Chương 671: Mắc kẹt

Chúa tể Bóng tối Deadred. Chỉ cần một dòng là đủ để định nghĩa sức mạnh của nó. Nó là Layer Lord của Tầng Bảy, Lục Địa Bóng Tối. Tầng Bảy là một trường hợp đặc biệt trong số các tầng, bởi ở đó tồn tại song song hai Layer Lord. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là bất kỳ kẻ nào trong số chúng yếu hơn nhưng tầng còn lại. Dù vậy… кyhuyenⓒom‘Làm sao hắn có thể hạ gục được thứ đó?’ Tôi thật lòng không thể hiểu nổi. Khác với phiên bản gian lận nơi người ta có thể chỉ việc ấn giữ nút để qua ải, ở mức độ khó nguyên bản, nếu không nắm rõ “phương pháp”, bạn gần như không thể nào gây sát thương lên nó. Lẽ nào bấy lâu nay tôi đã đánh giá thấp Lee Baek-ho? Hoặc là hắn sở hữu một vận may đến khác thường? Tôi không rõ hắn đã có được Tinh chất Deadred bằng cách nào, nhưng dựa vào những gì tôi biết, rất có thể hắn đã sở hữu nó từ rất lâu trước đây.
кyhuyenⓒom ‘Có lẽ chính là lần đó’.
кyhuyenⓒomLần cuối cùng Layer Lord của Tầng 7 bị triệu hồi, dựa trên các ghi chép, là vào khoảng tám năm trước. Với bản chất của Mê cung, nơi lúc nào cũng tràn ngập các nhà thám hiểm, việc âm thầm triệu hồi một Layer Lord là điều bất khả thi. Vì thế, trong tám năm qua, Lee Baek-ho gần như không thể có cơ hội nào khác để thu hoạch được Tinh chất ấy. Tất nhiên, trừ phi là thông qua cách không bình thường. Thực tế, Hoàng gia chắc hẳn phải có ít nhất một viên Tinh chất Layer Lord được bảo quản trong ống nghiệm. Nếu không phải đã đánh bại Chúa tể Bóng tối, có khả năng Lee Baek-ho đã có được nó thông qua một thỏa thuận ngầm với Hoàng gia, dù xét theo mối quan hệ giữa bọn họ hiện tại thì khả năng đó không hề cao. ‘Nếu đúng thật là ngày hôm đó…’ Trong khoảng thời gian đó, khi Lee Baek-ho đang lang thang trong mê cung và ôm ảo tưởng về một hậu cung ở dị giới, thì hắn ta đã bị đồng đội phản bội và bị vây công. Trùng hợp thay, đó chính xác là khoảnh khắc Chúa tể Bóng tối xuất hiện. Đồng thời, kết hợp với thông tin đã có rất nhiều nhà thám hiểm đã chết ở Tầng Bảy vào ngày hôm đó, tôi cho rằng Hoàng gia đã viện cớ “Layer Lord xuất hiện” để che giấu vụ việc liên quan đến Lee Baek-ho.
кyhuyenⓒom ‘…Vậy ra chính Lee Baek-ho là kẻ đã triệu hồi Deadred. Nếu suy luận thêm một bước nữa, lý do hắn triệu hồi Layer Lord chỉ có thể là — Khi đã rơi vào đường cùng, hắn buộc phải đánh cược tất cả và lật tung bàn cờ. “Dù có chứng kiến nó bao nhiêu lần đi nữa, tôi vẫn thấy đó là một sức mạnh làm cho người ta run rẩy..” Trong lúc tôi còn đang miên man suy nghĩ, Aures bên cạnh tôi khẽ thở dài rồi lẩm bẩm. “Không ai bị thương chứ?” Phản xạ đầu tiên của một tanker luôn phải là kiểm tra tình trạng của đồng đội. “Tôi ổn.” “Tôi cũng vậy.” Pháp sư hồi phục Jaina và cung thủ Bryant dần hoàn hồn, lần lượt đáp lại. Chỉ có GM, người vẫn đang được tôi cõng trên lưng, là không như thế. Anh ta dường như vẫn còn sững sờ trước những gì vừa diễn ra. “…Vừa rồi rốt cuộc là cái gì vậy?” Chẳng lẽ anh chưa từng đụng độ với Chúa tể Bóng tối khi chơi game sao? Hiệu ứng của kỹ năng đó ấn tượng đến mức tôi đã lập tức nhận ra nó ngay khi vừa nhìn thấy đấy. “Tôi chưa từng nghe đến một kỹ năng nào như vậy.” Nhưng tôi có thể hiểu cho vẻ mặt thất thần ấy. Ngay cả tôi, dù đã biết nó tồn tại, cũng phải rùng mình khi chứng kiến uy lực đó tận mắt, huống hồ là một kẻ thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của kỹ năng đó. Ssssshhhh— Dưới làn mưa lớn, phần đất đá bị nung nóng bởi vụ nổ dần nguội đi, hơi nước bốc lên mù mịt như một đám cháy. Dĩ nhiên, cảnh tượng ấy cũng nhanh chóng tan biến. Hơi nóng tản đi, tầm nhìn được khôi phục. “…” Tất cả những gì còn lại chỉ là một hố sâu khổng lồ, một miệng hố còn lớn hơn cả lúc thiên thạch rơi xuống. Và ở chính giữa, một bóng người đang đứng sừng sững — Lee Baek-ho. “Ngạc nhiên chưa?~” Hắn ngẩng đầu lên nhìn chúng tôi, vẫy tay với vẻ mặt đầy tinh quái. Trông biểu cảm như vậy, ai có thể nghĩ rằng có một vũ khí cấp độ hạt nhân đang ẩn giấu đằng sau khuôn mặt tươi cười đó chứ. Có lẽ đã đến lúc tôi phải đánh giá lại kẻ này. Tôi đã từng tự tin rằng dù có đối đầu trực diện với hắn, tôi cũng tuyệt đối không thua. Nhưng giờ thì… “Này, các anh còn đứng đó làm gì? Kết thúc rồi thì mau lại đây chứ!” Trước tiếng gọi mang vẻ phấn khích của Lee Baek-ho, chúng tôi tiến đến gần miệng hố. “Này, lão già hủy diệt! Ông xử lý thứ này trước đi! Nó trông rất đáng tiền đấy, có phải không?” Theo ngón tay của hắn, một viên cầu thuần trắng rơi xuống vị trí mà Giga Zeroth vừa đứng. Tách… tách… Khối cầu run lên như thể dòng điện bên trong nó đang nhảy múa. Nếu phải so sánh với một vật phẩm của thời hiện đại, thì nó chẳng khác gì một “plasma ball” thường thấy trong các cửa hàng phong thủy hay quầy bói tarot. “Đó là… Quả Cầu Sấm Sét…” “Ồ, vậy đó là tên nó hả? Thế, nó có đáng tiền không?” “Với giới pháp sư, đó là một bảo vật khó lòng định giá được…” “Ý tôi là, tôi có thể được bao nhiêu tiền nếu bán nó?” Trước sự truy hỏi không buông tha của Lee Baek-ho, Học giả Hủy diệt đành miễn cưỡng đọc ra một con số ước tính. Đôi mắt Lee Baek-ho lập tức mở to hết cỡ. “Khoan đã, nó đắt đến thế sao?! Chỉ sơ sẩy chút thôi là tiền của tôi bốc hơi rồi.” Tôi cũng đồng tình với sự thở phào của hắn. Thừa hắn ta vừa ném vào con Giga Zeroth là một kỹ năng sở hữu uy lực đủ để xóa sạch toàn bộ không gian bán kính hơn 70 mét. Nếu kẻ địch chỉ là một con quái vật thông thường, thân thể nó có lẽ đã bốc hơi hoàn toàn, chẳng còn lấy một mảnh vật liệu. “Vậy, tôi chỉ thế nhặt nó lên không?” “Tôi chưa từng thấy thứ này tận mắt, nhưng theo ghi chép thì không cần bất kỳ biện pháp phong ấn nào khi thu hồi loại phụ phẩm này.” “Vậy à? Tốt, vậy tôi lấy nhé.” Quả Cầu Sấm Sét nhanh chóng biến mất vào kho không gian của Lee Baek-ho. Trong lòng tôi có chút ghen tị với thu hoạch của Lee Baek-ho, nhưng tôi cũng không mở miệng. Không phải là vì Lee Baek-ho mạnh hơn tôi tưởng, mà là tôi thấy mình đã nhận đủ phần của mình. Kỹ năng đó vốn phải là một con bài bí mật, được giữ kín đến phút cuối cùng để lật ngược thế cờ. Nếu hắn không dùng nó, chắc chắn trận chiến đã còn khốn khổ hơn rất nhiều. Hơn nữa… Hiện giờ tôi cũng chẳng có nhu cầu với Quả Cầu Sấm Sét. ‘Thứ đó có thể dùng làm nguyên liệu rèn cho một chiếc búa không tồi…’ Tuy nhiên, hiện tại tôi đã sở hữu Demon Crusher – Số 87, nên việc có thêm một vũ khí hệ lôi cũng chẳng mấy ý nghĩa. Trong nhóm của tôi cũng chẳng ai cần loại trang bị ấy. Vì vậy, tôi quyết định không tranh phần chia chiến lợi phẩm trong lần này. Dù sao, nếu sau này tôi thực sự muốn một thứ gì đó, tôi vẫn có thể dùng lần nhân nhượng này làm lý do. “Được rồi, vậy là nhặt nhạnh xong. Quay lại công việc thôi.” Kết thúc phần nhặt đồ, Lee Baek-ho lập tức quay người đi, tiến về phía tấm bia đá đã bị hất văng nằm chỏng chơ bên trong miệng hố. “May mà nó không bị sứt mẻ gì. Chúng ta có nên cho luôn nó vào không gian phụ không nhỉ? Dùng làm tư liệu nghiên cứu chắc đáng giá lắm.” Câu nói đó nghe như một cách cố tình đánh lạc hướng chủ đề. Hắn đang né chuyện liên quan đến [Star Extinction] sao? Tôi không rõ chính xác ý đồ của hắn là gì, nhưng bởi vì câu nói đó, tôi đã đánh mất thời điểm thích hợp nhất để lên tiếng hỏi về Tinh chất. ‘Thôi kệ. Dù sao thì, có hỏi cũng chưa chắc hắn sẽ trả lời.’ Bản thân tôi cũng tò mò về tấm bia kỳ lạ kia, nên lập tức tiến lại gần. Trong khi Lee Baek-ho và Aures loat hoay để xê dịch bia đá… “Tránh sang một bên đi. Để tôi phụ một tay.” Với sự gia nhập của tôi, tấm bia nặng hơn ngàn cân được nhấc lên một cách dễ dàng, nhưng mà… “Hử?” Ngay khoảnh khắc đầu bia đá chạm vào rìa túi không gian, nó lập tức bị đánh bật ra ngoài với lực phản chấn cực mạnh. ẦM! Tấm bia rơi xuống đất, cắm sâu một nửa vào nền đá. “Chuyện gì vừa xảy ra vậy?!” Lee Baek-ho bật thốt lên với mặt đầy vẻ hoang mang. GM bước đến gần, ngồi xổm xuống cạnh tấm bia, đưa tay kiểm tra lớp bề mặt. “…Thật kỳ lạ. Dù không chỉ bất kỳ mạch ma lực nào bên trong, nhưng tấm bia đá này lại tạo ra phản ứng bài xích mạnh đến thế với không gian ma pháp sao?” “Đây tuyệt đối không phải một tấm bia đá bình thường, phải không?” “Phải. Có lẽ chúng ta cần thêm thời gian để khảo sát kỹ lưỡng hơn.” “Thế, mọi người nghĩ sao? Tôi vốn cũng định dừng lại để nghiên cứu nó rồi. Nam tước, ngài đồng ý chứ?” Nhìn thấy hắn ta muốn một lần nữa định giành quyền chủ đạo, tôi chỉ mỉm cười, khẽ gật đầu. “Được. Tôi đồng ý.” Dù đang ở trong khu vực đầy rẫy nguy hiểm — mưa lớn không dứt, thiên thạch rơi rải rác khắp nơi — nhưng tấm bia này rất có thể chính là chìa khóa để rời khỏi đây. “Vậy ta sẽ bắt đầu phân tích chất liệu trước. Ờ… ngài Aures? Anh nâng chỗ này lên giúp tôi chỗ này một chút.” “Ồ! Được thôi!” Và thế là… thời gian tiếp tục trôi đi. ***** Tầng 9 – Tinh Mộ. Nói một cách chính xác thì nơi này chỉ tương tự với chỗ đó, mà thôi kệ, cứ xem nó là Tinh Mộ đi. Dù sao thì, đây hoàn toàn không phải là một môi trường thích hợp để dừng lại nghiên cứu thứ gì quá lâu. Xoạt! Mưa trút xuống như bão, không chỉ khiến bầu không khí xung quanh trở nên lạnh buốt và khó chịu mà còn khiến mực nước xung quanh dâng lên không ngừng, như thể đang có lũ quét. Ầm —! Thỉnh thoảng lại có thiên thạch rơi xuống. Chớp —! Sấm sét, bão tuyết, cuồng phong, mưa đá, động đất, lốc xoáy… Chúng tôi trải qua tất cả mọi loại thiên tai, và giữa chừng còn phải chiến đấu liên tục với quái vật xuất hiện không ngừng. Vấn đề là— “Này, chúng ta đã ở đây cả một tuần rồi, chẳng phải các ông nên tìm thấy gì đó sao?” “…” “Này, lão già Hủy diệt, tôi không nghĩ ông là một người như vậy đấy. Nếu ông không làm được thì cứ nói là mình không được, ít ra thì chúng ta cũng sẽ không lãng phí nhiều thời gian đến vậy, đúng chứ?” Sau một tuần kiểm tra tấm bia đá kia, nhóm pháp sư không thu được bất cứ gì khác ngoài việc xác nhận rằng nó cực kỳ cứng. Tuy nhiên, một tuần vừa rồi cũng không phải là hoàn toàn lãng phí. Càng giao chiến nhiều, chúng tôi càng hiểu rõ hơn về quái vật ở đây. ‘Mức độ đe dọa hoàn toàn không còn hiệu lực.’ Tôi đã không thể giữ chặt aggro một cách bình thường. Không phải vì ảnh hưởng của địa hình khiến chỉ số uy hiếp bị triệt tiêu, mà là— “Tôi nghĩ… do trí tuệ của quái vật ở đây quá cao nên chúng đã phớt lờ sự khiêu khích.” Lũ quái ban đầu thì lao vào tấn công tôi đầy nhiệt tình, nhưng chỉ sau vài trận, chúng nhanh chóng thay đổi hành vi của mình. Chúng sẽ không ngần ngại chuyển mục tiêu sang các phía damage dealers nếu tôi không thể giữ chặt chúng ở tuyến trước. Cứ như thể chúng đang khủng ngừng học hỏi. ‘Do không thể kiểm soát aggro theo cách thông thường, nên độ khó chiến đấu thực tế đã tăng gấp ba… không, phải gấp bốn lần.’ Tuy nhiên, điều này cũng không có nghĩa là trận chiến nào chúng tôi cũng phải đối mặt với nguy cơ sinh tử. Dù vẫn có những giây phút nguy hiểm, nhưng chẳng phải vẫn có câu “con người là sinh vật có khả năng thích ứng mạnh mẽ nhất” sao? “Phía trước, hướng Đông Bắc! Có một con đang tiến đến!” “Là Redithrow.” “Mọi người vào vị trí!” Thay vì lao lên trước một mình để giữ khoảng cách của chúng với phần còn lại của đội hình như thường lệ, tôi giữ vị trí của mình ở gần đội hình hơn và đóng vai như một lá chắn phòng ngự vững chắc. “Chỉ có một con thôi! Bình tĩnh! Ưu tiên bảo vệ bản thân trước!” Lũ quái ở đây khá thưa thớt so với những khu vực khác, nên chúng tôi ưu tiên sử dụng chiến thuật bảo đảm an toàn tuyệt đối. “Này, sao anh lại ôm hết cả đống vật liệu vớ vẩn của lũ quái vật cấp 5 thế? Túi không gian sẽ đầy sớm thôi, vậy nên hãy vứt bớt những thứ không quan trọng!” “Dù cấp thấp, nhưng nguyên liệu ở đây vô cùng hiếm. Nếu chúng ta quay lại thành phố—” “Đừng tham lam! Chỉ những vật liệu cấp cao là đủ để chúng ta kiếm một món hời rồi!” “…” Chúng tôi chỉ giữ lại những vật liệu thực sự có giá trị cao, dù sao thì cũng không ai biết lúc nào mới có thể quay lại thành phố, vậy nên chúng tôi cần chừa chỗ trống cho tương lai. Đồng thời, đây cũng là biện pháp giảm bớt lãng phí thời gian dsi đường. “…Vậy, Nam tước. Ngài tính sao?” “Tôi nghĩ chúng ta nên dừng việc điều tra lại và tiếp tục di chuyển.” “Đi đâu?” “Tạm thời cứ chọn một hướng rồi tiến thẳng.” “Đó cũng là một phương án hợp lý. Nhưng chúng ta sẽ đi về hướng nào?” Nơi chúng tôi đang đứng là Tinh Mộ – Tầng 9. Bên trong khu vực rộng lớn ấy, nơi chúng tôi đang đứng là Primordial Land - Vùng đất Nguyên sơ, khu vực trung tâm. Lưu ý rằng nếu thỏa mãn điều kiện đặc biệt tại đây, người ta có thể triệu hồi và giao chiến với Ancient Dragon, nhưng triệu hồi nó ra có nghĩa là toàn đội bị diệt, nên không cần phải bàn tới nó. Tôi nêu ra điểm đến mình nghĩ tới. “Chúng ta sẽ đi về phía Tây.” “Phía Tây sao? Nếu vậy thì là Ancient Rock Prairie - Cổ thạch Thảo nguyên? Chúng ta tới đó làm gì?” Lý do rất đơn giản. “Vì ở Cổ thạch Thảo nguyên có một cổng không gian.” “À, ngài muốn kiểm tra xem nó sẽ đưa chúng ta tới đâu, phải không?” “Tôi không chắc nó có ở đó hay không, nhưng lối ra chỉ có thể ở quanh đây thôi.” “Hay đấy! Tôi còn tưởng rằng ngài muốn chúng ta đến đó bởi vì ở đó có nguyên liệu Khắc ấn cấp 8 của mình!” …Tên này đúng là nhanh nhạy thật. “Được rồi, tiếp tục ở đây cũng chẳng có ý nghĩa gì, chúng ta xuất phát thôi.” “Vâng vâng! Mọi người nghe lời của Nam tước rồi đấy! Thu dọn đồ đạc đi!” Sau khi quyết định xong, chúng tôi tiến thẳng về phía Tây như kế hoạch. Và khoảng bốn ngày sau, Cổ thạch Thảo nguyên đã hiện ra trước mắt. “Không ngờ biên giới lại ở đây…” Ngay khi gần tiếp cận được đích đến, một bức tường tử vong tuyệt đối chắn ngang trước mặt chúng tôi. Một màu xám xịt giống như vùng bờ biển Raphdonia — nơi mọi thứ mất đi sắc màu và sự sống. “Đừng tiến gần hơn nữa. Bất cứ sinh vật gì đặt chân vào đó cũng sẽ chết ngay lập tức.” Thoáng qua trong đầu tôi là suy nghĩ — “Có nên đẩy thử Lee Baek-ho vào xem không?” nhưng tôi kìm lại. Vì ưu tiên lúc này là sống sót cùng nhau để thoát khỏi nơi này. “Trước hết, chúng ta sẽ đi men theo ranh giới này.” Thế là chúng tôi bắt đầu di chuyển, luôn giữ bức tường tử vong ở phía bên trái mình. Một ngày. Hai ngày. Ba ngày. Bốn ngày. … Mười lăm ngày. Suốt nửa tháng trời, chúng tôi cứ thế đi không ngừng nghỉ, và càng ngày càng im lặng. Dần dà, khi con đường chúng tôi đi qua dần vẽ thành đường biên giới của Tinh Mộ, trong lòng chúng tôi bắt đầu xuất hiện một ý tưởng đáng sợ. “Liệu… có phải…” “Im đi. Vẫn chưa chắc mà.” “Vâng.” Hai ngày sau nữa — tức ngày thứ 17. Chúng tôi quay lại Cổ thạch Thảo nguyên. Chúng tôi đã đi một vòng tròn hoàn chỉnh, luôn giữ bức tường bên trái. Xẹt — Tôi rít một hơi thật sâu khi hoàn tất nét cuối cùng trên bản đồ, khép lại vòng cung còn dang dở. Lúc này đây, chẳng còn lý do gì để chối bỏ sự thật nữa. “…Chết tiệt.” Chúng tôi đã bị mắc kẹt ở đây.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị