Chương 569: Thông báo từ GM

Thời gian trò chuyện riêng với Trưởng làng vẫn còn tiếp tục một lúc sau đó. Tôi cố hỏi về những điều mà mình còn chưa biết liên quan đến tầng này, và cả cách để kích hoạt bia đá của cánh cổng không gian. Tuy nhiên, Trưởng làng lại luôn trả lời tôi bằng những lời mơ hồ, né tránh. “Rồi đến lúc thích hợp, anh sẽ tự nhiên hiểu thôi. Sao phải lo trước làm gì? Dù gì thì một ngày nào đó, anh cũng sẽ rời khỏi nơi đây và quay lại thành phố kia mà.” “Sao ông không nói thẳng cho tôi biết? Nếu—” кyhuyenⓒom“Không phải tôi muốn giấu diếm. Chỉ là tôi đang cân nhắc xem những gì nên nói và không nên nói những gì thôi. Tất cả là vì lợi ích của anh.” “... Lợi ích của tôi?” “Tầng này vẫn còn ẩn chứa nhiều thứ tôi chưa khám phá và cũng không có gì đảm bảo rằng tôi đã tìm ra câu trả lời chính xác. Nếu tôi nói trước điều gì đó, có thể vô tình sẽ khiến anh bỏ lỡ cơ hội tìm ra chúng. Vì vậy, tôi muốn anh tự tìm ra mọi thứ hơn .” Một kiểu dạy dỗ kiểu "thả con xuống vực" như sư tử ư? Nếu là vậy thì tôi lại càng không thể hiểu nổi. Bởi lẽ giữa tôi và Trưởng làng, hoàn toàn không có mối quan hệ nào đủ gần gũi để ông ta nghĩ đến chuyện giúp đỡ tôi như một trưởng bối.
кyhuyenⓒom Thật khó để tin rằng ông ta thật lòng muốn giúp tôi.
кyhuyenⓒomNhưng… “Haha, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt như thế.” Trưởng làng lại nở nụ cười cứng đơ như mọi lần và nói với giọng điệu như thể đang an ủi một đứa trẻ đang hờn dỗi: “Sau những chuyện đã xảy ra thì chẳng phải anh với tôi đang ở trên cùng một chiếc thuyền sao? Chắc anh cũng từng nghĩ đến chuyện ‘mình sẽ được lợi gì từ ông ta sau này’, đúng không?” “Chà… cũng không hẳn là chưa từng nghĩ.” “Tôi cũng vậy. Khi đồng minh của tôi mạnh hơn, những gì tôi có thể làm cũng sẽ nhiều hơn.” Ông ta rất biết cách nói những lời dễ nghe. “Thế nên, để tôi suy nghĩ thêm chút nữa rồi sẽ nói cho anh biết. Dù gì thì tôi cũng chưa rời đi ngay đâu, đúng chứ?” Dù không mấy hài lòng với câu trả lời ấy, tôi cũng chỉ khẽ gật đầu. Dẫu có cố chấp hỏi thêm, thì tôi cũng chẳng thay đổi được gì. Tốt hơn hết là nên tranh thủ thời gian này để nói chuyện gì đó thực tế hơn.
кyhuyenⓒom “Vậy ông định làm gì tiếp theo?” Một câu hỏi tưởng chừng lặp lại, nhưng lần này khác trước. Trước đó là câu hỏi về cá nhân Trưởng làng và tôi, còn bây giờ, là về tương lai của toàn bộ đoàn thám hiểm. “Ông có định ở lại hòn đảo này không?” Kế hoạch sau cùng cho cuộc thám hiểm này là gì? Trưởng làng đáp lại ngay, như thể đã nghĩ sẵn từ lâu: “Có lẽ chúng ta sẽ ở lại hòn đảo này trong vài ngày. Dù sao, chúng ta vẫn chưa chính thức phát hiện ra cánh cổng dịch chuyển, đúng không? Trước hết phải tìm thấy nó, rồi để các pháp sư có thời gian nghiên cứu nó đã. ” “Bởi vì đó là việc mà Jerome St. Red sẽ làm?” “Ừ, tôi nghĩ thế.” “Thế… sau đó thì sao?” “Tôi vẫn chưa đưa ra quyết định. Hãy cho tôi thời gian đến ngày mai để suy nghĩ rồi sẽ nói với anh.” “…Hiểu rồi.” Vậy là cuộc gặp riêng hôm nay kết thúc. Tôi quay trở lại nơi các đồng đội của mình đang tập trung. Trong lúc đang tìm cách giết thời gian, tôi nhận được chỉ thị từ phó chỉ huy: Mỗi nhóm được phép tự do đi lại trong làng, tìm kiếm bất cứ điều gì khả nghi. “Thực chất đây là lệnh nghỉ ngơi đấy. Tìm một chỗ nào yên tĩnh nghỉ chút đi.” Dưới sự chỉ đạo của tôi, Đội 4 tìm một ngôi nhà trống rồi bắt đầu mò cá. (Dịch giả-kun : thực sự là từ đó luôn, không phải t chế.) Nhưng có vẻ kiểu "nghỉ phép" kiểu này không làm ai thoải mái. “Bọn tôi sẽ đi dạo một chút rồi quay lại. Ở yên thế này thì tiếc quá…” “Các anh không muốn nghỉ ngơi à?” “Không hẳn… nhưng biết đâu còn thứ gì đó giấu kỹ mà những người khác không tìm thấy.” Vừa dứt lời, Armin liền dẫn đoàn thám hiểm của mình đi tìm kiếm quanh làng. Thủ lĩnh Clan Hex – Wight Hex – cũng làm điều tương tự. “…Nếu tìm được gì thì chẳng phải sẽ được công nhận là lập công lớn sao?” Khác với Armin – người thực tâm muốn khám phá – thì mục tiêu của Clan Hex có vẻ là tro tàn còn sót lại. Nhưng, chuyện đó chẳng liên quan gì tới tôi. Dù sao thì, tới lúc thích hợp, tin tức rằng đã phát hiện được hang động chứa bia đá kích hoạt cổng dịch chuyển sẽ lan ra, và lúc đó tôi chỉ cần lén xuất hiện vài lần là xong việc. ‘Mà nghĩ sao, cuối cùng chỉ còn mỗi nhóm mình ở lại.’ Cả Clan Hex lẫn Đoàn thám hiểm Armin đều đã rời đi. Giờ chỉ còn Clan Anavada lặng lẽ đấu luyện. “Á! Đừng nhìn em!” Đang ngồi nhìn quanh thì ánh mắt tôi vô tình chạm phải Erwin, khiến cô ấy hoảng hốt quay mặt đi rồi co rúm lại chạy vào góc. Cô ấy vẫn vậy. Tôi thở dài trong lòng, thì Versil đến gần, lên tiếng: “Đừng lo. Tôi có loại dược thảo giúp mọc tóc nhanh. Về thành tôi sẽ điều chế cho cô ấy.” “Ồ, cảm ơn trời là có thứ đó thật à.” “Wow… khẩu vị của anh mạnh thật đấy.” “…Hả?” Tôi nhíu mày, không hiểu sao tự dưng cô ấy lại chuyển sang đề tài khẩu vị. Versil né ánh mắt tôi rồi lẩm bẩm: “Thật lòng thì… tôi nghĩ Tersia trông vẫn rất tuyệt vời với mái tóc ngắn mà…” Tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng cứ mỗi lần tôi nhìn sang là cô ấy lại như vậy. Tôi nghĩ rằng nếu giờ mình nói gì đi nữa, thì tất cả cũng chỉ như những lời an ủi sáo rỗng, thế nên tôi mới chọn im lặng. ‘Dù sao thì… chúng tôi sẽ phải ở lại đây thêm một thời gian nữa. Hy vọng thời gian có thể giải quyết vấn đề này.’ Tôi lo lắng cho tương lai, nhưng giờ không có cách nào giải quyết, nên đành tạm gác lại suy nghĩ và để đầu óc nghỉ ngơi một chút. Ngay lúc ấy… “Thì ra là ở đây. Tôi đã đi tìm anh khá lâu rồi.” Một người đàn ông bước vào căn nhà nơi mọi người đang nghỉ ngơi. “Kaislan? Anh tới đây làm gì vậy?” “Tôi thấy Đoàn thám hiểm Armin đi loanh quanh nên bắt chuyện, rồi nghe nói mọi người đang nghỉ ở đây, thế là ghé qua một lát.” “Chào mừng. Anh cũng nên nghỉ ngơi chút đi, anh làm việc nhiều quá đấy.” “Có lẽ vậy, nhưng mà không sao cả. Dù sao thì, sau cuộc thám hiểm này, cuộc đời làm lính chán ngắt này cũng đến hồi kết rồi.” Có lẽ vì quá chán ghét hoàng gia sau sự kiện Núi Băng mà giờ Kaislan còn tuyên bố sẽ chuyển sang làm mạo hiểm giả. Một việc mà "Kaislan ngày xưa" sẽ không bao giờ làm. Nhưng thôi, chuyện của anh ta cũng không phải việc tôi cần bận tâm. Tuy nhiên, những vị khách bất ngờ không dừng lại ở đó. “Tôi… tôi có thể vào không?” Một người khác cẩn trọng bước vào. “Sven Farab? Anh lại làm gì nữa đây?” “Tôi đi ngang qua thì gặp Clan Hex… Nếu không phiền, chúng ta có thể nói chuyện riêng một chút được không?” “Tất nhiên.” Theo lời thỉnh cầu của Goblin, tôi bước ra khỏi căn nhà và vào một chỗ trống gần đó để nói chuyện. Anh ấy có vẻ có rất nhiều điều muốn hỏi. “Ờm… chuyện gì đã xảy ra vậy?” Một câu hỏi không đầu không đuôi, nhưng đối với người trong cuộc, chỉ cần bấy nhiêu là tôi có thể hiểu được anh ấy muốn nói tới điều gì. Các đồng đội của tôi thì có thể bị qua loa lừa gạt, nhưng Sven thì không. Vậy nên, tôi sử dụng một chiến thuật khác. Tôi tóm tắt lại mọi việc ngắn gọn: “Khó mà kể chi tiết, nhưng nói ngắn gọn thì… mọi chuyện đều kết thúc ổn thỏa.” “Sao cơ?” “Điều đó có nghĩa là tôi đã thành công tránh thoát khỏi tương lai mà anh đã thấy” “Vậy sao… thế thì tôi yên tâm rồi…” Có vẻ anh ấy vẫn muốn biết nhiều hơn, nhưng nhìn thái độ của tôi, anh ấy cuối cùng vẫn cố nuốt những câu hỏi của mình xuống. Chỉ khi nhìn vào những tình huống như thế này, bạn mới có thể thấy anh ấy khéo léo trong xã giao như thế nào. Tôi vỗ vai anh ấy với một lời động viên. “Sven Farab. Nghĩ lại thì tôi vẫn chưa có cơ hội nói điều này – cảm ơn anh.” “Vâng?” “Tôi không thể giải thích kỹ, nhưng nếu không có anh thì mọi việc đã chẳng thể thành như bây giờ.” “À… vâng…” “Vậy nên, tôi muốn tiếp tục được anh giúp đỡ trong tương lai sau này. Đổi lại, nếu gặp phải bất cứ vấn đề gì, hãy nói với tôi ngay lập tức. Tôi sẽ giúp anh bằng tất cả khả năng của mình.” Có lẽ vì câu cảm ơn quá bất ngờ, anh ấy thoáng đờ ra một lúc rồi mới gật đầu rối rít, nói mấy lời khiêm tốn rồi rời đi. Nghe nói Tổng Giám mục sẽ nổi giận nếu anh ấy vắng mặt quá lâu. “Anh cũng đã vất vả rồi. Hẹn gặp lại sau nhé.” Khi tôi quay trở lại căn nhà, Aynar liền chạy đến hét to: “Bjorn!!” Tông giọng này… hẳn là sắp khoe khoang gì rồi đây. Tôi đảo mắt nhìn quanh, và ngay lập tức nhận ra một thay đổi lớn. Một người mà tôi không ngờ lại có mặt lúc này. “Raven?” Cô ấy đang ở đây. Và… “Tới lượt Aruru rồi đó! Nhìn kìa, nhìn cái đó đi!” Erwen… đang đội một chiếc mũ sắt màu đen nặng nề. “…Cái gì đây?” Tôi không hỏi Aynar, mà hỏi Raven. Cô ấy thở dài, rồi giải thích thay: “Vì thấy cô Tersia buồn rầu, nên cô Pheneline đã nghĩ ra một cách đặc biệt.” Đúng là nhìn cái nụ cười rạng rỡ của Aynar, tôi cũng đoán được phần nào rồi. “Hahaha! Quả là một ý tưởng thiên tài đúng không? Chỉ cần đội cái này lên là có thể che giấu được mái tóc đó rồi! Không chỉ vậy nhé, còn bảo vệ được đầu trong chiến đấu nữa!” Aynar trông rất tự hào với cách giải quyết kiểu Barbarian của mình. “Nếu anh đã ở đây, sao anh không ngăn cô ấy lại đi?” Raven thấp giọng thì thầm. Tôi không trả lời ngay, mà quay sang nhìn Erwin. “Cô… ổn chứ…?” Đáng ngạc nhiên là Erwin – đang đội mũ sắt – lần này không trốn tránh ánh mắt của tôi. Tôi từng lo rằng chuyện này sẽ ảnh hưởng xấu cho chúng tôi trong chiến đấu, nhưng chỉ với một chiếc mũ… vấn đề ấy đã biến mất hoàn toàn. “…Không tệ.” Tất nhiên, nhìn chiếc mũ sắt nặng nề đội lên bộ đồ thám hiểm nhẹ nhàng kia trông rất quê mùa và ảnh hưởng đến tầm nhìn của Erwin. Nhưng ai mà quan tâm chứ, miễn nó hoạt. động tốt là được. “Lần này cô đã dùng đầu óc của mình, Aynar.” “Không dễ đâu. Nhưng Erwlin là bạn tôi mà!” Vấn đề đã được giải quyết. ***** “Anh thật sự để Tersia đi loanh quanh trong bộ dạng như thế sao? Rõ ràng sẽ bị người ta cười nhạo đấy! Đúng không, cô Raines? Cô không định nói gì sao…?” “Cứ mặc kệ cô ấy đi. Cô ấy nói mình ổn thì chúng ta còn làm gì được nữa?” “Tersia! Cô thật sự nghiêm túc với chuyện này sao?” “Sao? À… đúng là cảm giác xấu hổ của tôi cũng giảm bớt từ khi đội cái này…” Chủ đề này khép lại trong sự ngơ ngác hoàn toàn của Raven, như thể không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Từ giờ trở đi, Erwin sẽ đội chiếc mũ sắt ấy. “Trời đất ơi…! Làm sao mà nơi này lại trở thành như thế này vậy?” …Còn biết nói sao với đám người này nữa? Tôi nhanh chóng xen vào để đánh lạc hướng suy nghĩ của Raven. “Mà này Raven, cô đến đây làm gì vậy?” “À cái đó hả? Chỉ là tôi muốn đi cùng với anh thôi.” “Vì sao?” “Dù sao thì cũng là nhiệm vụ tự do tìm kiếm mà? Không hiểu sao tôi có cảm giác nếu đi theo anh, ông Yandel, thể nào tôi cũng sẽ phát hiện ra cái gì đó…” Nói trắng ra thì, cô ấy tới để "ăn ké" chiến lợi phẩm. Nếu cô ấy ở gần tôi lúc tôi phát hiện thứ gì đó, thì cô ấy sẽ là người đầu tiên được nghiên cứu. “Thế thì tiếc thật. Như cô thấy đấy, chúng tôi quyết định chỉ nghỉ ngơi thôi.” “…Vậy à. Tôi không ngờ đến điều đó.” Trong lúc tôi đang trò chuyện cùng Raven thì Amelia cắt ngang. “Dù sao thì, cuộc nói chuyện với Yandel kết thúc rồi đúng không?” “Ừ, xong cả rồi. Sven Farab cũng quay lại khu vực đóng quân của các hiệp sĩ.” “Vậy thì… tôi có thể xin chút thời gian không?” Không hiểu sao hôm nay lại có nhiều người muốn tìm tôi để nói chuyện riêng thế này. “Xin lỗi nhé, chắc sẽ mất nhiều thời gian đấy. Raven cô hãy đi chơi loanh quanh rồi quay lại sau.” “Tôi trông đến mức nhàn rỗi vậy sao? Thôi được. Dù sao thì tôi cũng định rời đi rồi.” “Vậy à? Vậy chào nhé.” Sau khi tiễn Raven đi, tôi rời khỏi nhà cùng Amelia. Thật lòng thì tôi hơi tò mò. Không biết lần này cô ấy gọi tôi ra là vì chuyện gì? Câu trả lời đến rất nhanh. “Tôi định mặc kệ rồi cho qua, nhưng nhìn thấy cô ấy ngồi co rúm trong góc như vậy… thật sự tôi không thể nào làm ngơ được.” …À. Như tôi đoán, chuyện này rốt cuộc vẫn bị nhắc đến. “Hôm qua… chuyện gì xảy ra giữa anh và Misha Karlstein vậy?” Tôi không có lý do gì để giấu diếm cả. Chuyện về Lee Baek-ho, về Hòn đá Phục sinh, về khoảng cách hai năm rưỡi và sự sụp đổ của lòng tin giữa chúng tôi. Tất cả những việc đó tôi đều có thể kể lại cho Amelia. Nhưng… bằng cách nào đó, những lời đó không thoát ra khỏi miệng. Thế nên tôi chỉ nói: “Không có chuyện gì cả.” Một lời nói dối… đến đứa trẻ ba tuổi còn chẳng tin nổi, nhưng mà sau khi Amelia nghe xong, cô ấy chỉ nhẹ nhàng gật đầu. “Ừ, tôi hiểu rồi.” “….” “Nếu sau này muốn nói, thì cứ tìm tôi. Tôi sẽ luôn đợi.” Nghe như lời của một người chị lớn đang dỗ dành đứa em của mình. Tôi bật cười đáp lại: “Tôi hiểu rồi.” …Không hiểu sao, lòng tôi lại nhẹ nhõm đi một chút. ***** Vài ngày sau. Thời gian lưu lại Đảo Quái Vật kéo dài hơn dự kiến. Lý do rất đơn giản. Ban đầu chúng tôi định rời đi ngay hôm sau sau khi phát hiện ra Bia đá của cánh cổng không gian. Nhưng… “Luồng ma lực truyền ra từ bia mộ có nhiều hoa văn gần giống với mô hình trong thiết bị truyền tin hai chiều vừa được công bố gần đây!” “Nếu đúng như vậy… có thể chúng ta có thể cưỡng ép kích hoạt bia đá!” Các pháp sư nghiên cứu bia đá không gian dường như đã phát hiện điều gì đó, bắt đầu tuôn ra những lời khó hiểu và năn nỉ được ở lại lâu hơn. Và… “Tôi cho các anh mười ngày. Hãy hoàn thành cho xong trong thời hạn ấy.” Trưởng làng đã chấp nhận lời thỉnh cầu ấy. Từ góc nhìn của ông ta, việc này cũng chẳng ảnh hưởng gì. Hơn nữa, Jerome St. Red, trong tình huống này, cũng sẽ đưa ra quyết định tương tự. Tất nhiên, ông ta hẳn cũng có mong đợi của riêng mình. Nếu các pháp sư thật sự thành công trong việc kích hoạt bia đá, thì ông ta sẽ có thể rời đảo và quay lại thành phố ngay mà không cần lãng phí số lần hồi sinh của mình. ‘Ngay từ đầu, trưởng làng chưa bao giờ thật sự hứng thú với việc thám hiểm.’ Dù sao thì, ông ta cũng chỉ định quay lại sau khi hoàn thành việc ‘thích nghi’, nên việc ở lại trong làng hay đi ra ngoài cũng không khác biệt gì nhiều. Rồi một ngày, hai ngày, ba ngày… Thời gian cứ thế trôi qua. Các pháp sư suốt ngày cắm mặt nghiên cứu bia đá, những người còn lại thì đi săn quái hoặc nghỉ ngơi trong làng. Cho tới một ngày… [Linh hồn của nhân vật đã cộng hưởng và được kéo đến một thế giới đặc biệt.] Trước khi tôi kịp nhận ra thì ngày mà cộng đồng mở cửa đã đến. Đó là nơi duy nhất cho phép tôi liên lạc với thế giới bên ngoài và là nơi tôi có thể gặp lại Lee Baek-ho. ‘Cuối cùng cũng đến lúc được nói chuyện rõ ràng rồi.’ Ngay khi thức dậy trong phòng, tôi bật máy tính và rê chuột. Click, click. Nhưng… Sao lại như thế này? Ngay khi truy cập vào cộng đồng, một cửa sổ thông báo to lớn chiếm hơn nửa màn hình bật lên. [Thông báo gửi đến toàn bộ người dùng của Ghostbusters.] “…Thông báo?” Tôi không nhớ đã từng có kiểu thông báo to như dán poster thế này bao giờ. Lẽ nào có chuyện gì xảy ra bên ngoài? Tôi vội vàng đọc tiếp phần nội dung phía dưới và rồi như hóa đá. [Xin chào, đây là GM.] Phần chào mở đầu theo cách thông thường giải thích lịch sử thành lập cộng đồng, ý nghĩa của nó, công sức đội ngũ quản trị viên đã bỏ ra… Những nội dung sẽ khiến bất cứ game thủ có kinh nghiệm nào cũng sẽ thấy lạnh sống lưng. Bởi khi có những lời mở đầu như vậy—luôn chỉ có một kết luận duy nhất. ‘Chết tiệt…’ Dù vậy, tôi vẫn hy vọng điều đó không xảy ra, nhưng điều gì đến rồi sẽ đến. Tôi cuộn xuống phần cuối thông báo. [Chúng tôi chân thành cảm ơn tất cả các bạn đã đồng hành cùng Ghostbusters trong suốt thời gian qua, và xin gửi lời xin lỗi sâu sắc khi phải đưa ra thông tin này.] [Do lý do cá nhân của ban điều hành, dịch vụ Ghostbusters sẽ chính thức kết thúc vào hôm nay.] [Mọi yêu cầu hoàn tiền cho GP đã mua bằng tiền mặt có thể gửi qua tab hỗ trợ mới được mở…] Máy chủ đã đóng.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị