Chương 109: CHƯƠNG 109: QUÝ TỘC DƯỚI LÒNG ĐẤT VÀ TÒA THÀNH ĐỔ NÁT
Lý Duy đỡ Don Quixote đi theo gã đàn ông tên Arthur. Dưới ánh đèn pin lờ mờ, những đường hầm cũ kỹ hiện ra như những huyết quản khô cạn của thành phố. Tiếng nước nhỏ giọt thánh thót, tiếng chuột chạy sột soạt và hơi lạnh từ những bức tường bê tông tạo nên một không gian u ám đến nghẹt thở.
Arthur dẫn họ đi qua một đoạn đường hầm hẹp, nơi những dây cáp điện chằng chịt như mạng nhện. Hắn dừng lại trước một "căn phòng" được ngăn cách bằng những tấm rèm nhung cũ nát, thứ mà có lẽ hắn đã nhặt được từ đống rác của một nhà hát nào đó ở Broadway.
"Chào mừng đến với dinh thự của tôi," Arthur làm một động tác mời đầy lịch thiệp, trái ngược hoàn toàn với bộ quần áo lấm lem của hắn.
Bên trong, Lý Duy không khỏi ngạc nhiên. Tuy là dưới lòng đất, nhưng căn phòng được sắp xếp cực kỳ ngăn nắp. Một chiếc giá sách tự chế từ những thanh gỗ cũ chất đầy những cuốn sách bìa cứng sờn rách, một chiếc bàn gỗ nhỏ có chân khập khiễng đặt một chiếc chân nến bằng đồng đã xỉn màu.
"Ngài là một vị vua của vùng đất này sao?" Don Quixote quan sát xung quanh, giọng đầy vẻ tôn trọng.
kyhuyen.com"Không, thưa kỵ sĩ," Arthur cười, một nụ cười mang theo chút tự giễu, "Tôi chỉ là một người giữ kho cho những ký ức bị lãng quên của New York. Những thứ mà người ta vứt đi trên kia, đối với chúng tôi ở dưới này, lại là báu vật."
Lý Duy ngồi xuống một chiếc thùng gỗ, cảm nhận được nhịp đập của thành phố phía trên đầu qua những rung động nhẹ.
【Bạn đang trò chuyện với Arthur - Thủ lĩnh tinh thần của Vương quốc địa tinh.】
【Tiến độ nhiệm vụ: 50%...】
"Tại sao anh lại chọn sống ở đây?" Lý Duy hỏi, ánh mắt dừng lại ở một cuốn sách của Shakespeare trên giá.
kyhuyen.com
Arthur thở dài, lấy ra một mẩu thuốc lá thừa từ túi áo, nhìn nó một hồi rồi lại cất vào. "Từng có lúc tôi có tất cả, một căn hộ ở Upper West Side, một công việc tại phố Wall, một gia đình... Nhưng rồi cơn bão tài chính năm 2008 ập đến, tôi mất việc, mất nhà, và vợ tôi mang theo con gái bỏ đi. Khi anh không còn gì để mất, mặt đất trở nên quá ồn ào và tàn nhẫn. Dưới này, ít nhất thì bóng tối không phán xét anh."
kyhuyen.comDon Quixote gật đầu tâm đắc: "Vận mệnh luôn trêu ngươi những linh hồn cao quý. Nhưng đừng lo, bóng tối cũng là nơi những vì sao tỏa sáng nhất."
Lý Duy chợt nhận ra, Arthur không phải là một kẻ điên, hắn chỉ là một người bị hệ thống đào thải và chọn cách tự cách ly. Ở New York này, ranh giới giữa một triệu phú và một "người chuột" đôi khi chỉ cách nhau một vài quyết định sai lầm hoặc một đợt khủng hoảng tài chính.
"Cậu chàng này," Arthur quay sang Lý Duy, ánh mắt sắc sảo hơn, "Nhìn bộ đồ cậu đang mặc, đôi giày kia... cậu không thuộc về nơi này. Cậu mang theo hơi thở của vinh quang và tiền bạc. Đến đây để tìm cảm hứng hay để bố thí chút lòng thương hại?"
"Tôi đưa chú tôi đi dạo thôi," Lý Duy thản nhiên đáp, "Và có lẽ là để nhắc nhở bản thân rằng, thành phố này có thể nuốt chửng bất cứ ai nếu họ ngừng chiến đấu."
Arthur bật cười, tiếng cười vang vọng trong đường hầm: "Nói hay lắm! Chiến đấu... Chúng tôi ở đây chiến đấu với cơn đói, với cái lạnh, và với sự lãng quên mỗi ngày. Cậu biết không, trên kia họ đang bàn về những Quarterback triệu đô, về những cú Touchdown thần thánh, còn dưới này, chúng tôi chỉ bàn về việc liệu ngày mai tàu điện ngầm có xả nước thải vào khu vực này hay không."
Lý Duy chợt thấy chiếc
【Nhẫn Vạn Sự Thuận Toại】 trên tay mình hơi rung nhẹ. Anh hiểu rằng, sự may mắn của mình đôi khi là sự bất hạnh của người khác trong cái trò chơi tổng bằng không của xã hội này.
"Nếu có thể quay lại mặt đất, anh có quay lại không?" Lý Duy hỏi.
"Để làm gì?" Arthur nhún vai, "Để lại trở thành một con ốc vít trong bộ máy đó sao? Ở đây, tôi là vua của chính mình. Tôi đọc sách, tôi suy ngẫm, và tôi không phải cúi đầu trước bất kỳ gã sếp nào."
kyhuyen.com
Don Quixote đứng dậy, vung tay: "Một tinh thần tự do! Thật đáng ngưỡng mộ! Ngài Arthur, ta sẽ ghi nhớ tên ngài trong danh sách những quý tộc thực thụ mà ta từng gặp."
【Nhiệm vụ: Khám phá vương quốc địa tinh hoàn thành.】
【Bạn đã lắng nghe câu chuyện về sự sụp đổ và sự tự do của Arthur.】
【Phần thưởng nhiệm vụ: Tự do thuộc tính điểm +0.1】
Lý Duy nhìn thông báo hiện lên, rồi nhìn Arthur. Anh lấy từ trong túi ra vài tờ tiền 100 đô la, đặt nhẹ lên bàn gỗ.
"Tôi không có thuốc lá," Lý Duy nói, "Coi như đây là phí bản quyền cho câu chuyện của anh."
Arthur nhìn những tờ tiền, không vồ vập, cũng không từ chối. Hắn chỉ gật đầu nhẹ: "Cảm ơn, số tiền này sẽ giúp bọn trẻ dưới này có một bữa tối thịnh soạn với bánh mì tươi thay vì đồ hộp quá hạn."
Khi Lý Duy và Don Quixote quay trở lại mặt đất, không khí se lạnh của New York về đêm khiến họ tỉnh táo hơn. Đứng cạnh chiếc Escalade, Lý Duy nhìn về phía Manhattan rực rỡ ánh đèn.
"Chú Don Quixote," Lý Duy mở cửa xe, "Chúng ta nhất định phải chuyển đến một nơi có an ninh thật tốt, và có lẽ... chúng ta nên làm gì đó cho những người dưới kia."
Don Quixote ngồi vào ghế phụ, vẻ mặt vẫn còn đắm chìm trong giấc mơ: "Đúng vậy, một kỵ sĩ không bao giờ được quay lưng với những người lầm than. Nhưng trước hết, ta cần lấy được cái chứng chỉ người đại diện chết tiệt đó để kiếm tiền đã!"
Lý Duy cười, nổ máy xe. Anh cộng thêm 0.1 điểm vào thuộc tính
【Tinh thần】.
【Tinh thần 2.8】—
【Tinh thần 2.9】
Anh cảm thấy thế giới trước mắt trở nên rõ nét hơn, những âm thanh nhỏ nhất của động cơ xe cũng được anh phân tích một cách chính xác. Chỉ còn một chút nữa thôi, anh sẽ chạm tới ngưỡng cửa của sự tiến hóa.
Sáng hôm sau, khi Lý Duy đang tập luyện tại sân trường, huấn luyện viên Miller chạy tới với vẻ mặt hớt hải.
"Lý! Có chuyện lớn rồi!" Miller đưa cho anh một tờ báo thể thao, "Nhìn đi, đây là tin tức rò rỉ từ nội bộ đội Giants!"
Tờ báo in hình Lý Duy trong bộ áo đấu của Giants với tiêu đề khổng lồ: "VỊ VUA MỚI CỦA NEW YORK - LI SẮP KÝ HỢP ĐỒNG KỶ LỤC?"
Lý Duy nheo mắt. John Mara nói sẽ giữ bí mật đến tháng 3 cơ mà? Kẻ nào đã làm rò rỉ thông tin này?