Sven Parab bước ra khỏi tủ quần áo và tiến về phía cửa sổ.
Có lẽ vì áp lực dồn nén quá lâu, đầu óc anh nóng ran, thậm chí cách suy nghĩ cũng khác hẳn bình thường.
Cảm giác như có một nhân cách khác đang điều khiển anh từ sâu trong lồng ngực.
Thump thump thump thump.
Ngay từ khoảnh khắc bước ra khỏi tủ, tim anh đã đập loạn xạ, nhưng lần này anh không còn do dự nữa và nhảy thẳng qua cửa sổ.
ⓚyhuyenⓒomVà rồi…
Vù—!
Mục tiêu đầu tiên của anh là tên pháp sư hắc ám đang đứng ở phía sau, hoàn toàn không có phòng bị.
Đó không phải là một quyết định lý trí, mà là hành động thuần túy dựa theo bản năng.
Chỉ sau khi chém rơi đầu tên Pháp Sư Hắc Ám, anh mới bắt đầu suy nghĩ.
Xoẹt—
ⓚyhuyenⓒom
Anh đã dễ dàng loại bỏ biến số nguy hiểm nhất, nên phần còn lại hẳn sẽ không quá khó.
ⓚyhuyenⓒomDự đoán đó đã đúng.
“…Ngươi là ai?!”
“Giết hắn…!!”
Chỉ khi đầu tên Pháp Sư Hắc Ám bị chém lìa một cách gọn gàng đã rơi xuống đất, đám binh lính Noark mới nhận ra mình đang bị tập kích và nhìn về phía anh. Đáng ngạc nhiên là có một kẻ trong số chúng còn nhận ra anh.
“Sven Parab…!”
Tên anh vốn đâu có nổi tiếng đến thế đâu nhỉ?
“Hắn là đồng đội của Yandel…!”
À, ra là thế. Cũng không lạ gì khi người anh đi cùng lại quá nổi danh.
“Khốn kiếp! Vậy ra cô ta đúng là có đồng bọn!”
ⓚyhuyenⓒom
Danh tính bị lộ chỉ trong chớp mắt, nhưng anh chẳng hề bận tâm.
Anh chỉ tập trung vung kiếm.
Vù—!
Xoẹt—!
Mỗi lần lưỡi kiếm quét qua, tay chân văng tứ tung, đôi khi cả đầu người cũng rơi xuống.
Đó là một cuộc tàn sát một chiều mà anh hoàn toàn áp đảo.
Xoẹt—!
Chẳng bao lâu sau, trận chiến ngắn ngủi nhưng dữ dội kết thúc. Khi Sven Parab hoàn hồn lại, xung quanh anh đã không còn một tên lính Noark nào đứng vững.
“……”
Sven Parab cúi đầu nhìn xuống.
Thanh đại kiếm trắng muốt mà anh mới có được sau khi từ bỏ thân phận Thánh Kỵ Sĩ và rời khỏi Giáo Hội Leatlas giờ đây đã nhuộm đỏ bởi máu tươi.
Swish.
Anh hơi nghiêng ánh mắt sang bên và thấy xác người nằm rải rác khắp nơi.
Những thân thể vô hồn, hơi ấm của sự sống dần tan biến.
“…Ông Parab?”
Sven Parab bỗng thấy tò mò.
Anh không biết tên pháp sư hắc ám mình tập kích mạnh đến mức nào, nhưng đám lính Noark này thì yếu đến thảm hại.
Chính vì vậy mà họ mới thua trong tay một kẻ như anh.
Nhưng.
‘Tại sao những kẻ này lại…’
Tại sao chúng lại ám ảnh với việc hành hạ những kẻ yếu hơn mình đến vậy?
“Ông Parab…!”
Giọng nói run rẩy vì sợ hãi của Marone khiến anh lập tức bừng tỉnh.
Thump thump thump thump…
Trạng thái tinh thần hưng phấn cực độ dần lắng xuống, và trực giác mà anh tạm quên đi cũng bắt đầu hoạt động trở lại.
Thump!
Nơi này rất nguy hiểm.
Nếu tiếp tục ở đây, anh có thể sẽ chết.
Sven Parab vội quay đầu kiểm tra khung cửa sổ mà mình đã nhảy ra.
Nhưng—
“Không… không ổn rồi…”
Anh biết ngay theo bản năng.
Cho dù có quay lại và co mình lại vào trong chiếc tủ quần áo khi trước, nơi đó cũng đã không còn an toàn nữa rồi.
Nơi duy nhất trong thành phố này mà anh từng coi là “an toàn” đã không còn tồn tại.
“Ông Parab…?”
Nhưng đây không phải lúc để tuyệt vọng.
Đám người này đã kịp báo cáo cho quân chủ lực của chúng trước khi tìm thấy Marone. Một khi liên lạc bị gián đoạn, viện binh chắc chắn sẽ được điều tới ngay.
Vậy bây giờ anh phải làm gì?
Không còn phải dựa vào trực giác vốn luôn giúp anh đưa ra quyết định, phán đoán của anh lại càng nhanh gọn hơn.
“…Chúng ta phải rời đi ngay.”
Họ phải thoát khỏi đây.
Càng sớm càng tốt.
*****
Sven Parab đang chạy xuyên qua một con phố bị bao trùm bởi bầu không khí lạnh lẽo đến rợn người.
Tatatatat—!
Trên lưng anh là một nữ pháp sư, một người mẹ đang ôm đứa trẻ của mình, tổng cộng ba người.
“…Chúng ta đang đi đâu vậy? Không phải là hướng đang có cháy sao?”
“Chính vì thế nên chúng ta mới phải đi hướng đó.”
Lý do anh chọn khu vực phía đông của Quận 7, nơi đã bị lửa nuốt chửng gần một nửa, rất đơn giản.
Anh sợ con người hơn là sợ lửa.
Ngọn lửa vẫn đang lan rộng từng phút từng giây ở phía đông, vì thế số binh lính ở đó sẽ ít hơn.
Dù dập lửa lúc này rõ ràng là chuyện bất khả thi, ẩn náu gần khu vực đó lại là lựa chọn tốt nhất hiện tại. Và nếu mọi chuyện xấu đi thì anh vẫn có phương án dự phòng là lao thẳng vào biển lửa, dùng ma pháp và thần thuật để cầm cự.
Đúng vậy.
Thump thump—!
Phớt lờ trực giác đang cảnh báo rằng nơi đó cũng nguy hiểm không kém, anh tiếp tục chạy.
Tap tap—!
Mỗi bước chân đều mang cảm giác như đang bước trên băng mỏng.
Dù sao thì anh cũng đang mang theo ba người.
Vì đặc điểm chủng tộc, người mẹ có thân hình to lớn hơn những người phụ nữ bình thường và khiến cả hai tay anh đều bị chiếm dụng. Nếu bị kẻ địch phát hiện trong tình trạng này thì sẽ là vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
“Tôi xin lỗi.”
Sau khi chạy được một lúc, giọng nói xin lỗi vang lên từ phía sau.
Đó là giọng của Lilith Marone.
“Xin lỗi vì chuyện gì?”
“…Vì đã nổi giận và nghĩ rằng anh là loại người đó.”
Nghe giọng nói đầy hối lỗi ấy, tim Sven Parab khẽ nhói lên.
“…Cô không cần phải xin lỗi. Cô không sai.”
“Không, tôi đã sai rồi.”
“…?”
“Bởi vì cuối cùng anh đã cứu chúng tôi. Như vậy nghĩa là những gì tôi nói lúc đó là sai.”
Ừm… là vậy sao?
Nghe có hơi gượng ép, nhưng anh cũng không buồn phủ nhận.
Giờ tranh cãi chuyện đó chẳng có ý nghĩa gì, và không hiểu sao trong lòng anh cũng nhẹ đi đôi chút.
…Về quyết định bước ra khỏi tủ quần áo.
“Ừm… chúng ta đang hướng về khu vực phía đông nơi có hỏa hoạn sao?”
Lần này là người mẹ lên tiếng.
Có lẽ do tình huống lúc nãy quá bất thường?
Giọng cô ta rất bình tĩnh, trầm ổn, đồng thời còn mang theo một chút kiên cường.
“Lúc nãy tôi chưa kịp cảm ơn anh vì quá hỗn loạn. Thật sự cảm ơn anh đã cứu tôi và con tôi…”
Những lời đó lại khiến Sven Parab càng cảm thấy không thoải mái.
“…Tôi không làm vậy để được cảm ơn.”
Thực ra, chỉ mới lúc nãy thôi, anh đã nghiêm túc cân nhắc một chuyện.
Nếu tình huống xấu nhất xảy ra, liệu anh có nên bỏ lại người mẹ và đứa bé không?
Đó là một suy nghĩ rất thực tế, và anh vẫn chưa thể đưa ra câu trả lời chắc chắn.
Nhưng ngay cả khi còn do dự, anh cũng hiểu rõ…
Nếu khoảnh khắc đó thực sự đến, ưu tiên hàng đầu của anh sẽ là cứu Lilith Marone, dù cho việc đó có nghĩa là anh phải bỏ lại hai người kia.
“Dù vậy, tôi vẫn rất biết ơn. Thật sự cảm ơn anh.”
“……”
“Dù sao… đó không phải điều tôi muốn nói. Nếu chúng ta đang đi về hướng đông, thì sao không thử đến nhà thờ chi nhánh phía đông của Giáo Hội Leatlas?”
Đó là một đề nghị hoàn toàn bất ngờ.
“Giáo Hội Leatlas…?”
“Vâng. Chồng tôi là một mạo hiểm giả, và vì thế giới gần đây quá nguy hiểm nên anh ấy thường nói cho tôi về những nơi nên sơ tán tùy theo tình huống.”
“…Nhưng nhìn tình hình hỏa hoạn hiện tại, nhà thờ phía đông chắc đã bị lửa bao trùm rồi.”
“Không, chính vì thế mà chúng ta mới nên đến đó. Chồng tôi nói rằng chi nhánh phía đông ở Quận 7 là nơi duy nhất có một thần thuật kháng hỏa hay đại loại như vậy. Nó được tạo ra để bao phủ và bảo vệ toàn bộ tòa nhà.”
Trong giây lát, Sven Parab tự hỏi liệu cô ấy có nhầm lẫn hay không.
Ngay cả anh, một cựu Thánh Kỵ Sĩ của Giáo Hội Leatlas, cũng chưa từng nghe nói về chuyện đó.
“Cô có biết chồng mình là mạo hiểm giả cấp mấy không?”
“…Cấp 3.”
Câu trả lời đó lập tức khiến lời cô trở nên đáng tin hơn rất nhiều.
Không phải một kẻ vô danh.
Một mạo hiểm giả cấp 3 sẽ không cung cấp thông tin sai lệch cho vợ mình về nơi sơ tán.
Hơn nữa, ngay cả Thánh Kỵ Sĩ cũng không nắm rõ chi tiết của từng chi nhánh. Trừ khi là giám mục phụ trách hành chính, không ai có thể biết hết mọi thứ.
Một mạo hiểm giả lo lắng cho gia đình hẳn đã thu thập đủ loại thông tin. Điều đó khiến nguồn tin của anh ta càng đáng tin.
“Một tòa nhà có thể chịu được lửa…”
Nếu đúng là vậy, đó sẽ là nơi trú ẩn lý tưởng trong tình huống này.
“Vấn đề là chúng ta có thể đến đó an toàn không… Chúng ta có thể làm được chứ? Tôi nghe nói ông Yandel có một thứ gì đó giúp anh ấy vẫn an toàn ngay cả trong biển lửa.”
À, chắc cô ấy đang nói đến Fire Orb…
Thứ đó khá nổi tiếng.
“Nếu tôi và cô Marone phối hợp, thì có thể đưa ba người, không, bốn người chúng ta tính cả đứa bé, đến đó an toàn.”
Miễn là họ không gặp thêm kẻ địch.
Sven Parab không nói ra phần đó.
“Ôi… vậy thì tốt quá. Thật may mắn khi trong lúc thế này chúng tôi lại gặp được những người như hai vị…”
“Vâng, nhưng cho phép tôi hỏi, tại sao cô lại trốn ở đó? Việc sơ tán khỏi Quận 7 đáng lẽ đã kết thúc từ lâu rồi. Chẳng lẽ cô không sơ tán khi đó sao?”
Đột nhiên anh tò mò về câu chuyện của người mẹ.
Và đó là một câu chuyện khá bi thảm.
“Không, chúng tôi có sơ tán. Nhưng các khu khác quá đông đúc, nên những người như chúng tôi buộc phải ở lại vùng rìa gần tiền tuyến. Gần tiền tuyến đến mức mà mỗi ngày đều nghe thấy tiếng chiến đấu và tiếng người bị giết.”
“…”
“Rồi sau đó… tôi đoán có lẽ quân đội hoàng gia đã gặp phải một thất bại nặng nề, nên phía Noark đã tràn vào.”
Quân đội Noark dâng lên như thủy triều rồi rút đi như thủy triều, tiện thể cuốn theo vô số người tị nạn.
Theo lời những người bị bắt khác, họ bị đưa đi làm lá chắn sống, nhưng điều đó vẫn chưa được xác nhận.
Trước khi bị lôi ra tiền tuyến làm bia đỡ đạn, cô đã may mắn trốn thoát trong lúc hỗn loạn.
“Một quả cầu lửa khổng lồ rơi từ trên trời xuống.”
Đó là đợt phản công dữ dội của quân đội hoàng gia sau khi chịu tổn thất nặng nề.
Cuộc tấn công đó dường như hoàn toàn không quan tâm đến sự an toàn của những người tị nạn bị bắt, nhưng cô may mắn sống sót và trốn thoát trong cơn hỗn loạn.
“Tôi chắc chắn còn rất nhiều người đang trốn trong Quận 7 giống như tôi. Khi đó có ít nhất hàng ngàn người bị bắt.”
“Ra là vậy…”
Câu nói chiến tranh chỉ mang lại bi kịch lúc này anh mới thực sự thấm thía.
Ngay cả khi đang chạy, Sven Parab vẫn không khỏi nghĩ.
Chuyện gì đã xảy ra với chồng của người phụ nữ đó?
Sau một chút do dự, anh quyết định không hỏi.
Lúc này, tập trung chạy trốn quan trọng hơn việc thỏa mãn tò mò, và trên đời có những điều không cần phải hỏi cũng có thể hiểu.
Giữa chiến trường, nơi không ai có thể dám chắc mình nhất định sẽ sống sót,
Một mạo hiểm giả cấp 3 nào lại bỏ mặc vợ con mình, trừ khi anh ta không còn lựa chọn nào khác?
Vì vậy Sven Parab đã không hỏi.
Nhưng pháp sư quân đội thẳng tính Lilith Marone thì khác.
“Vậy… chuyện gì đã xảy ra với chồng cô?”
Một câu hỏi cẩn trọng.
Nhưng trái với dự đoán, giọng người mẹ vẫn rất bình thản khi trả lời.
“Tôi không biết. Khi mọi chuyện xảy ra, anh ấy đã bị kêu gọi nhập ngũ theo lệnh trưng binh. Tôi chỉ mong anh ấy được bình an…”
Lời thì thầm nhẹ nhàng ấy tràn đầy hy vọng chân thành.
Marone dịu dàng lên tiếng an ủi.
“Tôi chắc chắn chồng cô vẫn an toàn. Có lẽ anh ấy đang chạy khắp nơi, lòng như lửa đốt, để tìm cô đấy.”
Đó là một lời an ủi ấm áp và đầy thiện ý, nhưng phản ứng của người mẹ lại khiến cô không biết phải phản ứng như thế nào.
“À, tôi thà là anh ấy cứ ở yên một chỗ an toàn, còn hơn là đi khắp nơi và làm chuyện liều lĩnh.”
“…Hả?”
Lilith Marone nghiêng đầu trước câu trả lời bất ngờ.
Đôi tai gấu màu đen của người mẹ khẽ giật giật, như thể đang ngượng ngùng.
“Ừm… chồng tôi không giỏi tìm đường lắm… Tôi lo rằng anh ấy sẽ đi lạc vào nơi nguy hiểm trong lúc cố tìm kiếm chúng tôi…”
(Dịch giả-kun : nghe quen không?)