Chương 213: Những nam nhân chẳng dễ lừa

Nghe những lời này, Ninh Khuyết nhìn về phía hậu viện nơi Tang Tang đang nhóm lửa nấu cơm, im lặng hồi lâu rồi lắc đầu nói: - Nói thật, đến tận lúc này ta vẫn thấy toàn bộ chuyện này cứ có cảm giác hoang đường. Ta nhìn nàng từ một đứa bé tí tẹo lớn lên thành thiếu nữ như bây giờ, ta biết trên người nàng có điểm đặc thù, nhưng thực sự không ngờ lại đặc thù đến mức này, đặc thù đến mức kinh động cả Tây Lăng Thần Điện. Trình Lập Tuyết nói: - Tang Tang sư muội dù có là một người bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng một khi Hạo Thiên đã thông qua bàn tay của Quang Minh Thần Tọa mà lựa chọn nàng, thì từ khoảnh khắc đó nàng đã không còn bình thường. Còn chúng ta nhất định sẽ phụng sự ý chí của Hạo Thiên, đón nàng trở về thần điện. - Ta không thích nghe từ 'nhất định', cũng không thích cái ngữ khí này. kyhuyen.comNinh Khuyết nhìn tách trà trong tay, trầm mặc một lúc rồi nói: - Bởi vì.. nó khiến ta có cảm giác các người đang đe dọa ta, khiến ta cảm thấy các người muốn cướp nàng đi khỏi ta. Trình Lập Tuyết tĩnh lặng nhìn hắn, bảo: - Ngươi hoàn toàn có thể hiểu theo một góc độ khác. Ninh Khuyết nhấp một ngụm trà lạnh cặn, mỉa mai: - Các người đã nhất định phải đưa nàng về thần điện, thì ta còn hiểu theo góc độ nào được nữa? Nếu ta không đồng ý, chẳng lẽ các ngươi sẽ bỏ cuộc sao?
kyhuyen.com Trình Lập Tuyết lắc đầu:
kyhuyen.com- Quang Minh Thần Tọa không thể mãi vô chủ. Ninh Khuyết đặt tách trà xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn hỏi: - Nếu ta kiên quyết không đồng ý, thần điện sẽ làm gì? Trình Lập Tuyết nghe ra sự cứng rắn trong lời nói của hắn, trầm mặc giây lát rồi mỉm cười: - Ngươi nên hiểu rõ, Quang Minh Thần Tọa có ý nghĩa thế nào đối với cả Hạo Thiên Đạo Môn và Tây Lăng Thần Điện. - Ta không rõ lắm. Ninh Khuyết vẫn nhìn chằm chằm hắn, hỏi: - Dù có phải đánh một trận? Trình Lập Tuyết mỉm cười nhìn hắn, không hề né tránh, bình thản đáp:
kyhuyen.com - Nếu truyền nhân của Quang Minh Thần Tọa lưu lạc ở bất kỳ nơi nào khác trên thế gian, thần điện dù có khiến cả thế giới này phải đổ máu cũng nhất định tìm bằng được nàng về. Ninh Khuyết nói: - Ngươi cũng đã nói là 'nơi nào khác', vậy hẳn là ngươi và các đại nhân vật trong thần điện đều rất rõ, Tang Tang hiện giờ đang ở Trường An, đang ở bên cạnh ta. Trình Lập Tuyết im lặng một lúc rồi nói: - Cho nên ta mới đến đây để 'thỉnh' Tang Tang sư muội về. - Từ 'thỉnh' nghe có vẻ xuôi tai hơn đấy. Ninh Khuyết nói: - Nhưng ta muốn xác nhận xem quyết tâm của thần điện rốt cuộc lớn đến mức nào. Trình Lập Tuyết khẽ nhíu mày, nhìn hắn: - Ngươi muốn biết liệu thần điện có vì chuyện này mà tuyên chiến với Đại Đường? Tuyên chiến với thư viện? Vậy ngươi nghĩ Đại Đường và Thư viện có vì Tang Tang sư muội mà khai chiến với thần điện không? Ninh Khuyết nhớ lại trận mưa máu gió tanh trong thành Trường An nhiều năm trước, nhớ lại Hạ Hầu đại tướng quân hiện vẫn đang sống sờ sờ, hắn im lặng thật lâu. Sau đó hắn lắc đầu nói: - Đế quốc và thư viện tự nhiên sẽ không vì một tiểu nha đầu mà khai chiến với thần điện. Nhưng nếu các người thực sự muốn cưỡng ép mang nàng đi khỏi ta, thì ta có thể khẳng định với ngươi rằng đế quốc và thư viện chắc chắn sẽ bị cuốn vào cuộc chiến này. Sắc mặt Trình Lập Tuyết hơi lạnh xuống. Đến lúc này hắn mới nhận ra, hóa ra trong lòng Ninh Khuyết, Tang Tang sư muội dường như không đơn giản chỉ là một tiểu thị nữ bên nhau nhiều năm. Cũng đến lúc này hắn mới phát hiện Ninh Khuyết này lại thực sự có cái quyết tâm và sự tàn nhẫn muốn để hồng thủy tràn ngập nhân gian vì Tang Tang. - Đại Đường và thư viện dựa vào cái gì mà phải vì sự ngang ngược của ngươi mà khai chiến với thần điện? Hắn nghiêm giọng quở trách: - Phu Tử và Đại Đường Thiên tử chẳng lẽ cũng là hạng người vô sỉ vì tư dục cá nhân mà không tiếc để thế gian đại loạn như ngươi sao? Ninh Khuyết thần sắc không đổi, nhìn hắn: - Ngươi đừng quên thân phận của ta. Nếu thực sự có ngày đó, ta có đủ cách để kéo thư viện và đế quốc xuống vũng nước đục này. Trong Lão Bút Trai rơi vào tĩnh lặng. Trình Lập Tuyết nhìn hắn cười khổ: - Tại sao ngươi không thể nghĩ chuyện này theo hướng tốt đẹp hơn? Tang Tang sư muội đi Tây Lăng không phải để làm tù khổ sai, cũng không phải để chịu khổ chịu nạn. Ngược lại nàng sẽ nhận được sự giáo dục hoàn mỹ nhất của Đạo Môn, nàng sẽ trở thành Quang Minh Thần Tọa tôn quý nhất trên Đào Sơn. Bất luận đối với Đại Đường, thư viện hay đối với ngươi, chuyện này đều không có gì hại, vậy tại sao giữa chúng ta phải có chiến tranh? Có thật sự là vì tư dục cá nhân nên mới không muốn cho Tang Tang đi Tây Lăng Thần Điện, không muốn nàng trở thành Quang Minh Đại Thần Quan, mà muốn nàng cả đời theo hầu hạ mình? Ninh Khuyết nhìn trà cặn trong chén, chìm vào trầm mặc rất lâu. Sau đó hắn đột nhiên ngẩng đầu lên nói: - Để ta suy nghĩ một chút. Trình Lập Tuyết nhìn vào mắt hắn, nghiêm túc nói: - Thiên Dụ Thần Tọa không thể nán lại thành Trường An quá lâu. Hi vọng ngươi suy nghĩ nghiêm túc, chứ đừng dùng từ 'nghĩ' làm cái cớ để lừa gạt ta. ... Đêm đó, Ninh Khuyết đưa Tang Tang đến phủ đại học sĩ. Tằng Tĩnh phu nhân nhìn thấy nữ nhi đã nhiều ngày không gặp thì mừng rỡ khôn xiết, nắm tay nàng dắt vào hậu trạch, để lại thư phòng yên tĩnh cho Ninh Khuyết và Tằng Tĩnh đại học sĩ. - Chuyện này, rốt cuộc đại nhân ngài nghĩ thế nào? Ninh Khuyết nghiêm túc hỏi. Hắn muốn tìm kiếm một chút sự ủng hộ về tinh thần từ đối phương, ví như nỗi lòng cha mẹ không nỡ xa con. Thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo, hắn nhận ra đó chỉ là si tâm vọng tưởng. Trên mặt Đại học sĩ Tằng Tĩnh quả thực có vài phần không nỡ, nhưng nhiều hơn lại là sự hưng phấn và vẻ ngơ ngẩn sau niềm kinh ngạc tột độ. Đối với các tín đồ Hạo Thiên trên đời, dù là thần dân Đại Đường, khi đột nhiên phát hiện nữ nhi mình có khả năng trở thành Quang Minh Đại Thần Quan của Tây Lăng Thần Điện, đều sẽ coi đó là vinh quang vô thượng. - Ta đang nghĩ sang năm sau có nên về quê trùng tu tông từ hay không. Nếu không phải liệt tổ liệt tông trên trời phù hộ, nhà ta sao có thể gặp được đại sự thế này? Nói đến chuyện trùng tu tông từ, quy chế cũng phải sửa đổi lớn. Tuy luật pháp Đường triều không quy định rõ, nhưng theo lệ cũ của đại thần quan Tây Lăng xuất thân từ tộc Thôi quận Thanh Hà hơn trăm năm trước, tông từ nhà họ Tằng ta có thể sánh ngang quy chế thân vương. Tằng Tĩnh đại học sĩ mặt mày rạng rỡ, giọng hơi run: - Đây là còn ở trong bờ cõi Đại Đường, hoàng quyền là trên hết. Nếu ở Nam Tấn hay Tống Quốc, thậm chí có thể theo quy chế đế vương mà trùng tu tông từ. Thập tam tiên sinh, ngươi nói xem đời này ta có đức có năng gì mà lại có phúc phận lớn đến thế? Đột nhiên hắn chú ý đến sự im lặng của Ninh Khuyết, hơi ngượng ngùng cười nói: - Thất lễ, thất lễ quá. Nhưng dù sao vẫn còn tốt hơn tộc trưởng tộc Thôi quận Thanh Hà năm xưa. Nghe đồn năm đó khi tin tức Tây Lăng tuyển định đại thần quan truyền về Thanh Hà, tộc trưởng kia vì quá đỗi kinh ngạc vui mừng mà hóa thành kẻ ngây dại. Ninh Khuyết cười nhạt, hỏi: - Làm đại thần quan Tây Lăng... thực sự tốt thế sao? Tằng Tĩnh ngẩn người, mặt đầy vẻ kinh ngạc, thầm nghĩ ngài là thân truyền đệ tử của Phu Tử, sao lại hỏi một câu hoang đường đến mức có phần thiếu năng lực trí tuệ như vậy. Đối với người đời, có thể trở thành đại thần quan Tây Lăng còn hoàn mỹ hơn cả làm hoàng đế. Chuyện này mà không tốt thì thế gian này còn chuyện gì tốt nữa? Tằng Tĩnh sực tỉnh, nhìn hắn với vẻ không thể tin nổi: - Ngài không muốn Tang Tang đi Tây Lăng? Ninh Khuyết im lặng hồi lâu mới đáp: - Không phải không muốn, là chưa nghĩ kỹ. Tằng Tĩnh run giọng nói: - Thập Tam tiên sinh cứu tiểu nữ khỏi cảnh khổ cực, những năm qua chăm sóc chu đáo, ta tự nhiên vạn phần cảm kích. Ta cũng biết tình cảm giữa ngài và tiểu nữ không phải tình chủ tớ thông thường, chỉ là chuyện này, xin tiên sinh hãy suy xét kỹ, tuyệt đối không thể tùy tiện đưa ra quyết định. Ninh Khuyết trầm mặc không đáp. Tằng Tĩnh nghĩ đến một khả năng, nhưng lại thấy không quá khả quan, vuốt râu dưới cằm do dự đấu tranh hồi lâu, rồi hạ thấp giọng ướm lời: - Nghe nói giáo điển không cấm thần tọa lấy vợ hay gả chồng. Ninh Khuyết bỗng ngẩng phắt đầu lên nhìn hắn hỏi: - Thật sao? Tằng Tĩnh nhìn đôi mắt đột nhiên sáng rực của hắn mà giật cả mình, thầm nghĩ chẳng lẽ suy đoán thường ngày của phu nhân là thật? Nghĩ đến việc suy đoán kia có thể là thật, Tằng Tĩnh lập tức quên mất sự thực Ninh Khuyết là học sinh tầng hai của thư viện, vô thức lên mặt bề trên, vuốt râu nhíu mày hỏi: - Nếu Tang Tang không đi Tây Lăng, thập tam tiên sinh định sau này sắp xếp cho nữ nhi đáng thương của ta thế nào? Ninh Khuyết không nhận thấy sự thay đổi thần sắc của đối phương, đáp: - Đợi nàng qua mười sáu tuổi, ta sẽ cưới nàng. Ngón tay đang vuốt râu của Tằng Tĩnh run lên, đứt mất ba sợi râu. Hắn vốn đang định đợi đối phương mở lời sẽ giáo huấn một phen, thế nhưng không ngờ Ninh Khuyết lại dứt khoát không chút che đậy mà nói muốn cưới Tang Tang làm vợ! - Chính thê? Tằng Tĩnh giọng hơi run hỏi. Ninh Khuyết lắc đầu. Tằng Tĩnh hơi giận. Ninh Khuyết lắc đầu xong mới nói tiếp: - Tất nhiên là chính thê, chẳng lẽ lại là thiếp sao? Tằng Tĩnh nhẹ nhõm hẳn đi, mỉm cười hỏi: - Có nạp thiếp không? Ninh Khuyết cay đắng nói: - Ta cũng muốn, nhưng ngươi thấy có khả năng đó không? Nụ cười trên mặt Tằng Tĩnh càng thêm rạng rỡ. Nữ nhi mình có thể gả cho thân truyền đệ tử của Phu Tử làm chính thê, đối phương lại còn hứa không nạp thiếp, tương lai này xem ra không làm Đại thần quan Tây Lăng cũng chẳng tính là quá đáng tiếc. - Nếu đã vậy, chuyện Tang Tang có đi Tây Lăng hay không, toàn bộ do ngươi quyết định. Đại học sĩ Tằng Tĩnh vốn là người rất quyết đoán, nếu không năm xưa sau khi Tang Tang bị chính thê của hắn hãm hại, dẫu có áp lực từ hoàng hậu nương nương, hắn cũng không thể bất chấp danh tiếng đại tộc quận Thanh Hà mà trực tiếp bỏ vợ giết nô. Thế nên nghe lời Ninh Khuyết xong, cân nhắc một chút cái lợi cái hại của hai lựa chọn, hắn liền dứt khoát gạt phu nhân ra khỏi chuyện này, ném toàn bộ áp lực cho Ninh Khuyết. Ninh Khuyết đau khổ nói: - Chuyện này không phải nên mọi người cùng bàn bạc sao? Tằng Tĩnh khẽ vuốt cái cằm hơi đau, lắc đầu đắc ý: - Tang Tang hiện giờ vẫn nằm trong hộ tịch của tiên sinh, hơn nữa hai người tình cảm thâm hậu, luận tình luận lý, chuyện này cũng nên do tiên sinh làm chủ. Ninh Khuyết đột nhiên phát hiện nhạc phụ tương lai này thực sự không phải là một nhân vật dễ bị lừa gạt. Tằng Tĩnh nhìn hắn cười lạnh thầm nghĩ: Đừng tưởng ngươi là học sinh tầng hai của thư viện mà có thể lừa lão phu đứng ra từ chối lời thỉnh cầu của Tây Lăng Thần Điện. Đêm đã khuya. Tằng Tĩnh phu nhân dẫn Tang Tang từ hậu trạch đi ra, mặt đầy vẻ không nỡ. Tằng Tĩnh kéo phu nhân sang một bên thì thầm mấy câu, phu nhân kinh ngạc che miệng, lúc nhìn lại Ninh Khuyết, ánh mắt đã khác hẳn lúc trước, yêu thương quý mến đến cực điểm. - Nghĩ sau này tiên sinh sẽ thường xuyên qua phủ, nên lúc nãy ta đã sai người dọn dẹp một phòng khách ở hậu trạch. Tằng Tĩnh phu nhân nhìn Ninh Khuyết cười híp mắt: - Hay là đêm nay ngài cứ nghỉ lại đây đi. Ninh Khuyết bỗng thấy mình như lạc vào thế giới Liêu Trai, nảy sinh ý định bỏ chạy thục mạng. - Lát nữa ta còn có việc quan trọng cần làm. Hắn đứng dậy, để Tang Tang đêm nay ở lại học sĩ phủ bầu bạn với cha mẹ, rồi rời đi. Hắn đi đến phố Hoành Nhị ở Xuân Phong Đình. Nhà của Triều Tiểu Thụ nằm ở trên con phố này. ----------oOo---------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị