Chương 747: Goblin ra khỏi hang

Ngồi bên cửa sổ tầng hai của nhà thờ, anh nhìn ra thành phố đang bốc cháy. Phừng—! Phừng phừng—! Ngọn lửa cuộn xoáy, dâng trào như thể muốn nuốt chửng tất cả. Thế nhưng, khi những ngọn lửa tham lam ấy có ý đồ nhúng chàm đến mảnh đất thần thánh vẫn chưa bị thiêu rụi dưới chân anh, nó lại bị chặn lại giữa chừng, như thể va phải một tấm kính vô hình. Tựa như nơi này đang được bảo hộ bởi ân sủng của thần linh. ḱyhuyenⓒomTất nhiên, cách diễn đạt đó chỉ hợp lý theo góc nhìn của một người hiện đại. Đây là một thế giới nơi vô số điều huyền bí thực sự tồn tại. Người bản địa khi nhìn thấy cảnh tượng như vậy, điều đầu tiên họ nghĩ đến sẽ là các ma pháp trận phòng hộ, thánh vật, hay Thần thuật. ‘Mà… nghĩ lại thì đây đúng là Thần thuật, nên nói đây là sự bảo hộ của thần linh cũng không hẳn là sai nhỉ?’ Ý nghĩ ấy lướt qua trong đầu anh trong chốc lát, nhưng Sven Parab lắc đầu. Là một Thánh Kỵ Sĩ từng sử dụng Thần lực, anh hiểu rõ hơn ai hết. Thần lực cũng chỉ là một dạng năng lượng khác mà thôi.
ḱyhuyenⓒom Đúng là trong giáo hội, người ta luôn rao giảng rằng Thần lực là ân huệ do các vị thần ban cho, rằng nếu đánh mất tư cách người hầu của thần linh thì nữ thần sẽ thu hồi nó lại…
ḱyhuyenⓒom‘Vớ vẩn.’ Sven Parab đã chứng kiến quá nhiều. Những giáo sĩ chẳng hề sống như giáo sĩ, những tổng giám mục chẳng ra dáng tổng giám mục, những hồng y chẳng giống hồng y. Và… Những Thánh Kỵ Sĩ hoàn toàn không hề thánh thiện. Họ rao giảng về sự cao thượng, khoe khoang về lòng nhân ái và sự sẻ chia, nhưng từ sâu bên trong thì họ mới là những kẻ cách sự trong sạch xa nhất. Giống hệt như anh. “……” Sven Parab vẫn luôn nghĩ.
ḱyhuyenⓒom Nếu Thần lực thực sự không được ban cho những kẻ không xứng đáng, thì lẽ ra nó đã bị tước khỏi anh từ lâu rồi. Và chính cuộc đời anh là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy giáo lý của giáo hội có sai lầm. Ngay từ đầu, anh đã là một Ác linh chiếm lấy thân xác của một người lương thiện. Và kể từ khi đến đây, anh cũng chưa từng sống một cuộc đời xứng đáng với danh xưng Thánh Kỵ Sĩ. ‘Giờ mình thậm chí còn không phải là Thánh Kỵ Sĩ nữa.’ Thế nhưng… Ngay cả sau khi rời khỏi giáo hội, cái gọi là Thần lực này vẫn chưa hề biến mất. Vậy nên cái lý luận rằng Thần lực chỉ ban cho người xứng đáng hoàn toàn là vô nghĩa. Dĩ nhiên, nếu hỏi rằng các vị thần có thực sự tồn tại hay không thì lại là một chuyện khác. [Anh đã nhận được một lời mặc khải thị thần thánh?] Thật trớ trêu, anh đã từng trực tiếp nghe thấy tiếng nói của Nữ Thần. Đó là trong một giấc mơ, nơi bà cho anh thấy những viễn cảnh của tương lai, giúp anh tránh khỏi một số phận thảm khốc. Nhưng chính điều đó lại càng khiến anh thêm hoài nghi. Rốt cuộc thì… bọn họ muốn gì? Những kẻ được gọi là thần ấy, mục đích của bọn họ là gì? Họ dường như thực sự tồn tại, nắm giữ sức mạnh khủng khiếp đúng như kinh điển mô tả. Vậy tại sao thế giới này lại hỗn loạn đến vậy? Mang theo những suy nghĩ đó, anh ngồi bên cửa sổ rất lâu, lặng lẽ nhìn thành phố đang cháy. Rồi sau khi một khoảng thời gian trôi qua… Phừng—! Ngọn lửa bỗng xoắn vặn theo một cách hơi khác so với trước. Anh lập tức chỉnh lại tư thế, tập trung ánh nhìn ra ngoài cửa sổ. “Chết tiệt.” Ngọn lửa bao quanh thánh đường… đang yêus dần. ***** Ngọn lửa đang tắt dần không phải là một dấu hiệu tốt. Lúc này, thứ họ đang sợ hãi không phải là lửa, mà là con người. Thực tế, chính những ngọn lửa ấy đã bảo vệ họ. Và xem xét đến cách nó biến mất, ngọn lửa xung quanh giáo đường không phải tự nhiên tàn đi vì không còn gì để đốt, mà là có ai đó đang cố tình dập tắt nó đi. Điều đó càng khiến nỗi bất an trong anh lớn hơn. Thịch—! Cảm giác như có thứ gì nguy hiểm đó vừa tiến thêm một bước về phía anh. Sven Parab phớt lờ cảm giác ấy và nhanh chóng bắt tay vào việc. “Mọi người đi theo lối này! Lui về phía sau!” Trước tiên anh gom các nạn dân lại một chỗ. “Tiểu thư Marone!” Anh nhờ Marone kích hoạt ma pháp trận mà họ đã chuẩn bị. Sau đó anh quay lại tầng hai và nhìn ra ngoài cửa sổ. Phù—! Ngọn lửa rõ ràng đang yếu đi rất nhanh. Chẳng bao lâu sau, lửa tắt hẳn và qua khoảng trống ấy, một đạo quân xuất hiện. Keng keng. Những binh sĩ trang bị giáp nặng vừa tiến lên vừa dập tắt ngọn lửa trên đường đi. Anh hy vọng một cách tuyệt vọng rằng họ là quân đội hoàng gia, nhưng một lần nữa hy vọng ấy lại tan vỡ. Keng keng. Hơn một trăm binh sĩ đang nhanh chóng áp sát. Sven Parab ép sát vào tường để không bị phát hiện, cẩn thận quan sát bên ngoài. Keng keng. Đội quân giờ đã ở ngay trước tòa nhà. Anh ngồi tựa lưng vào tường dưới cửa sổ, chỉ tập trung lắng nghe âm thanh. Làm ơn… Làm ơn…Làm ơn…Làm ơn…Làm ơn… Làm ơn hãy cứ đi qua thôi. Anh tuyệt vọng cầu nguyện, nhưng dĩ nhiên lời cầu nguyện ấy không được đáp lại. Sao người ta có thể không tò mò được chứ, dù là binh sĩ Noark hay bất kỳ ai đi nữa, về tòa nhà duy nhất còn nguyên vẹn giữa thành phố đang bốc cháy? Và rồi… Cạch cạch—! Âm thanh có người thử mở cửa vang lên từ tầng một, kèm theo một giọng thô ráp. “Đội trưởng, cửa bị khóa rồi.” Sau đó không còn tiếng nói nào nữa. Sven Parab bò sát trên sàn nhà về phía cầu thang. Anh có thể nhìn thấy các nạn dân trong giáo đường đang che miệng, cố nén âm thanh phát ra từ việc hô hấp, run rẩy vì sợ hãi. Ầm—! Một cú va chạm mạnh đánh vào cánh cửa, và một nạn dân bật ra một tiếng kêu ngắn. “…Uh!” Một âm thanh rất nhỏ, nhưng như vậy là đủ để thu hút sự chú ý của những kẻ đã để ý nơi này ngay từ đầu. “Ồ? Hình như có người bên trong.” “Cảnh giác. Có thể là đồng bọn của Bjorn Yandel.” Nghe những lời đó, hơi thở Sven Parab như nghẹn lại. ‘Đồng bọn của Bjorn Yandel…’ Chẳng lẽ chúng đi xa đến thế này là vì anh và Marone? Nếu đúng là vậy… “Phá cửa!” Ầm! Ầm! Ầm! Binh sĩ Noark bắt đầu đập cửa dữ dội hơn, nỗi sợ tràn ngập trong ánh mắt các nạn dân. “Đội trưởng! Không phá được!” “Không chỉ là vật liệu cứng… Có vẻ như còn có cả ma pháp bảo hộ cách cửa này.” “Nhà thờ này vẫn nguyên vẹn dù mọi thứ khác đều cháy rụi. Chắc chắn có người đang trốn trong đó.” “Tầng hai! Leo qua cửa sổ vào trong!” Vậy là chúng quyết tâm xông vào bằng mọi giá. Giữ im lặng lúc này đã vô ích. “…Chúng ta phải làm sao?” “Cô Marone, xin hãy lo tầng một. Tôi sẽ canh giữ tầng hai!” Nói xong, Sven Parab đứng dậy khỏi tư thế khom người, cẩn thận để không bị nhìn thấy từ bên ngoài. Và rồi… “Ồ! Có người kìa—!” Anh đâm thẳng thanh kiếm của mình vào cổ tên xấu số vừa thò đầu qua cửa sổ. Keng! Bịch—! “Sven Parab! Sven Parab ở tầng hai!” “Bắt lấy hắn!!” Ngay khi anh lộ diện, ánh mắt bọn binh sĩ Noark lóe lên sự tham lam. “Cái đầu của tên đó là của ta!!” Trong một trận chiến trung cổ thông thường, phe tấn công sẽ cần đến thang để leo lên tầng hai. Nhưng đây là Raphdonia, vùng đất đầy rẫy những sức mạnh bí ẩn. Những binh sĩ tinh nhuệ được trang bị Tinh chất không cần thang để trèo qua cửa sổ. Keng—! Như những ninja, chúng phá vỡ cửa sổ và từ mọi hướng tràn vào tầng hai, vũ khí giương cao với sát ý ngập tràn. “Chết đi…!” Một trận chiến giữa một Thánh kỵ sĩ đơn độc với hơn chục kẻ địch nhanh chóng diễn ra ở tầng hai. Không có chiến thuật nào được sử dụng trong trận chiến hỗn loạn này. Xoẹt—! Sven Parab vung vẩy thanh đại kiếm trắng tinh của mình, lúc chém lúc đâm. Khi bị tấn công, anh dùng tấm khiên ở tay còn lại để đỡ. Bịch—! Nếu không thể đỡ, anh đành chịu đòn và cố tránh những vị trí chí mạng. Và sau đó… Xììì—! Anh nhanh chóng chữa lành vết thương bằng Thần Thuật. Dù đã đến đây từ trước, anh vẫn không thể nhận được chút lợi thế nào từ địa hình. ‘Sao cầu thang lại ở ngay giữa chứ…’ Sven Parab đang đứng vững trước lối duy nhất dẫn xuống tầng một, đối mặt với số lượng kẻ địch ngày càng tăng. Nhưng anh không thể cầm cự lâu. Anh không phải Bjorn Yandel. Bốp—! Một vũ khí cùn được cường hóa bằng kỹ năng Tinh chất đánh vào đầu anh, khiến thế giới quay cuồng. Nhờ Thần Thuật, anh đã hồi phục ngay sau cú đánh, nhưng mất thăng bằng và lùi lại. Bịch. Một bước lùi xuống cầu thang đó đã khiến trận chiến càng khó khăn hơn. Dù sao, sự khác biệt giữa việc giữ thăng bằng trên mặt đất bằng phẳng và bậc thang chênh vênh là rất lớn. Bịch—! Một con dao găm bay tới xuyên vào cơ giữa xương đòn. Bịch. Lại một bước lùi. Ầm—! Ma pháp bóng tối sao? Anh chặn được phần lớn sát thương bằng khiên, nhưng cú va chạm vẫn đẩy anh lùi lại. Bịch. Tiến lên thì vô cùng khó, còn lùi lại thì lại quá dễ dàng. ‘Ừ… làm sao mình có thể chặn được từng này kẻ địch chứ…’ Ý chí của anh bắt đầu sụp đổ. Và như để chứng minh điều đó, anh lại lùi thêm một bước. Bịch. Khi hoàn hồn, anh đã ở nửa cầu thang, chỉ cần quay đầu lại là anh có thể thấy các nạn dân đang co rúm lại ở sảnh cầu nguyện. “….!” “…..” Họ nhắm chặt mắt, cầu nguyện anh đánh bại kẻ thù. Nhưng đây không phải truyện tranh. Những gương mặt tuyệt vọng ấy không đánh thức bất kỳ sức mạnh tiềm ẩn nào trong anh. Bịch. Anh lại phải lùi thêm một bước nữa, không phải vì bị thương mà để né đòn. Bịch. Lại một bước nữa. Khi anh tiếp tục bị dồn ép, Lilith Marone, người đáng lẽ phải canh giữ tầng một, bắt đầu hỗ trợ anh. 「Lilith Marone đã thi triển ma pháp phòng ngự bậc 5 [Iron Wall].」 Một bức tường khổng lồ mọc lên giữa Sven Parab và kẻ địch, tạm thời chặn cầu thang. Nó sẽ cho anh một khoảnh khắc ngắn để thở. Ầm—! “Nó sẽ không trụ được lâu đâu!” Ngay cả khi không có lời cảnh báo của Marone, những tiếng nổ đến từ phía sau bức tường cũng cho thấy thời gian chẳng còn bao nhiêu. “Chúng đông quá! Chúng ta phải làm gì đây?” Sven Parab không trả lời. Làm gì ư? Anh cũng không biết. Anh còn có thể làm gì hơn để sống sót? Thịch—! Tim anh đập mạnh như để báo cho anh rằng anh đã không còn đường thoát. Nhưng có lẽ, ngay cả khi trời sập, vẫn luôn có một khe hở nào đó. Khi anh nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh, ánh nhìn dừng lại ở bức tượng Nữ Thần. ‘…Cái gì vậy?’ Sven Parab không thể rời mắt khỏi nó. Không hiểu vì sao, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng anh. Thâtj khó mà diễn tả, nhưng dường như bức tượng ấy ẩn chứa con đường sống sót duy nhất của anh. Cộp cộp cộp— Trong lúc bức tường ma pháp vẫn còn trụ được, anh lao thẳng tới bức tượng. ‘Hả?’ Và khi quan sát khu vực xung quan, anh phát hiện một rãnh nhỏ ở một góc khuất. Anh ấn nhẹ vào khu vực đó, dễ dàng đẩy nó vào sâu trong bức tượng, và một cánh cửa bí mật lộ ra một cách trơn tru. ‘Không lẽ… đây là một lối thoát khẩn cấp sao?’ Dĩ nhiên, không có gì đảm bảo đó thật sự là lối thoát. Nhưng nếu có một con đường để sống, thì nó chính là đây. Tuy nhiên, ngay khi anh định chia sẻ phát hiện của mình với các nạn dân thì… Thịch—! Tim anh lại đập mạnh, miệng cứng đờ. Ngay lúc này, bản năng chết tiệt đó của anh lại thì thầm… ‘Đừng nói cho họ.’ Đừng nói. ‘Nếu ngươi muốn sống.’ Chỉ khi giữ lối thoát này cho riêng mình, anh mới sống sót. Không có lý do, không có bằng chứng, cũng không có một suy luận logic nào, chỉ là một bản năng thô ráp nhưng lại áp đảo mọi lý trí của anh. Và anh không thể chịu đựng nổi cảm giác này nữa. ‘Khốn kiếp, rốt cuộc ngươi muốn gì ở ta?’ Đây là trò đùa của thần linh sao? Đùa giỡn với con người như thế này vui lắm à? Thay vì nhẹ nhõm vì tìm ra lối thoát, anh lại cảm thấy chán ghét phát hiện của mình. Và rồi… Chạm. Có thứ gì đó đã chạm vào cánh tay phải buông thõng của anh. “…?” Anh cúi xuống và thấy một đứa trẻ đang ngước mắt lên nhìn mình với gương mặt như thế đang sắp khóc đến nơi. “Chú Thánh kỵ sĩ…vết thương của chú có đau không…?” Sven Parab không trả lời. Anh thậm chí còn không còn tự hỏi bản thân nữa. Anh chỉ đẩy mạnh cánh cửa trên bức tượng đang hé mở ra. Để mọi người đều thấy lối đi bí mật bên dưới, anh mở toang nó ra và hét lớn. “Mọi người nhanh lên, mau xuống đây đi!” Trong khi hét lên, anh bất chợt nghĩ. ‘À… thế là xong rồi…’ Anh thật sự không bao giờ nghĩ mình sẽ có thể trở thành một người vĩ đại. Nhưng nếu đã quyết định làm điều đúng đắn, anh ước gì mình có thể làm nó một cách anh hùng hơn. ‘Thôi thì… chắc thế này hợp với mình hơn…’ Các nạn dân bắt đầu lần lượt xuống cầu thang dưới bức tượng. Ngoại trừ đứa trẻ đã hỏi anh có đau không, chẳng ai cảm ơn anh cả. Như thể họ cho rằng điều này là hiển nhiên. Nhưng anh không thấy thất vọng hay bị phản bội. ‘Well. Con người đều như nhau. Họ luôn đặt bản thân mình lên trước người khác.’ Thật ra, ngay cả suy nghĩ đó cũng đầy mâu thuẫn. Nếu anh đã biết như vậy, tại sao anh không đặt bản thân mình lên trước? Tại sao lại làm đến vậy chỉ vì những người anh mới gặp hôm nay? Làm thế này cũng đâu thể khiến anh trở thành một Thánh kỵ sĩ cao quý. “Ông Parab…?” Vì sao anh lại làm vậy? Cũng đâu có ai thưởng công cho anh. “Sao anh còn đứng đó? Mau lên! Bức tường sắp sập rồi!” Sven Parab lại lần nữa nhìn về phía bức tượng Nữ Thần. Nữ Thần của Những Vì Sao, vị thần dẫn lối cho những kẻ lữ hành và chỉ ra con đường dẫn đến định mệnh. Nhưng như mọi khi, người không nói gì cả. Không giống với cái bản năng luôn chỉ đường cho anh dù anh có muốn hay không. Thịch—! Nghĩ lại thì, cái thứ bản năng này rốt cuộc là gì? Trước giờ anh chưa từng cố tìm hiểu kỹ về nó, nhưng giờ nghĩ lại thì thật vô lý. Anh luôn cho rằng mình chỉ là một gã may mắn có trực giác tốt… Nhưng thứ gợi ý này đã vượt xa khỏi phạm vi quản lý của nữ thần may mắn rồi. Thịch—! Anh không biết nó là gì, nhưng ‘bản năng’ này vẫn luôn là một phước lành. Nó đã giúp anh sống sót qua vô số khủng hoảng. Nhưng giờ đây, vì một lý do nào đó, anh lại nghĩ… Thịch—! Liệu bản năng này có luôn đúng hay không? Thịch—! Chẳng phải anh đã đánh mất thứ gì đó bởi vì luôn răm rắp nghe theo lời nó sao? Thịch—! Nếu anh không có bản năng này… Thịch—! Có lẽ anh đã không phải là kẻ hèn nhát trốn trong tủ tối, mà là một người cao thượng hơn. Thịch—! Có khi nào thứ mà anh nghĩ là phước lành này thật ra là một xiềng xích không? Một xiềng xích trói buộc anh, không cho anh bước đi trên con đường đúng đắn. Ầm—! Bức tường chặn cầu thang sụp đổ, và Marone, người đã bước xuống lối đi dưới bức tượng, hét lên. “Ông Parab…!!” Cùng lúc đó, bản năng của anh lại một lần nữa lên tiếng. Thịch—! Vẫn chưa muộn đâu. Mau vào trong đi. Và… Thịch—! Bỏ họ lại, một mình sống sót. Đó là bản năng mạnh mẽ và rõ ràng nhất mà anh từng cảm nhận. Nhưng có lẽ chính vì thế mà việc đưa ra quyết định lại dễ dàng hơn bao giờ hết. “…Xin lỗi.” Sven Parab đẩy Marone vào trong và trượt cánh cửa trở lại vị trí cũ. […Đi đi!] Tim anh đập thình thịch, và giờ ‘bản năng’ nói như một giọng nói trong đầu. […Mau vào theo bọn họ! Và sống sót một mình!] Chính vì vậy anh không theo Marone xuống dưới. Nếu anh xuống đó, có lẽ anh sẽ khuất phục trước cám dỗ mà mình vừa mới chống lại. Ừ, vậy nên… [Mau xuống đi…!] Anh đấm vào ngực mình và nói: “Im đi.” Thịch…? “Ta sẽ tự quyết định con đường của mình.” Anh nhặt kiếm và khiên của mình lên, bước về phía kẻ địch đang tràn xuống cầu thang. Thịch—! Tiếng tim anh đập… Thịch—! Đang rõ ràng hơn bao giờ hết. Thịch—! [… Hừ.] Thịch—! 「Tà Thần Cổ Đại vừa tặc lưỡi, tỏ vẻ thất vọng.」
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị