Hố Vĩnh Hằng – The Eternal Hole có cấu trúc của được phân làm bốn phần.
Lửa, Đất, Nước, Gió.
Tổng cộng có bốn loại khu vực, và trong mỗi khu vực, các Linh thể Nguyên sơ mang thuộc tính nguyên tố tương ứng sẽ đổi mới ở những vị trí ngẫu nhiên và đóng vai trò là một con boss canh giữ lãnh địa của chúng.
Và ở đâu đó trên bản đồ có một Cổng Linh Hồn - Spirit Gate, lối vào và cũng là lối ra duy nhất.
Chúng tôi rơi vào đây do hiện tượng sụp đổ không gian và phải lần mò khắp một lượt, nhưng kể cả không có chuyện đó thì cũng chẳng khác gì. Dù sao nếu có đi vào bằng Cổng Linh Hồn theo cách thông thường, bạn cũng sẽ bị ném vào một vị trí ngẫu nhiên.
ḳyhuyenⓒomCách chơi bình thường của bản đồ này là khám phá rồi thoát ra bằng chính Cổng Linh Hồn đó.
‘Mà nói thật, cũng chẳng có chiến thuật gì đáng kể.’
Trong điều kiện bình thường, nếu không muốn phải lang thang khắp nơi, bạn có thể cứ đứng yên và tự động bị dịch chuyển ra ngoài ngay khi Mê cung đóng lại. Tuy nhiên, vì bản thân Cổng Linh Hồn cũng là một phần thưởng, nên thường chẳng có ai muốn làm thế.
“Theo sát tôi!”
Sau khi bắt đầu tìm kiếm nghiêm túc, chúng tôi dần tăng tốc. Ban đầu là đi nhanh, sau khi quen thì chuyển sang chạy nhẹ.
Thịch—!
ḳyhuyenⓒom
Và giờ thì đang chạy hết tốc lực. Những quả cầu ánh sáng được triệu hồi thành một vòng tròn xung quanh chúng tôi để tối đa hóa tầm nhìn.
ḳyhuyenⓒom“Con đường này bị chặn!”
“Rẽ sang phải.”
Mỗi khi phát hiện dị thường từ xa, chúng tôi sẽ ngay lập tức đổi hướng rồi tiếp tục chạy.
“Lại bị chặn nữa!”
Lặp đi lặp lại quá trình này, đây là cách di chuyển đặc biệt chỉ áp dụng trong Hố Vĩnh Hằng.
Ở những nơi khác, việc tạo ra nhiều ánh sáng như vậy để mở rộng tầm nhìn sẽ biến chúng tôi thành một ngọn hải đăng sống thu hút quái vật. Thông thường, những nhà thám hiểm chỉ cần vừa đủ sáng để không bị tập kích bất ngờ bởi quái vật.
Trước đó, trước khi bị mắc kẹt trong [Saturnus], vì không biết mình ở đâu nên chúng tôi đã tuân theo chiến thuật tiêu chuẩn và chỉ giữ tầm nhìn ở mức tối thiểu, nguyên nhân chính dẫn đến tình huống kia.
Vù—!
“Nhìn kìa! Lửa!”
ḳyhuyenⓒom
Sau hơn ba giờ tìm kiếm, cuối cùng môi trường xung quanh cũng thay đổi. Ngay từ phía xa, tôi đã có thể thấy ngọn lửa đỏ rực thiêu đốt mặt đất, thậm chí sáng đến mức không cần dùng ma pháp quả cầu ánh sáng.
‘Cuối cùng cũng tìm được.’
Giấu đi nụ cười hài lòng, tôi dẫn cả nhóm tiến về khu vực lửa. Sau đó, chúng tôi di chuyển dọc theo ranh giới giữa khu vực thuộc tính lửa và đất.
Con đường này có thể xem như một con đường an toàn bởi vì Linh thể Nguyên sơ hiếm khi xuất hiện ở khu vực biên giới. Vậy nên mỗi lần đến đây, tôi đều ưu tiên di chuyển theo tuyến đường này.
“Trinh sát, anh có cảm nhận được gì không?”
“Vẫn chưa. [Luck Detection] của tôi không phát hiện gì ngoại trừ viên đá chúng ta tìm thấy lúc nãy.”
“Tôi đã bảo đừng làm việc nửa vời hay trả lời qua loa rồi mà?”
“T-Tôi không có! Tôi phải làm gì trong khi thật sự không có gì để báo cáo!”
“Hmm......”
“Với lại, việc này thực sự có ý nghĩa gì sao? Nếu có một cách cổng đâu đó ngoài kia, tôi đã phải cảm nhận được nó từ lâu rồi.”
“Anh chỉ cần làm những việc tôi bảo anh làm. Việc đó khó đến vậy sao?”
“......”
Tôi định kỳ dùng người trực giác của anh chàng trinh sát như một chiếc radar.
Cổng Linh Hồn mà tôi đang tìm cũng được phân loại là một dạng cổng dịch chuyển, vậy nên nó có thể bị phát hiện bởi trinh sát nếu chỉ số Trực giác của anh ta đủ cao, dù khác với các tầng thường, trinh sát cần ở trong một phạm vi nhất định để có thể phát hiện ra nó.
‘Chẳng lẽ đến cuối cùng vẫn phải vào khu vực bên trong?’
Thời gian ổn định 8 giờ sắp hết. Giờ là lúc phải tỏ ra quyết đoán.
“Đi theo tôi. Chúng ta cần tìm cả bên trong đó nữa.”
Khi tôi chỉ vào khu vực lửa, những người sống sót lộ vẻ kinh hãi.
“Ý ngài là... vào trong đó?”
“Tôi có thể cảm nhận được độ nóng đó từ khoảng cách xa thế này…”
“Yên tâm. Nó không nóng đến vậy đâu.”
Sau khi giải thích sơ về hiệu quả của Fire Orb, sự phản đối của họ nhanh chóng giảm xuống. Tuy nhiên, vẫn có một điều họ không thể chấp nhận.
“Ngài thật sự nghĩ có người sống sót bên trong đó sao?”
‘Ừm, cũng đúng...’
Đó là một câu hỏi hợp lý.
Bốp—!
Tên trinh sát bị gõ vào sau đầu cau mày nhìn tôi.
“Này, sao ngài lại đột nhiên đánh vào đầu tôi! Tôi nói sai sao? Không đời nào có người trong một nơi như vậy—”
Chậc, hắn ta chỉ là một kẻ nửa vời khi đóng vai một chiếc radar, nhưng lại rất hăng hái trong việc phản bác mệnh lệnh của chỉ huy.
“Trong Mê cung không có cái gọi là tuyệt đối.”
“Nhưng mà...”
“Nếu thật sự có người trong đó thì sao? Anh có thể chịu trách nhiệm được không?”
“Trách nhiệm gì chứ? Tôi chỉ nói thôi mà.”
“Không phải anh vừa nói là ‘tuyệt đối không có’ sao?”
“...”
Không phản bác được lý lẽ của tôi, tên trinh sát cắn môi, nhưng rõ ràng là anh ta vẫn còn rất tức giận.
“Tôi biết ơn vì ngài đã cứu chúng tôi, nhưng tôi không thể chịu được cách đối xử này! Ngài còn nuốt thứ tôi tìm được bằng [Luck Detection] cho riêng mình nữa—”
Ngay khi anh ta chuẩn bị dùng những lời lẽ gay gắt để lên án tôi thì chiếc phanh đã bị bóp chặt, không phải bởi tôi mà bởi chính đồng đội của anh ta.
“Anton!”
Tôi giật mình.
“Dừng lại đi.”
“Nhưng mà...”
“Tôi bảo dừng lại!”
Chiến binh dùng búa đến từ cùng clan với anh ta quát lớn. Gã trinh sát dường như đã tỉnh táo lại, thở mạnh rồi lùi về sau.
“Xin hãy thứ lỗi cho hành vị của anh ta, Tử tước Yandel.”
“Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh.”
“Cảm ơn......”
“Không cần cảm ơn. Chúng ta đều là chiến binh mà.”
Đúng vậy, khi một chiến binh đã xin lỗi thì chấp nhận là nghĩa vụ của người kia. Hơn nữa, vì anh ta thuộc tộc Gấu Đen giống như Ông Gấu, nên tôi cũng có chút thiện cảm với anh ta.
“Hahaha......”
Bỏ lại chiến binh búa đang gượng cười, tôi dẫn đầu tiến vào khu vực lửa. Có lẽ vì vụ của tên hướng đạo, cả nhóm đều im lặng đi theo.
Vù—!
Ngọn lửa nóng bao trùm, nhưng nhờ hiệu ứng của Fire Orb kết hợp với ma pháp và thần thuật, sát thương gần như không đáng kể.
“Thần lực...?”
Đột nhiên, nữ linh mục lẩm bẩm rồi hét lên.
“Tử tước nói đúng!”
“Hả...?”
Tôi đã nói gì sao?
“Ở đây có người sống sót!!”
Tại sao lại có người sống sót ở đây chứ?
*****
Tôi đã nói với tên trinh sát rằng có thể có người sống sót, nhưng thật ra tôi không hề nghiêm túc với chuyện cứu người.
Tôi chỉ cần một cái cớ để tiến vào biển lửa này thôi. À, tiện thể chỉnh đốn lại cái tên đang có dấu hiệu phản nghịch đó cũng có thể là một phần thưởng thêm.
Ừ, đáng lẽ mọi chuyện phải như vậy mới đúng.
“Đó là sự thật! Tôi cũng có thể cảm nhận được sóng ma lực phát ra từ hướng đó!”
Sau khi nghe ý kiến của nữ linh mục và chạy về phía đó, lời của tôi về việc có người sống sót trong biển lửa lại được chứng minh là đúng một cách bất ngờ.
Whooooong—!
Một nhóm tổng cộng tám nhà thám hiểm, duy trì một kết giới bảo hộ bằng ma pháp, đang dìu những người bị thương bước xuyên qua biển lửa.
“Không thể tin là thật sự có người sống sót...”
Tên trinh sát từng khẳng định là không thể có người sống sót, giờ chỉ biết đứng đờ người nhìn. Nếu ở đây có một chiếc gương, chắc có lẽ vẻ mặt tôi cũng chẳng khác gì anh ta.
Nhưng điều thật sự khiến tôi bất ngờ không chỉ dừng lại ở chuyện “có người sống sót.” Khi nhìn kỹ khuôn mặt họ, tôi nhìn thấy vài gương mặt quen thuộc.
“Đoàn thám hiểm Armin?”
Chính là nhóm người từng đồng hành cùng tôi ở Tầng Hầm Thứ Nhất. Không thể nào nhầm được, tôi đã gặp lại họ nhiều lần trong thành phố và cũng thường xuyên duy trì liên lạc qua lại.
‘Trùng hợp đến vậy sao?’
Dù sao đi nữa, có thể gặp những gương mặt quen thuộc ở nơi này cũng là một điều đáng mừng!
“Bethel—raaaaaaaaaah!!”
Tôi không kìm được mà hét lên tên vị thần tổ, và nhờ đó họ cũng phát hiện ra chúng tôi.
“T-Tiếng hét đầy uy lực này?”
“Nhìn kìa! Có người bên đó!”
Vì tôi đang dùng [Gigantification], nên từ xa họ cũng dễ dàng nhận ra tôi.
“Nam tước Yandel...... Không, Tử tước Yandel!!”
“Tạ ơn các vị thần!!”
Nhìn thấy họ đang trong trạng thái không khả quan, tôi lập tức chạy tới, mang theo những đồng đội (tạm thời) của mình đến hỗ trợ nhóm Armin đang trong tình trạng nguy kịch.
“Xin hãy đứng yên! Chúng tôi sẽ giúp các anh!”
Nữ linh mục của chúng tôi tiếp nhận những người bị thương và bắt đầu chữa trị.
“Anh đã cạn kiệt ma lực vì phải duy trì kết giới ma pháp rồi. Dừng lại và nghỉ ngơi đi. Chúng tôi sẽ lo phần còn lại.”
Pháp sư của nhóm Armin, gần như đã kiệt quệ, cuối cùng cũng buông pháp trượng của mình ra rồi ngã gục.
Nhìn thấy họ có thể xử lý ổn thỏa mà không cần đến sự can thiệp từ tôi, tôi giao chỗ này cho họ và tiến đến chỗ Armin, thủ lĩnh của đoàn thám hiểm.
Bước.
“N-Ngài Tử tước......”
Anh ta ngẩng lên nhìn tôi, trông như có thể gục xuống bất cứ lúc nào.
“Đây... không phải là mơ, đúng chứ...?”
Chỉ cần nhìn những vết thương trên người anh ta cũng đủ để biết anh ta đã trải qua rất nhiều thử thách.
Dù trong tình trạng này, anh vẫn ưu tiên những đồng đội bị thương trước tiên. Anh ta đúng là một thủ lĩnh xứng chức.
“Không phải mơ đâu, yên tâm đi.”
“T-Tốt quá......”
Armin nghẹn lại, âm thanh gần như không thể phát ra vì cổ họng khô khốc. Trong trạng thái này, anh ta không nên nói quá nhiều.
“...Anh làm tốt lắm.”
Hiểu rõ gánh nặng mà anh ta đang mang hơn ai hết, tôi chỉ nhẹ nhàng vỗ vai anh ta. Khoảng năm phút sau, khi Armin đã hồi phục lại chút sức lực, anh ta mới hỏi tôi:
“...Tại sao ngài lại ở đây? Tôi không thể tưởng tượng chúng ta sẽ gặp nhau ở một nơi như thế này.”
“Tôi cũng giống các anh thôi.”
“Vậy còn các thành viên trong Clan của ngài thì sao...?”
“Đừng lo lắng. Có chút chuyện xảy ra nên chúng tôi bị tách ra. Chắc họ vẫn ổn thôi.”
“Tôi hiểu rồi...”
Armin gật đầu, rồi tôi hỏi lại:
“Còn các anh thì sao?”
“....Đây là tất cả.”
“....Vậy à.”
Tôi đã thấy kỳ lạ khi không tìm thấy vài gương mặt quen thuộc. Một tiếng thở dài suýt thoát ra, nhưng tôi nuốt lại và đổi chủ đề.
“Các anh cũng rơi xuống đây à?”
“Đúng vậy. Ngay khi thời gian ổn định bắt đầu, chúng tôi đã bị biển lửa nuốt chửng. Mọi người đều kiệt sức, nhưng vẫn cố ép bản thân tiếp tục di chuyển.”
“...Suốt sáu giờ sao? Các anh có thể sống sót được đến giờ đúng là kỳ tích.”
“...”
Armin đột nhiên im lặng trước những lời tôi nói. Lúc đó tôi mới nhận ra mình lỡ lời.
‘...Chết tiệt.’
Chắc chắn đã có người chết trên đường đến đây.
“Lẽ ra chúng tôi nên cố thủ một chỗ. Như vậy thì ít nhất chúng tôi cũng có thể trụ được hết 8 giờ.”
“...”
“Nhưng vào lúc đó, chúng tôi không biết thời gian ổn định kéo dài bao lâu, nên tôi đã quyết định việc thoát khỏi biển lửa là ưu tiên hàng đầu.”
“......”
“Tất nhiên, đó là một phán đoán sai. Nếu không gặp được ngài, Tử tước, chúng tôi chắc đã chết hết ở đây...”
Những lời tự trách kéo dài đầy tuyệt vọng của những vị thủ lĩnh lúc nào cũng khiến tôi cảm thấy nặng nề.
Tôi lắc đầu dứt khoát.
“Không phải vậy.”
“...?”
“Nếu các anh đi thêm một chút nữa, các anh sẽ có thể thoát khỏi biển lửa.”
“Th-Thật vậy sao?”
“Và nếu các anh không đi đến đây, tôi cũng sẽ không thể gặp các anh. Quyết định của anh hoàn toàn không hề sai. Hiểu chứ?”
“......”
Không biết lời tôi có an ủi được anh không, hay chỉ khiến vết thương sâu hơn. Tôi không thể biết được cảm xúc sâu kín của anh, chỉ có thể nhìn Armin cúi đầu như đang kìm nén điều gì.
Khoảng mười phút sau, khi việc chữa trị gần như hoàn tất, tôi lên tiếng:
“Vậy thì, chúng ta sẽ tiếp tục di chuyển.”
“Gì cơ? Tiếp tục di chuyển sao? Nhưng vẫn còn những người thậm chí còn không đứng nổi...”
“Những ai vẫn còn sức hãy cõng những người bị thương nặng.”
“Nhưng mà...”
“Chúng ta sẽ không biết trước được liệu có còn những người sống sót khác hay không.”
Ngay cả tôi cũng thấy áy náy khi phải nói dối người quen, nên lần này không thể nói chắc như trước. Nhưng gặp được nhóm của Armir đã là một kỳ tích rồi, làm sao có thể còn một nhóm người khác mắc kẹt ở đây? Tôi có thể tự tin tuyên bố rằng sẽ không có thêm ai nữa.
Bất ngờ thay, phản ứng của họ lại không tệ.
“Quả nhiên, Ngài Tử tước, anh vẫn không hề thay đổi...!”
“Dù thực lực đã suy giảm nhiều, chúng tôi cũng sẽ tiếp tục đi theo ngài.”
Nhóm Armin, vốn có quan hệ thân thiết với tôi, tự nhiên hoàn toàn ủng hộ ý kiến của tôi.
“Đúng rồi, biết đâu sẽ còn những người khác!”
“Càng tập hợp được nhiều người thì chúng ta càng an toàn!”
Ngay cả những đồng đội (tạm thời) cũng hưởng ứng, có lẽ vì đã có ví dụ từ nhóm Armin.
“Tôi xin lỗi vì hành vi lúc nãy của mình. Tôi sẽ làm việc cẩn thận hơn, mở rộng cảm nhận hết mức thay vì làm qua loa.”
Bị ảnh hưởng bởi bầu không khí này, ngay cả tên trinh sát từng chống đối tôi cũng ngoan ngoãn cúi đầu, sau đó chăm chỉ thực hiện nhiệm vụ radar của mình và dẫn chúng tôi băng qua khu vực lửa.
Và sau tất cả, nỗ lực của anh ta đã được đền đáp lại.
“Đằng kia! Tôi cảm nhận được năng lượng của một cổng dịch chuyển từ hướng đó!”
Cuối cùng, mục tiêu đã xuất hiện trên radar.