Chương 828: Chương 828 : Thân ai nấy lo (5)

Ban đầu, tôi không nghĩ chuyện này nghiêm trọng đến vậy. Dù sao thì, những khu vực bị bao phủ bởi bóng tối dày đặc cũng xuất hiện rải rác khắp Mê Cung. Dù chưa thể xác định mình đang ở bản đồ nào vì thiếu đặc điểm nhận dạng, tôi nghĩ chỉ cần thăm dò một chút là sẽ biết. Nhưng rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? ‘Tôi không biết gì cả.’ Dù đã di chuyển khá xa khỏi điểm xuất phát, tôi vẫn không có manh mối nào. Không có quái vật để làm dấu hiệu, và địa hình cũng chẳng khác gì lúc ban đầu. ⓚyhuyenⓒomTất nhiên, ngay cả khi có quái vật xuất hiện, tôi cũng không thể chỉ dựa vào chúng để kết luận, bởi lẽ tôi không thể biết chúng là những con bị cuốn vào sự kiện sụp đổ hay vốn dĩ thuộc về nơi này. Cộp, cộp. Trong lúc chậm rãi di chuyển và thăm dò, tôi thật sự bắt đầu cảm thấy bối rối. Mỉa mai thay, đến mức này thì việc không có đặc điểm nhận dạng lại trở thành một “đặc điểm” nhận dạng. ‘Địa hình chỉ toàn đất kéo dài vô tận...’ Có đến vài ứng cử viên thỏa mãn đặc điểm này, nên tôi vẫn chưa thể chắc chắn. Tuy nhiên, có một điều tôi có thể khẳng định: khả năng đây là bản đồ tầng thấp là cực kỳ thấp. ‘Các khu vực dưới Tầng Bảy tôi gần như đều đã khám phá hết. Không đời nào tôi không nhận ra một khu vực mà mình đã từng đi qua.’
ⓚyhuyenⓒom Hah, rốt cuộc đây là cái nơi quái quỷ nào?
ⓚyhuyenⓒomKhi tôi vừa đi vừa cau mày suy nghĩ, pháp sư đặc biệt lên tiếng. “Ừm... Dù đây là đâu đi nữa thì có vẻ cũng không có gì nguy hiểm xung quanh, vậy chẳng phải nghỉ ngơi tại chỗ sẽ tốt hơn sao?” Thoạt nhìn thì đó là một đề xuất hợp lý. Nhưng chúng tôi là thám hiểm giả. Chúng tôi mạnh lên bằng cách săn quái và khám phá. Nhìn lại giai đoạn trống trước đó, nếu chúng tôi không thám hiểm Rừng Cháy và nâng cấp Fire Orb, thì khi gặp Crimson Dragon đã rắc rối lớn rồi. ‘Mà dù không có chuyện đó, tôi cũng sẽ đi khắp nơi do tò mò.’ Thành thật mà nói, sự tò mò của một game thủ trong tôi đã bị kích thích. Đây rốt cuộc là nơi nào? Giống như những người sống sót tôi gặp ở Rừng Cháy, liệu nơi này có phải là một phần bí ẩn nào đó của Mê Cung mà tôi chưa biết không? Dĩ nhiên, tôi sẽ không dùng lý do này. “Chúng ta sẽ không đứng yên tại chỗ và đánh mất quyền chủ động của mình. Hơn nữa, có thể có những người sống sót khác cũng đang chờ hết thời gian ổn định ở đây giống chúng ta.”
ⓚyhuyenⓒom Khi tôi đưa ra lý do hợp lý này, mọi người đều gật đầu và im lặng. Nhưng có lẽ vì đi mãi trong vùng đất trống cũng hơi nhàm chán, pháp sư đặc biệt lại mở ra chủ đề mới. “Nhân tiện, mọi người không thắc mắc sao?” “Chuyện gì?” “Hiện tượng sụp đổ không gian. Không phải nó có gì đó rất kỳ lạ sao? Chẳng lẽ không có ai nhận ra?” “Đừng vòng vo nữa.” Giọng nói mang theo sự bực bội của tôi khiến anh ta có vẻ sợ và không úp mở nữa. “Hiện tượng sụp đổ chiều không gian... Trong lúc quá trình sụp đổ diễn ra, xung quanh chúng ta sẽ xuất hiện những bức tường vô hình, và khi vượt qua nó thì sẽ bị chuyển đến một khu vực hoàn toàn khác. Để tiện, tôi sẽ gọi nó là ‘tường không gian’—” “Hiểu rồi, nói nhanh đi.” “Khụ, lý do lớn nhất mà chúng ta có thể liên tục di chuyển để tránh bị quái vật bao vây là vì lũ quái vật không thể bước qua những bức tường đó để đuổi theo chúng ta.” “Vậy thì sao?” “Nhưng tiêu chuẩn đó không phải đang tồn tại những trường hợp ngoại lệ sao? Khi sự sụp đổ xảy ra và địa hình thay đổi, những con quái ở gần chúng ta rõ ràng cũng bị kéo sang một khu vực mới cùng chúng ta, vậy thì tại sao chúng lại không thể vượt qua tường không gian?” “Hmm......” Nhận xét này có giá trị hơn tôi tưởng. Tôi vốn định gõ đầu hắn nếu hắn nói linh tinh. “Quả thật, nghĩ kỹ thì đúng là rất kỳ lạ.” Trong game tôi chỉ chấp nhận nó như một thiết lập của trò chơi, còn trong hiện thực thì lại quá vội vàng mà không có đủ tinh lực để suy nghĩ sâu. Nhưng tên này, với tư cách là pháp sư, lại nhìn theo hướng khác. “Học phái Sperys của chúng tôi nghiên cứu các hiện tượng vật lý của Mê Cung, bao gồm cả ma pháp ‘không gian’, bởi vì bản thân Mê Cung, về mặt cấu trúc, trông giống như một ma pháp không gian khổng lồ—” “Nói ngắn gọn thôi.” “Có lẽ mục tiêu của hiện tượng này thực chất là các nhà thám hiểm... chính xác hơn mà nói là những sinh vật không đến từ chiều không gian này.” “Giống như chúng ta sao?” “Đúng vậy. Nếu giả thuyết của tôi là đúng, trái với suy nghĩ phổ biến, không phải toàn bộ không gian trong Mê Cung đang sụp đổ, mà chỉ có không gian xung quanh chúng ta mới bị tác động. Như thể Mê Cung đang cố đẩy những kẻ xâm nhập là chúng ta ra ngoài.” Đó chỉ là giả thuyết chưa được chứng minh, nhưng câu cuối cùng khiến tôi chú ý. Mê Cung đang cố đẩy kẻ xâm nhập...... Hình như Arta cũng từng ám chỉ điều tương tự. “Vậy lũ quái bị kéo theo chúng ta chỉ là vì chúng ở gần?” “Đúng vậy!” Pháp sư gật đầu đầy đắc ý khi nhìn thấy nữ linh mục đã hưởng ứng chủ đề mà mình nêu ra. Nhưng giọng cô lại mang đầy nghi ngờ. “Vậy thì anh giải thích như thế nào về việc ma pháp của anh có thể đẩy quái vượt qua tường không gian?” “...À! Tôi cũng đã nghĩ về điều đó rồi, tôi giả định rằng ma pháp do tôi tại ra cũng bị không gian này đánh dấu là kẻ ngoại lai! Ví dụ nếu tôi ném một quả cầu lửa vào tường không gian thì nó cũng sẽ bị dịch chuyển đi, đúng không? Tương tự thôi. Vì chính ‘ma pháp không gian’ tôi thi triển cũng bị ảnh hưởng bởi tường đó, nên con quái vật là mục tiêu của ma pháp cũng chịu kết quả tương tự.” “......” Nữ linh mục nhíu mày có vẻ chưa hiểu rõ. Nhưng với kiến thức của một tư tế, cô cũng không thể phản biện pháp sư về mặt lý thuyết. “Nhưng nếu sự thật là như vậy, chẳng phải người ta đã nghiên cứu và công bố nó từ lâu rồi sao?” “Khụ...! Hiện tượng này chỉ có thể được quan sát bởi những người đã trực tiếp trải nghiệm sự sụp đổ! Nhưng có bao nhiêu pháp sư có thể sống sót qua nó chứ?” “Không phải là có không ít sao?” “Phần lớn các pháp sư tham gia việc thám hiểm đều đã bỏ bê công việc nghiên cứu. Những kẻ chỉ quan tâm làm sao để lửa của mình to hơn và bắn nhanh hơn làm sao có thể nhận ra sự kỳ quặc trong hiện tượng này?” Pháp sư đặc biệt đang tràn đầy phấn chấn về phát hiện mới của mình và đang kết luận mọi chuyện theo hướng có lợi cho mình, nhưng tôi không nghĩ vậy. ‘Gia đình Hoàng gia chắc chắn đã nhúng tay vào chuyện này.’ Hợp lý thôi. Chính hoàng gia là những người đứng sau các hiện tượng sụp đổ không gian. Những kẻ sử dụng hiện tượng này như một công cụ để làm chậm tốc độ phát triển của mỗi thế hệ mạo hiểm giả sẽ rộng lượng cho phép tổ chức những cuộc nghiên cứu học thuật về hiện tượng này sao? Tôi không nghĩ vậy. Và theo nghĩa đó thì...... “Haha, khi trở về thành phố, tôi sẽ bắt đầu nghiên cứu về chủ đề này! Khi tôi công bố luận văn của mình, cả giới học thuật đều sẽ chấn động!” Tuổi thọ của tên pháp sư này có lẽ sẽ không dài đâu. Dù có sống sót trở về, trước khi hoàn thành luận văn, chắc sẽ có “những người đáng sợ” đến hỏi thăm hắn ta—. Sụp. Bất thình lình, mặt đất nơi bàn chân tôi vừa bước lên đột nhiên lún xuống như dẫm vào bùn. “Huh......?” Không rõ là gì, nhưng bản năng mách bảo tôi có điều không ổn. 「Bạn đã bước vào phạm vi của [Saturnus].」 「Kháng Đất của bạn giảm dựa theo khoảng cách với người thi triển.」 「 Bạn bị Cố Định.」 Ngay sau đó, cảm giác khó chịu như có thứ gì đó dưới đất đang nắm lấy cổ chân tôi và kéo xuống khiến tôi cuối cùng cũng nhận ra nơi này là đâu. Cổ thạch Thảo nguyên của Tinh Mộ ở Tầng Chín. Chính xác hơn là khu vực ẩn có thể vào qua Cổng Linh Hồn đặt tại đó. The Eternal Hole - Hố Vĩnh Hằng, và cũng là nơi xuất hiện của quái vật cấp 1 Primordial Spirit - Linh thể Nguyên sơ. ‘...Mình đã rơi vào một nơi còn rắc rối hơn tưởng tượng.’ Dù khó chấp nhận, nhưng biết làm sao được? “Mọi người, cảnh giác!” Chúng tôi chỉ còn cách thử mà thôi. ***** Chỉ trong chốc lát, tất cả mọi người đều bị ảnh hưởng bởi kỹ năng [Saturnus]. (Dịch giả-kun : tên của một vị thần trong thần thoại Hy Lạp, cũng có nghĩa là sao Thổ.) “C-Chân tôi......!” “Cái gì thế này......! Giống như có ai đó đang kéo tôi......!” Chân tôi, bị dính hiệu ứng ‘Cố Định’, dán chặt xuống đất không thể nhúc nhích. Và không chỉ có vậy. “Mặt đất! Mặt đất đang di chuyển!” [Saturnus] là một kỹ năng khống chế khiến các mục tiêu trong phạm vi bị ‘Cố Định’, đồng thời từ từ kéo họ về trung tâm. Không cần nói cũng biết, ở trung tâm, Linh thể Nguyên sơ đang há miệng chờ sẵn để nuốt chửng chúng tôi. “Ngài Tử tước......!” “C-Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Mọi người đều cảm nhận được mức độ nghiêm trọng của tình huống, nhưng lại không biết phải làm như thế nào. Tuy nhiên, thay vì giải thích, tôi ưu tiên kiểm tra một việc trước. “Elvain Cutter! Hiện tại anh cần bao lâu để thi triển ma pháp [Mass Teleporation]?” “Còn tùy vào khoảng cách! Tôi cần phải biết chúng ta cần đi xa bao nhiêu—.” Hmm, theo thông tin kỹ năng, [Saturnus] có bán kính 1 km. Trong bán kính này, chúng tôi sẽ bị kéo về trung tâm theo quỹ đạo xoắn ốc như vệ tinh bị hút bởi trọng lực của hành tinh. “1 km... Không, để cho chắc thì 1,5 km.” “Ồ, ngắn hơn tôi tưởng. Với khoảng cách đó—” “À, anh sẽ không thể vẽ ma pháp trận trên mặt đất đâu!” “Cái gì? Nếu tôi phải vẽ trong không trung thì sẽ mất thêm thời gian!” “Cho tôi một con số. Chính xác thì anh cần bao nhiêu phút?” “10 phút! Tôi cần 10 phút!” “10 phút?” “Ngay cả những pháp sư cấp hai cũng không thể làm nhanh hơn được nữa!” Pháp sư đặc biệt tưởng tôi không hài lòng, nhưng thực ra hoàn toàn ngược lại. Thời gian 10 phút ngắn hơn dự kiến của tôi rất nhiều. ‘Là vì đây là chuyên môn của hắn sao?’ Nếu là Raven thì cô ấy sẽ phải mất 20–30 phút. Kỳ lạ là càng hiểu về anh ta, tôi càng thấy năng lực của anh ta rất ấn tượng. “Được rồi, bắt đầu ngay đi.” Ngay khi tôi ra lệnh, thay vì trả lời, anh ta nhắm mắt lại, môi mấp máy như đang tính toán. Những người khác, nhận ra vai trò quan trọng của anh ta, đều hạ giọng để không làm phiền. “Ừm... rốt cuộc tình hình là thế nào?” Hah, hy vọng là họ sẽ không hoảng loạn… Vì cũng không thể làm gì cho đến khi ma pháp hoàn thành, tôi nói hết những gì mình biết. Rằng có Linh Thể Nguyên Sơ ở gần. Rằng đó là quái vật cấp 1 ở Tầng Chín, và một khi đã bước vào lãnh địa của nó thì tuyệt đối không thể thoát ra bằng phương pháp thông thường. “...Nếu không kịp thi triển ma pháp thì sao?” Đạo tặc hỏi một cách thận trọng sau khi nghe xong. Tôi trả lời thẳng. “Thì chúng ta sẽ phải đối mặt với Linh Thể Nguyên Sơ đang chờ ở trung tâm.” “Một con quái vật cấp 1?” “Sợ rồi à?” “Đúng vậy, nhưng tôi không có ý định chết ở đây. Hãy nói thêm về sinh vật đó đi. Ít nhất thì chúng tôi phải biết mình cần làm gì nếu đối mặt với nó.” “Ồ, tâm lý của anh vững vàng hơn tôi nghĩ đấy.” Hài lòng với thái độ của anh ta, tôi giải thích chi tiết về Linh Thể Nguyên Sơ. Nhưng sau khi nghe xong, anh ta chỉ càng chán nản hơn. “Thể loại quái vật nực cười nào lại có thể miễn dịch với tấn công vật lý chứ...” Quái vật cấp 1 đều như vậy cả. Chỉ riêng hiệu ứng [Saturnus] thôi đã cực kỳ khó đối phó rồi. Phạm vi tận 1 km, lại còn kèm hiệu ứng Cố Định không nói lý nữa chứ. “Đừng quá lo lắng. Chỉ cần ma pháp kích hoạt kịp thời thì sẽ không có vấn đề lớn.” “Vậy mạng sống của chúng ta phụ thuộc vào anh ta…” Tất cả ánh mắt đều hướng về pháp sư đặc biệt, nhưng anh ta quá tập trung vào việc hoàn thành ma pháp nên không hề nhận ra. Và theo thời gian trôi qua. “Chúng ta đang lún ngày càng sâu.” Ban đầu đất chỉ bao phủ đến mắt cá chân, nhưng giờ nó đã dâng lên tới đùi, đồng thời tốc độ chuyển động của mặt đất cũng nhanh hơn nhiều. Nhìn từ xa, nó giống như một xoáy nước được làm từ bùn và đá đang cuộn trào dữ dội. “Mọi người cẩn thận, đừng ngã. Nếu ngã thì ngay cả tôi cũng không cứu được đâu.” “Tôi hiểu rồi. Mà nhân tiện, ngài Cutter đúng là đáng nể. Ngay cả trong tình huống này mà anh ấy vẫn có thể tập trung đến vậy.” “Tôi không thể phủ nhận điều đó.... Dù tính cách của anh ta có vấn đề, nhưng năng lực thì đúng là không có gì để chê trách.” Ngay khi mọi người bắt đầu nhìn pháp sư đặc biệt với ánh mắt khác đi— “...C-Có ai không!? Có ai ở đó không?!” Một giọng nói xa lạ vang lên từ trong bóng tối. ***** Đó là một giọng nói chứa đầy tuyệt vọng. Và điều bất ngờ là không chỉ có một người. “Anh đang nói gì vậy? Anh đang bị ảo giác sao?” “Không, tôi chắc chắn vừa nghe thấy tiếng ai đó!” “Chắc anh nghe nhầm thôi? Làm gì có ai ở cái nơi quái quỷ này chứ? Đừng nói nhảm nữa, mau nghĩ cách thoát thân đi.” Dựa vào giọng nói, ít nhất có ba người. “AI ĐÓ?!” Khi tôi hét lớn, từ phía họ vang lên những âm thanh giật mình. “Th-Thật sự có người!” “Đợi một chút!” Sau khi chờ một lát theo lời họ, một ngọn lửa đỏ rực bay ra từ trong bóng tối, chiếu sáng xung quanh. Dựa vào hiệu ứng, ánh sáng này không đến từ ma pháp, có lẽ đó là một tinh linh hay một kỹ năng Tinh chất nào đó. Dù sao thì— Whooooong-! Khi tầm nhìn mở rộng, ở khoảng cách 20 mét, tôi nhìn thấy sáu nhà thám hiểm đang bị cuốn theo dòng bùn giống hệt chúng tôi. Rõ ràng họ không ở gần chúng tôi ngay từ đầu. Chẳng lẽ quỹ đạo của chúng tôi tình cờ giao nhau? “Có vẻ đây không phải là một tình huống phù hợp lắm, nhưng hãy giới thiệu với nhau trước nhé! Rất vui được gặp các anh! Chúng tôi là những người sống sót từ Clan Illuma! Còn các anh là ai?” “Tôi là Bjorn, con trai của Yandel!” “...Tử tước Yandel? À! Không ngạc nhiên khi anh to lớn như vậy! Vậy những người bên cạnh anh chính là thành viên của Clan Anabada sao?” “Do tình huống bất ngờ, tôi đã bị tách ra một mình. Đây là những người tôi mới gặp gần đây.” “À... ra vậy! Thật đáng tiếc! Nhưng anh có biết chuyện gì đang xảy ra không?” “Các anh biết được đến đâu rồi?” “Chúng tôi không biết gì cả! Ngay từ đầu chúng tôi thậm chí còn không biết đây là đâu! Khi đang thăm dò thì đột nhiên chân bị dính chặt khiến chúng tôi không di chuyển được!” Chuyển này cũng dễ hiểu. Thông tin về Tầng Chín vốn đã rất ít, huống chi là về Hố Vĩnh Hằng, một khu vực ẩn nằm sâu bên trong Tầng Chín. “3 phút.” Còn 3 phút nữa là hết 10 phút mà pháp sư đặc biệt đã yêu cầu. Việc đó cũng đồng nghĩa là ma pháp anh ta đang chuẩn bị sẽ hoàn thành và chúng tôi sẽ rời khỏi nơi này bằng phép dịch chuyển. Nhưng vì số người ban đầu đã được tính toán, nếu muốn thêm 6 người nữa thì sẽ cần thêm thời gian. “Gì cơ? Nói to lên! Tôi không nghe rõ—.” “Tôi cho các anh 3 phút!!” “Ý anh là sao?” Còn là sao nữa? “Hãy thuyết phục tôi trong thời gian đó!” Nếu đến mức này mà còn không hiểu nữa thì bọn họ đã rớt vòng phỏng vấn đầu tiên. “Các anh giỏi cái gì?” Nếuuốn sống, họ phải chứng minh giá trị của mình.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị