Không uống nước là sẽ chết, Ninh Khuyết ngẫm nghĩ câu nói này, rồi nghiêm túc hỏi:
- Nếu ngươi muốn ăn món cháo gạch cua yêu thích, nhưng lại không có nước uống, ngươi sẽ làm thế nào?
Trần Bì Bì xua tay mất kiên nhẫn:
- Không thể có tình huống đó xảy ra được, chỗ nào mà chẳng tìm được nước uống?
Ninh Khuyết kiên trì hỏi tiếp:
kyhuyen.com- Nếu nước có chân, có tư duy, không muốn cho ngươi uống, khi ngươi tiến lại gần nó liền tự mình chạy mất, ngươi tính sao?
Trần Bì Bì ngẩn ra, suy nghĩ hồi lâu rồi bất lực đáp:
- Nếu thật sự như vậy, vì để sống sót, vẫn phải uống nước thôi, dù rằng sẽ có chút đau khổ.
Ninh Khuyết nhìn ánh nắng sớm và làn sóng lăn tăn trên mặt hồ, u sầu cảm khái:
- Kẻ khác đều có thể ba thê bốn thiếp... được rồi, đổi một cách nói hay hơn chút, kẻ khác đều có thể sở hữu rất nhiều đoạn tình cảm, tại sao ta lại không được? Tại sao cái người nhà ta, rõ ràng vẫn là một đứa nhóc mà đã học được cách ghen tuông rồi?
Trần Bì Bì đứng bên cạnh nhìn bóng núi Nhạn Minh đổ xuống hồ, nói:
kyhuyen.com
- Chuyện này ngươi đừng hỏi ta, về cái loại sinh vật kỳ quái như nữ nhân, ta chưa bao giờ nghĩ thông suốt được.
kyhuyen.comNinh Khuyết liếc nhìn hắn một cái.
Trần Bì Bì lắc đầu:
- Ngươi cũng đừng mong chờ nhận được sự giúp đỡ từ các sư huynh sư tỷ. Ở hậu sơn chẳng ai có kinh nghiệm về phương diện này đâu, toàn là một lũ thiên tài lẫn ngu ngốc thôi.
Ninh Khuyết cảm khái:
- Ta vốn tưởng làm người thì quan trọng nhất là vui vẻ, nhưng ta không ngờ nàng lại không vui đến thế. Nói đi cũng phải mười mấy năm rồi, hình như ta chưa từng thắng nàng một lần nào, rốt cuộc là tại sao? Những thứ trên đời đều rất tốt rất đẹp, ta cũng rất thích, nhưng nàng không thích, ta dường như chẳng có cách nào cả. Lẽ nào đây chính là mệnh?
Trần Bì Bì an ủi:
- Vậy thì ngươi phải học cách nhận mệnh đi.
- Ta không thấy đây là lời an ủi đâu.
Ninh Khuyết nói tiếp:
kyhuyen.com
- Đúng rồi, sư huynh muốn bắt ta về Thư viện hỏi chuyện gì?
Trần Bì Bì đáp:
- Mọi người muốn hỏi cho rõ rốt cuộc ngươi chọn Sơn Sơn hay Tang Tang. Nhưng giờ xem ra không cần hỏi nữa rồi, ta rất tán thành lựa chọn của ngươi.
Ninh Khuyết thần sắc hơi khác lạ hỏi:
- Tại sao?
Trần Bì Bì nhìn hắn:
- Bởi vì ta biết ngươi sẽ chọn như vậy.
Ninh Khuyết trầm mặc thời gian rất lâu.
Trần Bì Bì khẽ nhíu mày, xoa xoa gò má, quan tâm hỏi:
- Chuyện này ngươi định giải quyết thế nào?
Ninh Khuyết im lặng một lát rồi nói:
- Hồi Tang Tang còn rất nhỏ không chịu tự giặt quần áo, lúc đó ta từng dạy nàng một câu: Chuyện của mình tự mình làm. Đã là chuyện của chính ta, chung quy vẫn phải tự ta xử lý, hơn nữa loại chuyện này nhất định phải xử lý một cách dứt khoát, không được dây dưa.
Trần Bì Bì lo lắng:
- Ngươi không sợ sẽ làm nàng tổn thương sao?
Ninh Khuyết cười nói:
- Chẳng lẽ ta không phải là một kẻ bạc tình bạc nghĩa sao?
Trần Bì Bì nhìn hắn rất nghiêm túc:
- Ngươi cười giả quá, trông rất thê thảm.
Ninh Khuyết cười thảm một tiếng, không biết nói gì hơn.
Trần Bì Bì cảm thán:
- Chuyện nam nữ quả nhiên là chuyện rắc rối nhất thế gian. Giờ nghĩ lại ta thật sự phải cảm ơn nữ nhân Diệp Hồng Ngư đó, nàng ta khiến ta cả đời này không còn chút ý nghĩ gì với nữ nhân nữa, nhờ vậy mà ta không cần phải trải qua những nỗi khổ não này giống ngươi.
...
Hai người đi vòng qua hồ, rời khỏi núi Nhạn Minh, trở lại với đường phố náo nhiệt ồn ào. Lúc này nắng sớm đã rực rỡ, người dân Trường An đều đã ngủ dậy, xếp hàng dài trước các sạp đồ ăn sáng.
Bên cạnh một tiệm bánh màn thầu, có hai tăng nhân đang đứng. Một người là võ tăng gầy guộc, cánh tay lộ ra ngoài tăng y trông như đúc từ sắt thép. Người còn lại là một trung niên tăng nhân da dẻ đen sạm, gương mặt đầy vẻ phong sương.
Hai tăng nhân tay cầm chiếc màn thầu trắng muốt, đang im lặng nhai nuốt. Dưới chân trên phiến đá đặt hai bát nước sạch. Tăng y cũ kỹ, thần thái thờ ơ, tạo nên sự tương phản rõ rệt với cảnh tượng phố xá nhộn nhịp xung quanh.
- Trong thành Trường An rất ít khi thấy khổ hạnh tăng.
Nhìn hai tăng nhân bên đường từ xa, Trần Bì Bì khẽ nhíu mày:
- Đặc biệt là những khổ hạnh tăng mạnh mẽ như vậy.
Ninh Khuyết nhìn hai tăng nhân đang cúi đầu im lặng gặm màn thầu phía trước, cảm khái:
- Sống là chịu khổ, sống thêm cũng khổ. Ta vốn tưởng mình đã đủ khổ rồi, không ngờ trên đời còn có người khổ hơn ta, ăn màn thầu mà ngay cả sữa đậu phụ cũng không có để ăn kèm, thật không hổ là khổ hạnh tăng.
Thành Trường An là tòa hùng thành đệ nhất thiên hạ, mỗi ngày không biết có bao nhiêu kỳ nhân dị sĩ xuất hiện. Dù khổ hạnh tăng khá hiếm gặp, nhưng hai người cũng không quá để ý, cứ thế đi lướt qua.
Khi đi ngang qua hai tăng nhân, Ninh Khuyết liếc nhìn tăng nhân trung niên một cái.
Đúng lúc này, tăng nhân trung niên cũng ngẩng đầu nhìn Ninh Khuyết một cái.
Ninh Khuyết dừng bước.
Ánh mắt của tăng nhân trung niên kia tĩnh lặng mà mạnh mẽ, dường như đã được khói hương trước ngọn đèn xanh cổ phật hun đúc hàng nghìn hàng vạn năm, không một chút tạp chất.
Luồng khí tức toát ra từ người tăng nhân này cũng cực kỳ tĩnh lặng và hùng hậu. Tuy lúc này hắn đang đứng giữa phố thị ồn ào, tay cầm nửa chiếc màn thầu trắng, nhưng cảm giác lại như đang đứng ở phật quốc hoa sen nở rộ, tay cầm một nhành thanh liễu còn vương sương sớm.
Trần Bì Bì cũng dừng bước theo Ninh Khuyết, hắn nhíu mày nhìn tăng nhân trung niên, bỗng nhiên lên tiếng:
- Nhân gian tịnh độ, tự thân thành phật... Ngươi đến từ Bạch Tháp?
Trung niên tăng nhân chắp tay:
- Bạch Tháp Tự Đạo Thạch, xin chào thư viện thập nhị tiên sinh, thập tam tiên sinh.
Đạo Thạch là một khổ hạnh tăng không mấy danh tiếng. Trần Bì Bì chưa từng nghe qua tên hắn, đại đa số người tu hành trên thế gian cũng vậy, bởi vì kể từ khi rời Bạch Tháp, Đạo Thạch luôn tu hành tĩnh ngộ nơi thôn dã làng quê.
Nhưng danh tiếng và thực lực của người tu hành chưa bao giờ có mối quan hệ cố định.
Trần Bì Bì nhìn khổ hạnh tăng này đứng giữa hồng trần mà ngưng tụ ra pháp tượng như ở ngoài tam giới, liền biết tu vi cảnh giới của đối phương phi thường mạnh mẽ.
Trần Bì Bì liếc nhìn Ninh Khuyết.
Ninh Khuyết nhìn trung niên khổ hạnh tăng, bỗng hỏi:
- Đến tìm ta?
Đạo Thạch bình thản nói:
- Xin thập tam tiên sinh chỉ giáo.
Đã nhập thế, tự nhiên sẽ phải đối mặt với những khiêu chiến không ngừng nghỉ. Nghĩ năm xưa tiểu sư thúc dựa vào một thanh kiếm đánh bại quần hùng thế gian mới gây dựng được uy danh bất thế cho thư viện, Ninh Khuyết từ sớm đã có chuẩn bị tâm lý cho cục diện này, nhưng hôm nay hắn chưa chuẩn bị xong.
Vì những chuyện ở hoang nguyên, vì xung đột với Hoa Si, vì lão phụ đáng ghét tên Khúc Ny Mã Đề, Ninh Khuyết không có chút thiện cảm nào với Nguyệt Luân Quốc và Bạch Tháp Tự. Tuy nhiên, sau trận chiến với Quan Hải tăng vài ngày trước, cái nhìn của hắn với đệ tử Phật Môn đã có chút thay đổi.
Hắn nhìn khổ hạnh tăng trung niên, chân thành nói:
- Hôm nay ta có chút việc gấp cần làm, đại sư có thể đợi thêm vài ngày được không?
Đạo Thạch bình tĩnh nói:
- Phật Môn giảng về duyên pháp. Ta từ Nguyệt Luân ngàn dặm xa xôi mà đến, gặp được ngươi giữa thành Trường An phồn hoa này, sao có thể bỏ lỡ?
Ninh Khuyết khẽ nhíu mày.
Trần Bì Bì nhìn thần sắc tiều tụy của hắn, biết hắn hai ngày nay tâm thần bất định, lại nghỉ ngơi không tốt, không khỏi lắc đầu, mỉm cười nhìn Đạo Thạch:
- Để ta?
Đạo Thạch nghiêm túc nói:
- Bần tăng không phải đối thủ của thập nhị tiên sinh.
Trần Bì Bì ngẩn ra, giận quá hóa cười:
- Các ngươi nếu muốn khiêu chiến thư viện, ta ra tay hay tiểu sư đệ ra tay thì có gì khác biệt? Đám hòa thượng các ngươi rốt cuộc có cần liêm sỉ không?
Trên đôi má đen sạm của Đạo Thạch hiện lên một tia mỉm cười:
- Người hầu phật, cần liêm sỉ làm chi?
Từ sáng sớm hôm qua đến tận lúc này, Ninh Khuyết chưa ngủ, chưa ăn, chưa uống nước, lại bị cảm xúc sợ hãi mịt mờ giày vò không ít, đứng bên hồ cả đêm chửi bới cả đêm cũng không khiến tâm trạng khá hơn chút nào. Vì vậy lúc này hắn thấy rất phiền, cực kỳ phiền.
Nghe lời tăng nhân Bạch Tháp Tự này nói, Ninh Khuyết càng thêm phiền não, phiền đến mức khó thở, phiền đến mức sắp phát điên, phiền đến mức nói thẳng:
- Ta nhận thua.
Trung niên tăng nhân nói:
- Chưa chiến đã nói thua, vô nghĩa.
Ninh Khuyết nhìn đôi má đen sạm của tăng nhân, nhìn những nếp nhăn dọc ngang như sông núi trên mặt hắn, im lặng hồi lâu rồi nói:
- Vậy ngươi chọn một địa điểm đi.
Trung niên tăng nhân nói:
- Phật Môn giảng duyên pháp, đã gặp thập tam tiên sinh ở đây, vậy thì ngay tại đây.
Ninh Khuyết nhìn dòng người qua lại quanh mình, nhìn đứa trẻ đứng cách đó không xa tay cầm bánh bao nóng đang chảy nước miếng xé giấy gói, giọng nói dần trở nên lạnh lẽo:
- Ta có đắc tội với ngươi sao?
Trung niên tăng nhân bình thản trả lời:
- Ngươi và ta chưa từng gặp mặt.
Ninh Khuyết hỏi tiếp:
- Vậy tại sao ngươi nhất định phải làm khó ta?
Trung niên tăng nhân nhìn vào mắt hắn nói:
- Ở trên hoang nguyên, thập tam tiên sinh từng nhục mạ cô cô của ta.
Ninh Khuyết khẽ nhíu mày, nói:
- Ngươi cũng không phải Dương Quá.
Trần Bì Bì ghé sát bên tai hắn, hạ thấp giọng nói:
- Tuy ta không biết Dương Quá là ai, nhưng có vẻ ngươi đã thành công khơi dậy ham muốn chiến đấu của đối phương rồi. Ta phải nhắc nhở ngươi, công pháp Phật Tông có rất nhiều điểm kỳ quái khó hiểu, khổ hạnh tăng này đi theo lộ số Liên Hoa Tịnh Độ, ngươi chưa chắc đã đánh lại hắn đâu. Hay là chúng ta cứ đi thôi? Dù sao có ta ở đây, hắn cũng không dám cưỡng ép ngăn cản ngươi.
Ninh Khuyết quay đầu nhìn hắn:
- Lẽ nào ngươi không thấy là hắn đã khơi dậy ham muốn chiến đấu của ta sao?
Trần Bì Bì hỏi:
- Tại sao ngươi muốn chiến?
Ninh Khuyết trả lời:
- Bởi vì ta phiền.
...
Tăng nhân trung niên mỉm cười nhìn Ninh Khuyết, đặt nửa chiếc màn thầu trong tay xuống.
Dù nghìn năm đi nữa, cuối cùng cũng chỉ cần một nắm mồ (thổ màn thầu).
Trước mắt Ninh Khuyết bỗng xuất hiện một chiếc màn thầu, một chiếc màn thầu bằng đất, một nấm mộ.
Nấm mộ cô độc đó trong mí mắt của hắn càng lúc càng rõ ràng, càng lúc càng lớn, dần che khuất làn sương khói bốc lên từ sạp đồ ăn sáng bên đường, sắp che khuất nụ cười của đứa trẻ đang vui vẻ cầm bánh bao thịt.
Ninh Khuyết không hề kinh hãi. Hắn biết thế giới thực trước mắt biến mất không có nghĩa là sự việc thực tế biến mất, chỉ là bản thân đã bị khổ hạnh tăng kia kéo vào trong thế giới tinh thần của đối phương.
Trung niên tăng nhân này hóa ra là một niệm sư!
Niệm sư có thể trực tiếp dùng niệm lực tấn công thức hải của kẻ địch, dùng niệm lực điều khiển thiên địa nguyên khí trực tiếp tấn công nội phủ đối phương, vô hình vô tích, khó lòng phòng bị, vô cùng mạnh mẽ.
Giới tu hành luôn có một nhận định: Trong số những người tu hành cùng cảnh giới, niệm sư là mạnh nhất.
Ninh Khuyết từng gặp niệm sư.
Người tu hành đầu tiên hắn gặp trên thế giới này là lão nhân Lữ Thanh Thần, chính là một đại niệm sư cảnh giới Động Huyền.
Nhưng hắn chưa bao giờ chiến đấu với niệm sư. Hắn càng không tưởng tượng được niệm sư trong Phật Môn có thể mạnh mẽ đến mức nào.
Nấm mộ cô độc đầy thê lương trước mắt càng lúc càng gần.
Thế giới thực càng lúc càng xa.
Thức hải của Ninh Khuyết một mảnh hư vô ảm đạm.
Phía bên lề đường của thế giới thực.
Hắn nhắm mắt, rút con dao bổ củi bên hông, chém xuống cái đầu trọc trước mặt.
Trước nấm mộ của thế giới tinh thần.
Hắn mở mắt, rút con phác đao từ sau lưng, chém xuống nấm mộ trước mặt.
Tất cả sự phiền não và sát ý tích tụ suốt một ngày một đêm.
Tất cả đều dồn hết vào trong nhát đao này...
----------oOo----------