Chương 231: Bọc vải hoa xanh

Ninh Khuyết hỏi: - Nói thế là sao? Trần Bì Bì đáp: - Cho dù huyền giáp trọng kỵ thiên hạ vô địch, nhị sư huynh có chân, lẽ nào hắn không biết chạy sao? Ninh Khuyết nói: kyhuyen.com- Lúc nãy ngươi vừa bảo không thể chạy thoát. - Ta là ta, nhị sư huynh là nhị sư huynh. Trần Bì Bì nói: - Hắn chạy nhanh hơn ta, thậm chí ta nghĩ con đại hắc mã kia của ngươi cũng chưa chắc đuổi kịp hắn đâu. Ninh Khuyết bỗng nghĩ đến một vấn đề, nói: - Vấn đề ở chỗ, nếu bị quân đội bao vây, với tính cách của nhị sư huynh hắn có thể lâm trận bỏ chạy không?
kyhuyen.com Trần Bì Bì suy nghĩ một chút rồi bảo:
kyhuyen.com- Quả thực là không. Ninh Khuyết tiếc nuối: - Xem ra đúng là không có ai có thể một mình địch vạn người nhỉ. Trần Bì Bì lắc đầu: - Ta nghĩ cho dù nhị sư huynh bị vạn quân bao vây cũng sẽ không chạy, nhưng hắn liều mạng giết chết hai ngàn người, số còn lại tự nhiên sẽ tan tác. Ninh Khuyết nói: - Có đạo lý. Hắn cảm khái tiếp: - Cảnh tượng đó, nghĩ đến thôi đã thấy toàn thân phát nóng, chỉ tiếc là không có cơ hội được thấy.
kyhuyen.com Suốt dọc đường trò chuyện phiếm, hai người bước ra khỏi rừng xanh đồng cỏ, đi tới bên đường cái Chu Tước thì chia tay. Ninh Khuyết ôm quyền khom người hành lễ, chân thành nói: - Đa tạ sư huynh. Trần Bì Bì nhìn hắn, thở dài một tiếng. Ninh Khuyết im lặng. Trần Bì Bì bỗng hỏi: - Tại sao lại phải làm vậy? Ninh Khuyết biết chữ "tại sao" của hắn có nghĩa là gì. Tại sao phải giết người, tại sao phải đối đầu với quân đội Đại Đường, tại sao dường như ẩn giấu địch ý với đại tướng quân vẫn chưa trở về kia. Hắn cúi đầu nhìn một nhành cỏ xanh dưới chân, giữ im lặng. Trước mặt tướng quân Hứa Thế, hắn sẽ không thừa nhận bất cứ điều gì; trước mặt thế nhân, hắn nhất định sẽ nói mình sạch sẽ như một bông hoa nhỏ trắng muốt, nhưng hắn không muốn che giấu Trần Bì Bì. Thế nên hắn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Trần Bì Bì, bình thản nói: - Hạ Hầu giết cả nhà ta. Nghe câu trả lời này, Trần Bì Bì khẽ chấn động, nét mặt gợn sóng. Im lặng hồi lâu, hắn đưa bàn tay tròn trịa vỗ vỗ vai Ninh Khuyết an ủi. - Đúng là có lý do để tức giận. - Hạ Hầu không phải người bình thường, ngươi không thể ám sát hắn được. Với tu vi hiện tại của ngươi, dù có nghĩ nát óc cũng không ám sát nổi đâu. Trần Bì Bì nhìn Ninh Khuyết, lo lắng nói: - Hơn nữa hắn dù sao cũng là đại tướng Đường Quốc, lại là khách khanh của Tây Lăng, địa vị và tầm ảnh hưởng hoàn toàn khác biệt. Cho dù lão sư không quản chuyện này, đại sư huynh chắc chắn sẽ không đồng ý, nhị sư huynh cũng sẽ không giúp ngươi, mà ta thì không phải đối thủ của Hạ Hầu. Ninh Khuyết nghe hiểu câu nói này, cảm động đến mức rối bời. Trần Bì Bì hỏi câu cuối cùng: - Cuối thu Hạ Hầu sẽ về Trường An, ngươi định làm thế nào? Ninh Khuyết lắc đầu: - Ta không biết. ... Hoàng cung Đại Đường. Tòa cung điện được nước mưa gột rửa suốt một ngày một đêm, dưới bầu trời xanh thẳm hiện ra vô cùng nguy nga tráng lệ. Hứa Thế nhìn tòa cung điện này, lão đã nhìn mấy chục năm qua, thân thuộc vô cùng nhưng vẫn chưa hề chán ghét. Giống như thân thể lão hiện nay, tuy đã già nua, bệnh cũ ở phổi chưa dứt, nhưng vẫn hiên ngang như thuở thiếu thời mới vào quân ngũ, vẫn tràn đầy nhiệt huyết và quyến luyến. Hoàng đế đặt bát thuốc xuống, đôi mày nhíu lại, dường như chê đắng. Hắn vẫy tay ra hiệu cho thái giám lui xuống, nhìn lão tướng quân bên cạnh nói: - Tuy rằng trẫm và ngươi đều ho, nhưng bệnh tình lại khác nhau, thang thuốc này không ban cho ngươi được. Nói đi cũng lạ, để ngươi ở miền nam dưỡng bệnh mà ngươi nhất quyết đòi về làm gì? Hứa Thế rất cảm kích sự tin tưởng và quan tâm chu đáo của bệ hạ dành cho mình, nhưng điều đó không có nghĩa là lão đồng ý với mọi hành vi của bệ hạ. Lão nói: - Nam Chiểu sơn tộc đã dâng sớ hàng từ xuân năm ngoái, nơi thái bình đó chỉ cần để lại một bộ phận ngoài rừng trấn áp Nguyệt Luân là được, ta ở lại đó làm gì nữa? Tuy rằng chỗ đó ẩm ướt tốt cho bệnh phổi, nhưng ta thực sự không quen nổi thứ không khí dính dáp ấy. Hoàng đế nói: - Cũng được, muốn về Trường An thì tùy ngươi. Có ngươi trông coi quân bộ, trẫm cũng bớt lo được vài phần. Hứa Thế nói: - Chỉ có chuyện này, không thể không xin bệ hạ lo lắng thêm đôi chút. Hoàng đế im lặng. Hứa Thế nói: - Xin bệ hạ viết thư cho thư viện, để Phu Tử trị tội Ninh Khuyết. Hoàng đế xoay người nhìn lão, hỏi: - Có bằng chứng không? Hứa Thế đáp: - Không có. Hoàng đế lại hỏi: - Năm xưa Trẫm muốn trị tội Hạ Hầu, các ngươi đã nói thế nào? Hứa Thế nói: - Ta không nói gì. Hoàng đế nói: - Nhưng hoàng đệ của trẫm đã nói, tể tướng đã nói, Đại Lý Tự Khanh đã nói, ngay cả hoàng hậu cũng đã nói. Họ đều nói đường luật viết rất rõ ràng: không bằng chứng thì không thành tội. Ngài nhìn lão tướng quân trung nghĩa nhất Đại Đường, tự giễu: - Lúc đó trẫm suy nghĩ nhiều đêm, không bày tỏ sự phản đối, ngươi cũng không phản đối, lẽ nào bây giờ lại muốn phản đối? Hứa Thế trầm mặc rất lâu, rồi nói: - Cho dù không bằng chứng không thành tội, ta vẫn kiên trì cho rằng giao Kinh Thần Trận cho Ninh Khuyết là một sai lầm cực lớn. - Ngươi và Nhan Sắt là cố giao nhiều năm. Hoàng đế hơi nhíu mày: - Tại sao ngươi lại không tin tưởng truyền nhân của hắn như vậy? Hứa Thế không giải thích thêm, chỉ bướng bỉnh nói: - Giao thành Trường An cho hắn, ta không yên tâm. Hoàng đế trầm ngâm một lát rồi nói: - Ninh Khuyết làm việc, trẫm vẫn yên tâm. ... Rạng sáng, tại Lão Bút Trai. Tang Tang vẫn như thường lệ thức dậy từ rất sớm, nhưng nàng không hề bổ củi, nhóm bếp hay đi mua đồ ăn sáng như mọi khi. Nàng nhìn Ninh Khuyết đang ngủ say, lặng lẽ đẩy cửa bước ra ngoài. Đi tới cửa hàng phía trước, nàng cúi người đào bới một lúc lâu trong ngăn kéo sâu dưới giá trưng bày, lấy ra một cái bọc được sắp xếp gọn gàng. Cái bọc làm bằng vải hoa nhỏ nền xanh, là món đồ nàng mới mua về hôm qua. Không ai biết bên trong chứa thứ gì, nhưng nhìn dáng vẻ nàng ôm cái bọc một cách rất cẩn thận thì chắc hẳn đó phải là một thứ vô cùng quý giá. Rời khỏi Lão Bút Trai, nàng lên chiếc xe ngựa đã hẹn trước từ hôm qua trong ánh ban mai, đi tới Hồng Tụ Chiêu. Là chốn phong lưu thanh quý bậc nhất thiên hạ, Hồng Tụ Chiêu người qua kẻ lại đều là bậc quý nhân, thanh nhã không chút tục khí. Nhưng chung quy đây vẫn là nơi phong nguyệt, không nói đến chuyện đêm đêm hát ca thì cũng phải nửa đêm mới đóng cửa nghỉ ngơi, lẽ tự nhiên là không có đạo lý mở cửa đón khách vào sáng sớm. Thế nên khi Tang Tang ôm bọc đồ bước xuống xe ngựa, dù là cửa hông hay cửa chính của Hồng Tụ Chiêu đều đang đóng chặt, phố xá vắng lặng không một bóng người, chỉ có tiếng chổi quét rác sột soạt truyền lại từ đằng xa. Tang Tang liếc nhìn xung quanh, xác nhận không có ai chú ý đến mình, đợi xe ngựa rời đi mới rảo bước nhỏ chạy đến cửa hông Hồng Tụ Chiêu. Nàng còn chưa kịp gõ, cửa đã hé mở một khe nhỏ, lộ ra khuôn mặt của Tiểu Thảo. Hai nha đầu trông đều rất khẩn trương, cứ như đang đi ăn trộm, chỉ là không cần đối ám hiệu cũng chẳng cần hàn huyên, Tiểu Thảo liền đón nàng vào trong. ... Thủy Châu Nhi cô nương danh kỹ nổi tiếng một thời của thành Trường An, nay đã sớm hoàn lương. Tuy rằng việc kinh doanh bản dập Canh Gà Thiếp không còn được như trước, nhưng với khối gia sản vạn quán trong tay, nàng đâu còn tâm trí mà tiếp tục kiếp sống phong trần. Hơn nữa vì tôn nghiêm sư môn, "ai đó" ở ngõ Lâm bốn mươi bảy đã sớm thỏa thuận với Giản đại gia, dù nàng có muốn quay lại cũng không được. Thủy Châu Nhi hiện vẫn đang ở trong Hồng Tụ Chiêu, mỗi ngày đọc sách, gảy đàn hoặc đi dạo chơi trong thành Trường An. Lúc rảnh rỗi thì chỉ bảo chút kỹ năng cho các ca vũ kỹ, ngày tháng trôi qua thoải mái vô cùng. Nàng vẫn giữ thói quen ngủ muộn dậy muộn, thường phải đến tận giữa trưa mới thức giấc, chẳng khác gì những năm trước. Thế nhưng hôm nay khi trời còn chưa sáng, nàng đã bò dậy khỏi giường, dưới sự hầu hạ của tỳ nữ mà chải chuốt trang điểm, ngồi bên bàn chống má chờ đợi một người. Thị nữ nhìn nàng đang cố nén cơn buồn ngủ, ngáp ngắn ngáp dài liên tục, trong lòng thầm nghĩ không biết tiểu thư đang đợi nhân vật quan trọng nào mà lại sốt sắng đến thế. Nếu để Giản đại gia hay vị ở ngõ Lâm bốn mươi bảy kia biết được, e rằng sẽ gây ra rắc rối lớn. Cửa đẩy ra, Tang Tang bước vào, còn Tiểu Thảo thì ở lại bên ngoài. Thủy Châu Nhi nhìn bọc vải hoa xanh trong lòng Tang Tang, đôi mắt chợt bừng sáng, nàng đứng bật dậy hỏi: - Nha đầu ngươi gan cũng lớn thật đấy, dám một thân một mình mang tới đây. Tang Tang đặt bọc đồ lên bàn, nói: - Nếu đối phương có hỏi lai lịch, ngươi cứ nói là do ta trộm được. ... Trời sáng dần. Một chiếc kiệu nhỏ rèm xanh rời khỏi Hồng Tụ Chiêu, đi tới ven hồ phía nam thành. Mặt hồ phẳng lặng, có một tửu lầu tên gọi Đắc Thắng Cư. Tên tửu lầu do đích thân tế tửu đại nhân chấp bút đề viết, là tửu lầu thanh quý bậc nhất thành Trường An. Đối diện tửu lầu có một dãy nhà, mái hiên đen ngói xanh, thanh tĩnh u nhã. Nơi này chuyên doanh bán đồ cổ thư họa, tên gọi Nhất Thạch Cư, nghe nói cùng chung một lão bản với Đắc Thắng Cư. So với Đắc Thắng Cư, danh tiếng của Nhất Thạch Cư nhỏ hơn nhiều, bách tính trong thành Trường An chẳng mấy người biết đến. Nhưng những vương hầu cự phú thực sự giàu có trên thế gian đều biết rằng, dãy nhà không mấy nổi bật này lại là nơi tập trung nhiều tác phẩm của các danh gia cổ ngoạn, thư họa nhất thiên hạ. Kiệu rèm xanh không dừng lại trước Nhất Thạch Cư mà được một quản sự cung kính dẫn thẳng vào nội viện. Thủy Châu Nhi ôm bọc vải hoa xanh bước xuống kiệu. Lão bản Nhất Thạch Cư đích thân đón tiếp nàng trong viện, thái độ vô cùng ôn hòa, khách khí. Có thể một tay lập nên Đắc Thắng Cư và Nhất Thạch Cư, lão bản này tự nhiên không phải nhân vật tầm thường, bối cảnh cực sâu. Thủy Châu Nhi tuy từng là danh kỹ lừng lẫy thành Trường An, nhưng nàng thừa hiểu địa vị của mình và đối phương chênh lệch rất xa. Có thể nhận được sự lễ ngộ này, hoàn toàn là vì bọc đồ trong lòng nàng. Nàng cũng không nói nhiều, trực tiếp đặt bọc đồ đang ôm lên bàn. Lão bản Nhất Thạch Cư nhìn miếng vải hoa xanh rẻ tiền dùng để gói đồ, liếc mắt đã nhận ra đó là vật phẩm rẻ mạt, không khỏi ngẩn người. Trong lòng thầm nghĩ trên đời này lại có người dùng loại vải thô này để đựng thứ quý giá như vậy sao? Nghĩ vậy, lão có chút cảnh giác, nhưng khi nhớ lại những bản dập chảy ra từ chỗ nữ nhân này trong một năm qua, cùng với những lời đồn đại trong giới thư họa, cuối cùng lão vẫn quyết định đánh cược một phen. Thủy Châu Nhi nhìn lão bản Nhất Thạch Cư trước mặt, kìm nén sự khẩn trương trong lòng, nhẹ giọng nói: - Hạn trong mười ngày, ta sẽ ở Hồng Tụ Chiêu đợi tin tốt của ngươi. Lão bản hơi nhíu mày nói: - Thủy Châu Nhi cô nương, hẳn ngươi cũng hiểu rõ, vụ làm ăn này chúng phải gánh trách nhiệm rất lớn, ngay cả tiền hoa hồng này... - Đừng bàn với ta chuyện hoa hồng. Thủy Châu Nhi nở nụ cười rạng rỡ nói: - Ta cũng chỉ là người chạy vặt, ngươi nói chuyện đó với ta không đúng chỗ đâu. Hơn nữa chúng ta đều hiểu rõ, nếu những thứ này qua tay ngươi mà lưu truyền ra thế gian, nó sẽ có ý nghĩa thế nào đối với Nhất Thạch Cư. Đừng nói là hoa hồng, ta thực sự còn muốn thay vị kia thu thêm của ngươi ít tiền bạc đấy. Lão bản nghe vậy liền biết đối phương là người tâm can minh bạch, cười nói: - Sau khi việc thành, tự nhiên sẽ có hậu tạ dành cho Thủy Châu Nhi cô nương. Những lời lúc trước đúng là ta nói thừa rồi. Thủy Châu Nhi ngồi kiệu rèm xanh rời đi. Lão bản cho tất cả thuộc hạ lui ra, chỉ để lại lão chưởng quỹ đức cao vọng trọng của Nhất Thạch Cư. Lão chưởng quỹ nhìn bọc vải hoa, giọng run run nói: - Thực sự là... bút tích thật của vị kia sao? Lão bản bùi ngùi cảm thán: - Nếu không có gì đảm bảo, sao ta phải bày ra trận thế lớn nhường này. Lão chưởng quỹ nghĩ đến mấy vị đại giám định sư trong giới thư họa đang ở viện bên cạnh, thầm nghĩ đúng là như thế. Lão nhìn bọc vải hoa, vuốt râu than thở: - Ninh đại gia là bậc phong lưu bạt tử nhường nào, vậy mà tiểu thị nữ trong phủ lại tham tiền vô độ như thế, thật khiến người ta cảm thán, ta thậm chí còn thấy có chút không đáng cho hắn. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị