Khi ánh sáng mờ dần và tầm nhìn trở lại…
Ừm, tôi cũng không chắc có thể nói là “tầm nhìn trở lại” được, nhưng dù sao thì—
Khi tôi mở mắt, mọi thứ đều mờ nhòe, nhập nhoạng.
Tôi cố gắng tổng hợp tất cả những thông tin có thể cảm nhận được từ cơ thể.
Ùng ục—
kyhuyenⓒomTôi đang chìm xuống nước.
Và là với tốc độ rất nhanh.
Bụp—!
Trước khi tôi kịp lấy lại bình tĩnh, cơ thể tôi đã chạm tới độ sâu cực hạn, tạo nên một rung chấn nặng nề.
Cũng ngay lúc đó, tôi cảm thấy một vật gì đó sắc nhọn lướt qua.
Một cơn đau nhói lan từ vai tôi.
kyhuyenⓒom
Giật mình, tôi vội quay đầu sang nhìn, thì thấy một con quái vật giống cá nheo đang ngoạm chặt lấy vai tôi bằng hàm răng cứng như thép.
kyhuyenⓒom‘Thứ này là…’
Quái vật loại cá cấp 5 — Hopfish.
Chỉ cần nhận ra được danh tính của thứ đang cắn mình, dù tầm nhìn vẫn mờ, tôi cũng đã có thể xác định được vị trí hiện tại của bản thân.
Vì loài này chỉ xuất hiện ở hai nơi.
Tầng 6.
Và Thác Mộng Ảo của Tinh Mộ – Tầng 9.
Không cần nghĩ nhiều, câu trả lời quá rõ ràng.
「Nhân vật đã tiến vào khu vực đặc biệt.」
「Hiệu ứng khu vực – Thác Mộng Ảo đã được kích hoạt.」
kyhuyenⓒom
Thông tin phụ hiện lên, và trong đầu tôi nhanh chóng ghép lại những manh mối rời rạc trong đầu mình.
Vậy là dịch chuyển đã thành công, dù bị [Dispel] của Bone Dragon cản trở.
Chỉ là, nó hơi “lệch” một chút.
‘Xét đến việc quanh đây chỉ có mình tôi thì chắc mọi người đều bị dịch chuyển ngẫu nhiên rồi.’
Tôi bỗng thấy lo cho đồng đội.
Trừ khi bọn họ cũng đang giấu diếm sức mạnh nào đó như Lee Baek-ho, nếu không thì gần như không thể nào để một pháp sư hay mục sư có thể sống sót một mình ở Tầng 9 này.
Nhưng…
‘Lo lắng nhiều như vậy là quá xa xỉ.’
Trước hết, tôi phải sống sót đã.
Nghĩ vậy, tôi vung tay đấm mạnh vào con Hopfish đang ngoạm vai và đá nó văng đi.
Rồi…
‘Đi thôi.’
Tôi lê bước dưới đáy nước với cơ thể nặng trĩu khó lòng nổi trên mặt nước.
Việc xác định hướng đi không khó.
Dòng chảy ở Thác Mộng Ảo luôn hướng về trung tâm khu vực, minh chứng là nếu bạn thả một chiếc thuyền, nó sẽ luôn tự trôi về phía thác.
Tức là, chỉ cần đi ngược dòng chảy, tôi sẽ tìm được đất liền.
Hơn nữa, dựa theo việc Hopfish, một con quái vật cấp thấp, xuất hiện, chắc là tôi cũng không cách bờ bao xa.
Vì vậy—
Phew, phew…
Mỗi bước chân dẫm xuống, mặt đất dưới đáy hồ lại nuốt chửng tôi đến tận mắt cá, như muốn níu kéo những bước chân kiên trì tiến về phía trước.
Tiếc là, phúc bất trùng lai, hoạ vô đơn chí.
‘Chết thật, tôi sắp toi rồi.’
Cứ mỗi lần tôi nhấc chân, âm thanh lại đánh thức lũ quái vật đang ngủ say dưới nước lại và chỉ đường cho chúng đến vị trí của tôi.
Hooooooow—!!
Tôi bực mình, vung Demon Crusher trong tay, nhưng vô ích.
Tấn công dưới nước khó vô cùng; tốc độ đánh bị cản bởi lực nước khiến những cú đánh uy lực giờ đây chậm như sên.
Vù—!
Với mỗi lần tôi vung búa, phần lớn những con quái vật đều có thể dễ dàng tránh né, rồi ngay khi tôi dừng lại, chúng lại áp sát cắn xé như chưa có gì xảy ra.
‘Lũ khốn nạn…’
Cuối cùng, tôi đành bỏ mặc chúng, chỉ tập trung vào việc tiến lên.
Vài con bám trên người tôi, vừa cắn vừa nhai như thể đang tận hưởng bữa tiệc, nhưng tôi phớt lờ hết, cứ bước tiếp—
“Puhaaaaat!!”
May mắn thay, khu vực xuất hiện Hopfish nằm ở phần đầu của dòng Thác Mộng Ảo, nên chẳng mấy chốc tôi đã tìm đến mặt đất.
À không, cũng chẳng phải “chẳng mấy chốc”…
‘Trời ạ, tôi tưởng mình chết ngộp thật rồi.’
Có lúc tôi đã nghĩ mình sẽ chết ngạt trước khi đến nơi, nhưng may là tôi vẫn kịp về tới đất liền.
Giờ thì đã đến lúc trả đũa.
Kwajik! Kwajik! Kwajik!
Tôi nghiền nát từng con Hopfish vẫn dám cắn chặt lấy tôi sau khi lên bờ bằng tay không, rồi ngã vật xuống đất.
“Haa… haa… haa…”
Sau trận chiến khốc liệt với Bone Dragon, lại bị cuốn vào dòng nước, giờ tôi kiệt sức đến mức chẳng còn cử động nổi một ngón tay.
Tôi nằm yên, hít sâu, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ.
Trong mọi tình huống nguy cấp, điều quan trọng nhất luôn là:
Phải làm gì tiếp theo.
Và lần này, câu trả lời đến rất nhanh.
‘Trước hết phải hội quân đã.’
Giờ tôi đang một mình, nên cần thận trọng dò xét Tầng 9 để tìm lại những người bị tách khỏi nhóm.
Đó là mục tiêu hàng đầu.
Mục tiêu thứ hai — nếu có thể — là tìm manh mối hoặc lối thoát khỏi Tinh Mộ.
“Phù…”
Tôi nén lại cơn mệt muốn nằm nghỉ thêm, cố gượng đứng dậy.
Dù tôi có thể sống sót khá dễ ở tầng này, nhưng những người khác thì không.
Ngoại trừ Lee Baek-ho, những người còn lại sẽ dễ dàng bị giết chết.
Chính vì vậy, người như tôi phải nỗ lực hơn nữa—
“Hử?”
Khi đang cố gắng cất bước với ý chí đó, tôi chợt khựng lại.
Không biết bằng cách nào, nhưng—
“Jaina?”
Tôi đã tìm thấy người đầu tiên trong nhóm.
*****
Nơi tôi phát hiện ra cô ấy chỉ cách chỗ tôi nằm chưa đến 5 mét.
‘Sao mình lại không thấy cô ấy sớm hơn chứ?’
Một phần tôi tự trách mình như thế, nhưng phần khác thì cũng hiểu được —
Thật ra thì, lúc đó tôi chẳng còn tâm trí đâu mà để ý xung quanh.
Dù sao thì, điều đó không quan trọng bằng chuyện trước mắt…
“Jaina!”
Tôi vội lao đến kiểm tra tình trạng của cô ấy.
Nhìn từ xa trông cô ấy như một thi thể, nhưng may mắn thay, tôi vẫn còn có thể nghe thấy những nhịp hô hấp yếu ớt phát ra từ mũi cô ấy.
Ít nhất là bây giờ thì vẫn còn.
Chook—
Khi tôi cởi bỏ lớp áo khoác dày mà cô ấy luôn mặc bên ngoài, một bộ giáp thiếp thân màu xanh lam hiện ra.
Vật phẩm Số 2578 – Clestial Armor.
Không phải loại tăng chỉ số, hay có thể gia tăng năng lực hồi phục, nhưng về mặt phòng thủ, đây là một trong những trang bị hàng đầu.
Tôi vẫn thường gọi nó là “phao cứu sinh”.
‘Vậy ra nhờ có nó mà cô ấy mới sống sót được sau khi trúng đòn tấn công trực diện của Bone Dragon.’
Nhưng trớ trêu thay, chính nó lại là thứ đang khiến cô ấy chết dần.
Phần ngực của áo giáp đã bị móp sâu, đè chặt lên phổi và cản trở việc hô hấp.
Và bên dưới lớp áo giáp, nhìn bằng mắt thường cũng thấy, gần như toàn bộ xương sườn đã gãy nát.
‘Khốn kiếp… Làm sao để cởi thứ này ra đây?’
Tôi đang gặp một tình huống không thể khó xử hơn.
Để chữa trị cho cô ấy, tôi cần phải tháo giáp ra trước. Nhưng trong tình trạng bộ giáp đã biến dạng, việc cởi nó ra theo cách bình thường là hoàn toàn bất khả thi.
Vì vậy—
“Xin lỗi nhé. Là để cứu cô thôi.”
Tôi nói khẽ như để trấn an người vẫn đang bất tỉnh, rồi luồn ngón tay vào khe hở nhỏ giữa các mảnh giáp.
Và rồi—
“Uaaahhh!”
Tôi dồn toàn lực, nắm lấy hai mép giáp và kéo mạnh sang hai bên.
Nếu bộ giáp còn nguyên vẹn thì chắc chắn tôi sẽ không thể lung lay được nó, nhưng có lẽ việc bị móp nặng trước đó đã khiến cho độ bền giảm đi đáng kể và cho tạo cho tôi một cơ hội.
Sau một hồi giằng co, lớp kim loại vừa cứng rắn lại mềm dẻo của Celestial Armor cuối cùng cũng bị tách ra.
‘Không biết có sửa lại được không nhỉ?’
Ý nghĩ đó lóe lên, nhưng tôi lập tức gạt đi.
Nếu hỏng thì cô ấy có thể mua một cái mới. Dù sao cô ấy cũng sẽ kiếm được cả khối tiền sau chuyến đi lần này.
Cạch!
Tôi tháo bỏ hoàn toàn bộ giáp đang đè ép lên phổi của Jaina, rồi lập tức lấy một lọ thuốc hồi phục ra đổ lên vết thương.
Bọt khí tràn ra từ miệng vết thương khiến tôi thấy chỉ nhìn thôi cũng thấy đau, nhưng cô ấy vẫn không có dấu hiệu nào là cảm nhận được nỗi đau đó.
Tôi tiếp tục xịt thêm một lọ nữa, rồi ngồi bên cạnh quan sát.
Cheeeeeeeek!
Tiếng xì xèo rợn người vang lên đều đặn.
“Ugh… Ugh…”
Một lát sau, tiếng rên yếu ớt phát ra.
Jaina khẽ cựa mình, và để lộ một thứ khiến tôi chú ý.
‘Cô ấy có một hình xăm ở bên hông.’
Chuyện một nhà thám hiểm có hình xăm chẳng hiếm, nhưng hình xăm của Jaina lại khác lạ.
Đối với một hình xăm, nó thực sự quá nhỏ, chỉ có kích thước bằng với ngón cái.
Đường nét nguệch ngoạc như thể được hoàn thành bởi một tay nghiệp dư, màu sắc thì đã mờ nhạt đi vì thời gian.
‘…Không lẽ cô ấy đến từ Noark?’
Khi còn sống ở Noark, trong khu ổ chuột được xem là địa ngục dưới địa ngục, tôi đã từng thấy những đứa trẻ có những hình xăm giống hệt vậy.
Chúng không phải được xăm vì ý thích của bản thân, mà là do người khác ép buộc, hay đúng hơn, vì một khoái cảm méo mó của kẻ khác.
Giống như hình xăm dưới mắt Amelia vậy.
“Haa··· haa··· haa···”
Sau khoảng mười phút quằn quại và rên la, Jaina bắt đầu thở dốc.
Cô ấy lẩm bẩm điều gì đó—
“·······”
Giọng nói của cô ấy rất nhỏ, lại mơ hồ, nên ban đầu tôi không thể nghe được cô ấy đang nói gì.
Chỉ nghe như tiếng một ngôn ngữ tiểu chúng nào đó.
Nhưng nghe kỹ hơn, tôi nhận ra —
Không, đây không phải là ngôn ngữ của thế giới này.
‘…Chẳng lẽ cô ấy cũng là một Ác linh sao?’
Vẫn có xác suất rằng những từ ngữ ở Trái Đất được Lee Baek-ho sử dụng đã vô tình thấm vào trong tiềm thức của cô ấy và cô ấy chỉ buộc miệng phát ra, nhưng linh cảm mách tôi — chuyện này không phải là như thế.
“Haa··· haa··· haa···”
Tôi tiếp tục quan sát, cho đến khi tiếng lẩm bẩm dần ngừng và hơi thở trở lại đều đặn.
Theo kinh nghiệm của cá nhân tôi, đây là lúc tôi có thể bắt đầu cuộc trò chuyện.
“Cô cảm thấy khá hơn chưa?”
Khi tôi khẽ lay vai cô ấy, mi mắt Jaina khẽ run rồi từ từ mở ra.
“Chuyện… chuyện gì đã xảy ra vậy…?”
Wow, phản xạ đầu tiên khi tỉnh lại là cố nắm bắt tình hình sao. Khá đấy, những người như vậy thường sống rất lâu.
Có lẽ đúng là một người chơi của [Dungeon and Stone] thật.
“Cô nhớ được đến đâu?”
“Tôi… bị đánh trúng bụng, rồi ngất đi…”
“Sau khi cô ngất, mọi việc tiến triển đúng kế hoạch. Chúng ta đã kích hoạt ma pháp dịch chuyển hàng loạt, nhưng do Bone Dragon đã can thiệp nên phép thuật đã không thể thi triển một cách hoàn chỉnh.”
“Dịch chuyển… thất bại…?”
“Có lẽ mọi người đều bị ném đến các tọa độ ngẫu nhiên. Tôi rơi xuống giữa Thác Mộng Ảo, bơi được vào bờ và tìm thấy cô đang nằm một mình ở đây.”
“Ra là vậy…”
“Cô thấy sao rồi? Có thể tự mình di chuyển được không? Chúng ta đã ở đây lâu quá rồi, chúng ta cần phải di chuyển.”
“Giúp… tôi một chút.”
Tôi đỡ Jaina ngồi dậy, rồi dìu cô ấy đứng lên.
Nhưng kể cả như vậy, cô ấy vẫn không thể tự đứng vững bằng chân của mình, nên cuối cùng cô ấy đang nằm gọn trên lưng tôi.
“Oái!”
“Tôi tin rằng việc tôi cõng cô sẽ có lợi hơn cho cả hai chúng ta.”
“······”
Không dừng lại quá lâu, tôi cõng cô ấy lên lưng và vừa đi vừa nói chuyện.
“Chúng ta đang đi đâu vậy?”
“Đến Vùng đất Nguyên sơ. Nơi đó nằm ở khu vực trung tâm của nơi này, vì vậy có khả năng cao rằng mọi người đều đang hướng về phía đó.”
Thêm nữa, khu vực đó kết nối với hầu hết các vùng xung quanh — tùy tình hình, chúng tôi sẽ có thể nhanh chóng đến được những khu vực khác nếu cần thiết.
“Dù sao thì, tôi muốn tránh giao chiến hết sức có thể. Vậy nên, nếu cô đã khôi phục lại sức mạnh thì hãy hỗ trợ việc trinh sát.”
“...Giống như tôi là một công cụ nào đó vậy.”
“Nếu không thích thì hãy mau hồi phục đi. Việc đó cũng sẽ khiến tôi dễ dàng hơn rất nhiều.”
“······”
Thế là hành trình của chỉ hai người bắt đầu.
Có lẽ vì chỉ còn lại hai chúng tôi, những cuộc trò chuyện đã trở nên dài hơn bình thường rất nhiều.
‘Cô ấy đã nhận ra rằng nếu bị tôi bỏ mặc thì cô ấy sẽ xong đời rồi sao?’
Tôi không chắc lắm, nhưng giọng cô ấy khẽ run khi nói:
“...Cảm ơn vì đã cứu tôi.”
“Nếu cô cảm thấy biết ơn, thì hãy hồi phục cho tôi đàng hoàng nếu chúng ta phải chiến đấu. Tôi để ý rồi đấy — khi hai người cùng bị thương, cô luôn ưu tiên hồi máu cho Aures.”
“...Là ảo giác của anh thôi.”
Hmm, tôi không nghĩ vậy đâu.
“À mà này — cô cũng là Ác linh à?”
Ngay khi câu hỏi của tôi vang lên, bàn tay đang đặt trên vai tôi khẽ siết chặt.
“Xem ra tôi đoán đúng rồi.”
Nhìn Jaina trở nên im lặng trước câu hỏi của mình, tôi bật cười.
“Có lý do gì phải giấu đâu chứ? Chỉ riêng việc đi chung với Lee Baek-ho cũng đủ để cô bị truy nã bởi Gia đình Hoàng gia rồi.”
Câu nói đó có vẻ đã khiến cô ấy thay đổi suy nghĩ. Sau vài giây trầm ngâm, cô thành thật thừa nhận.
“Làm sao anh biết?”
“Cô đã nói ngôn ngữ của Ác linh trong lúc hôn mê đấy.”
Nhưng phản ứng của cô ấy lại ngoài dự đoán của tôi.
“Tôi nói á? Không thể nào…”
“Thường thì người ta sẽ không thể nhớ những lời mình đã nói trogn khi ngủ đâu—”
“Không, ý tôi là… chuyện đó chỉ đơn giản là không thể nào.”
“Không thể nào?”
Tôi nhíu mày, nhìn cô ấy đầy thắc mắc.
Jaina im lặng hồi lâu, rồi khẽ đáp:
“Đúng là tôi là một Ác linh, nhưng tôi không hề có một ký ức nào về thế giới đó.”
“…Hả?”
Chuyện đó có thể sao?