Chương 232: Bút tích thật

Bởi vì người tu hành và người bình thường vốn dĩ thuộc về hai thế giới khác nhau, cho nên dù đã có một đao tại cửa hông thư viện, nhưng địa vị của Ninh Khuyết trong lòng người dân Đại Đường hiện nay vẫn chủ yếu đến từ thân phận đại thư gia. Trong lòng những người làm nghề như lão chưởng quỹ, địa vị của Ninh đại gia lại càng hiển hách. Chính vì sự sùng kính và ngưỡng mộ dành cho Ninh Khuyết, nên dù phải thông qua nàng tiểu thị nữ kia mới lấy được bọc vải hoa xanh, lão chưởng quỹ vẫn cảm thấy nàng trơ trẽn vô sỉ. Trong mắt lão, tiểu thị nữ lén lút trộm cắp tài vật của chủ nhà thực sự là kẻ vô phẩm. Lão chưởng quỹ suy tính một hồi, vừa khinh bỉ hành vi của nàng thị nữ, lại vừa khó kìm nén sự cám dỗ của tiền tài, liền thấp giọng hỏi: - Nếu đã là do tiểu thị nữ kia trộm ra, chúng ta dù có nuốt trọn, nàng ta cũng không dám báo quan, càng không dám để Ninh đại gia hay biết. Ngài xem, hay là chúng ta... - Nếu không muốn chết thì hãy dẹp ngay những ý niệm đó đi. ⓚyhuyen.comNghe lời lão chưởng quỹ, lão bản Nhất Thạch Cư hơi nhíu mày, nghiêm giọng cảnh cáo: - Sau này cũng đừng bàn luận như vậy nữa. Nghe đồn thân phận tiểu thị nữ đó không tầm thường, quan hệ cực tốt với công chúa điện hạ, hơn nữa tin tức từ phía Hồng Tụ Chiêu truyền lại, Ninh đại gia đối đãi với nàng ta cũng rất khác biệt. - Cho dù cuối cùng có được Ninh đại gia thu vào phòng, nàng ta cũng chỉ là hạng nữ tử tham tài. Tính tình như vậy sao xứng đáng với nhân vật như Ninh đại gia. Lão chưởng quỹ chợt nhớ tới một chuyện, nói: - Đông gia (cách xưng hô với ông chủ), Ninh đại gia không phải thư gia bình thường, chúng ta lén lút rao bán thế này liệu có xảy ra vấn đề gì không? Lão bản nói:
ⓚyhuyen.com - Tiểu thị nữ kia cực kỳ được sủng ái, toàn bộ ấn giám của Ninh đại gia đều do nàng quản lý. Văn thư ký gửi mua bán đã cầm trong tay, nên những thứ này tự nhiên không phải đồ ăn trộm. Cho dù sau này Ninh đại gia phát hiện ra sự việc, có truy cứu thì cũng chỉ truy cứu đến đầu tiểu thị nữ kia, theo Đường luật chúng ta không cần gánh trách nhiệm.
ⓚyhuyen.comLão chưởng quỹ khen ngợi: - Đông gia hành sự quả nhiên khiến người ta yên tâm. Lão bản nhặt bọc vải hoa xanh trên bàn lên, hỏi: - Đều ở viện bên cạnh cả chứ? Lão chưởng quỹ gật đầu. ... Tây trắc viện của Nhất Thạch Cư ẩn sau tòa lầu chính ba tầng, dưới những tán cây xanh uốn lượn, gió hồ thổi tới đây cũng trở nên dịu lại, là nơi thanh u nhất. Một số nam tử từ trong phòng bước ra, lần lượt chào hỏi nhau. Những nam tử này, người đến từ Tống Quốc, người đến từ Nam Tấn, người đến từ Dương Quan của Đại Đường, lại thêm một vị là đại tượng tiên sinh của Tường Mặc Trai tại Trường An. Họ đều là những nhân vật hàng đầu trong lĩnh vực giám định thư họa của quốc gia mình. Dù tóc đã bạc trắng hay thần sắc lạnh lùng, giữa mày họ đều lộ rõ vẻ kiêu ngạo tự tin. - Mặc Thạch huynh, ngươi cũng tới sao?
ⓚyhuyen.com - Giới Phủ huynh... nam tử trầm mặc dưới giàn nho kia là ai, trông hơi quen mắt. - Năm kia hình như đã gặp một lần trong hoàng cung Việt Quốc. Theo sau việc nhận diện thân phận, vẻ kiêu ngạo trong mắt những người này dần hóa thành kinh ngạc, bởi họ phát hiện những người khác trong viện có danh tiếng địa vị không hề thua kém mình, nhiều người đã vang danh từ lâu nhưng chưa từng gặp mặt. Không ngờ hôm nay lại cùng hội tụ tại tiểu viện này. Vị Mặc Thạch huynh kia vuốt râu cảm thán: - Nhất Thạch Cư những năm nay thật là phong quang vô hạn, không ngờ trong thời gian ngắn như vậy lại có thể mời được tất cả chúng ta tới đây. Lão nhân được gọi là Giới Phủ huynh lắc đầu cảm thán: - Nếu không phải vật phẩm bán lần này quá hiếm thấy, quá quý giá, ngươi ta làm sao có thể tề tựu ở đây. Nhắc đến chi tiết của buổi bán lần này, mấy nam tử, bao gồm cả người nam tử trầm mặc dưới giàn nho, đều đứng lại gần hơn một chút, hạ thấp giọng bắt đầu bàn bạc, đồng thời cũng muốn xem đối phương rốt cuộc hiểu biết bao nhiêu về chuyện này. - Hiện nay trên đời còn tồn tại bao nhiêu quyển? - Không ai có con số chính xác, chỉ biết trong Ngự thư phòng của hoàng cung là nhiều nhất. Nghe nói lúc trước bệ hạ đã vơ vét mất hơn một nửa ở Lão Bút Trai. Mặc Thạch huynh đau đớn thốt lên: - Cất giấu trong ngự thư phòng tối tăm, không được chiêm ngưỡng, không được thưởng ngoạn, không được xuất thế, dân chúng không được tiếp cận, đây quả thực là... Lão muốn phê bình hoàng đế Đại Đường làm việc ngược đời, nhưng dù chính trị Trường An có thanh minh đến đâu, lão vẫn không dám nói ra miệng. - Trong phủ của tế tửu đại nhân và Vương đại học sĩ mỗi nơi có vài bản, những đại trạch khác chắc còn khoảng bốn quyển nữa, chỉ có điều các vị lão đại nhân này đều giấu đồ trong phủ mình, còn kỹ hơn cả bệ hạ giấu, chẳng dễ dàng gì mang ra cho người ta xem. - Bản dập Canh Gà Thiếp thì cực nhiều, nhưng nguyên bản thì chưa ai thấy qua, truyền văn đang ở trong phủ Vương đại học sĩ. - Trước khi Ninh đại gia chưa nổi danh, cũng có vài kẻ may mắn mua được chân tích ở ngõ Lâm bốn mươi bảy. Trong một năm qua, chúng được đẩy lên giá cao ngất ngưởng, đa số qua tay hai lần là bặt vô âm tín, tổng cộng có khoảng mười hai quyển. - Không biết Nhất Thạch Cư lần này lấy ra mấy quyển, không biết có bức trung đường nào không? - Trung đường? Khổ rộng còn chẳng có khả năng. - Nếu là thư thiếp, ít nhất phải quá ba bản, nếu không lão bản Nhất Thạch Cư này không đến mức bỏ ra nhiều tiền như vậy để mời tất cả chúng ta tới. Các vị giám định sư thư họa đang nhiệt liệt thảo luận, đúng lúc đó, cửa viện vang lên tiếng "két", lão bản Nhất Thạch Cư xách theo bọc vải hoa xanh bước vào. Mọi người theo lão bản trở lại hoa sảnh, ánh mắt không rời khỏi bọc vải hoa xanh trên tay lão, vừa có chút khốn hoặc không hiểu, vừa tràn đầy mong đợi rực cháy. Lão bản nhẹ nhàng đặt bọc vải hoa xanh lên bàn, đưa một tay ra hiệu mời. Lão chưởng quỹ dẫn theo hai tùy tùng thân tín, bưng nước sạch và khăn lông tới. Các giám định sư lập tức vây quanh, dùng tốc độ nhanh nhất, thái độ cẩn thận nhất để rửa sạch đôi tay. Sau khi lau khô bằng khăn lông, họ lại nhận lấy giấy bông hút dầu từ tay chưởng quỹ, tỉ mỉ thấm sạch nước và dầu thừa trên kẽ tay, rồi mới vây quanh bọc vải hoa xanh kia. Nam tử trung niên tên gọi Mặc Thạch huynh, xắn tay áo giơ cao đôi tay, nhìn bọc vải hoa thô kệch, không hài lòng nói: - Nhất Thạch Cư từ khi nào lại sa sút đến mức này? Dùng vải bọc lại, chưa nói đến chuyện sẽ làm hỏng thư thiếp bên trong, chỉ riêng cái khí tức này đã là thô tục đến cực điểm rồi. Đối với những chuyên gia cả đời thưởng thức thư họa này, lão bản Nhất Thạch Cư tuy không thể đắc tội, nhưng thói quen nghề nghiệp ăn sâu vào xương tủy khiến họ không thể chịu đựng được cảnh tượng trước mắt. Lão bản Nhất Thạch Cư cười khổ một tiếng, cũng không giải thích, đưa tay cởi bọc vải hoa xanh, lộ ra cái hộp vuông hơi dẹt bên trong. Cái hộp cũng rất thô sơ, làm từ giấy bìa ép cỏ. Mặc Thạch huynh càng thêm không vui, đưa tay mở hộp, rồi sau đó cả người cứng đờ bên cạnh bàn. Toàn bộ hoa sảnh trở nên im phăng phắc. Các giám định sư nhìn những tờ giấy trong hộp, chấn động đến mức không thốt nên lời, cảm thấy hoa cả mắt. Hồi lâu sau, mới có người kinh hãi thốt lên không tin nổi: - Bảy tờ! Lão bản đi tới một bên ngồi xuống, nâng chén trà nhấp một ngụm, mỉm cười nói: - Các vị cứ xem trước đi. ... Các giám định sư vây quanh bàn, cẩn thận lấy ra các bức thư thiếp trong hộp. Họ đều là những nhân vật ưu tú nhất trong ngành, không mất bao lâu đã xác nhận bảy bức thư thiếp trong hộp đều là bút tích thật. Dù vẫn còn nghi vấn về thời gian viết — mọi người đều cho rằng chúng mới được viết gần đây — nhưng điều đó không ảnh hưởng đến giá trị của bản thân thư thiếp. Vì vậy các giám định sư vô cùng chấn động, họ hoàn toàn không ngờ thủ bút lần này của Nhất Thạch Cư lại lớn đến thế. Thậm chí có thể nói rằng, ngoại trừ ngự thư phòng trong hoàng cung Đại Đường, không còn nơi nào khác có thể nhìn thấy nhiều bút tích thật như vậy. Điều khiến họ chấn động nhất là bức thư thiếp nằm dưới cùng cái hộp. Nói chính xác hơn, đó là một tờ giấy nhắn nhăn nhúm. Nhưng trong mắt họ, tờ giấy nhắn đó còn quý giá hơn cả bức "Khê Sơn Tự" đắt đỏ nhất trong truyền thuyết. Bởi vì... trên tờ giấy nhắn này có hai chữ "canh gà". - Tuy rằng chắc chắn là bút tích thật không sai, chỉ là... ai cũng biết nguyên bản Canh Gà Thiếp đã được Vương đại học sĩ dùng bốn ngàn lượng bạc mua đứt, hiện đang giấu trong phủ học sĩ. Mặc Thạch huynh nhíu mày nói: - Chẳng lẽ tờ này là do đại gia mới mô phỏng gần đây? Mọi người bên bàn nhíu mày suy nghĩ không ra, thầm nghĩ chuyện này đúng là có vấn đề. Mặc Thạch huynh cẩn thận dùng đầu ngón tay nhón hai góc tờ giấy nhắn, giơ lên không trung, hướng về phía ánh nắng trong vắt ngoài hoa sảnh, muốn nhìn xem bên trong rốt cuộc có vấn đề gì. Một vị giám định sư Tống Quốc đứng đối diện lão bỗng nhiên "ơ" lên một tiếng, chỉ vào tờ giấy nhắn nói: - Có chữ. Mọi người nhìn lại, mặt sau tờ giấy nhắn quả nhiên có một hàng chữ nhỏ thanh tú: "Tờ này là thật." ... - Đây là chữ ai viết? Vị giám định sư Tống Quốc kia nghi hoặc thậm chí có chút phẫn nộ gầm lên: - Cho dù tờ Canh Gà Thiếp này là mới mô phỏng, cũng được coi là cực phẩm trân quý, sao có thể tùy tiện viết chữ lên mặt sau như vậy! Mặc Thạch huynh lắc đầu, nhìn hàng chữ nhỏ kia cảm khái: - Ngoài Ninh đại gia, còn ai có thể viết ra được chữ tốt nhường này. Nếu là hắn viết, chẳng những không làm mất giá trị mà còn thêm phần rực rỡ. - Chẳng lẽ tờ Canh Gà Thiếp này là nguyên bản? - Có chữ ký bảo chứng của Ninh đại gia, tự nhiên là nguyên bản. - Vậy tờ mà Vương đại học sĩ thu mua với giá cao kia? - Tờ ở Vương công gia... tự nhiên là đồ giả. Cả phòng im lặng. Dù họ không phải người tu hành nhưng đều đã nghe qua câu chuyện truyền kỳ về Canh Gà Thiếp, đặc biệt là khi bản dập nhan bản của Canh Gà Thiếp được lưu truyền rộng rãi, nhiều người cho rằng nếu chỉ luận về giá trị, Canh Gà Thiếp đã sắp tiếp cận bức Hoa Khai Thiếp trân tàng trong ngự thư phòng. Có người chấn động lẩm bẩm: - Thứ này phải định giá bao nhiêu mới hợp đây? - Lúc trước Vương công mua là bốn ngàn lượng, nghe nói là giá hữu nghị, vả lại lúc đó danh tiếng của đại gia mới vừa chớm nở. Người nam tử vốn trầm mặc dưới giàn nho, vào hoa sảnh vẫn im lặng, bỗng nhiên lên tiếng: - Hãy cho chút thời gian để quảng bá, tốt nhất là có thể chọc giận phủ Vương đại học sĩ... Người nọ ngẩng đầu lên, nhìn lão bản Nhất Thạch Cư và các vị giám định sư, nói: - Ba vạn. Bức Canh Gà Thiếp này qua tay ta bán đi, thấp hơn ba vạn, ta sẽ không còn mặt mũi nào nhìn người khác. Theo lời nói này thốt ra, người nam tử trầm mặc kia không còn dáng vẻ đờ đẫn lúc trước, lộ rõ vẻ tự tin kiêu ngạo đến cực điểm, giống như một thanh đao sắc bén vừa rút ra khỏi vỏ rỉ sét. Mọi người cuối cùng cũng nhận ra người nam tử trầm mặc này là ai. Người này chính là người bán hàng nổi danh nhất trong giới thư họa. - Rất tốt. Lão bản Nhất Thạch Cư đứng dậy, rồi chợt nhớ tới lời dặn dò của Thủy Châu Nhi, suy tính một hồi rồi nhìn người bán hàng kia nói: - Chỉ là có một quy định cần viết thêm vào: Ninh đại gia có quyền cuối cùng trong việc lựa chọn người mua. Người nọ hơi nhíu mày, vì hắn rất hiếm khi nghe thấy yêu cầu như vậy. Lão bản không giải thích quá nhiều. Lão sở dĩ làm vậy là vì lai lịch của bảy bức thư thiếp này có chút không minh bạch. Dù về mặt Đường luật Nhất Thạch Cư không phải gánh trách nhiệm, nhưng lỡ như sau này sự việc bị bại lộ, Nhất Thạch Cư phải chuẩn bị sẵn tâm lý thư thiếp bị thu hồi. Viết trước một quy định như vậy, trước hết là nể mặt Ninh đại gia, thứ hai là nếu việc mua bán vô hiệu thì cũng dễ bề trấn an những đại nhân vật có tư cách mua thư thiếp. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị