Chương 100: CHƯƠNG 100: NHIỆM VỤ: TRUY BẮT ÔNG GIÀ NOEL TÀ ÁC

Đợi đến khi Levi về tới nhà, trời đã tối hẳn, tuyết rơi dày đến mức không nhìn rõ đường trước mắt. Khu Dyker Heights đèn hoa rực rỡ, những món đồ trang trí Giáng sinh ngũ quang thập sắc khiến cả cộng đồng nơi đây trở thành tâm điểm bàn tán của Brooklyn. Trên đường lái xe về, thỉnh thoảng Levi lại thấy từng tốp du khách tụ tập trước cửa nhà ai đó để chụp ảnh. Đối với cư dân Dyker Heights, chỉ riêng việc công ty của Don Quixote đến thầu là chưa đủ. Trên bãi cỏ và sân vườn, những người dân này cũng tự phát trưng bày sự hiểu biết của họ về lễ Giáng sinh. Sau khi đỗ chiếc Escalade vào gara, Levi vừa bước vào cửa, Lily trong bộ đồ ngủ sọc đỏ xanh đã một tay kéo búp bê Barbie, một tay ôm chiếc hộp nhảy tót đến. "Ba mua đồ ngủ Giáng sinh này!" Cô bé khoe khoang xoay một vòng trước mặt Levi, "Có đẹp không anh!" кyhuyen.com"Tất nhiên là đẹp rồi!" Levi bế xốc cô bé lên, "Chú Don Quixote đâu?" "Ba đang làm mì Ý trong bếp," Lily đưa chiếc túi đang cầm cho Levi, "Đây là đồ ngủ của anh." "Có cả phần của anh sao?" Levi mở ra xem, là một bộ cùng kiểu với Lily, "Đây là hoạt động Giáng sinh gì à?" "Đúng thế!" Lily lớn tiếng nói, "Cả nhà mình đều có một bộ, tối nay phải chụp ảnh chung." Levi bế Lily vào nhà, thấy Don Quixote cũng đã thay một bộ đồ ngủ lòe loẹt xấu xí, đang bận rộn trong bếp. Ông trông có vẻ tâm trạng cực tốt, không biết có phải ảo giác của Levi không, nhưng dường như nếp nhăn trên mặt ông đã ít đi vài phần. Khác với gà tây ngày Lễ Tạ Ơn, thực đơn đêm Bình An tương đối linh hoạt. Thịt bò hầm, bánh thiên tầng, cơm hải sản (món Lily gọi riêng), cơ bản là muốn ăn gì cũng được.
кyhuyen.com Trước khi chính thức bắt đầu bữa ăn, Don Quixote phá lệ làm một bài cầu nguyện.
кyhuyen.com"Khi chúng ta quây quần tại đây, chúng ta cảm kích tình yêu trong căn nhà này và những món ăn được chuẩn bị kỹ lưỡng. Chúng ta nhớ đến những người đêm nay không thể đoàn tụ, cảm ơn những người đã trồng trọt và nấu nướng. Hãy trân trọng khoảnh khắc yên bình và đoàn tụ này. Amen." Nói xong, Levi và Lily cũng lặp lại một câu "Amen". Sau bữa tối, Lily chỉ xem chưa đầy 2 tiếng bộ phim Ở nhà một mình đã ngáp ngắn ngáp dài, được Don Quixote dắt đi ngủ. "Ba ơi," cô bé vừa dụi mắt vừa nói, "Con không muốn ngủ, con còn phải đợi ông già Noel đến mà." "Ngoan, ông già Noel buổi tối sẽ tới," Don Quixote nói, "Đợi con ngủ say rồi ông ấy mới đến." "Thế... ông ấy đến rồi có bị đói bụng không," Lily nghĩ ngợi, "Dù sao ông ấy làm việc muộn thế mà." Nói đoạn cô bé hào hứng hẳn lên, kéo tay Don Quixote đặt một đĩa bánh quy và một ly sữa bên cạnh lò sưởi. Vẫn không yên tâm, ngộ nhuyễn tuần lộc không tìm thấy cửa phòng mình thì sao? Cuối cùng cô bé rắc thêm ít yến mạch trộn kim tuyến "thức ăn cho tuần lộc" trước cửa rồi mới mãn nguyện đi ngủ. Đóng cửa nhẹ nhàng, Don Quixote lén lút chạy ra gara, khệ nệ bê vào một hộp quà lớn. "Xe đạp?" Levi nhìn Don Quixote vừa xé nhãn vừa vụng về thắt nơ, "Lily đúng là luôn muốn một chiếc xe đạp."
кyhuyen.com "Phải không?" Don Quixote nói, "Chú nghe con bé nhắc một lần." Nói đoạn, ông quay sang nhìn Levi: "Sao cháu không treo một chiếc tất trong phòng rồi đi ngủ đi?" Levi ngạc nhiên chỉ vào mình: "Cũng có phần cháu? Cháu cũng có quà Giáng sinh?" "Tất nhiên," Don Quixote gật đầu, "Chú đã chuẩn bị cho cháu một hộp quà siêu lớn gồm 1000 chiếc bao cao su, để cháu dùng khi lên đại học vào năm tới." Khóe miệng Levi giật giật, một câu nói nghẹn ở cổ họng không biết nên đáp lại thế nào. "Cảm ơn," anh xoay người lên lầu, "Chú tốn kém quá." Don Quixote ăn hết bánh quy, uống cạn ly sữa để tạo hiện trường giả là ông già Noel đã tới, rồi cũng về phòng nghỉ ngơi. Levi về phòng nhưng chưa ngủ ngay, Anya đang liên tục gửi tin nhắn cho anh từ Monaco. Cô nàng kể chuyện mình lại thấy tin tức về Levi, rồi kể chuyện bố cô định thay tấm che nắng sau của du thuyền thành sợi carbon ("Trông có giống cánh gió xe đua không? Ngầu quá đi mất!"), cô phản đối quyết liệt vì màu sắc không hợp với chiếc du thuyền trắng sữa nhưng vô ích, vì cô không hiểu nổi tại sao đàn ông lại cuồng sợi carbon đến thế. Thời gian trôi qua đến hơn 2 giờ sáng, phòng bên cạnh của Don Quixote lại phát ra tiếng sột soạt. Mắt Levi sáng lên, anh tắt màn hình rồi nhẹ nhàng bước ra cửa. Don Quixote trong bóng đêm, mượn ánh đèn neon ngũ sắc ngoài cửa sổ, đang lạch cạch mặc bộ giáp của mình. "Kỵ sĩ Don Quixote!" Levi nói, "Hôm nay là—" "Suỵt," Don Quixote thì thầm, "Đừng ồn, đi theo ta." Ông rón rén đi xuống lầu, bộ giáp trên người kêu lanh lảnh. May mà Lily trẻ con ngủ say, chứ không thì tiếng động này thế nào cũng làm cô bé tỉnh giấc. Don Quixote xuống đến trước lò sưởi, ngồi khoanh chân im lặng, đối diện với cái lò sưởi đen ngòm. Levi ngẩn người, đi vòng quanh Don Quixote hai vòng vẫn không thấy ông định làm gì. "Ngồi xuống, anh bạn của ta," Don Quixote nhắm mắt nói, "Hôm nay chúng ta nhất định phải bắt được kẻ xâm nhập này." 【Bạn nhận được nhiệm vụ: Truy bắt kẻ xâm nhập tà ác】 【Kỵ sĩ Don Quixote nhận được tình báo có sinh vật bí ẩn xâm nhập lâu đài, ông đang thủ thê đãi thỏ ở đây. Hỗ trợ bắt giữ. Phần thưởng: 0.1 điểm thuộc tính tự do.】 Levi ngồi xuống sofa, lấy điện thoại ra giết thời gian. Nhưng ngồi suốt một tiếng đồng hồ, đến khi Anya báo đã lên siêu du thuyền hơn 100 mét của Sergey ra khơi, cái lò sưởi vẫn chẳng có động tĩnh gì. Đương nhiên rồi, cái lò sưởi này giờ chỉ để trang trí thôi. "Kỵ sĩ Don Quixote, tôi đi tuần tra xung quanh một chút," anh nói, "Nếu bắt được kẻ xâm nhập, tôi tự giải quyết được không?" "Thế thì còn gì bằng," Don Quixote gật đầu, "Chú ý an toàn, kẻ xâm nhập có thể rất nguy hiểm." Levi lắc đầu, về phòng thay đồ rồi đẩy cửa bước ra ngoài. Dyker Heights lúc này cực kỳ yên tĩnh, tuyết đã ngập qua đế giày, dẫm lên kêu ken két. "Tìm kẻ xâm nhập nào bây giờ?" Levi nghĩ thầm, "Chẳng lẽ lại xách cái thùng rác về bảo bắt được địa tinh sao?" Đang đi, anh chợt nghe thấy tiếng kêu yếu ớt. Theo tiếng động, Levi phát hiện trong bụi cây bên đường có tiếng mèo kêu. Anh vén bụi cây ra, một chú mèo tam thể nhỏ đang run rẩy thu mình trong cỏ. "Tốt!" Levi mừng rỡ, "Mày chính là kẻ xâm nhập tà ác... Ma Long lai!" Anh chộp lấy con mèo, lau sạch vết bẩn rồi nhét vào lòng, sải bước quay lại nhà. Don Quixote vẫn ngồi như tượng trước lò sưởi. "Nhìn này!" Levi đưa con mèo ra trước mặt Don Quixote, "Đây là kẻ xâm nhập tôi bắt được, Ma Long lai!" Con mèo kêu rên một tiếng yếu ớt: "Meo~" Don Quixote nhìn kỹ con mèo, rồi ngẩng lên nhìn Levi: "Có phải anh bạn nhầm rồi không?" Ông chỉ vào con mèo, "Đây đâu phải Ma Long gì?" Levi định bụng khen ông cuối cùng cũng nhận ra đây là con mèo bình thường, thì Don Quixote khẳng định chắc nịch: "Đây rõ ràng là một con Yêu Hổ! Anh bạn của ta, làm tốt lắm!" 【Nhiệm vụ hoàn thành. Tự do thuộc tính điểm +0.1】 "Được rồi, Yêu Hổ," Levi nói, "Giờ xử lý thế nào?" "Nó trông như bị phong ấn rồi," Don Quixote nâng con mèo trong lòng bàn tay, "Nuôi nó đi, thuần hóa một thời gian xem có thể huấn luyện thành tọa kỵ không." Levi hình dung cảnh tượng đó... thật là quái đản. "Vậy là chú không định 'xử lý' nó đúng không?" Levi không muốn Lily sáng ra thấy một con mèo bị đập bẹt trong nhà. "Không đâu, nó bị cháu phong ấn rồi mà," Don Quixote đứng dậy, "Ta thấy trên người nó không còn ma lực nữa." Ông đi tới tủ lạnh, thuần thục lấy ra một tảng thịt bò sống lớn hơn cả con mèo, đặt trước mặt nó. "Ăn đi," ông nghiêm giọng, "Đợi đến khi ngươi giải khai phong ấn, cùng ta xông pha sa trường, người đời sẽ ca tụng cái tên của ngươi—Bucephalus." Con "Yêu Hổ" Bucephalus nhìn Don Quixote đầy hoang mang, rồi nhìn "núi thịt" trước mặt. "Meo u!" Nó hung hổ vồ lên, nhưng chẳng cắn nổi một sợi thịt nào. "Rất tốt," Don Quixote hài lòng gật đầu, "Cứ xé xác nó ra mà ăn." Nói xong, ông lảo đảo đi lên lầu. Levi lắc đầu, chia tảng thịt thành từng miếng nhỏ rồi xé sợi cho nó ăn, rót thêm bát nước rồi cũng đi ngủ. Anh đang có 2 điểm thuộc tính tự do, không do dự cộng 0.2 vào Sức mạnh. 【Sức mạnh 2.3】— 【Sức mạnh 2.5】 Cảm giác cơ thể bên trong càng thêm chắc chắn, độ cứng của gân tăng lên, cấu trúc xương như được đổ bê tông, mang lại cảm giác vô cùng an tâm.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị