Trong gian bếp của Lão Bút Trai tràn ngập hương thơm thanh đạm của thức ăn. Ninh Khuyết đứng sau lưng Tang Tang, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi:
- Có ai nghi ngờ là do tự ta tung ra không?
Tang Tang không quay đầu lại, đáp:
- Nghe nói đều tưởng là do ta lén đem bán.
- Để ngươi phải gánh cái tiếng ăn trộm, thực sự là ngại quá.
⒦yhuyen.comNinh Khuyết vẻ mặt đầy hổ thẹn nói.
Tang Tang liếc nhìn độ lửa của nồi canh rau đậu phụ, dùng bàn chân nhỏ khép cửa gió của bếp lò lại, vừa múc đậu phụ vào bát vừa nói:
- Thiếu gia, cũng không có gì, chỉ cần bán được giá là tốt rồi.
Ninh Khuyết đỡ lấy bát đậu phụ đang ngày một nặng thêm, nói:
- Hi vọng là vậy.
Những ngày gần đây, trong giới thư họa đồ cổ thành Trường An đang âm thầm lưu truyền một tin tức: có bảy bức thư thiếp của Lão Bút Trai chuẩn bị được bán ra, nghe nói bảy bức này đến từ một nàng tiểu thị nữ tham tiền được sủng ái.
⒦yhuyen.com
Sự tình tất nhiên không phải vậy. Trong bảy bức thư thiếp thì có sáu bức là do Ninh Khuyết viết vào một đêm nọ. Bán cũng là hắn muốn bán. Sở dĩ phải đi một vòng lớn như vậy, lôi cả Thủy Châu Nhi cô nương vào cuộc, thậm chí không tiếc để Tang Tang gánh danh hám lợi bán chủ, chủ yếu là vì ba nguyên nhân.
⒦yhuyen.comThứ nhất là Ninh Khuyết không muốn bất kỳ ai biết hiện tại mình đang cần một khoản bạc lớn, vì việc hắn định làm với số bạc này không muốn để người khác hay biết. Thứ hai là vì thân là bậc đại thư gia nhất lưu thậm chí đã là siêu nhất lưu trên thế gian, tự mình đi bán tác phẩm dù nhìn thế nào cũng là chuyện rất mất mặt.
Quan trọng nhất là điểm thứ ba. Nếu hắn công khai bán thư thiếp, hoàng đế bệ hạ trong cung kia chắc chắn sẽ dùng lời lẽ ôn tồn nhưng lại "mặt dày tâm đen" mà mượn đi, hoặc là mua lại với giá quan định.
Thư thiếp mà hoàng đế bệ hạ mượn từ Lão Bút Trai chưa bao giờ thấy trả lại, còn giá quan định... làm sao có thể thỏa mãn nhu cầu bạc trắng hiện tại của Ninh Khuyết. Thế nên hắn mới nghĩ ra cái kế này.
Tang Tang thái một ít dưa muối, dùng đũa gạt vào bát canh đậu phụ, hỏi:
- Có cần rưới thêm dầu vừng không?
Ninh Khuyết lắc đầu nói:
- Khóe miệng vì nóng ruột mà nhiệt cả lên rồi, cứ ăn thanh đạm chút thôi.
Tang Tang dùng đầu ngón tay nhỏ nhắn nhón một nhúm vừng, rắc đều vào bát đậu phụ, hỏi:
- Hôm qua lại tính toán sổ sách với Tề tứ gia một lần nữa, số tiền còn thiếu vẫn nhiều lắm, bảy bức thư thiếp liệu có ít quá không?
⒦yhuyen.com
- Vật phẩm dù có trân quý đến đâu, nếu tung ra quá nhiều cùng một lúc cũng sẽ mất giá. Giống như phấn sáp của tiệm Trần Cẩm Ký vậy, nếu tràn lan khắp phố thì lấy tư cách gì mà bán đắt như thế.
Ninh Khuyết nói:
- Lúc đầu ta còn lo lắng tung bảy bức thư thiếp ra thị trường một lúc liệu có làm sập giá không, giờ xem ra Nhất Thạch Cư quả nhiên có chút bản lĩnh.
Tang Tang bưng bát đậu phụ, hai mắt hơi sáng lên:
- Không biết cuối cùng sẽ bán được bao nhiêu tiền nhỉ.
Ninh Khuyết nói:
- Sáu bức đầu tiên kiểu gì cũng bán được khoảng vạn tám ngàn lượng chứ? Quan trọng nhất vẫn là bức Canh Gà Thiếp cuối cùng kia, ta cũng không chắc chắn nổi sẽ bán được giá bao nhiêu.
Tang Tang nghi hoặc hỏi:
- Bức Canh Gà Thiếp đó thực sự là nguyên bản sao?
Ninh Khuyết gật đầu, liếc nhìn cây chày trận nhãn đang gác ở góc không bắt mắt trên giá trưng bày, nói:
- Bức Canh Gà Thiếp đó vốn được quấn trên cây chày mà sư phụ bảo ngươi chuyển giao cho ta.
Sau đó hắn cảm thán:
- Sư phụ là một lão lừa đảo, ta rất cảm động.
Câu nói này vừa là trêu chọc vừa là bùi ngùi, phần nhiều vẫn là do cảm khái từ cuộc trò chuyện với tướng quân Hứa Thế mấy ngày trước. Hứa Thế khăng khăng cho rằng Nhan Sắt đại sư quang minh chính đại đến mức cực điểm, nay chứng minh được tiên sư đã khuất quả nhiên là một lão già thích quậy phá, Ninh Khuyết tự nhiên không khỏi thấy an ủi.
Tang Tang lo lắng nói:
- Chỉ sợ Vương lão học sĩ nổi giận.
Ninh Khuyết cười nhạo:
- Bốn ngàn lượng bạc mà đã muốn mua Canh Gà Thiếp từ tay sư phụ, loại nhân vật hồ đồ như Vương công, sư phụ không lừa hắn thì còn lừa ai.
Tang Tang nói:
- Nhưng lừa vẫn là lừa.
Ninh Khuyết suy nghĩ một chút rồi hỏi:
- Ngươi đã nghe ngóng kỹ chưa?
Tang Tang đáp:
- Quê gốc của Vương lão học sĩ ở huyện Thanh Xuyên. Gần đây tộc nhân hắn đang trù bị trùng tu từ đường và gia phả. Phủ học sĩ đứng đầu lo việc này, đã chuẩn bị được khá nhiều ngày rồi.
Ăn xong cháo đậu phụ, Ninh Khuyết xoa bụng lên xe ngựa, đi tới phủ đại học sĩ.
Vị ở trong phủ đại học sĩ này không phải Văn Uyên Các đại học sĩ Tằng Tĩnh, mà là nguyên lão tam triều đại học sĩ Vương Thị Thần. Tư cách, vai vế và uy vọng của Vương Thị Thần không phải là thứ mà Tằng đại học sĩ có thể sánh được, và tương ứng với đó, tính khí của lão cũng lớn hơn Tằng Tĩnh rất nhiều.
Trong thư phòng yên tĩnh, Vương lão học sĩ nhìn Ninh Khuyết trước mặt, đôi mắt già hơi đục phun ra những ngọn lửa giận dữ. Lão căn trọng không thèm để tâm đến thân phận học sinh tầng hai thư viện của kẻ này, nghiêm giọng quát mắng:
- Ngày đó tại phủ của lão phu, trước mặt bao nhiêu người ngươi đã đóng ấn giám lên bức Canh Gà Thiếp, tại sao bây giờ lại xuất hiện thêm một bức Canh Gà Thiếp nữa? Ta không cần biết có phải do thị nữ nhà ngươi trộm ra hay không, ta chỉ muốn biết tại sao lại còn có thêm một bức nữa!
Ninh Khuyết bỗng thấy hối hận vì đã tới đây, im lặng hồi lâu rồi cười khổ nói:
- Trước khi nhận được di vật của tiên sư, ta cũng không biết chuyện này. Đêm đó ta viết giấy nhắn ở Hồng Tụ Chiêu trong tình trạng say khướt, nên ngày đó ở phủ học sĩ không nhận ra bức kia là do tiên sư mô phỏng. Thực sự không ngờ lão nhân gia hắn lại có nhã hứng này.
- Nhã hứng? Đó mà gọi là nhã hứng à!
Mái tóc trắng của Vương Thị Thần bay loạn, giận đến mức không thể kiềm chế được nữa, lão vung đôi tay run rẩy, phẫn nộ gào lên:
- Ngày đó ta đến Nam Môn chặn đường hắn, hắn lấy bức Canh Gà Thiếp đó từ trong tay áo ra. Đây đâu phải nhã hứng, rõ ràng là hắn đã sớm chuẩn bị sẵn sàng để lừa bạc của lão phu!
Ninh Khuyết cười đính chính:
- Tiên sư lúc đó chắc hẳn cũng không ngờ người mắc bẫy lại là Vương công ngài.
Sau đó hắn nghiêm mặt nói:
- Có điều bức Canh Gà Thiếp kia dù là bản mô phỏng của gia sư thì tự nhiên cũng cực kỳ trân quý. Hơn nữa lão nhân gia hắn nay đã về cõi tiên, ngài đừng trách cứ hắn nữa.
Vương đại học sĩ lạnh lùng hừ một tiếng, không đáp lời.
Ninh Khuyết bỗng hỏi:
- Nghe nói trong tộc Vương công đang trùng tu từ đường?
Thần sắc Vương đại học sĩ hơi biến đổi, gật gật đầu.
- Nghĩ lại với uy vọng của Vương công, hoành phi từ đường chắc chắn là do bệ hạ đích thân đề chữ. Chỉ có câu đối, văn bia trong từ đường, cùng với lời tựa cho gia phả, chẳng hay đã có người viết chưa?
Ninh Khuyết hỏi.
Vương đại học sĩ ngẩn người, sau đó mới hiểu ý của Ninh Khuyết, không khỏi mừng rỡ quá đỗi. Canh Gà Thiếp tuy trân quý, nhưng đối với những đại tộc thi thư truyền gia, từ đường và gia phả là thứ liên quan đến sự kế thừa của gia tộc, là vật truyền lại cho hậu thế để giáo hóa. Nếu có thể được Ninh Khuyết đích thân đề bút, quả thực là điều tuyệt diệu.
- Đa tạ đa tạ. Vậy lão phu không khách khí nữa.
Vương đại học sĩ ha ha cười lớn, nhưng ngay sau đó lại chuyển giọng hỏi:
- Nếu thư thiếp đó là do Tang Tang tiểu thư mang đi bán, chẳng lẽ ngươi định thu hồi về?
Thân là nguyên lão tam triều của Đại Đường, lão tự nhiên không thể không biết tin tức Tằng Tĩnh nhận lại nữ nhi. Vì vậy đối với "Lão Bút Trai Thất Thiếp" đang gây xôn xao dư luận hiện nay, ngoài sự phẫn nộ, lão vẫn luôn có sự nghi hoặc sâu sắc. Lúc này lão liền hỏi thẳng trước mặt Ninh Khuyết.
Ninh Khuyết mỉm cười, không trả lời.
Vương đại học sĩ lại hiểu rõ ý của hắn, sắc mặt nghiêm nghị nói:
- Nếu đã vậy, lão phu phải đi mua bức Canh Gà Thiếp đó về. Ninh đại gia có để ý không?
Có đại nhân vật như Vương đại học sĩ nhập cuộc, nghĩ hẳn bảy bức thư thiếp kia chắc chắn sẽ bán được giá cực tốt. Ninh Khuyết bây giờ trong mắt chỉ có bạc trắng, đâu có phiền lòng gì, lập tức mày mở mắt cười.
...
Chử Do Hiền bước xuống xe ngựa, nhìn những người đang đi vào Nhất Thạch Cư, sắc mặt hơi biến đổi, giọng run run nói:
- Cha ta đúng là có tiền thật, nhưng ở Trường An người giàu hơn hắn đầy ra. Mấy người lúc nãy đều là hoàng thương của nam thành cả. Đừng bảo là ngươi trông cậy ta đi tranh giành với những người này đấy nhé?
Phụ thân của Chử Do Hiền là Chử lão gia ở đông thành, là phú thương danh tiếng lẫy lừng ở Trường An, hơn nữa nổi tiếng là kẻ thích học đòi văn vẻ. Thế nên lần này Nhất Thạch Cư đấu giá Lão Bút Trai Thất Thiếp cũng gửi cho Chử lão gia một tấm thiệp mời. Tấm thiệp này giờ đây tự nhiên nằm trong tay áo Chử Do Hiền.
Ninh Khuyết đi theo Chử Do Hiền đến Nhất Thạch Cư. Đối với việc đấu giá thư thiếp nhà mình, hắn không có hứng thú lắm, nhưng để đảm bảo hiện trường không xảy ra vấn đề, bạc có thể thuận lợi đến tay, hắn quyết định đích thân đến giám sát.
Chử Do Hiền liếc nhìn Ninh Khuyết bên cạnh, mặt lộ vẻ sầu khổ. Sau khi phụ thân hắn có được thiệp mời đã bắt đầu nghe ngóng chuyện hôm nay, cũng lờ mờ biết được tin tức Lão Bút Trai bị mất trộm. Nếu hôm nay bán là đồ gian của Lão Bút Trai mà Ninh Khuyết lại cứ đòi đến xem, nghĩ đi nghĩ lại chẳng ngoài việc đến quậy phá hoặc muốn dùng bạc mua lại. Có điều dù là loại nào thì nghe chừng cũng thấy khá nguy hiểm.
- Ta không đến để gây chuyện.
Ninh Khuyết giải thích:
- Ta sợ có người gây chuyện thôi.
Chử Do Hiền không hiểu lời hắn nói, nghĩ đến sự cuồng hỉ của phụ thân khi biết quan hệ giữa mình và Ninh Khuyết, cũng không thèm quan tâm lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì, liền đi vào Nhất Thạch Cư.
Sau khi xuất trình thiệp mời, có thị nữ xinh đẹp dẫn hai người vào trong viện.
Nhất Thạch Cư nằm bên mặt hồ phẳng lặng. Ngọn gió hồ hơi nóng của tiết cuối xuân thổi qua rặng liễu ven hồ, đi qua những hành lang u tĩnh và pháp đường, khi vào đến trong phòng đã trở nên mát mẻ hơn nhiều.
Nơi đấu giá thư thiếp là một tòa lầu gỗ ba tầng. Lầu chia làm ba mặt, chỉ có mặt hướng ra hồ là không có kiến trúc gì, rộng mở đón gió. Giữa lầu có một đài cao, trên đài không có vật gì ngoài một bức bình phong thanh nhã. Trên bình phong dùng chỉ vàng thêu một bức thư thiếp, đứng xa chút nhìn không rõ là thủ bút của vị danh gia nào.
Gió hồ thanh u từ ngoài lầu ập tới, khẽ thổi bức bình phong, lại chậm rãi len lỏi giữa các lầu các. Cảm giác nóng nực vừa chớm lên lập tức tan biến không còn dấu vết. Trong làn gió nhẹ, cách bài trí giản dị đến cực điểm này khiến cho bất kỳ ai nhìn vào dù tục tằng đến đâu cũng nảy sinh vài phần nhã ý.
Trong tòa lầu ba tầng có khoảng hơn hai mươi gian phòng riêng biệt. Trước cửa mỗi gian đều có bình phong bằng lụa và trúc ngăn cách. Gió hồ thổi nhẹ, những dải lụa mỏng khẽ bay, lộ ra rèm trúc bên sau. Thấp thoáng có thể nhìn thấy chân người nhưng không nhìn rõ bên trong ngồi hạng người nào. Cách này vừa khiến người trong phòng cảm thấy khoáng đạt dễ chịu, vừa bảo vệ quyền riêng tư cực tốt.
Ninh Khuyết và Chử Do Hiền dưới sự dẫn dắt của thị nữ xinh đẹp đi tới một gian hơi lệch ở tầng hai rồi ngồi xuống. Nhìn đài cao và bình phong trong lầu, hắn thầm nghĩ mình chọn Nhất Thạch Cư quả nhiên không sai.
Từ lúc có được Lão Bút Trai Thất Thiếp cho đến khi bắt đầu quảng bá, rồi đến ngày đấu giá chính thức hôm nay, thời gian quá ngắn, hoàn toàn không kịp tạo thanh thế đến tận các nước khác như Nam Tấn. Những cự thương nước ngoài cũng không kịp tới tham dự thịnh hội. Lão bản Nhất Thạch Cư không khỏi có chút hối hận, nghĩ thầm lúc trước nhận được tin từ Lão Bút Trai không nên cẩn trọng quá mức mà mời giám định sư tới trước, mà nên trực tiếp tạo thanh thế ra ngoài mới phải.
Chẳng qua sức hút của Lão Bút Trai Thất Thiếp, đặc biệt là bức Canh Gà Thiếp cuối cùng, thực sự quá lớn. Dù cự thương các nước Nam Tấn không kịp tới dự, nhưng các sứ tiết các nước và hai ba nhà hoàng thương cư ngụ lâu năm tại Trường An đều đã tới. Hơn nữa nhìn thần sắc của họ, quả thực là cực kỳ có hứng thú.
Trong lầu các Nhất Thạch Cư vang lên vô số tiếng xì xào bàn tán. Không ai nghi ngờ uy tín của Nhất Thạch Cư, tự nhiên cũng không ai nghi ngờ thật giả của bảy bức thư thiếp kia. Những tiếng ồn ào này đại khái đều là đang suy tính lát nữa có nên ra tay hay không và phân tích phán đoán thực lực của các đối thủ cạnh tranh.
Khi một nam tử trung niên mặc thanh sam đơn giản bước lên đài cao, những tiếng bàn tán trong Nhất Thạch Cư dần im bặt. Khi nam tử nọ khẽ gõ miếng kim minh phiến trong tay, không gian lại càng thêm u tĩnh.
- Đây là lão bản Nhất Thạch Cư à?
Ninh Khuyết hỏi.
Chử Do Hiền lắc đầu, dùng quạt xếp trong tay chỉ vào người dưới lầu nói:
- Người này họ Chung tên Ly, nghe nói là một nhánh rẽ của họ Chung ở Dương Quan, quan hệ với tộc nhân có vấn đề nên nhiều năm không thể nhập sĩ. Vì thế hắn phẫn uất rời khỏi Dương Quan, làm cái nghề này. Những năm qua hắn luôn làm việc trong các nhà đấu giá ở Tống Quốc. Có rất nhiều người cho rằng hắn chính là người bán hàng đệ nhất hiện nay. Hôm nay Nhất Thạch Cư bày ra trận thế lớn như vậy, tự nhiên phải mời hắn tới.
Ninh Khuyết nghe thấy họ Chung ở Dương Quan, tự nhiên nhớ tới hạng người như Chung Đại Tuấn, không nhịn được mà cười ra tiếng:
- Hi vọng người này đừng có vô vị như Chung Đại Tuấn.
Chử Do Hiền cười nói:
- Họ Chung ở Dương Quan cũng đâu phải toàn sinh ra phế vật.
... ...
Chung Ly đứng trên đài, bình tĩnh quan sát ba mặt lầu các xung quanh. Tuy chỉ là cái nhìn lướt qua đơn giản, nhưng người trong các gian đều cảm thấy hắn đang nhìn chính mình. Chỉ riêng chiêu này đã lộ rõ bản lĩnh của người bán hàng.
Ngay sau đó, vị bán hàng này nằm ngoài dự liệu của mọi người, không giới thiệu lịch sử Nhất Thạch Cư như các buổi đấu giá thông thường, cũng không vấn an các đại nhân vật trong lầu, mà trực tiếp bắt đầu nói. Giọng nói bình tĩnh không gợn sóng, thần thái không kiêu ngạo cũng không tự ti, thậm chí còn ẩn hiện một phần kiêu hãnh.
- Hôm nay mùa xuân ngày tám mươi tư, chính là lúc Kim Ngọc Hoa Lộ ra mắt thị trường.
- Thế nhân đều nói vàng thì tục mà ngọc thì khiết. Nhưng hôm nay, ngọc cũng là vật tục. Bởi vì thứ mời chư vị thưởng lãm hôm nay là vật chí nhã trên thế gian, là vẻ đẹp của hương mực ngàn đời.
Chung Ly mỉm cười nói:
- Có lẽ sẽ khiến chư vị có chút thất vọng, thịnh hội hôm nay không có màn dạo đầu, cũng sẽ không có bất kỳ thư thiếp của danh gia nào khác xuất hiện. Giống như trước khi có ngọc thì vàng là vật tục, trước Lão Bút Trai Thất Thiếp sắp sửa đăng đài sau đây, trên thế gian này còn có bức thư thiếp nào không phải là vật tục?
Nghe lời này, các đạt quan quý nhân và cự thương trong lầu Nhất Thạch Cư phát ra những tiếng cảm thán kinh ngạc. Thật sự là vì lời này đã tâng bốc Lão Bút Trai Thất Thiếp lên quá cao. Tuy nhiên ngẫm kỹ lại, những người trong lầu các buộc phải thừa nhận rằng, dù đây là hành động tự nâng giá trị của Nhất Thạch Cư, nhưng cũng không thể chê trách vào đâu được. Bởi vì hiện nay trên thế gian, đừng nói là các thư pháp đại gia đương thời, ngay cả di tác của các danh gia thời trước hay thậm chí là tác phẩm của Vương Thư Thánh cũng đã không còn bì kịp sự phong quang của Lão Bút Trai.
Chử Do Hiền nghe những tiếng bàn tán tán thưởng trong lầu, đôi mắt ngày càng sáng rực, thần thái càng thêm đắc ý, khẽ lay quạt xếp, thỉnh thoảng liếc trộm Ninh Khuyết bên cạnh, thầm nghĩ nếu để các người biết được chủ nhân của Lão Bút Trai đang ngồi ngay cạnh ta, chẳng phải các người sẽ ghen tị đến chết sao?
----------oOo----------