[Dragon Fear]. (Long Uy)
Kỹ năng đặc trưng mà bất kỳ sinh vật nào thuộc chủng tộc “Rồng” đều sở hữu, và cũng là biểu tượng của loài rồng.
Thực ra, kỹ năng này theo tiến trình trò chơi bình thường là không thể đạt được.
“Hehehe.”
Chỉ có đúng hai cách để có được kỹ năng này.
ḱyhuyenⓒomMột là hấp thụ Tinh chất của một con rồng, hai là nhận một trong những Chúc phúc của Rồng. Dù chọn bất cứ loại chúc phúc nào, sau khi mở khoá giai đoạn 2 bạn sẽ nhận được quyền năng của rồng và mở khóa kỹ năng này.
Tất nhiên, thứ tôi nhận được chỉ là phiên bản bị suy yếu.
「Bạn đã thi triển [Dragon Fear].」
Nó đã trở thành một kỹ năng chủ động chứ không còn là kỹ năng bị động nữa. Và tất nhiên, đã là kỹ năng chủ động thì nó sẽ có thời gian hồi chiêu.
「Các hiệu ứng bất lợi sẽ được áp dụng tùy theo chênh lệch cấp độ với mục tiêu.」
Các hiệu ứng bất lợi của nó cũng bị giảm sức mạnh đi khá nhiều.
ḱyhuyenⓒom
Cấp độ linh hồn hiện tại của tôi là 8, khi đối đầu với quái vật cấp 3, nó gây ra 5 giây tê liệt. Quái vật cấp 4 sẽ bị Hóa đá trong 5 giây, còn từ cấp 5 trở xuống sẽ bị Hóa đá 10 giây kèm thêm trạng thái Sợ hãi. Và dù chênh lệch cấp độ lớn đến đâu, nó cũng không thể gây ra những hiệu ứng quá bá đạo như “chết ngay lập tức”.
ḱyhuyenⓒom(Dịch giả-kun : cấp độ người chơi và cấp độ quái vật bị ngược nhau. Người chơi cấp càng cao càng mạnh, quái vật ngược lại.)
Nhưng điều đó không làm giảm giá trị của Chúc phúc của Rồng giai đoạn 2. Chỉ riêng việc có thể mạnh lên mà không cần dùng đến ô Tinh chất vốn đã là một ưu thế rất lớn.
Nếu không thì tại sao các nhà thám hiểm lại phát cuồng vì Vật phẩm Được đánh số, Elixirs và những công cụ ma pháp chứ?
‘Hơn nữa, giá trị thật sự của Phúc lành Rồng nằm ở giai đoạn 3.’
Tất nhiên, đó là xét về lâu dài... Còn nếu nhìn trong ngắn hạn, chỉ tính hiện tại, thì nó sẽ mang đến cho tôi một bất lợi. Đó chính là cơn phẫn nộ của Linh thể Nguyên sơ.
「Quyền năng của đất bị suy yếu đáng kể.」
「Linh thể Nguyên sơ đang vô cùng phẫn nộ.」
Mặt đất rung chuyển, thể hiện cơn giận dữ đến từ hoá thân của nó.
Cái giá của việc lấy đi Yếu tố của Lịch sử đến ngay lập tức.
ḱyhuyenⓒom
Vù—!
Con đường nhấp nháy phía sau lưng dẫn đến lối thoát, như thể thúc giục tôi mau chóng rời đi, đã biến mất.
Tất nhiên, điều đó cũng không quan trọng lắm. Chính vì đã biết trước điều này nên tôi mới phải cất công đi đến tận lối ra để xác nhận vị trí của nó ngay từ đầu. Đó là biện pháp đề phòng để có thể quay lại mà không cần được dẫn đường.
「Giới hạn tầm nhìn được áp dụng.」
Mọi chuyện cũng hơi phiền khi bóng tối của Mê cung quay trở lại, khiến tầm nhìn của tôi bị giảm xuống còn 3 mét.
「Chỉ số Tương thích với Tự nhiên giảm -50.」
「Chỉ đi Kháng Đất giảm -50.」
Thậm chí nó còn keo kiệt thu lại những gì đã ban cho.
‘Mặc kệ, dù sao tôi đã nhận được thứ giá trị hơn.’
Tôi quyết định chôn sự thất vọng đối với người bạn già keo kiệt đó vào một góc trong lòng và tiếp tục chạy về phía lối ra. Dù sao, chúng tôi cũng chẳng có cơ hội gặp lại nữa.
Thịch—!
Một Barbarian không bao giờ e ngại việc phải cắt đứt một mối quan hệ.
*****
Giữa những nhà thám hiểm bị vùi hơn nửa thân trong đầm lầy dính nhớp, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm.
“......”
“......”
Anh hùng của vương quốc Raphdonia, thần tượng của các nhà thám hiểm.
Đã khoảng năm giây trôi qua kể từ khi chiến binh vĩ đại đó, người cũng đồng thời là tộc trưởng của bộ tộc Barbarian, không chút do dự bước thẳng vào cái miệng đang há rộng của con quái vật cấp 1 để câu giờ cho họ.
Lúc đầu, họ còn nghĩ đó là một kiểu tự sát mới, nhưng ngay khoảnh khắc anh ta thực sự bước xuống hố, vòng xoáy đã dừng lại.
“...N-Ngài ấy sẽ quay lại, đúng không?”
Người đầu tiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng là hành khách đầu tiên của “Xe tăng Barbarian”, Maize Rayner.
Lời lẩm bẩm của anh ta chính là suy nghĩ chung của tất cả những người sống sót.
“......T-Tất nhiên là vậy rồi!”
“Chẳng phải ngài ấy nổi tiếng nhờ việc sống sót qua vô số sự cố sao? Lần này cũng vậy thôi!”
Dù nói như thế, giọng nói run rẩy và ánh mắt dao động đã tự nhiên bộc lộ sự hoang mang trong lòng họ.
“Trước mắt chúng ta cứ đợi đã...”
“Đúng vậy. Dù sao thì ngài ấy cũng đã bảo chúng ta phải đợi một phút, bất kể chuyện gì xảy ra...”
Cuối cùng, đó là quyết định mà họ đưa ra. Một quyết định không liên quan gì đến sự cao thượng hay lòng trung thành. Suy cho cùng, phép thuật dịch chuyển còn chưa hoàn thành. Hiện tại, họ hoàn toàn không thể làm gì khác ngoài chờ đợi.
“Hộc hộc.”
Âm thanh từ hơi thở dồn dập của pháp sư đột nhiên làm thay đổi tình hình.
“Phép thuật! Phép thuật xong chưa?”
“Xong rồi,... nhưng khoan đã, ngài Tử tước đâu?”
“Ngài ấy bảo chúng ta hãy đợi ngài ấy đúng một phút, rồi tự mình nhảy thẳng xuống cái hố đó!”
“......?”
Pháp sư tỏ vẻ bối rối, nhưng hắn ta nhanh chóng nhận ra một điều.
‘Lũ rác rưởi này đang dao động.’
Dĩ nhiên, đó không phải là suy nghĩ mà hắn ta sẽ nói ra thành lời. Nhưng nhận ra sự lung lay đang rò rỉ qua giọng nói, ánh mắt và cử chỉ của những người khác, pháp sư lập tức vạch rõ ranh giới.
“Nói trước cho các ngươi biết, ta không hề có ý định sử dụng phép thuật trước khi Tử tước Yandel quay lại.”
“...Ý, ý anh là sao?”
“Nhưng chính Tử tước đã nói rằng sau một phút thì chúng ta phải tự rời đi!”
Thực tế, mệnh lệnh chính xác là họ phải đợi đến khi hết một phút bất kể chuyện gì xảy ra, nhưng pháp sư không biết điều đó, hắn ta vuốt cằm.
“Hmm, là vậy sao?”
“Đúng vậy! Còn khoảng 30 giây nữa là đến thời gian đã hẹn!”
“Dù vậy, ý kiến của ta không thay đổi. Dù có phải chờ thêm thêm vài phút nữa, miễn là không có nguy hiểm, chúng ta vẫn phải chờ Tử tước. Đó là phép lịch sự tối thiểu dành cho người đã cứu chúng ta. Không phải sao?”
“C-Cũng đúng, nhưng mà...”
Nữ linh mục lộ ra vẻ mặt bất ngờ trước thái độ đầy trung thành của pháp sư, nhưng cô không biết hắn ta cũng có những tính toán riêng của mình.
‘Làm sao mà mình có thể tin được lũ rác này chứ?’
Dù nghĩ thế nào, hắn cũng không thấy lũ ô hợp này có thể vượt qua khủng hoảng này nếu thiếu Bjorn Yandel. Ngay cả trong tình huống nguy hiểm lần này, chẳng phải chính tên Barbarian đó là người đã đứng ra giải quyết vấn đề sao?
Để an toàn vượt qua cơn bão mang tên hiện tượng sụp đổ không gian, họ cần chiếc ô mang tên Bjorn Yandel.
‘Hừ hừ, nếu cuộc trò chuyện này đến tai Tử tước, đánh giá của ngài ấy về mini chắc chắn sẽ tăng lên.’
Sau khi suy xét thiệt hơn, pháp sư quyết định duy trì phép [Mass Teleportation], sẵn sàng kích hoạt bất cứ lúc nào, đồng thời nhìn chằm chằm vào cái hố ở trung tâm.
Và rồi, sau một khoảng thời gian.
Drrrrrrrrrr—!
Mặt đất bắt đầu rung chuyển, và một lần nữa, vòng xoáy ở trung tâm lại một lần nữa được hình thành, làm lộ ra cái hố ở khổng lồ bên dưới mặt đất. Ngay cả người bình thường cũng có thể nhận ra rằng có chuyện gì đó đang xảy ra với con quái vật đó.
“Chẳng lẽ… tử tước đã thành công quay lại?”
Ngay khi suy nghĩ đó thoáng qua trong đầu tất cả những người sống sót…
[GROOOOOOOOOOOO—!!!]
Từ sâu thẳm của cái hố, một tiếng gầm khiến sống lưng lạnh buốt, như vọng lên từ vực thẳm làm đông cứng cơ thể tất cả mọi người vang lên.
Âm thanh đó không thuộc về bất kỳ hệ thống ngôn ngữ nào trên thế giới này, thế nhưng những kẻ ‘may mắn’ được nghe thấy nó đều cảm nhận được cảm xúc ẩn chứa trong tiếng gầm ghê rợn đó.
Phẫn nộ.
Con quái vật kinh hoàng đủ sức xé toạc tất cả bọn họ trong chớp mắt đang vô cùng phẫn nộ.
[GROOOOOOOOO—!!!]
Rõ ràng là vậy.
“Không lẽ…?”
“Nó đang tiến về phía chúng ta!”
Âm thanh đang càng ngày càng tiến gần về phía họ.
Nhận ra điều đó, pháp sư hét lên đầy hoảng loạn.
“C-chúng ta phải chạy! Mọi người, mau lại đây!”
“Nhưng lúc nãy anh là người nói chúng ta phải đợi mà...”
“Tôi nói là miễn là chúng ta không có nguy hiểm!”
Trước lời giải thích hợp lý của pháp sư, tất cả những người sống sót đều gật đầu đồng tình.
“V-Vậy làm thế đi!”
“Thời gian một phút cũng qua rồi!”
Chỉ có nữ linh mục là lộ vẻ không yên tâm, nhưng có lẽ bị áp đảo bởi tiếng gầm kinh hoàng kia, cô không dám phản đối.
Shwaaaaaaaaaaa—!!
Ngay đúng khoảnh khắc ánh sáng bùng lên từ cây trượng của pháp sư, và ma pháp trận được vẽ giữa không trung sắp tỏa sáng…
“Hả?”
Một thân hình khổng lồ bị bắn ra khỏi miệng hố sâu thẳm như một viên đạn pháo.
Vùuuuu—!
Ngay phía sau người đàn ông to lớn ấy, một cánh tay khổng lồ cũng vươn ra từ dưới lòng đất, giơ cao như muốn nghiền nát anh ta và cả nhóm người pháp sư. Nhưng trước khi nó có thể đập chết họ như đập chết một con ruồi…
「Elvain Cutter đã thi triển ma pháp không gian cấp 4 [Mass Teleporation].」
Phép thuật đã hoàn thành.
*****
Khoảnh khắc tôi mở mắt ra, tôi cảm nhận được mặt đất cứng thay vì lớp bùn dính nhớp từ dưới lưng và nhìn thấy những khuôn mặt đang cúi xuống nhìn mình.
“T-Tử tước?”
“May mà ngài đã ra kịp!”
“Chúng tôi đã đợi ngài ra...!”
Đợi cái mông tôi. Tôi rõ ràng đã thấy ma pháp trận đã được kích hoạt trước cả khi mình kịp ra ngoài.
“Bây giờ chúng ta phải làm gì? Tôi nghĩ chúng ta nên nhanh chóng rời khỏi nơi này.”
“Đúng vậy! Sinh vật có thể Linh thể Nguyên sơ hay gì đó... tôi không chắc chuyện gì đã xảy ra, nhưng nó trông nó có vẻ cực kỳ tức giận.”
Nhìn thấy tôi đã có thể đứng dậy, mọi người vội vàng lên tiếng thúc giục tôi lên đường, nhưng tôi không để tâm đến những gì họ nói.
Linh hồn Nguyên sơ không phải loại quái vật có thể di chuyển. Giống như một số quái vật dạng thực vật, chúng chỉ chờ đợi một cách bị động trong một lãnh thổ cố định và nuốt chửng những kẻ xâm nhập. Vì vậy, giờ khi đã ra khỏi phạm vi của [Saturnus], ít nhất chúng tôi cũng đã an toàn ở mức tối thiểu.
“Ngài cần quyết định nhanh…!”
“Đủ rồi.”
“...Vâng?”
“Ta đang suy nghĩ, im lặng đi.”
Vấn đề cần được suy xét là bước tiếp theo. Tôi nên làm gì?
Hai lựa chọn lập tức hiện lên trong đầu tôi.
Ở yên đây, giữ đội hình phòng thí và chờ đợi cho đến khi hiện tượng sụp đổ tiếp diễn. Chúng tôi sẽ không gặp phải nguy hiểm nào ngay lập tức, nhưng cũng sẽ chẳng nhận được gì.
Vì vậy cho nên…
‘Phương án đầu tiên không hợp với tôi.’
Nhân số hiện tại của chúng tôi đang ở một ngưỡng khá lưng chừng. Chúng tôi quá đông để có thể thực hiện phương án di chuyển linh hoạt như trước, nhưng lại không đủ ổn định để đối đầu trực diện với các đợt sóng từ hiện tượng sụp đổ không gian.
Áp dụng phương pháp loại trừ đơn giản, tôi chọn phương án thứ hai.
“Mọi người chuẩn bị di chuyển.”
“Vâng...?”
“Chúng ta sẽ tiếp tục tiến lên và tìm kiếm người sống sót.”
Có lẽ vì họ không gắn kết như Clan Anabada của chúng tôi, sự bất mãn hiện rõ trong ánh mắt những người sống sót.
Ngay sau khi vừa suýt soát thoát khỏi miệng của một quái vật cấp 1, anh lại muốn chúng tôi đi khắp nơi tìm kiếm những người khác sao? Gương mặt họ đang nói lên điều đó.
“Ừm... Tử tước? Tôi hiểu mong muốn của ngài, nhưng...”
Tuy nhiên, lần này tôi cứng rắn hơn bình thường. Không chỉ là vì tôi có một lý do logic không xen lẫn cảm tính, mà còn là để thiết lập địa vị của mình trong tiểu đội chắp vá này.
Đúng vậy, trong bất kỳ tập thể nào, nếu không xác nhận người nắm quyền kiểm soát ngay từ đầu, thì vấn đề sẽ nảy sinh trong tình huống khẩn cấp.
“Tôi không chấp nhận bất kỳ sự phản đối nào. Những ai không đồng ý có thể rời đi ngay bây giờ.”
“......”
“Vậy thì tôi sẽ coi im lặng nghĩa là không ai phản đối.”
Hiển nhiên là không ai dám phản đối, nhưng tôi vẫn bổ sung thêm lời giải thích cho quyết định mà mình vừa đơn phương đưa ra.
“Hiện tại, chúng ta đã biết nơi này là đâu, vậy nên nếu di chuyển cẩn thận thì chúng ta sẽ không gặp nguy hiểm. Theo tôi biết, Linh thể Nguyên sơ sẽ không rời khỏi lãnh thổ của nó.”
“À…”
“Dù có vấn đề gì, tôi cũng sẽ xử lý nó như lần trước, nên đừng quá lo lắng.”
“C-chúng tôi tin ngài!”
Khuất phục người khác bằng sức mạnh cũng có những giới hạn của nó. Sau tất cả, tôi cần khiến họ tin rằng nghe theo tôi là mới lựa chọn hợp lý nhất để giảm bớt những phiền phức trong tương lai.
“Nhưng ngài lấy thông tin đó từ đâu? Linh thể Nguyên sơ... Tôi chưa từng nghe đến sự tồn tại như vậy.”
“Một khi trở thành quý tộc, anh sẽ có thể biết được rất nhiều thứ.”
“À...!”
Có lẽ đây là lợi thế lớn nhất của việc trở thành quý tộc. Kể từ khi có tước vị, tôi không cần phải giải thích dài dòng về những hiểu biết vượt trội của mình mà chỉ cần một câu này là đủ.
Dù sao họ cũng đâu phải quý tộc có tước vị!
“Hmm, nhưng những quý tộc tôi từng gặp đâu có biết mấy chuyện này...”
À, thỉnh thoảng cũng sẽ có kẻ có hiểu biết về quý tộc cố gắng tìm cách phản bác, nhưng họ không phải là vấn đề.
“Bọn là quý tộc, không phải nhà thám hiểm. Tất nhiên là họ không quan tâm đến những thông tin về quái vật rồi.”
“À! Đúng vậy! Xin lỗi, tôi đã hỏi điều không cần thiết.”
“Nếu không ai còn thắc mắc, chúng ta sẽ bắt đầu di chuyển.”
“Vâng!”
Sau khi cuộc trò chuyện kết thúc, tôi tiếp tục dẫn đầu và di chuyển cùng những người sống sót.
“Tôi đã nghe những tin đồn về ngài từ trước, nhưng tôi không ngờ chúng lại đều là thật. Ngài đúng là một con người cao thượng, Tử tước Yandel.”
Tôi cảm nhận được ánh nhìn của nữ linh mục dành cho mình có chút thay đổi, nhưng quyết định giả vờ không để ý.
“Không có nhiều người có thể nghĩ đến việc cứu giúp cho người khác trong hoàn cảnh này.”
Ngay từ đầu, mục đích chính của phương án thứ hai đã không phải là cứu người, mà chỉ là tìm kiếm thêm người sống sót để mở rộng lực lượng.
‘Thậm chí đó còn không phải mục tiêu chính.’
Nói thẳng ra, việc tìm người sống sót chỉ là nhiệm vụ phụ, bởi vì giờ tôi đã biết mình đang ở đâu.
Hố Vĩnh Hằng.
Một khu vực ẩn ở Tầng Chín mà người ta không thể tiến vào được theo cách thông thường.
“Aah... Nguyện ánh trăng sẽ dẫn đường cho chúng ta.”
“Khục...”
Một nơi như vậy luôn có rất nhiều thứ hữu ích.