Tại sao cô ấy lại ở đây? Tại sao cô ấy chỉ có một mình? Những đồng đội khác của tôi đâu? Có phải cô ấy đã bị tách ra trong lúc hiện tượng sụp đổ không gian diễn ra không?
Vô số câu hỏi hiện lên, nhưng vào những lúc như thế này, tốt nhất là phải xác định rõ thứ tự ưu tiên. Sau khi cứu cô ấy, tôi có thể trực tiếp nghe câu chuyện từ Aynar.
Trước tiên, tôi quan sát tình trạng của Aynar.
Chỉ cần nhìn sơ qua cũng đủ thấy tình trạng của cô ấy không hề ổn. Trang bị của cô ấy đã bị xé toạc bởi vũ khí sắc bén, máu rỉ ra từ những chỗ rách.
Tôi không thấy vết thương nào đe dọa tính mạng ngay lập tức, nhưng vẫn không thể chắc chắn cô ấy không ở trong tình trạng nguy kịch. Dù sao trong Dungeon and Stone, có quá nhiều loại thương tích không thể xác định chỉ bằng mắt thường.
ⓚyhuyenⓒomHơn nữa, có vẻ thể lực của cô ấy cũng đã gần cạn kiệt.
Thump—!
Tim tôi đập mạnh giống như lúc nhìn thấy Baek-ho, vì cảm xúc dâng trào.
Thump—!
Một cơn phẫn nộ không thể kìm nén dâng lên trong lòng. Giá như cô ấy rơi vào tình trạng này là do quái vật thì tôi sẽ không tức giận đến vậy. Nhưng nguyên nhân lại là con người? Hơn nữa còn trong một thảm họa như sụp đổ không gian, thời điểm mà lẽ ra mọi người phải hợp tác với nhau?
‘Lũ khốn này là ai vậy?’
ⓚyhuyenⓒom
Giữa cơn giận bừng bừng, tôi bắt đầu đặt câu hỏi. Lúc này tôi mới cẩn thận quan sát nhóm thám hiểm đang bao vây Aynar. Và tôi xác nhận tất cả bọn chúng đều mang cùng một huy hiệu bang hội.
ⓚyhuyenⓒom‘...Gearfang.’
Bang hội này có không ít ân oán cùng với tôi. Đầu tiên, James Carlas, người từng là thành viên của Clan Anabada chúng tôi, vốn xuất thân từ bang đó với vị trí phó thủ lĩnh. Ngoài ra, khi chúng tôi hạ gục Chúa tể Hỗn loạn Riakis, hai bên đã xảy ra tranh chấp vì quyền sở hữu Tinh chất.
‘Chẳng lẽ là vì chuyện đó sao?’
Ban đầu nghe có vẻ vô lý, nhưng nghĩ kỹ thì cũng không phải không thể hiểu được.
Dù James Carlas chỉ là một quân tốt thí bị họ gửi đến đoàn thám hiểm Núi Băng, thì cuối cùng phó thủ lĩnh của họ đã gia nhập một bang khác. Hơn nữa, chính bang đó lại cướp lấy thành quả của cuộc đột kích mà họ đã dày công chuẩn bị rồi nuốt trọn.
Như vậy là đủ để một người nảy sinh oán hận đến mức giết người, ít nhất là trong xã hội thám hiểm tàn khốc này.
Siết.
Tay tôi siết chặt lá cờ. Vị trí cắm cờ gần như đã được quyết định, nhưng tôi vẫn kiềm chế không cắm ngay lập tức.
Dù cắm sớm hay muộn thì cũng không ảnh hưởng gì đến việc cứu Aynar. Nhưng nếu tôi dành thêm chút thời gian rồi cắm sau thì tôi có thể khám phá toàn bộ các tầng khác của Mê Cung trong khoảng thời gian còn lại và thu thập thêm thông tin.
ⓚyhuyenⓒom
Giống như khi tôi phát hiện ra Baek-ho trên hòn đảo ở Tầng Sáu, biết đâu tôi sẽ tìm thấy những kẻ khả nghi khác, hoặc nếu may mắn, tôi có thể kiểm tra tình trạng của những đồng đội khác mà tôi vẫn chưa tìm thấy.
Tất nhiên, nếu phát hiện thêm đồng đội và tình trạng của họ cũng nguy cấp, việc phải lựa chọn giữa họ và Ainar sẽ rất đau đầu.
‘Dù vậy, tôi vẫn phải kiểm tra.’
Đó là nguyên tắc sống của tôi. Biết vẫn hơn không biết. Ít nhất như vậy tôi còn có cơ hội lựa chọn.
Whoooooosh—!
Với suy nghĩ đó, tôi rời khỏi Mê Cung Larkaz, nơi Ainar đang ở, và xuống Tầng Ba, Con đường Hành hương.
Vì đây là khu vực mà tôi đã từng đi qua rất nhiều lần, nên hầu như không có phần nào bị sương mù che phủ.
‘Không có ai.’
Tôi không thể tìm thấy bất kỳ đồng đội nào khác. Điều đáng chú ý duy nhất là hai nhóm người đang trên đà đi đến một trận chiến đẫm máu với vũ khí tuốt trần, như thể đang xảy ra tranh chấp gì đó.
‘...Ngay cả trong tình huống này mà họ vẫn tấn công lẫn nhau sao?’
Là cướp bóc vì lòng tham? Hiểu lầm? Hay chỉ đơn giản là cãi vã? Tôi không thể đoán được câu chuyện của họ, nhưng điều đó không liên quan đến tôi. Tôi còn bận lo cho bản thân mình.
Whoooooosh—!
Tầng Hai mà tôi tiếp tục đi xuống cũng chẳng khác gì Tầng Ba.
Sa Mạc Đá, Hang Quái Thú, Rừng Goblin, Vùng Đất Người Chết.
Tầng Hai được chia thành bốn khu vực, nhưng trong khoảng thời gian tân thủ tôi đã đi khắp nơi này, nên cũng không có chỗ nào bị sương mù che khuất.
‘Ở đây cũng không có…’
Tôi không tìm thấy đồng đội nào ở Tầng Hai, và Tầng Một, Hang Pha Lê, cũng không khác gì. Vậy nên, đây thực sự là nơi cuối cùng.
Whoooooosh—!
Tôi lại tiếp tục đi xuống từ Tầng Một. Bất ngờ thay, Tầng Một không phải là tầng cuối có thể tiếp cận thông qua Cổng Linh Hồn.
‘Tầng Hầm Thứ Nhất.’
Tôi không biết rằng mình còn có thể đến được nơi đây thông qua Cổng Linh Hồn, nhưng nếu giới hạn là từ tầng chín trở xuống, thì cũng không phải là không thể.
‘Lý do Tầng Hầm Thứ Nhất không xuất hiện trong game chắc là vì trước đây tôi chưa từng mở khoá nó.’
Khi tiến vào không gian của Tầng Hầm Thứ Nhất, một biển bạc rộng lớn trải ra trước mắt tôi. Bắt đầu từ Đảo Đá, điểm khởi đầu, rồi Đảo Quái Vật nơi có trưởng làng, Đảo Thư Viện nơi tôi gặp Hamsiki, và Đảo Cổng Đá nơi có những Khe nứt solo, v.v……
‘Rộng hơn tôi tưởng rất nhiều……’
Nhìn từ trên xuống, tôi mới thực sự nhận ra Tầng Hầm Thứ Nhất rộng lớn đến mức nào. Tôi từng nghĩ không có nơi nào trong biển bạc này mà mình chưa khám phá lúc chúng tôi tìm cách thoát ra, nhưng không ngờ lại có nhiều khu vực bị sương mù che phủ đến vậy.
‘Không biết còn ẩn giấu những gì ở đó…’
Nếu bỏ qua việc gần như không có một phương pháp ổn định để thoát ra, thì thật lòng mà nói, không có tầng nào mang lại nhiều phần thưởng như nơi này.
Whoooosh—!
Gạt bỏ những thắc mắc sang một bên, tôi nhanh chóng tiếp tục tìm kiếm, nhưng không phát hiện được gì đặc biệt. Không thấy bóng dáng nhà thám hiểm nào. Theo lời Trưởng làng, lẽ ra phải có một số người vô tình rơi xuống đây trong lúc xảy ra hiện tượng sụp đổ không gian mới đúng.
‘Xác suất của việc đó là cực thấp? Hay phải đáp ứng điều kiện đặc biệt mới vào được? Hay đơn giản là vì sự kiện vẫn chưa kết thúc?’
Tôi chưa thể biết. Và điều đó cũng không quan trọng.
‘...Dù sao thì cũng thật vui khi được gặp lại một gương mặt quen thuộc sau chừng ấy thời gian.’
Thu hoạch duy nhất của tôi là nhìn thấy Hamsiki đang ngủ gật khi ghé qua Đảo Thư viện. Không có bất kỳ đồng đội nào của tôi ở Tầng Hầm Thứ Nhất.
‘...Có lẽ việc họ không ở đây lại là điều may mắn?’
Dù hơi thất vọng vì không thể trực tiếp xác nhận sự an toàn của họ, tôi quyết định nghĩ theo hướng tích cực. Có lẽ tất cả vẫn ổn, chỉ là họ đang ở trong những khu vực bị sương mù che phủ trong thời kỳ ổn định nên tôi không thể tìm thấy.
‘Nhưng nếu cắm cờ ở đây, liệu tốt có thể quay lại không?’
Một câu hỏi bất chợt xuất hiện.
Trước đây khi rời khỏi Tầng Hầm Thứ Nhất, tôi đã lập một khế ước với tên Viện trưởng kia, và hắn nói tôi sẽ không bao giờ có thể quay lại nơi này nữa, nên tôi chưa từng thử.
Tôi khá chắc là mình sẽ không thể trở lại đó theo cách thông thường, nhưng tôi vẫn chưa chứng thực điều đó.
Tất nhiên, tôi từng định kiểm tra, nhưng vừa trở về thành phố thì hết chuyện lớn này đến chuyện lớn khác xảy ra khiến Mê cung hoàn toàn bị phong toả.
‘Nếu có thể vào bằng cách này thì đúng là trúng số độc đắc.’
Như đã nói, Tầng Hầm Thứ Nhất là một nơi chứa đầy phần thưởng. Có lẽ sớm muộn gì tôi cũng cần lập kế hoạch thám hiểm nơi này một cách bài bản nếu có cơ hội. Nếu khai thác tốt, cả tôi và đồng đội có thể nâng cấp sức mạnh lên vài bậc trong thời gian ngắn.
‘Dù sao thì, giờ việc tìm kiếm đã xong…’
Tôi di chuyển cơ thể linh hồn của mình trở lại Tầng Bốn.
Và…
‘Lũ chó chết này dám tấn công đồng đội của tôi à?’
Mê Cung Larkaz là nơi tôi lần đầu trải nghiệm việc mất đi một đồng đội, và tôi hoàn toàn không có ý định trải nghiệm nó thêm một lần nữa.
‘Tất cả các ngươi đều phải chết.’
Không do dự, tôi cắm lá cờ xuống.
*****
「Điểm đến đã được thiết lập.」
「Bạn bị trục xuất khỏi Lối Tắt.」
*****
Khoảnh khắc tôi cắm lá cờ xuống đất, một lực cưỡng chế mạnh mẽ lập tức tác động lên cơ thể vốn dường như đã vượt qua quy luật vật lý của tôi.
Whoooooosh—!
Cảm giác giống như bị hút vào máy hút bụi, tan thành bụi rồi bị kéo đi.
Khi tôi lấy lại ý thức, phía xa xa hiện ra một cầu thang được chia thành mười tầng. Ngay sau đó, từ phía cầu thang, một luồng sáng lóe lên, khiến tôi nghĩ rằng đây có lẽ chính là cảm giác khi vũ trụ vừa được sinh ra.
Đó là ký ức cuối cùng của tôi về không gian bên trong Cổng Linh Hồn.
Whoooooosh—!
Cùng với cảm giác kỳ lạ quen thuộc mỗi khi đi qua cổng dịch chuyển, như thể bị một thực thể vũ trụ khổng lồ nhổ ra, cơ thể tôi bị quăng mạnh về phía trước.
Rầm—!
Chết tiệt, sao tôi ngã có thể ngã chứ. Đâu phải tôi là tân binh lần đầu dùng cổng dịch chuyển.
‘Cơ thể mình... vốn luôn nặng như thế này sao?’
Tôi có cảm giác mình đã mất đi khả năng khống chế cơ thể. Có lẽ vì vừa rồi tôi di chuyển dưới dạng linh hồn, vượt qua quy luật vật lý, nên cảm giác dùng hai chân để di chuyển bỗng trở nên xa lạ.
‘À, tôi cũng đang suy yếu hơn bình thường nữa.’
Hiệu ứng khu vực ở đây vốn dĩ đã rất khó chịu.
「Bạn đã tiến vào Mê Cung Larcaz.」
「Hiệu ứng khu vực - Người Bảo Hộ Sự Cân Bằng được kích hoạt. 」
「Chỉ số của tất cả người tham gia được điều chỉnh về mức ngang nhau.」
Tại Mê Cung Larkaz, cứ như thể được Karl Marx ban phước, tất cả mọi người đều được “phân phối lại” chỉ số một cách công bằng.
Nhờ có hiệu ứng này mà hồi còn tân thủ, chúng tôi mới có thể đối đầu ngang cơ với tên tội phạm khét tiếng từ Orcules. Nhưng lần này, có vẻ như chính vì điều đó mà Aynar suýt chút nữa bị đám tôm tép này hạ gục.
“......”
“......”
Một sự im lặng khó tả bao trùm. Giữa bầu không khí đó, tôi chậm rãi đứng dậy sau cú ngã đầy hài hước.
“Ng-Ngươi là ai?”
“C-Cái gì! Sao đột nhiên giữa không trung lại xuất hiện một cánh cổng dịch chuyển!”
Có vẻ chúng vẫn chưa nhận ra tôi. Chúng chỉ đang hoảng loạn vì một cổng dịch chuyển đột ngột mở ra và có người rơi xuống, khác với Aynar, người đang nhìn chằm chằm vào tôi.
“Bj-Bjorn?”
Đôi mắt Aynar mở to, như không thể tin vào sự xuất hiện đột ngột của tôi trong tình huống tuyệt vọng này. Nhưng rồi, một tia buông xuôi dần hiện lên trong ánh mắt ấy.
“Ra là vậy... ảo giác sao......”
...Hả?
“Vì tôi đã nghĩ... trước khi mọi thứ kết thúc, tôi muốn được gặp anh thêm một lần nữa......”
Hả, cô ấy đang nói cái gì vậy? Có vẻ tình trạng của Aynar còn nghiêm trọng hơn tôi tưởng.
“Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô làm rất tốt. Phần còn lại cứ để cho tôi.”
Tôi nhẹ nhàng vỗ vai Aynar rồi đứng thẳng lưng.
Nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi, một làn sóng kinh ngạc khác phát tán trong đám người của Clan Gearfang.
“...Bj-Bjorn, cô ta vừa nói Bjorn đúng không?”
“Không thể nào! Cô ta chắc chắn đã nhầm rồi! Làm sao tên đó có thể xuất hiện ở đây!”
“Nhưng... giờ nghĩ lại thì, bóng lưng đó trông giống hệt...”
Tiếng xì xào phía sau tôi dần lớn hơn khi chúng bắt đầu nhận ra. Không có lý do gì phải che giấu thân phận, tôi bình tĩnh quay lại đối diện với chúng.
“Chết tiệt! Đúng là Bjorn Yandel!”
“Bjorn Yandel! Tại sao tên điên đó lại xuất hiện ở đây!”
Ngay khi xác nhận gương mặt tôi, chúng lùi lại như vừa thấy ma, nhưng không phải ai cũng phản ứng như vậy.
“Hahaha......”
Một gã trung niên tóc đỏ lại bật cười khi nhìn tôi. Nhìn tên phó thủ lunhx mà tôi từng thấy trong trận chiến với Riakis đứng lùi sau hắn một bước như một tên tùy từng, thì thân phận của tên này đã không cần phải suy đoán nữa.
“Đừng sợ! Thế này còn tốt hơn!”
Hắn quát mắng những thuộc hạ của mình bằng giọng nói thô ráp. Không cần phải diễn thuyết dài dòng.
“Hãy nhớ xem chúng ta đang ở đâu!”
Chỉ một câu ngắn gọn, sự hoảng loạn của bọn chúng lập tức dịu xuống rõ rệt.
“Đúng rồi, nếu là ở đây...!”
“Kiểm tra lại cơ thể đi. Thậm chí tôi còn cảm thấy mình mạnh hơn trước.”
“Cô ả Barbarian kia còn không nhúc nhích nổi, vậy nên chỉ có một mình hắn ta đấu với tất cả chúng ta!”
Sau khi hiểu rõ tình hình, đám người đó không lùi lại nữa. Phán đoán cũng không tệ. Mê Cung Larkaz là nơi số lượng quyết định tất cả.
Ngay cả hồi tân thủ, chúng tôi cũng có thể đấu ngang cơ với Sát Long Nhân nhờ hiệu ứng này. Vậy nên tôi thẳng thắn thừa nhận.
“Đúng vậy, chỉ một mình ta thì sẽ rất khó.”
Trong trạng thái hiện tại, tôi không thể đảm bảo chiến thắng trước bọn chúng nếu chỉ có một mình.
Nhưng…
“Nhìn đu! Ngay cả Bjorn Yandel vĩ đại cũng đang sợ hãi—”
“Nhưng ta chưa từng nói mình chỉ đến đây một mình, đúng không?”
Tôi cắt ngang lời tên ngạo mạn đó và bước lên một bước. Không phải cố ý, nhưng thời điểm đó lại cực kỳ hoàn hảo.
“Ta còn mang theo vài người bạn nữa.”
Ngay khoảnh khắc tôi nói câu đó…
Whoooooosh—!
Đồng đội (tạm thời) của tôi cũng tràn ra từ cổng dịch chuyển.