Hạ Hầu đã phản ra Minh Tông, bản mệnh vật chính là thanh Minh Thương đầy khủng khiếp kia, hắn có thể cảm nhận rõ ràng mọi chi tiết phía trước mũi thương, vì thế hắn biết Tang Tang chưa chết.
Cú đâm thứ nhất đầy nhẫn nhịn với đại nghị lực nhằm tìm kiếm đòn sát thủ đã không giết được Ninh Khuyết, cú đâm thứ hai ám hợp với chính đạo và kỳ đạo của binh pháp, vốn tuyệt đối không thể trượt cũng chẳng thể giết được tiểu thị nữ trên vách đá. Hai lần thất thủ không tưởng liên tiếp khiến cảm xúc của Hạ Hầu trở nên có chút khác thường.
Lúc này Ninh Khuyết đã lướt ngang qua vài chục trượng, đi tới trên mặt hồ tuyết.
Đúng lúc này Hạ Hầu khẽ cau mày, bàn tay phải đang hư nắm trong gió lạnh đột nhiên siết chặt, thanh thương sắt trên vách đá bỗng co mạnh về phía sau, giống như bị chiếc ô đen lớn hất ngược ra giữa không trung.
Thanh thương sắt đen kịt đâm rách những mảng tuyết tàn lơ lửng trên hồ, xuyên qua những cơn gió lạnh nhỏ bé nhất, mang theo tiếng rít sắc bén như tia chớp đâm thẳng vào lưng Ninh Khuyết.
кyhuyen.comTiếng rít chói tai chính là tiếng gió bị xé rách, là tiếng luồng khí hỗn loạn phía trước mũi thương sắc bén, tiếng càng thanh mảnh chứng tỏ tốc độ càng nhanh. Chỉ cần nghe tiếng động cũng đủ biết thanh thương sắt này dù tốc độ không bằng Nguyên Thập Tam Tiễn nhưng cũng vô cùng kinh khủng.
Theo lý mà nói, với tu vi thực lực Động Huyền thượng cảnh hiện tại của Ninh Khuyết thì căn bản không có cách nào đoán được quỹ đạo vận hành của Minh Thương trong tay Hạ Hầu, càng không thể đối phó với tốc độ đáng sợ này.
Nhưng Ninh Khuyết vốn chẳng bao giờ là một kẻ hành xử theo lý lẽ, những tao ngộ trong cuộc đời và quá trình tu hành của hắn, nếu suy xét kỹ thì quả thật cũng chẳng có đạo lý gì để nói.
Ngay khi thương sắt chỉ còn cách lưng hắn ba trượng, ngay khi tiếng rít còn chưa kịp truyền vào tai, hắn đã một lần nữa phản ứng trước một bước. Hạo Nhiên Khí rót đầy toàn thân, hắn cưỡng ép xoay người giữa màn đêm, ngưng tụ toàn bộ tinh thần cùng sức mạnh vào thân đao, chém mạnh về phía sau!
Một tiếng vang giòn tan cực kỳ lanh lảnh, kèm theo luồng khí kình cuồn cuộn bắn ra tứ phía từ giữa lưỡi đao và mũi thương, chấn động khiến lớp tuyết tích trên hồ đông không ngừng run rẩy.
Cổ tay Ninh Khuyết truyền đến cảm giác đau đớn kịch liệt, suýt chút nữa không cầm nổi thanh phác đao trong tay, nhưng hắn dùng tâm thần kiên nghị đến cực điểm để ổn định thân hình, mượn phản lực chấn về từ lưỡi đao, xoay tròn trong gió đêm rồi gầm thét lao về phía Hạ Hầu một lần nữa, tốc độ thậm chí còn nhanh hơn vài phần so với lúc trước.
кyhuyen.com
Thanh thương sắt vẽ một đường vòng cung trên bầu trời đêm, đến trước mặt Hạ Hầu sớm hơn cả Ninh Khuyết, trở về bàn tay phải đang nắm hờ trong gió lạnh của hắn.
кyhuyen.comGió lạnh đột nhiên trở nên dữ dội, Ninh Khuyết xé gió mà đến, hai tay siết chặt phác đao, giáng xuống một đòn chí mạng!
Hạ Hầu đã khắp người đầy máu, sắc mặt nhợt nhạt, nhưng thần tình vẫn hiên ngang bất động. Nhìn bóng hình như quỷ mị đang lao về phía mình, hắn chỉ đơn giản hết mức đưa ra một thương.
Ánh sáng rực rỡ bùng lên nơi mũi thương sắt.
Sau một tiếng nổ lớn thanh thúy, Ninh Khuyết giống như một con chim lớn bị thương thảm hại bật ngược ra sau, một lần nữa ngã trọng thương trên mặt hồ tuyết.
Thanh thương sắt đen kịt trong tay Hạ Hầu rung động với tần suất cực cao, một lúc lâu vẫn không thể bình ổn lại, phát ra những tiếng vo ve trầm đục khiến người ta cảm thấy phát lạnh và tuyệt vọng.
Mỗi một lần va chạm giữa thương sắt và phác đao đều chất phác mà không có chút hoa mỹ, lực đạo sung mãn, nhìn qua có vẻ đơn giản và vô vị, nhưng thực chất lại ẩn chứa ý vị khai sơn liệt hồ.
Ninh Khuyết đứng dậy, cảm thấy cổ tay mình dường như đã gãy, sắc mặt trắng bệch như tuyết. Dẫu cho Hạ Hầu đã chịu vết thương cực nặng dưới phù tiễn của hắn, nhưng xét về sức mạnh và độ hùng hậu của chân khí, hắn vẫn còn kém xa đối phương. Khoảng cách này không cách nào bù đắp hay rút ngắn lại được.
Hạ Hầu chỉ dùng một thương đơn giản đã phá tan đường đao được chuẩn bị từ lâu và bất chấp sống chết của Ninh Khuyết, lẽ ra hắn chẳng có lý do gì để không hài lòng, vậy mà lông mày hắn lại nhíu chặt lại.
Bởi vì... một thương này vẫn không đâm trúng thân thể Ninh Khuyết.
кyhuyen.com
Ngay khoảnh khắc trước đó, khi Minh Thương như ánh mặt trời rực rỡ sắp xé toạc màu đêm đen trên người Ninh Khuyết, thanh phác đao trong tay hắn chẳng biết từ góc độ quỷ dị nào đã lật ra, chém trúng mũi thương không sai một ly, sau đó thân thể hắn mượn thế thối lui, chứ không phải bị mũi thương hất văng đi.
Hạ Hầu nheo mắt, nhìn Ninh Khuyết nói:
- Mùa xuân năm nay ngươi bế quan trong hang đá hậu sơn thư viện, quả nhiên không phải là phù võ song tu, mà là ngươi... đã nhập ma.
Ninh Khuyết nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu xuống bãi tuyết trước mặt, không đáp lời.
Lúc trước Hạ Hầu đã nghĩ thông suốt được một nửa đáp án, đó chính là Ninh Khuyết đã nhập ma, nếu không với một người tu hành bình thường căn bản không thể chịu đựng nổi sức mạnh khổng lồ mang theo trên thương sắt.
Nhưng đó mới chỉ là một nửa đáp án.
Đêm nay Hạ Hầu đã đâm ba thương về phía Ninh Khuyết, mỗi một thương đều là kiệt tác của tinh thần sung mãn nhất, hắn tin rằng dù là những cao thủ của Minh Tông năm xưa cũng không thể tiếp nổi.
Ninh Khuyết lẽ ra phải chết rồi, nhưng hắn vẫn còn sống.
Mỗi khi đến thời điểm mấu chốt nhất, khi bóng ma tử thần của mũi thương sắp bao trùm lấy thân xác, hắn luôn có thể phản ứng trước một bước, và đó luôn là phản ứng chính xác nhất.
Hạ Hầu chợt nảy sinh cảnh giác, kể cả việc Ninh Khuyết nhập ma cũng không giải thích được vì sao hắn làm được điều này, bởi vì... nó đại diện cho việc hắn có nhận thức sâu sắc nhất đối với những biến động của thiên địa nguyên khí xung quanh.
Nói cách khác, Ninh Khuyết đêm nay dường như sở hữu ý thức chiến đấu của Tri Mệnh Cảnh.
...
Tuyết trên tường thành dần ngừng rơi, nhưng không khí dường như còn lạnh hơn lúc trước. Đại sư huynh và Diệp Tô nhìn về phía hồ Nhạn Minh, hơi thở hai người như sương mù lan tỏa xung quanh.
Diệp Tô không ngờ tới việc Ninh Khuyết lại có thể tiếp được Minh Thương của Hạ Hầu, tuy chật vật đến cực điểm nhưng chung quy vẫn chưa chết, điểm này khiến hắn khó hiểu cực kỳ, thậm chí là có phần khiếp sợ.
Minh Thương của Hạ Hầu tuy đen kịt, di chuyển trong mây đêm không để lại dấu vết, nhưng lối đi lại là quang minh chính đại, dùng tốc độ sức mạnh và khí thế để áp chế toàn diện, ép đối thủ chỉ có thể đem sinh tử ra đánh cược.
Với tầng thứ ý thức hiện tại của Ninh Khuyết, căn bản không thể bắt trọn quỹ đạo vận hành của Minh Thương, càng không nói đến chuyện liệu địch tiên cơ, chỉ có nước chống đỡ trực diện. Mà cảnh giới tu hành của hắn chẳng qua chỉ ở Động Huyền Cảnh, hoàn toàn không có bản sự triệu hoán thiên địa nguyên khí làm thủ đoạn, vậy thì khi Hạ Hầu xuất chiêu thứ nhất, hắn đã phải chết rồi mới đúng.
- Minh Thương của Hạ Hầu tự nhiên không đâm trúng được đại tiên sinh ngươi.
Diệp Tô nhìn đại sư huynh một cái, tiếp tục nói:
- Nếu là Liễu Bạch, tất nhiên sẽ đảo ngược chuôi kiếm, dùng hoàng hà cuồn cuộn vỗ thẳng vào mặt mà giết chết đối phương. Nếu người đối mặt với thương sắt là ta, đại khái sẽ dùng kiếm ý ngưng tụ ngang dọc như xích sắt, cố gắng trói chặt thanh thương này. Thế nhưng ta nghĩ mãi không ra, Ninh Khuyết làm sao có thể né được thương của hắn.
Đại sư huynh suy nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu bảo:
- Ta cũng không biết tiểu sư đệ đã làm thế nào.
Diệp Tô nhắm mắt lại, chuyên chú lắng nghe tiếng va chạm giữa thương và đao thấp thoáng truyền lại từ mặt hồ tuyết xa xa, cùng tiếng bước chân đạp tuyết lướt đi như quỷ mị của ai đó, bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng.
Một lát sau hắn mở mắt ra, nhíu mày nói:
- Cho dù là vậy, cũng không cách nào giải thích nổi.
Đại sư huynh hỏi:
- Là vậy?
Diệp Tô mặt không cảm xúc nói:
- Ngươi biết ta đang ám chỉ điều gì.
Đại sư huynh nói:
- Thư viện sẽ không thừa nhận.
Diệp Tô lạnh giọng bảo:
- Không thừa nhận không có nghĩa là không tồn tại.
Đại sư huynh chậm rãi nói:
- Không có bằng chứng, vậy chỉ rước lấy phiền não mà thôi.
Diệp Tô hít sâu một hơi, bỗng nhiên nói một câu không đầu không đuôi:
- Phu Tử rồi cũng có một ngày sẽ rời đi.
Đại sư huynh không cần suy nghĩ đã thốt ra một câu.
Câu nói này gần như y hệt câu mà Ninh Khuyết đã trả lời Diệp Hồng Ngư lúc trước:
- Ta không nghĩ lão sư sẽ rời đi trước chúng ta.
...
Kể từ khi kế thừa y bát của tiểu sư thúc trong sơn môn Ma Tông, Hạo Nhiên Khí đã không ngừng thay đổi thân thể Ninh Khuyết, cơ thể hắn hiện giờ ngày càng mạnh mẽ, sức mạnh ngày càng lớn, tương ứng theo đó, thân pháp và tốc độ của hắn cũng trở nên nhanh nhẹn hơn.
Nhưng Hạ Hầu là cường giả đời trước của Ma Tông, thân thể đã được chân khí rèn giũa nhiều năm, bất kể sức mạnh hay tốc độ đều vượt xa Ninh Khuyết, cho nên việc hắn có thể chặn được Minh Thương của Hạ Hầu không phải nhờ vào những thứ này.
Ninh Khuyết không hề biết thủ đoạn cuối cùng của Hạ Hầu lại là công pháp Đạo Môn, càng không ngờ hắn lại có bản mệnh vật của riêng mình, nhưng trong sâu thẳm thức hải của hắn có vô số mảnh vỡ ý thức mà Liên Sinh đại sư đã truyền sang.
Những mảnh vỡ ý thức đó chính là dấu ấn tinh thần.
Toàn bộ võ công Ma Tông của Hạ Hầu đều được truyền thừa từ Liên Sinh. Liên Sinh hiểu rõ đệ tử này của mình hơn bất cứ ai, dù lão không thể biết tình hình khi Hạ Hầu tu luyện Minh Thương, nhưng lão biết tính tình, sở thích, thói quen và thậm chí là cả vị trí đặt chân của Hạ Hầu, lão biết mọi thứ về hắn.
Nếu nói Liên Sinh đại sư là một tấm lưới khổng lồ rộng lớn như đại dương, thì Hạ Hầu chính là một pho tượng đá khổng lồ bước đi trên tấm lưới ấy. Nhìn qua có vẻ mạnh mẽ không thể phá hủy, nhưng thực tế mỗi bước hắn bước ra đều vẫn nằm trong tấm lưới đó, mỗi một đợt rung động đều sẽ khiến tấm lưới biết được ý đồ của hắn.
Ninh Khuyết sở hữu toàn bộ dấu ấn tinh thần của Liên Sinh đại sư, cũng tương đương với việc sở hữu tấm lưới này. Tuy hắn không thể chủ động khống chế những dấu ấn tinh thần ấy, nhưng khi Hạ Hầu bước đi trên lưới, những mảnh vỡ ý thức sâu trong thức hải sẽ bắt đầu tỏa sáng, báo trước cho hắn biết Hạ Hầu định làm gì và hắn nên làm như thế nào.
Mùa đông năm ngoái bên bờ Hô Lan Hải, Ninh Khuyết khi ấy còn chưa mạnh mẽ như lúc này, đối mặt với cú đấm mang uy thế còn lớn hơn cả đêm nay của Hạ Hầu mà vẫn giữ được bình tĩnh, chính là nhờ những mảnh vỡ ý thức này phát huy tác dụng.
Đêm nay, những mảnh vỡ ý thức ấy vẫn đang phát huy tác dụng.
Có cơn gió lạnh từ cánh rừng đông bên bờ đông hồ thổi tới, cuốn lấy lớp tuyết trên mặt hồ, gieo rắc bụi tuyết trắng xóa.
Hạ Hầu nhìn những bông tuyết này, bỗng nhiên nhớ tới nắm tro như tuyết trong tay mình bên bờ Hô Lan Hải. Hộp tro cốt của lão sư kia đã khiến cơ thể hắn bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.
- Lão sư... hắn đã dạy ngươi những gì?
Hạ Hầu nhìn Ninh Khuyết hỏi, đôi mắt rực cháy ngọn lửa u lạnh.
Ánh mắt Ninh Khuyết cũng rất sáng, hắn chỉ vào đầu mình nói:
- Liên Sinh đại sư không dạy ta cái gì cả, nhưng quả thực có để lại cho ta một số thứ. Ý thức lão để lại nói cho ta biết, lão cũng rất muốn giết chết tên nghịch đồ như ngươi để thanh lý môn hộ cho Minh Tông, cho nên trong này toàn bộ đều là sát cơ của lão sư ngươi dành cho ngươi đó.
Hạ Hầu trầm mặc rất lâu, bỗng nhiên thần sắc lãnh đạm nói:
- Thư viện tự xưng là chính đạo, ngươi là đệ tử thư viện lại đi bái Liên Sinh ma đầu làm sư, dùng công pháp Ma Tông, thật là đại nghịch bất đạo.
Ninh Khuyết đáp:
- Ngươi là đệ tử Ma Tông, bái Liên Sinh làm sư, vậy mà lại phản ra Ma Tông đầu nhập Đạo Môn, thậm chí còn sửa tu công pháp Đạo Môn, vứt bỏ việc lấy thân thể thông thiên địa để tu bản mệnh vật, ngươi mới là kẻ đại nghịch bất đạo hơn ta.
Hạ Hầu bỗng nhiên cười lạnh:
- Không ngờ đêm nay lại là trận chiến giữa hai kẻ phản đồ.
Ninh Khuyết lắc đầu nói:
- Ma Tông coi ngươi là kẻ thù, thư viện thì chưa bao giờ chối bỏ nhận thân phận của ta.
Hạ Hầu nói:
- Bất kể lão sư đã dạy ngươi những gì, nhưng đêm nay chung quy ngươi vẫn phải chết.
Ninh Khuyết nói:
- Ta cứ ngỡ trên đời này chỉ có mình ta là dùng mồm giỏi hơn dùng tay.
Hạ Hầu nheo mắt bảo:
- Vậy thì ra tay đi, mời tiếp thêm một thương của ta.
Giọng nói lạnh lẽo xa dần, thân hình vạm vỡ của Hạ Hầu dường như đã biến thành một ngọn núi thực thụ. Dưới chân hắn, lớp băng hồ kiên cố đột nhiên xuất hiện một vết nứt cực sâu, thấp thoáng có thể nhìn thấy nước hồ.
Hồ tuyết cuối cùng cũng bắt đầu dậy sóng, khoảng cách giữa hai người trên mặt hồ thu hẹp nhanh chóng. Hạ Hầu tay cầm thương sắt đâm thẳng một đường, Ninh Khuyết cổ tay rung lên, chém xuống một đao.
Thương sắt và phác đao lại tương phùng.
Cảm nhận được sức mạnh kinh khủng không thể chống đỡ truyền đến từ chuôi đao, Ninh Khuyết nhíu chặt lông mày không chút do dự, niệm lực tuôn ra, giọt chất lỏng lóng lánh trong cơ thể xoay tròn với tốc độ cao. Hạo Nhiên Khí tích tụ nhiều tháng trời trong hang đá hậu sơn thư viện được phun trào ra với một tư thế gần như càn rỡ!
Thanh phác đao trong tay hắn đột nhiên đại phóng quang minh, vô số tia sáng vàng từ thân đao trầm mặc bắn ra tứ tung như ánh kim quang phản chiếu từ tường thành Trường An trong buổi hoàng hôn, lại giống như một vầng mặt trời đột ngột hiện ra, trong nháy mắt chiếu rọi hồ Nhạn Minh đen kịt như ban ngày!
Ánh hào quang vàng óng và thánh khiết rời khỏi phác đao, xuyên qua không khí lạnh lẽo, hóa thành một cụm vật chất như cát vàng, nện thẳng vào mặt Hạ Hầu!
Ngàn năm qua, đạo ma vốn không đội trời chung.
Thần thuật của Tây Lăng Thần Điện không nghi ngờ gì chính là một trong những khắc tinh của công pháp Ma Tông, chính vì thế sau khi Diệp Hồng Ngư ngộ được thần thuật, nàng liền được coi là người kế thừa đương nhiên của Tài Quyết Ti – nơi có trách nhiệm truy sát tàn dư Ma Tông.
Cường giả Ma Tông sợ hãi nhất chính là Hạo Thiên Thần Huy thánh khiết, cho nên tiểu sư thúc thư viện năm đó giam cầm hạng nhân vật như Liên Sinh đại sư cũng là dùng thần huy mô phỏng ra Phiền Lung trận pháp.
Thần thuật là món quà Hạo Thiên ban tặng cho Đạo Môn, cũng chính là sự trừng phạt dành cho Ma Tông. Những tia sáng vàng kia bỏ qua thân thể cường hãn và chân khí hùng hậu của tu hành giả Ma Tông, trực tiếp tác động cách không đến sự lưu chuyển chân khí trong cơ thể họ, thậm chí có thể trực tiếp làm tan chảy vách ngăn kinh mạch bên trong!
Trong trận chiến trên hồ mùa đông giá rét đêm nay, Hạ Hầu đã giữ lại thủ đoạn mạnh nhất của mình đến cuối cùng – một thanh thương sắt quét ngang bốn phương, còn Ninh Khuyết cũng đã để dành Đạo Môn thần thuật của mình tới tận lúc này!
...
Giữa ánh Hạo Thiên thần huy rực cháy, gò má Hạ Hầu dường như trắng bệch đến mức sắp trở nên trong suốt, con ngươi hắn dường như thực sự sắp bốc cháy. Lông mi rụng xuống từng sợi trong thần huy rồi hóa thành than, thành tro, cuối cùng biến thành hư vô. Trong con ngươi thoáng qua một tia kinh hoàng, nhưng ngay sau đó lại là một nụ cười trêu chọc.
Nhìn Ninh Khuyết bên ngoài thần huy, Hạ Hầu cười to phóng đãng, gầm thét như sấm động:
- Ngươi tưởng ta không biết ngươi biết thần thuật sao! Nhưng thần thuật của ngươi là giả! Đây vẫn là Hạo Nhiên Khí của ngươi! Ánh nến làm sao có thể biến thành ánh mặt trời! Giả thì vẫn là giả, mãi mãi không thể thành thật được! Ngươi không phải là Kha Hạo Nhiên, thì làm gì được ta!
Chân khí hùng hậu đến cực điểm từ thân hình vạm vỡ như núi của hắn cuồng bạo phun ra, kèm theo những tiếng xì xì, lớp tuyết tích xung quanh bị chấn rời mặt hồ, thậm chí còn lơ lửng giữa bầu trời đêm!
Hạ Hầu đứng giữa màn tuyết trôi nổi, một tay cầm thương đè xuống, như thiên thần nghiêng mình quan sát từ ngoài tầng mây, không gì cản nổi.
Đầu gối Ninh Khuyết hơi khuỵu xuống, sắc mặt trắng bệch, mặt băng dưới chân phát ra những tiếng rắc rắc như sắp vỡ vụn.
Bàn tay phải Hạ Hầu lật lại, như một ngọn núi nhỏ vỗ về phía đỉnh đầu Ninh Khuyết, thần tình hờ hững nói:
- Chết đi!
...
Đêm nay Hạ Hầu bị trọng thương, thực lực không bằng hai ba phần mười lúc đỉnh phong, nhưng dù sao cũng là cường giả võ đạo đỉnh phong, chỉ với chút thực lực tàn dư này mà hắn vẫn mạnh mẽ vô cùng. Việc Ninh Khuyết với thực lực hiện tại có thể chống đỡ được Minh Thương của Hạ Hầu vốn đã là một hình ảnh cực kỳ kinh người. Toàn bộ tâm thần và Hạo Nhiên Khí của hắn đều đã dồn vào thanh phác đao, căn bản không còn dư lực để đối phó với cái tát như ngọn núi nhỏ đang giáng xuống đầu mình, cho dù có thì lúc này cũng không kịp nữa rồi.
Thế nhưng đúng lúc này.
Hạ Hầu phát ra một tiếng rít cực kỳ thê lương, thu chưởng thối lui gấp gáp.
Một đóa hoa máu bắn ra từ vùng bụng dưới của hắn!
Hắn xé băng một rãnh tuyết, trong nháy mắt lùi liên tiếp hai trăm trượng.
Vết máu bắn ra kéo thành một đường dài đỏ sẫm trên hồ tuyết.
Ngay khoảnh khắc trước đó.
Ninh Khuyết đã thu đao một cách cực kỳ phi lý.
Lúc ấy bàn tay của Hạ Hầu chỉ còn cách đỉnh đầu hắn nửa thước.
Lúc ấy thanh thương sắt trong tay Hạ Hầu không còn sự ngăn cản của phác đao, đang định hạ xuống.
Hắn đã đâm một đao thật sâu vào bụng dưới của Hạ Hầu.
Khi hắn rút đao ra.
Bàn tay của Hạ Hầu vẫn còn cách đỉnh đầu hắn nửa thước.
Thanh thương sắt trong tay Hạ Hầu căn bản không di chuyển mảy may, dường như bị treo lơ lửng giữa không trung.
Ninh Khuyết thu đao, một lần nữa đỡ lấy phía trước thương sắt.
Lúc này Hạ Hầu mới kịp phản ứng lại.
Thế là hắn thu chưởng, hắn lùi gấp, một bước lùi đã qua nửa hồ tuyết.
Dùng tia chớp cũng không thể hình dung được sự nhanh chóng của đao này từ Ninh Khuyết.
Đó là một loại khí thế vượt qua cả cảm giác về tốc độ.
Giống như một dòng nước đục cuồn cuộn từ trên trời đổ xuống, tốc độ thực ra không hẳn là nhanh, nhưng cái luồng khí thế ấy lại khiến tất cả những ai nhìn thấy đều cảm thấy không thể ngăn cản mọi chuyện xảy ra.
...
Trên mặt hồ tuyết phía xa, Hạ Hầu ôm lấy cái bụng đang chảy máu ròng ròng, vừa kinh vừa giận hỏi:
- Đao này là đao gì!
Ninh Khuyết nhìn hắn, nói:
- Ngươi biết ta biết thần thuật, vậy ngươi có biết ta biết dùng kiếm không?
Nhát đao vừa rồi hắn dùng không phải đao pháp, mà là kiếm ý.
Kiếm ý của đệ nhất cường giả thế gian Kiếm Thánh Liễu Bạch.
...
Trên tường thành lạnh lẽo, Diệp Tô nhìn về hướng hồ Nhạn Minh, cảm nhận được đạo kiếm ý sắc bén không hề quen thuộc nhưng tuyệt đối hắn không thể nhận lầm kia, theo bản năng vỗ tan lớp tuyết tích trên đầu tường trước mặt, không thể tin nổi thốt lên:
- Một dòng sông đục từ trên trời đổ xuống! Sao lại có thể là kiếm ý của Liễu Bạch!
Hắn đột nhiên quay phắt lại, nhìn đại sư huynh đầy khiếp sợ nói:
- Những thứ Ninh Khuyết biết đã đủ nhiều rồi, vậy mà hắn còn học được cả kiếm của Liễu Bạch! Ai dạy hắn? Chẳng lẽ là thư viện?
Đại sư huynh thành thật trả lời:
- Tiểu sư đệ tuy có học Hạo Nhiên Kiếm, nhưng Đại Hà Kiếm không phải do thư viện dạy.
Diệp Tô nhíu mày hỏi:
- Vậy là ai dạy?
Đại sư huynh do dự một lát rồi nói:
- ... Em gái ngươi (*).
----------oOo----------
(*) Câu này trong tiếng Trung có nghĩa lóng tương tự như 'con mẹ ngươi' trong tiếng Việt, nên đại sư huynh mới du dự.