đêm muôn vàn tinh tú, gió tuyết làm mờ mịt ánh đèn trong thành Trường An, bờ hồ Nhạn Minh tối đen như mực, đưa tay không thấy năm ngón, nhưng Hạ Hầu lại nhìn thấu hết thảy rõ mồn một. Dưới bậc đá trồng vài gốc hàn mai, không rõ vì nguyên nhân gì mà cành mai xơ xác, dưới lớp tuyết tích tụ có thể thấy những vết đứt gãy còn mới, dường như vừa bị loài súc sinh phong nhã nào đó gặm qua. Trong phòng có một chậu cây xanh, dù giữa mùa đông giá rét, loài thực vật kia vẫn sinh trưởng bừng bừng, cành lá mập mạp, xanh tươi ướt át, nổi bật lên hẳn chậu đất vàng tẻ nhạt.
⒦yhuyen.com Thanh xà ngang đen bóng to dày trên nóc nhà hơi biến dạng, chắc hẳn từng chịu một cú va chạm nào đó nên xuất hiện hai vết nứt cực nhỏ, nghĩ lại thì không ảnh hưởng đến an toàn nhưng nhìn vào luôn khiến người ta thấy lo lắng.
⒦yhuyen.comBên cạnh kệ trang trí kiểu dáng độc đáo đặt một ngọn đèn dầu, ngọn đèn ấy lấy thanh sứ làm bụng, bấc đèn trắng muốt, khi chưa thắp sáng cũng là một món đồ thủ công mỹ nghệ cực đẹp. Khu trạch viện bên hồ Nhạn Minh này đã ngốn của Ninh Khuyết không biết bao nhiêu bạc trắng, khiến Tề tứ gia hao tổn biết bao tâm trí, lại được hoàng hậu nương nương và Lý Ngư hào phóng thêm thắt vào, tự nhiên là phi phàm. So với những danh viên ở quận Thanh Hà sợ rằng cũng không thua kém, dù là những vật nhỏ không bắt mắt cũng xứng đáng để thưởng ngoạn một hồi. Hạ Hầu là võ tướng, xưa nay không bao giờ thương xuân tiếc thu, tự nhiên cũng chẳng có hứng thú phương diện này, thế nhưng trước trận đại chiến, ánh mắt hắn nhìn đám mai, xà đen, chậu cảnh, đèn dầu lại chuyên chú đến thế. Thực ra hắn không nhìn đám mai, xà đen, chậu cảnh hay đèn dầu. Hắn đang nhìn mảnh giấy vàng lộ ra trong lớp tuyết dưới gốc mai, mảnh giấy vàng kẹp trong vết nứt xà đen, mảnh giấy vàng trong chậu cây xanh, và mảnh giấy vàng bị bụng đèn thanh sứ đè lên. Trên đời này có một loại giấy thường mang màu vàng nhạt, phù giấy. Trong trạch viện bên hồ Nhạn Minh, đâu đâu cũng là phù giấy. Đây là một tòa "phù trạch". ...
⒦yhuyen.com - Diệp Hồng Ngư sở dĩ có thể vượt cấp chiến thắng Trần Bì Bì là vì nàng hiểu rõ hắn, biết hắn sợ hãi điều gì. Ta cũng rất hiểu Hạ Hầu, kể từ ngày phản bội Ma Tông, Hạ Hầu vẫn luôn sống trong sợ hãi. Có lẽ là sợ vị tông chủ Ma Tông bí ẩn kia, có lẽ sợ Tây Lăng Thần Điện vạch trần thân phận của hắn. Vì sợ hãi nên hắn trống rỗng, hắn bắt đầu giết người không ghê tay, bắt đầu bạo ngược lãnh khốc, bắt đầu kiêu ngạo cuồng vọng. Ninh Khuyết đón lấy chiếc ô đen lớn từ tay Tang Tang, nhìn về phía đình viện bị tuyết đêm bao phủ ở bờ đối diện. - Chỉ có như vậy hắn mới có thể thoát khỏi bóng ma tâm lý của chính mình. Trước cổng hoàng cung hắn nói đúng, ta cũng có bóng ma tâm lý, cho nên ta hiểu sự kiêu ngạo chính là nhược điểm chí mạng mà hắn không thể rũ bỏ. Vì kiêu ngạo, lúc này hắn đã bước vào chiến trường do ta lựa chọn, đây chính là sai lầm đầu tiên của hắn. - Làm sao để lợi dụng sai lầm hắn phạm phải? Ta không rõ, ta chỉ biết phải không chút do dự mà đem hơn ba trăm đạo phù ta đã khổ công viết ra suốt hai năm qua, toàn bộ đập hết ra ngoài. Viết phù không phải là động tác tiêu sái tùy ý như vẻ bề ngoài. Ngoại trừ chính Ninh Khuyết, không mấy ai biết hơn ba trăm đạo phù đó đánh đổi bằng bao nhiêu đêm không ngủ, bao nhiêu lần cực độ suy kiệt sau khi niệm lực cạn sạch, bao nhiêu lần đau đớn khôn cùng sau khi thức hải chấn động. Tang Tang biết, vì trong những đêm bầu bạn với ngọn đèn dầu kia, nàng vẫn luôn canh chừng bên cạnh Ninh Khuyết, nhìn hắn mồ hôi vã ra như hạt đậu, sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn không ngừng chấp bút. Trong những đêm đó, thứ Ninh Khuyết cày cấy không phải ruộng vườn, cũng chẳng phải văn chương, mà là phù. Trên vách đá trong tuyết đêm, Tang Tang ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn Ninh Khuyết. Thấy sắc mặt hắn trắng bệch như những đêm xưa cũ kia, nàng rất lo lắng nhưng vẫn mỉm cười nói: - Phải, thiếu gia nhất định sẽ thắng. Ninh Khuyết nhắm mắt lại, nắm chặt cán ô, chân mày khẽ run, bàn tay phải khẽ run, sắc mặt nhợt nhạt. Niệm lực trong thức hải men theo chiếc ô đen tản ra không trung đầy rẫy hoa tuyết. Niệm lực là gốc rễ của người tu hành chính đạo, nhưng người tu hành chỉ có thể dùng niệm lực để điều khiển thiên địa nguyên khí, từ đó thi triển ra các loại thủ đoạn. Cho dù là niệm sư có thể trực tiếp dùng niệm lực tấn công kẻ thù thì cũng bị giới hạn trong một khoảng cách rất ngắn, đó là vì niệm lực sở hữu một đặc tính không thể thay đổi. Đặc tính đó chính là: niệm lực một khi rời khỏi thức hải của người tu hành, sẽ theo khoảng cách mà tiêu tán cực nhanh theo cấp số nhân, quy tịch vào thiên địa tự nhiên. Ninh Khuyết lúc này đang đứng trên vách núi bờ nam hồ Nhạn Minh, cách đình viện bờ đối diện tới vài dặm. Hắn muốn kích hoạt ba trăm đạo phù ẩn giấu trong đình viện thì cần phải đưa niệm lực của mình sang bờ bên kia, thế nhưng niệm lực của hắn làm sao có thể vượt qua mặt hồ mùa đông trong tuyết đêm này? Ngay vào lúc này, một chuyện kỳ diệu đã xảy ra. Niệm lực của hắn sau khi đi qua cán và mặt ô đen lớn đã xảy ra biến hóa rõ rệt. Không phải nói nồng độ niệm lực tăng lên bao nhiêu, mà là tốc độ tiêu tán vào không trung tuyết chậm đi rất nhiều. Vì lý do tuyết sơn khí hải gập ghềnh tắc nghẽn, thiên địa khí tức quanh hồ tuyết vẫn không có mấy kẻ có thể nghe hiểu khúc nhạc mà niệm lực của hắn cất lên, nhưng ít nhất âm thanh của hắn đã có thể truyền đi xa hơn một chút. Niệm lực của Ninh Khuyết lặng lẽ xuyên qua gió tuyết, rơi xuống đình viện ở bờ đối diện xa xôi. ... Mảnh giấy vàng bị bụng đèn thanh sứ đè lên phát ra một tiếng "xì" nhỏ rồi hóa thành hư vô. Một luồng khô nóng nhàn nhạt không dưng mà đến, bấc đèn trắng muốt như ngọc chưa từng được thắp sáng bỗng nhiên căng ra, dầu trong đèn đột ngột tiết ra, bùng lên một đốm lửa cực nhỏ. Đèn dầu mờ ảo, thoáng soi sáng bên trong và bên ngoài sảnh đường. Cùng với việc ngọn đèn thanh sứ quỷ dị tự cháy không cần mồi, trong căn phòng tiếp đó xuất hiện muôn vàn biến hóa. Cả chiếc kệ trang trí nơi đặt ngọn đèn bốc cháy rừng rực, nói đúng hơn là không gian nơi chiếc kệ tọa lạc bùng cháy, hóa thành một quả cầu lửa rực rỡ chụp xuống thân hình như núi của Hạ Hầu. Hỏa thế mịt mờ mà đáng sợ, những nơi nó đi qua, bất cứ sự vật nào cũng đều hóa thành hư vô. Duy chỉ có chậu cây xanh kia là khác biệt. Những chiếc lá xanh mập mạp xanh mướt hơi rủ xuống, vừa bị lưỡi lửa trong phòng liếm qua liền tan chảy như mỡ lợn, hóa thành lớp dầu màu xanh nhạt nhỏ xuống chậu hoa. Mảnh phù giấy màu vàng kẹp giữa những lá xanh biến mất không dấu vết. Lớp dầu do lá xanh hóa thành rơi vào trong đất, chậu hoa lập tức nứt toác, đất vàng bên trong nổ tung ra, tràn ngập không gian trong phòng. Những hạt bụi đất vàng tựa như vi lăng ấy không hiểu vì sao lại vô cùng nặng nề, mỗi một hạt sỏi đất đều giống như một viên đá, bắn thẳng về phía thân hình Hạ Hầu. Tiếp đó, mảnh giấy vàng trên thanh xà ngang đen kịt cũng biến mất giữa hư không. Chỉ nghe thấy một tiếng "rắc" vang dội, thanh xà nặng nề không hề có điềm báo trước bỗng gãy làm đôi, nện xuống đỉnh đầu Hạ Hầu. Hạ Hầu nheo mắt lại, đôi mày như đúc bằng sắt không hề nhíu lại, phản chiếu ánh lửa như đang rực cháy. ... Hắn đấm ra một quyền. Nắm đấm khủng khiếp kia mang theo sự bá đạo đến cực điểm, ép toàn bộ không khí trước mặt ra ngoài. Phù hỏa đang cháy rừng rực bỗng chốc tắt ngóm, thê thảm vô cùng. ... Hắn nhắm mắt lại. Mặc kệ những hạt sỏi đất vàng tập kích như đá ném vào người mình. Một chuỗi âm thanh dày đặc vang lên lộc bộp! Vô số hạt sỏi đất nhỏ bé nhưng uy lực khổng lồ nện mạnh lên người hắn. Giống như muôn vàn hạt mưa đá từ trời cao giáng xuống, nện vào mái hiên hoàng cung. Chiếc áo bào ngoài trên người hắn trong nháy mắt rách nát như tổ ong. Nhưng trên mặt hắn không có lấy một tia cảm xúc. ... Hắn cúi đầu. Thanh xà ngang đen kịt gãy làm hai đoạn nện mạnh lên lưng hắn. Rồi vỡ thành nhiều đoạn hơn nữa. Thanh xà nặng nề có thể nện chết mười mấy người. Lại không thể khiến thân thể hắn run rẩy dù chỉ một chút. ... Đối mặt với ba đạo phù của Ninh Khuyết, Hạ Hầu chỉ xuất một quyền. Đây chính là võ đạo đỉnh phong, đặc biệt hắn vốn dĩ còn là một cường giả Ma Tông, vậy thì chỉ cần nhắm mắt lại là có thể phớt lờ bất kỳ cuộc tấn công nào dưới cấp độ Tri Mệnh Cảnh. Đất vàng bắn nhanh như đá sỏi không để lại bất kỳ dấu vết nào trên mặt hắn, thanh xà ngang gãy thành vô số đoạn lăn lóc rên rỉ dưới chân hắn một cách vô lực, hắn không hề chịu bất kỳ tổn thương nào. Chỉ có một sợi lông mi rụng khỏi mí mắt. ... Với tu vi cảnh giới của Hạ Hầu, hắn hoàn toàn có thể không cần trực diện đối đầu với ba đạo phù của Ninh Khuyết. Hắn vốn có thể tránh, có thể dùng phương pháp đơn giản nhất là phẩy tay để phá giải. Sở dĩ hắn không làm như vậy là vì hắn vẫn luôn chú ý đến bụi mai tàn dưới bậc đá sau lưng. Ninh Khuyết cho rằng mình rất hiểu hắn. Hắn cũng cho rằng mình rất hiểu Ninh Khuyết. Hắn biết Ninh Khuyết là một kẻ lãnh khốc âm hiểm đến nhường nào, hắn tin chắc Ninh Khuyết tuyệt đối sẽ không lãng phí ba đạo phù giấy quý giá chỉ để thăm dò nông sâu của mình, chắc chắn phải có hậu thủ. Trong bụi mai tàn kia cũng có một mảnh phù giấy màu vàng. Hạ Hầu cho rằng đó mới chính là sát chiêu của Ninh Khuyết, cho nên hắn dồn hết sự chú ý vào nơi đó. Quả nhiên không ngoài dự tính, chỉ một khắc sau mảnh phù giấy vàng trong bụi mai hóa thành một làn khói xanh, những cánh hoa mai còn sót lại run rẩy rời cành, bay múa như bướm về phía sau gáy Hạ Hầu. Hạ Hầu không quay đầu lại, tùy ý điểm một ngón tay ra sau lưng. Khi đầu ngón tay hắn chạm vào cánh mai, đôi mày sắt bỗng chốc nhíu lại. Cánh mai đó hóa thành một giọt nước. Mảnh phù giấy trong bụi mai tàn kia không nogwf lại là một đạo thủy phù nông cạn đến thế. Hạ Hầu nhíu mày là vì hắn phát hiện phán đoán của mình đã sai. Nhưng hắn không bận tâm, thần tình hờ hững ngước nhìn lên cao. Nơi đó thanh xà đen đã gãy, mái nhà thủng một lỗ lớn. Người ở dưới mái hiên, ngẩng đầu có thể ngắm tinh không. Đêm nay gió tuyết giao hòa, không có sao để ngắm. Chỉ có thể thấy vô số bông tuyết theo gió đêm từ cái lỗ hổng kia tràn vào. Cùng với một đạo phù đang dần tan biến thành hơi lạnh. Những bông tuyết rơi xuống từ lỗ hổng kia, trong lúc khẽ bay múa dường như to lớn lên gấp bội. Một đạo phù ý cực kỳ lạnh lẽo bỗng chốc bao trùm cả tòa kiến trúc. Thậm chí ngay cả không khí bên trong cũng bị đóng băng lại. Hạ Hầu ngẩng đầu nhìn tuyết rơi, đôi lông mày lập tức bị phủ lên một lớp sương giá dày đặc. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị