Chương 743: Giải cứu Rotmiller

Quận 7 và Thánh Địa. Tôi nên đi đâu? Thành thật mà nói, thật khó để chọn bên nào. [Tùy thuộc vào nơi anh đến, kẻ phải nằm xuống dưới bàn tay của vận mệnh sẽ thay đổi.] Nếu tôi đến Quận 7, A sẽ chết. Nếu tôi đến Thánh Địa, B sẽ chết. kyhuyenⓒom Tôi không biết chính xác họ là ai, nhưng rõ ràng cả A lẫn B đều là những đồng đội quý giá—không thể xếp ai cao hơn hay thấp hơn ai. Tuy nhiên… [Ít nhất, đó là lựa chọn tốt nhất cho anh sau này, Sư Tử của Hội Bàn Tròn.] Lão già Auril Gavis chết tiệt ấy đã đưa ra lời khuyên thông qua Sói. Ông ta nói rằng để A chết và cứu B sẽ có lợi hơn cho tôi và bảo tôi nên đến Quận 7.
kyhuyenⓒom Ông ta thậm chí còn cố giải thích bằng cách ví vận mệnh như một trò chơi bài…
kyhuyenⓒomTadadadat— Sau khi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng tôi cũng đưa ra quyết định. Mục tiêu là nơi mà ban đầu tôi vốn định đến. Tôi đã quyết định tiến về Thánh Địa. Không có lý do to tát nào cả. Tôi cũng phần nào đồng ý rằng, dù là vận mệnh bị bóp méo thì nó vẫn là vận mệnh, nhưng… ‘Như thể tôi sẽ tin ông ta làm mọi việc là vì lợi ích của tôi vậy.’ Auril Gavis không phải là kẻ tôi có thể tin tưởng. Và nếu dù đi hướng nào tôi cũng phải mất đi một người, thì tốt hơn hết là tự mình đưa ra lựa chọn. Cho dù sau này có hối hận,
kyhuyenⓒomthì ít nhất đó cũng là quyết định của chính tôi chứ không phải của bất kỳ kẻ nào khác. ‘Lão già đó vẫn chưa hiểu tôi.’ Nếu đã định cho lời khuyên kiểu đó, thì lẽ ra ông ta phải biết tôi có tính cách phản nghịch. ‘…Hay là đó chính là mục đích của ông ta?’ Ý nghĩ ấy thoáng lướt qua đầu tôi, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng không hợp lý. Ngay cả khi không có lời khuyên của ông ta, tôi vốn đã định đi đến Thánh Địa rồi. Không có lý do gì để vẽ vời cho thêm chuyện. Đủ rồi. Đừng nghĩ nữa. Càng suy nghĩ thì những ý nghĩ vô ích càng chồng chất, nên tôi gạt sạch đầu óc và chỉ tập trung chạy về phía trước. 10 phút… 20 phút… 30 phút… Sau khi chạy được một lúc— Ầm—Ầm! Ầm—! Một tiếng nổ mờ nhạt vọng lại từ phía xa, đồng thời bức tường tôi đang chạy dọc theo rung chuyển dữ dội. Chuyện quái gì đang xảy ra bên kia vậy? Tap tap tap—! Tôi tăng tốc hơn nữa và chẳng mấy chốc đã đến bức tường giáp với Thánh Địa. Cổng vẫn còn rất xa, nên tôi định tiếp tục di chuyển. Nhưng một cảnh tượng bất ngờ lọt vào mắt tôi. “…Hả?” Việc tôi nhìn thấy nó hoàn toàn là ngẫu nhiên. Dù tán cây rậm rạp che khuất phần lớn tầm nhìn trên mặt đất, xuyên qua những tán cây tươi tốt tôi vẫn có thể thấy rõ những gì xảy ra ở dưới đó. “…Rotmiller?” Người dẫn đường đầu tiên của tôi đang quỳ gối trước một gốc cây, trông thảm hại đến không chịu nổi. Tôi còn đang không hiểu chuyện gì xảy ra thì thấy một tên côn đồ cầm kiếm tiến về phía Rotmiller. Không kịp suy nghĩ, tôi dồn toàn lực đạp khỏi mép tường và nhảy xuống. Và rồi… Ầm—!!! Giống như vừa dùng kỹ năng [Leap], mặt đất rung chuyển dữ dội ngay khoảnh khắc tôi tiếp đất. Đám côn đồ vây quanh Rotmiller trợn tròn mắt vì kinh hãi. “Các ngươi đang làm cái quái gì với người dẫn đường của ta vậy?” Rotmiller nhìn tôi như thể vừa thấy ma, và tôi lập tức hiểu ra. “…Yandel?” Vậy ra A chính là Rotmiller. ***** Việc giải quyết tình hình hoàn thành nhanh hơn tôi tưởng. Mỗi lần cây búa của tôi vung xuống là một tên côn đồ bị đập nát sọ, và chỉ trong chốc lát là trận chiến đã kết thúc. À, tất nhiên hơn nửa bọn chúng đã bỏ chạy tán loạn như gián, nhưng dù sao thì kết thúc vẫn là kết thúc. “Ổn chứ, Rotmiller?” À… “Có vẻ là không rồi.” Rotmiller vẫn còn ngơ ngác, nhưng khi tôi đổ thuốc chữa thương lên vết thương của anh ấy thì anh ấy đã hoàn hồn lại. Chiiiiiiik—! “Gaaaaah!!” Chỉ với một lọ thuốc, Rotmiller đã lấy lại được sức sống của mình như một con cá vừa được thả xuống nước. “Kh—kh! Ưghhh!” …Dù sức sống đó có hơi mãnh liệt. Phải mất một lúc anh ấy mới bình tĩnh lại để nói chuyện. “Yandel…” “Xem ra anh đã quay lại với chúng tôi rồi.” “…Nhờ có anh mà tôi mới sống sót.” “Cơ thể anh sao rồi? Tôi vẫn còn nhiều thuốc lắm.” “…Không sao. Tôi đã hồi phục lại rồi.” Vậy là được. “Nhân tiện, Yandel, sao anh lại ở đây…?” À, chuyện đó à? Tôi hiểu anh ấy tò mò, nhưng giải thích ra thì dài dòng quá. “Để chuyện của tôi sau này rồi hãy nói. Trước hết nói cho tôi biết tình hình hiện tại đi.” “À…” Có lẽ Rotmiller cũng nhận ra bây giờ không phải lúc thỏa mãn tò mò. Anh ấy báo cáo ngắn gọn, rõ ràng, giống hệt như anh chàng trinh sát năm xưa. Tóm lại: “Bọn Noark đã hủy bỏ kết giới trước rồi xâm nhập. Chênh lệch quân số quá lớn nên chúng tôi rút lui. Trong lúc đó, lực lượng tinh nhuệ lợi dụng việc chiến trường bị kéo dãn để lén xâm nhập và tìm cách ám sát chỉ huy phe Noark.” “Nhưng tôi không biết kế hoạch thành công hay thất bại. Chúng ta phải nhanh chóng chi viện cho họ…” Nghe vậy, tôi lập tức cõng Rotmiller lên lưng. “…Hả?” Rotmiller có vẻ không hiểu tại sao tôi lại làm thế. “Tại sao anh… hãy để tôi lại đi. Mang tôi theo chỉ làm vướng chân anh thôi.” Thật ra anh ấy nói không sai. Anh ấy thì vẫn dậm chân tại chỗ, nhưng tôi thì đã mạnh hơn rất nhiều so với thời chúng tôi còn ở cùng tiểu đội Halfling. Anh ấy sẽ chỉ cản trở. Nhưng dù vậy… “Anh là người dẫn đường của tôi mà, đúng không?” Tôi không thể yên tâm nếu bỏ anh ấy lại một mình. Tôi thậm chí không chắc cứu anh ấy một lần đã đủ chưa, vậy nên… “Anh phải là người chỉ đường cho tôi chứ.” Tôi nói bằng giọng nửa đùa, và Rotmiller sững lại một lúc, rồi bật cười khe khẽ. “…Anh đúng là chẳng thay đổi chút nào cả.” “Người thay đổi nhiều thường chết sớm. Con tôi thì đã quyết định mình sẽ sống thật lâu.” “…Tôi không biết kế hoạch của họ đã diễn biến ra sao, nhưng trước mắt chúng ta cứ tiến về cổng đã.” Cõng Rotmiller trên lưng, tôi lao nhanh về phía cổng thành. Dĩ nhiên trên đường đi, bọn Noark xuất hiện khắp nơi. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng sẽ cản đường tôi. Thud—! Thud—! Đám lính lẽ ra phải chặn địch, nhưng khi thấy tôi lao tới như một chiếc xe tăng, lập tức lăn sang hai bên, vội vã mở đường. Nhờ sự tử tế vô hạn của chúng trước sức mạnh tuyệt đối, chẳng mấy chốc tôi đã băng qua lối rừng và đến trước cổng thành, nơi đầy rẫy dấu vết chiến đấu. ‘…Nhiều người chết quá.’ Khu vực trước cổng chất đầy thi thể. Rất nhiều trong số đó là binh lính của Noark, nhưng số người của phe tôi cũng không kém. Phần lớn là các chiến binh Barbarian. Crunch. Giữa vô số xác chết, tôi thấy những gương mặt quen thuộc từ khoản thời gian bản thân thường xuyên hoạt động ở thánh địa. Người mua nhà đầu tiên khi khu dân cư mở bán. Kẻ than phiền bộ trang bị dành cho những Barbarian vừa trưởng thành quá xa xỉ so với thời của anh ta và đòi tôi một bộ, để rồi cuối cùng bị tôi đấm cho một phát. Và người có con trai, từng nhờ tôi đặt tên để thằng bé có thể lớn lên mạnh mẽ. Crack. Nhìn thấy họ, tôi vô thức nghiến chặt hàm răng. Ánh mắt tôi vẫn liên tục quan sát xung quanh. “…!” “…Ư—!” Không hiểu vì sao, mỗi khi ánh mắt chạm nhau, binh lính của Noark đều quay đi hoặc lùi lại. ‘Không quan trọng. Bỏ qua.’ Chỉ có hai điều tôi cần để tâm hiện tại. Nơi lẽ ra phải là cổng thành, phần tường đó đã hoàn toàn sụp đổ, đống đổ nát chặn kín con đường duy nhất giữa Thánh Địa và Quận 7. Và… “Này, đó chẳng phải là Yandel sao?” “Hả? Mister? Là Mister đó! Misteeeeer—!!” Không hiểu sao, các đồng đội của tôi lại là những người đang thò đầu nhìn xuống từ trên tường thành. Vừa chạm mắt họ, tôi bắt đầu đếm. Aynar, Versil, Misha, Erwin, James Carla… Ngoại trừ Amelia, Auyen, Parab và Marone, tất cả những người còn lại đều an toàn— “Misteeeeeeer—!!” Ngay lúc đó, Erwin nhảy thẳng từ trên tường cao xuống, bổ nhào về phía tôi. Với chỉ số thể chất của cô ấy, độ cao đó chẳng gây thương tích, nhưng theo phản xạ tôi vẫn đỡ lấy cô. “Anh đi đâu vậy!! Em lo cho anh muốn chết!!” “Tôi sẽ giải thích mọi chuyện sau. Trước hết hãy nói cho tôi biết tình hình hiện tại đã.” “À…” Xung quanh đầy những tên lính của Noark, nhưng lại là môi trường khá an toàn để nói chuyện. Có lẽ vì danh tiếng của tôi, chúng chỉ dám giữ khoảng cách mà không dám lại gần. “Theo Rotmiller nói, các cô đã tấn công thẳng vào trụ sở chỉ huy Noark. Các cô có thành công không?” “À… cái đó… Thất bại rồi.” Dù Erwin gọi đó là một thất bại, nhưng nghe kỹ thì thu hoạch của họ còn lớn hơn cả thành công. Họ không tiêu diệt được bộ chỉ huy, nhưng đã dụ lực lượng tinh nhuệ Noark ra ngoài tường thành rồi cho nổ sập cổng thành. “Giờ bọn em đã kiểm soát tường thành và chặn không cho viện binh vào Thánh Địa!” Hmm… Thảo nào họ ở trên đó. Nếu tôi không gặp Rotmiller, chắc tôi cũng đã hội quân với họ trên tường rồi. “Dù sao thì về biểu hiện của Gowland—” Có lẽ vì đã lâu không gặp, Erwin nói chuyện vui vẻ đến mức chủ đề về chiến tranh cũng nghe như một câu chuyện nhà. Nhìn cô ấy nói một lúc, tôi mỉm cười và cắt ngang cô ấy. “Thế là đủ rồi. Chúng ta chuyển qua bước tiếp theo thôi.” “Hả?” Hả cái gì. Chỉ cần giữ được tường thành, kẻ địch sẽ không thể đưa thêm quân vào Thánh Địa. Điều đó có nghĩa là toàn bộ quân địch bên trong đã bị cắt khỏi chủ lực. Vậy chỉ còn một việc phải làm. “Giờ thì quét sạch bọn chúng thôi, đúng không?” “…À! Anh thông minh thật đó!” Tôi đã quen với những lời khen ngợi vô tội vạ của Erwin, nên chỉ bỏ nó ngoài tai và quan sát lại chiến trường. Có lẽ nghe thấy cổng thành sụp, hoặc vì tôi gây chú ý quá lớn, ngày càng nhiều binh lính Noark tụ tập trước khoảng trống trước cổng. Một… hai… ba… bốn… Không đếm xuể. Nếu tôi phải đập từng tên một bằng búa thì sẽ tốn cả ngày mất. Vậy nên… “Erwin, chuẩn bị.” “…Sao cơ?” “Đã lâu rồi nhỉ. Cái đó.” “À, ra là anh muốn cái đó sao?” Không cần tôi nói tên, Erwin đã lập tức hiểu ý tôi và kích hoạt kỹ năng. 「Erwin Fornaci di Tercia đã thi triển [Spiritualization].」 Tôi thậm chí còn không cần phải nói mình muốn nguyên tố nào. 「Tinh linh Gió đã kết hợp với cơ thể nhân vật.」 「Mọi sát thương vật lý nhận vào đều được tăng khả năng né tránh.」 「Sát thương phép nhận vào tăng gấp đôi.」 「Tăng mạnh sát thương đâm và chém.」 「Chỉ số Nhanh Nhẹn tăng mạnh.」 Không có gì thích hợp hơn để càn quét kẻ địch. 「Tầm đánh của mọi đòn tấn công tăng lên gấp ba.」 「Nhân vật đã sử dụng [Swing].」 Kwaaaaaaaaaaang—!!! Dưới cú vung của tôi, Demon Crusher phóng lớn và tạo ra một khoảng không rộng rãi giữa đội hình kẻ thù. Một tiếng nổ thỏa mãn vang khắp chiến trường, nhưng trong đầu tôi vẫn còn rối bời. “C—Chạy đi…!” “L—Làm sao mà chúng ta có thể chiến đấu với thứ đó chứ…!” A là Rotmiller. Và A đã sống sót vì tôi chọn Thánh Địa. Vậy thì… Kwaaaaaaaaaaang—!!! Rốt cuộc, B là ai?
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị