Tề Tứ vẫn luôn đợi ở ngoài Triều trạch, thấy Ninh Khuyết cuối cùng cũng xuất hiện thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, dẫn hắn đi thẳng vào trong trạch viện, dọc đường thấp giọng thuật lại tình hình mới nhất.
Đã là đêm khuya, nhưng đại sảnh Triều trạch vẫn đèn đuốc sáng trưng. Vài người im lặng ngồi trong sảnh, bầu không khí có phần áp bách. Khi bọn họ nhìn về phía lão thái gia đang ngồi ở vị trí đầu, trên mặt luôn mang theo nụ cười ôn hòa, chỉ là nụ cười ấy không tránh khỏi vẻ khiên cưỡng.
Tề Tứ dẫn Ninh Khuyết bước vào sảnh. Tất cả mọi người đều đứng dậy, ôm quyền hành lễ, tự báo danh tính.
- Thường Tam, Thường Tư Uy.
- Lưu Ngũ, Lưu Tư.
ⓚyhuyen.com- Phí Lục, Phí Kinh Vĩ.
- Trần Thất.
Những người có mặt tại Triều trạch hôm nay đều là đầu mục năm xưa của Ngư Long Bang. Sau vụ án Xuân Phong Đình, thân phận của họ đã được đưa ra ánh sáng, buộc phải rời khỏi bang hội để quay về triều đình. Hiện tại họ đều nắm giữ những chức vụ quan trọng trong Kiêu Kỵ Doanh và Thị Vệ Xử. Lúc này tụ tập tại đây, tự nhiên là vì chuyện kia.
Trước khi rời khỏi thành Trường An, Triều Tiểu Thụ đã chuyên môn dẫn đám huynh đệ này tới ngõ Lâm bốn mươi bảy một chuyến để gặp mặt Ninh Khuyết. Hắn biết rõ thân phận của những người này, nếu tính từ phía Ám Thị Vệ, mọi người còn được coi là đồng liêu, nên việc họ xuất hiện ở đây không có gì lạ.
Ánh mắt của Thường Tam và những người khác nhìn Ninh Khuyết có chút phức tạp.
Triều Tiểu Thụ trước khi rời đi từng có ý muốn phó thác Ngư Long Bang và đám huynh đệ này cho Ninh Khuyết, chỉ là hắn không nhận. Về việc này, trong lòng họ luôn có chút nghi hoặc không giải được, không hiểu vì sao Triều nhị ca lại tin tưởng đối phương đến thế. Nhưng gần hai năm trôi qua nhanh chóng, Ninh Khuyết của hiện tại đã sớm trở thành danh sĩ chốn Trường An, họ mới hiểu hóa ra nhị ca đã sớm nhìn ra sự bất phàm của thiếu niên này.
ⓚyhuyen.com
- Vị này là Triều lão thái gia.
ⓚyhuyen.comTề Tứ giới thiệu.
Ninh Khuyết nhìn lão nhân gia tóc trắng xóa, vẻ mặt đầy lo âu kia, không hiểu sao lại cảm thấy hơi bực bội, cau mày nói:
- Cha mẹ còn đó mà không đi xa, hắn trái lại đi chơi rất khoái hoạt tự tại.
Triều lão thái gia thở dài một tiếng, giải vây cho nhi tử mình:
- Ban đầu bắt hắn thi công danh, sau lại muốn hắn mưu cầu quan chức, gông cùm hắn nửa đời người rồi. Giờ khó khăn lắm mới có cơ hội thoát khỏi những thứ đó, cứ để hắn đi đi.
Ninh Khuyết hơi ngẩn ra, không ngờ lão thái gia này lại nghĩ thoáng đến vậy. Lại nghĩ đến việc Triều Tiểu Thụ làm hoàng đế hắc đạo Trường An bao nhiêu năm, lão thái gia vốn xuất thân từ thư hương môn đệ lại chẳng màng hỏi han, xem ra cũng là một người tinh minh, cực kỳ có chủ kiến nhưng không thích can dự vào chuyện của con cái.
Hiểu rõ điều này, hắn cũng không cần tránh mặt lão nhân gia nữa, nhìn những người xung quanh mà nói:
- Tên kiếm sư Nam Tấn kia đã thẩm vấn xong, Triều nhị ca chắc chắn đã đánh một trận với Liễu Bạch.
Trong sảnh lập tức vang lên một hồi kinh hãi. Gương mặt Thường Tư Uy đầy vẻ ưu lự. Họ đã cùng Triều Tiểu Thụ vào sinh ra tử nhiều năm, có một niềm tin gần như mù quáng vào nhị ca, nhưng nghe thấy đối thủ thực sự là Kiếm Thánh Liễu Bạch, vẫn không khỏi cảm thấy chấn động và hoang mang tột độ.
ⓚyhuyen.com
Kiếm Thánh Liễu Bạch là đệ nhất cường giả đương thế, dù Triều Tiểu Thụ sau khi rời Trường An cảnh giới có thăng tiến thì làm sao là đối thủ của người nọ? Chỉ là không biết kết quả trận chiến ấy ra sao.
Ninh Khuyết nói:
- Liễu Diệc Thanh cũng không biết kết quả cụ thể. Kiếm của Triều Tiểu Thụ bị đoạt, hắn chắc chắn đã trọng thương, chỉ là hiện giờ không biết người đang ở nơi nào.
Tề Tứ gãi đầu, phiền muộn nói:
- Với tính cách của nhị ca, tuyệt đối không đến mức làm ra chuyện ngu xuẩn 'kiếm mất người vong'. Chuyện cần xác nhận bây giờ là thương thế của hắn nặng đến mức nào? Hắn đang tự ẩn mình trong ngôi làng nhỏ nào đó, hay đã bị người Nam Tấn giam cầm?
- Không ở Kiếm Các.
Ninh Khuyết nhìn mọi người nói:
- Liễu Diệc Thanh không dám nói dối chuyện này, vì trước khi tìm thấy Triều Tiểu Thụ, thư viện sẽ giam giữ hắn. Hơn nữa thư viện đã gửi thư đến Kiếm Các, hỏi thẳng Liễu Bạch.
Những người có mặt ở đây dẫu từng lừng lẫy chốn giang trang hắc đạo, nay lại là yếu nhân trong triều, nhưng đối với thế giới của người tu hành thực sự không có nhiều hiểu biết, cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Lúc này nghe Ninh Khuyết nói đích thân thư viện đã ra mặt, họ lập tức cảm thấy an tâm hơn phần nào.
Thường Tam bổ sung:
- Bệ hạ cũng đã biết chuyện này, ngày mai sẽ chính thức viết thư cho quốc chủ Nam Tấn đòi người. Ta nghĩ người Nam Tấn sẽ phải cân nhắc kỹ.
Trần Thất nãy giờ vẫn im lặng đứng trong góc, giấu mình sau lưng mọi người, dường như rất không quen với việc bị quá nhiều người nhìn thấy. Đột nhiên hắn lên tiếng:
- Ta thấy chuyện này có vấn đề.
Mọi người đều nhìn về phía hắn, bao gồm cả Ninh Khuyết.
Ninh Khuyết lúc nãy đã chú ý, khi mọi người giới thiệu đều báo tên thật, chỉ có tên Trần Thất này là không. Đồng thời hắn nhớ lại cách giang hồ hắc đạo Trường An hình dung về các đầu mục Ngư Long Bang: Thường Tam lạnh, Tề Tứ nhẫn, Lưu Ngũ ngang, Phí Lục hung, Trần Thất âm.
Trần Thất rốt cuộc "âm" đến mức nào?
- Kiếm Thánh Liễu Bạch ra tay với nhị ca, có thể vì hắn thấy nhân tài mà nổi hứng, có thể vì hắn muốn áp chế khí thế Đại Đường ta, cũng có thể vì nhị ca đã ăn trộm một bắp ngô trong ruộng của Kiếm Các.
Trần Thất dường như không cảm nhận được ánh mắt của mọi người, cúi đầu chậm rãi nói. Tuy nội dung có phần nực cười, nhưng giọng điệu âm trầm như loài chuột trong bóng tối.
- Chuyện này không quan trọng.
- Quan trọng là... tại sao Liễu Diệc Thanh lại đến khiêu chiến thư viện? Tại sao hắn phải cầm theo kiếm của nhị ca, tại sao phải để tất cả mọi người biết chuyện này?
- Ta không phải người tu hành, cũng không biết bình thường họ nghĩ cái gì. Nhưng ta nghĩ nếu người tu hành vẫn là con người, thì cách tư duy của họ sẽ không khác gì người bình thường chúng ta.
Ninh Khuyết gật đầu:
- Điểm này ta có thể chứng thực.
Trần Thất chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt ti hí lóe lên tia sáng u tối:
- Liễu Bạch là đệ nhất cường giả thế gian, hắn tự nhiên không thể là kẻ ngu xuẩn. Phái đệ đệ mình đến tát vào mặt thư viện, được; Dù có thua thì mượn tay thư viện rèn giũa tu vi cho đệ đệ, cũng được. Vì báo thù cho đệ tử chết dưới tay hai người tại Xuân Phong Đình hai năm trước mà muốn xử lý nhị ca và ngươi, đều được. Nhưng cầm theo kiếm của nhị ca, khiến ngươi hiểu lầm nhị ca đã chết, từ đó khiến đệ đệ hắn biến thành một kẻ mù lòa — ta nghĩ hắn sẽ không thấy việc này là nên làm.
Ninh Khuyết im lặng, hồi tưởng lại trận chiến tại cửa ngách thư viện, xác nhận lời Trần Thất nói có lý. Nếu lúc đó không nhìn thấy thanh kiếm của Triều Tiểu Thụ trong tay Liễu Diệc Thanh, hắn tuyệt đối sẽ không chọn cách ra tay tàn khốc như vậy. Làm mù đệ đệ Kiếm Thánh chẳng mang lại lợi lộc gì cho hắn cả.
- Nếu ta là Liễu Bạch, ta trước tiên thắng nhị ca đã vào Tri Mệnh, sau đó để đệ đệ đánh bại Ninh Khuyết, thế là đủ bù đắp chuyện Xuân Phong Đình, ta không cần thiết phải kết tử thù với thư viện và Đại Đường.
Trần Thất tiếp tục khẽ nói:
- Theo tình báo từ Thị Vệ Xử, sau khi ngươi vào tầng hai thư viện, danh tiếng của ngươi lập tức truyền khắp giới tu hành. Chúng ta dẫu không phải người tu hành nhưng đều biết tên ngươi đã lên Thiên thư, hơn nữa nhiều chi tiết của vụ án Xuân Phong Đình cũng bị rò rỉ ra ngoài.
- Tốc độ lan truyền tin tức tự nhiên tuyệt đối không nhanh đến thế. Lúc đó hẳn phải có kẻ đứng sau đẩy thuyền, muốn Kiếm Các Nam Tấn dồn sự chú ý vào nhị ca và ngươi. Vậy nên ta tin tưởng đằng sau hai chuyện này là có kẻ giở trò. Việc Liễu Diệc Thanh cầm kiếm của nhị ca chính là một trong những chiêu trò đó.
Trần Thất bình thản nhìn mọi người, nói:
- Kẻ có năng lực và gan dạ để khích bác quan hệ giữa Đại Đường, thư viện và Kiếm Các Nam Tấn, đồng thời còn có tư cách mưu cầu lợi ích từ chuyện này, nhìn khắp cả thế gian chỉ có một nơi cần phải làm như vậy, đó chính là Tây Lăng Thần Điện.
...
Bên ngoài đô thành Nam Tấn.
Bên vách đá có một tòa cổ lâu hai màu đen trắng, đó chính là Kiếm Các.
Đi sâu vào phía vách đá của kiến trúc Kiếm Các là một hang đá thanh u rộng lớn. Đỉnh hang thông thẳng lên đỉnh núi, có thiên quang rọi xuống. Dưới đáy có một đầm nước xanh biếc, một gian nhà tranh, tựa như một tiểu thiên địa riêng biệt.
Liễu Bạch ngồi trong tiểu thiên địa của mình, nhìn những bong bóng nước li ti do loài cá mù trong đầm phun ra, chậm rãi đưa tay gạt mái tóc dài trên vai ra sau lưng, thản nhiên hỏi:
- Ai có thể cho ta một lời giải thích?
Tin tức Liễu Diệc Thanh thảm bại tại thư viện, hai mắt bị mù đã truyền về tới Nam Tấn. Đi cùng với tin tức đó là hai bức thư đến từ Đại Đường.
Một bức do chính tay hoàng đế bệ hạ Đại Đường viết, hiện đang ở trong tẩm cung quốc chủ Nam Tấn, khiến vị quốc chủ này phẫn nộ đến cực điểm, cũng bất lực đến cực điểm.
Bức thư còn lại do một bà lão của thư viện viết, hiện đang lặng lẽ nằm bên cạnh đùi Liễu Bạch, miệng thư đã cắt, có vẻ hắn đã xem qua rồi.
Bên cạnh đầm biếc, hơn mười tên đệ tử nòng cốt đời thứ hai của Kiếm Các đang quỳ. Nghe sư tôn hỏi, họ chỉ biết im lặng cúi đầu, căn bản không biết trả lời thế nào.
Liễu Diệc Thanh thất bại trong một cuộc khiêu chiến chính diện, chuyện này có thể giải thích thế nào?
Liễu Bạch nhìn đầm nước trước mặt, vô cảm nói:
- Đệ đệ ruột của ta, không ngờ đã biến thành một kẻ mù, chuyện này rốt cuộc ai có thể cho ta một lời giải thích?
Có đệ tử Kiếm Các bi phẫn nói:
- Thư viện ra tay quá ác độc, chúng ta nhất định phải...
- Nhất định phải cái gì? Báo thù? Tại sao phải báo thù?
Liễu Bạch thần tình lạnh lùng nói:
- Kiếm đạo nằm ở tinh thần khí phách dũng mãnh tiến tới. Ta đã muốn hắn đi bại Ninh Khuyết, giết Ninh Khuyết, vậy thì việc hắn bị Ninh Khuyết đánh bại hay giết chết đều là chuyện đương nhiên. Huống hồ ta để hắn đến thư viện vốn là muốn hắn cầu lấy một trận bại, để mài giũa kiếm tâm.
Đám đệ tử chấn động không thốt nên lời, lúc này mới hiểu hóa ra sư tôn đã sớm liệu định Liễu Diệc Thanh sẽ bại.
Liễu Bạch liếc nhìn bức thư bên cạnh, giọng nói dần trở nên lạnh lẽo:
- Ta chỉ là không hiểu, ta để Diệc Thanh đi mài kiếm của mình, tại sao hắn lại mang theo kiếm của Triều Tiểu Thụ đi?
Mọi thứ trên người Kiếm Thánh Liễu Bạch đều là kiếm, bất kể là mái tóc đen xõa tung, dải lụa buộc thắt lưng, vạt áo khẽ lay động, ánh mắt, bóng lưng hay cả giọng nói.
Khi giọng hắn trở nên lạnh lẽo, đám đệ tử bên đầm nước dường như thấy một thanh thần kiếm đang chậm rãi rút ra từ lớp băng vĩnh cửu, đôi mắt bị kiếm ý lăng lệ xâm chiếm, lập tức đau nhức chảy nước mắt.
Đám đệ tử kinh hãi vạn phần, phủ phục xuống đất, run rẩy không dám nói nhiều.
Liễu Bạch chậm rãi quay người, lạnh lùng nhìn đám đệ tử, nói:
- Đệ đệ kia của ta ngoại trừ kiếm đạo thì những phương diện khác đều khá ngu ngốc. Chính vì hắn ngu ngốc, nên hắn ngốc đến mức ngay cả cách dùng kiếm của Triều Tiểu Thụ để chọc giận Ninh Khuyết cũng không nghĩ ra được. Như vậy là ai đã nghĩ thay hắn?
Trong hang sau vách đá phía sau Kiếm Các hoàn toàn tĩnh mịch.
Không biết qua bao lâu, trong đám đệ tử đang phủ phục bên đầm nước, có một người chậm rãi đứng thẳng người lên. Sau đó hắn đứng dậy tiến về phía đầm nước hai bước, cung kính cúi người hành lễ nhưng không nói gì.
Liễu Bạch nhìn tên đệ tử này, thần sắc lạnh lẽo nói:
- Tài Quyết Ti nhất định tốt hơn Kiếm Các sao?
----------oOo----------