Chương 672: Cái tên của Daylan

Một người đàn ông bí ẩn mà tôi gặp bên ngoài tường thành đã cung cấp thông tin về một bia đá dịch chuyển. Và bằng cách sử dụng bia đá ấy, chúng tôi đã bị ném h một vùng đất vô danh, có kết cấu gần như y hệt Tinh Mộ của Tầng 9. Ban đầu, tôi còn tưởng nơi đây là bên trong mê cung, nhưng kết quả của cuộc thám hiểm lại cho ra kết luận khác. Nơi này thuộc về vùng ngoại giới bên ngoài tường thành. Bằng chứng rõ ràng là trí tuệ của lũ quái vật cao hơn hẳn, và khi giết chúng, chúng tôi vẫn 100% thu được vật liệu từ quái vật, điều không bao giờ xảy ra trong mê cung. ḱyhuyenⓒomTất cả những thứ đó vẫn chưa phải là vấn đề, vấn đề thực sự là chúng tôi không thể dùng cách thông thường để thoát khỏi nơi này. Nơi đây chẳng khác nào một hòn đảo cô lập… Không, ở một góc độ nào đó, nó còn tệ hơn cả một hoang đảo. Dù biết nó chỉ đang nằm đâu đó trên đại lục, nhưng đường ranh xám u ám bao quanh lấy nơi này đã đoạn tuyệt khả năng rời đi nơi này bằng đường bộ Nói thẳng ra, nếu không tìm thấy một cổng dịch chuyển, khả năng thoát ra khỏi nơi này là một con số không tròn trĩnh. “…Nam tước? Giờ chúng ta phải làm thế nào?” Lee Baek-ho liếc nhìn tôi rồi hỏi.
ḱyhuyenⓒom Buồn cười thật đấy.
ḱyhuyenⓒomTên khốn vừa nãy còn muốn dành quyền chỉ huy lại đâu rồi, tại sao vừa có chuyện là hắn biến mất tăm rồi? Còn Nam tước, chúng ta nữa chứ. “Tôi nhớ ngài từng nói chỉ cần chúng ta đi một vòng là sẽ tìm thấy lối ra mà.” “Tôi đã nói ‘lối ra chỉ có thể ở quanh đây’.” “Ồ, không phải cũng tương tự nhau thôi sao?” Tôi tự hỏi sao một người sao có thể đáng ghét đến thế, nhưng tôi biết rõ nếu phản ứng quá khích lúc này, tôi sẽ là kẻ thua cuộc. Vì vậy tôi phớt lờ hắn, đi thẳng vào trọng tâm. “Chuyến đi lần này không phải là không có thu hoạch, đúng chứ?” “Đúng vậy. Ít nhất thì ta cũng xác nhận rằng mình đã bị mắc kẹt hoàn toàn trong khu vực này. Đó cũng là một thu hoạch, phải không?”
ḱyhuyenⓒom …Liệu tôi có nên đấm chết hắn ngay tại chỗ không? Khát vọng ấy trỗi dậy trong một khoảnh khắc, nhưng tôi cố kìm nén lại vì nể mặt [Star Extinction]. “Phải, chỉ vậy thôi cũng đủ xem là thu hoạch. Hơn nữa, chúng ta đã vẽ xong bản đồ đại khái.” “Chúng ta chỉ vẽ được đường viền ngoài thôi. Bên trong vẫn còn trống rỗng.” “Điều đó có nghĩa rằng việc còn lại chỉ là lấp đầy phần trống ấy bằng việc khám phá, từng chút một. Vì chắc chắn ở đâu đó sẽ có một tấm bia không gian khác, dẫn về vị trí ban đầu hoặc một nơi khác.” Tôi nói với giọng chắc nịch, giọng của một kẻ đã trải qua vô số phen đứng mũi chịu sào. Nhưng Lee Baek-ho lại nhăn mặt. “Đó chẳng phải chỉ là một niềm tin vô căn cứ hay sao? Làm sao ngài chắc chắn ở đây có bia đá không gian?” Không, hắn sai rồi. ‘[Dungeons & Stone] không phải là kiểu trò chơi như vậy.’ Dĩ nhiên, suy nghĩ ấy có phần chủ quan, vì đây là “bên ngoài tường thành”, một bản đồ mới chưa từng xuất hiện trong trò chơi, và thực tế nơi này cũng hoàn toàn khác biệt với “trò chơi” mà tôi từng biết. Nhưng… “Vậy giờ anh muốn chúng ta làm gì? Ngồi chờ chết ở đây à?” “Không, ý tôi không phải vậy—” “Vậy thì im miệng mà đi theo tôi. Kể cả nếu tất cả các người đều tuyệt vọng và bỏ cuộc, tôi vẫn sẽ kéo các người ra khỏi nơi này.” Lee Baek-ho chỉ nhìn vào mắt tôi, nhất thời không nói nên lời. Rồi hắn bật thốt với giọng như ngạc nhiên lẫn khâm phục. “······Wow, Nam tước, lời nói của ngài thật sự rất ấn tượng đấy, ngài biết không? Mọi người đã bị ngài thuyết phục kiểu này đã bao nhiêu lần rồi?” Gã cung thủ đứng cạnh cũng gật gù tiếp lời. “Vừa rồi, thật sự là một trải nghiệm tuyệt vời. Chỉ trong chốc lát, tôi đã cảm thấy không việc gì phải lo lắng.” “Haha! Lời của Nam tước không có gì sai cả! Chúng ta phải làm gì đó! Nếu chỉ ngồi yên thì chúng ta chỉ có thể chết đói thôi!” Khi ngay cả Aures cũng bật cười tiếp lời, khiến bầu không khí đang căng thẳng nhanh chóng dịu xuống. Đó là lý do vì sao trong một đội nhất định phải có ít nhất một kẻ lạc quan như anh ta. Tôi đã trải qua đủ nhiều để hiểu — sự khác biệt giữa “có” và “không” một người như vậy là vô cùng lớn. Vậy nên… “Được rồi. Vậy thì bắt đầu thôi nào.” ***** Từ giờ trở đi, chỉ còn một việc duy nhất chúng tôi có thể và phải làm, đó là khám phá toàn bộ những khu vực bản đồ chưa được hé lộ, tìm kiếm bia đá không gian hoặc bất kỳ con đường nào có thể dẫn ra ngoài. Trở ngại lớn nhất của việc khám phá bản đồ là khu vực cần khám phá quá rộng lớn, đồng thời còn yêu cầu kiểm tra kỹ từng tấc đất một . Vì vậy, chúng tôi cần một chiến thuật để đơn giản hóa công việc của mình. “Một khe nhỏ trong hang đá dưới gốc cây, một cấu trúc lạ trong vách núi — bất cứ thứ gì cũng được. Nếu thấy thứ gì khả nghi, hãy báo ngay cho tôi, hiểu chứ?” Không chỉ riêng Bryant, tay cung thủ giữ vai trò trinh sát, mà toàn bộ thành viên trong đội đều phải quan sát cẩn thận xung quanh trong khi di chuyển. Và khi họ phát hiện ra điều gì đó… “Chỗ đó nhìn giống một cái ao cạn, nhưng thực tế mực nước lại rất sâu. Rất có thể thứ gì đó được giấu bên dưới.” “Tốt, chúng ta sẽ dừng lại một lát và kiểm tra chỗ đó.” Chúng tôi dùng ma thuật để dò xét, và nếu cảm thấy có gì đó không ổn, tôi sẽ đích thân xuống nước kiểm tra. Có người hỏi tôi có thực sự cần phải kỹ lưỡng đến vậy không, nhưng tôi không bao giờ thỏa hiệp. Bia đá không gian mà người tên ‘Daylan’ tìm thấy đã ẩn sâu trong một khe đá cực khó phát hiện. Vậy nên nếu muốn tìm thấy một thứ tương tự, ít nhất chúng tôi phải làm được đến mức này. Kết quả là… Không có bia đá không gian nào ở đây cả. Chúng tôi lại tiếp tục tìm kiếm ở phương hướng khác. “Nam tước! Anh xem chỗ này đi! Trông nó có đáng ngờ không!” “Chính xác thì thứ gì đáng ngờ cơ?” “Đây này! Lá của bông hoa này đã bị bẻ gãy!” “…Được rồi, báo động giả, tiếp tục di chuyển đi.” Tất nhiên, tôi bỏ qua hết những thứ vớ vẩn đó để tiết kiệm thời gian. “Này! Tôi chỉ làm theo lời anh nói thôi mà! Không phải ngài bảo phải chú ý đến cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất còn gì!” Đúng là tôi đã bảo vậy, nhưng một chiếc “lá bị gãy” ? Anh nghiêm túc sao? Tôi phải kiểm tra thứ gì từ một chiếc lá bị gãy? “Làm ơn đi, Ngài Ruinzenes! Ít nhất thì ông cũng hãy nhìn qua một chút đi chứ!” Khi tôi để những lời của anh ta vào tai này rồi đi bằng tai kia, Aures chạy đến chỗ Học giả Hủy diệt và tiếp tục ầm ĩ. Tất nhiên, lão già đó cũng chẳng buồn nghe. “Đi thôi.” “Ngài Ruinzenes!!” “Tiếp tục tiến lên.” Cuộc tìm kiếm lại tiếp tục. Dù tiến độ của chúng tôi khá chậm, nhưng bản đồ vẫn đang được lấp đầy từng mảng một. ‘Cổ thạch Thảo nguyên giờ đã hoàn thiện khoảng 70%.’ Cấu trúc tổng thể của nơi chúng tôi đang thăm dò vẫn giữ nguyên giống như trong trò chơi. Tính từ Vùng đất Nguyên sơ, nơi chúng tôi bị ném đến thông qua cổng dịch chuyển ban đầu, phía tây là Cổ thạch Thảo nguyên. Phía bắc là Độc Nham Nguyên - Venomous Lava Field. Phía đông là Thác Mộng Ảo - Dreamveil. Và phía nam là Long Tích Sơn - Dragon Spine Mountain. Tuy nhiên, ngoại trừ Vùng đất Nguyên sơ, toàn bộ các khu vực còn lại đều đã bị cắt đôi bởi bức tường ranh giới màu xám. ‘Vấn đề lớn nhất chính là Thác Mộng Ảo…’ Cả Độc Nham Nguyên lẫn Long Tích Sơn đều là những khu vực thuộc Tầng 9 và tiềm ẩn nhiều nguy cơ, nhưng nếu phải so với Thác Mộng Ảo thì chúng chẳng còn là gì cả. Hơn nữa, nếu muốn tìm thấy bia đá không gian ở đó, chúng tôi không thể chỉ đi ngang qua mà còn phải lục tung từng ngóc ngách. “Nam tước! Ở đây có dấu vết của con người!” …Hử? “Đúng vậy. Đây chắc chắn là dấu chân người.” Khi đang lục soát Cổ thạch Thảo nguyên, chúng tôi đột nhiên phát hiện dấu tích của con người. Và với một đội đang khao khát tìm kiếm những thứ “đáng ngờ” như chúng tôi, không ai có thể bỏ qua được điều này. “Bryant, anh dẫn đầu! Chúng ta sẽ bám theo dấu vết đó! Tốc độ tối đa!” Tôi nhanh chóng ra lệnh, và cả đội lập tức chuyển sang hành quân tốc độ cao. Không biết đã đi bao lâu. “…!” Tôi nhìn thấy bóng lưng của một người đàn ông đứng giữa đồng cỏ. Một người mặc bộ đồ rách nát, dơ bẩn, như thể đã nhiều tháng không hề tắm rửa. Chỉ dựa vào hình dáng ấy, hắn ta trông rất giống Daylan, kẻ đã lừa chúng tôi đến nơi này. Vù— Nhưng khoảnh khắc người đàn ông đó nhận ra sự hiện diện của chúng tôi và quay lại, chúng tôi mới nhận ra, hắn không phải Daylan, và thậm chid còn chẳng phải là con người. Bởi vì một con nhện đen khổng lồ bám chặt trên gương mặt hắn. “Cái gì… Bayon?” Bayon — quái vật hình người cấp 3. Đó chính là con quái vật cung cấp kỹ năng [Transcendence] mà tôi đang sở hữu. Để tham khảo, loài này thường xuất hiện tại Vùng đất Bất diệt - Immortal Land, một trong các khu vực của Lục địa Bóng tối Tầng 7, và đôi khi cũng có thể bắt gặp ở Cổ thạch Thảo nguyên của Tầng 9. “Tôi cứ tưởng chúng ta đã tìm ra dấu vết của tên Daylan chứ.” “Cuối cùng thì tất cả cũng chỉ là uổng công.” Sau khi nhận ra danh tính của sinh vật trước mắt, các đồng đội đều tỏ vẻ thất vọng, nhưng trong lòng tôi thì lại hoàn toàn ngược lại. Tôi đã phải cố kìm để không lộ vẻ vui mừng trên mặt. ‘Cuối cùng cũng tìm thấy rồi…’ Bayon là một trong những con quái vật cần săn nhất khi xây dựng một Shield Babarian. Không chỉ để lấy kỹ năng [Transcendence], mà còn vì Nhện Ký sinh, một sản phẩm phụ của nó, một thứ hiếm đến mức gần như không bao giờ xuất hiện trên sàn đấu giá. “Nam tước quả là một người may mắn nhỉ? Sinh vật đó sẽ rớt nguyên liệu Khắc ấn cấp 8 của ngài đấy.” “…” “Ghen tỵ thật. Ngài vẫn còn một chặng đường dài nữa để mạnh lên.” Lee Baek-ho vừa buông lời trêu chọc, vừa xoay khớp tay như thể đang khởi động, rồi đột nhiên— Đùng–! Hắn lao thẳng đến chỗ con Bayon. Một hành động liều lĩnh đến mức bất kỳ người chỉ huy nào cũng sẽ thấy nổi giận. “Khoan đã!” “Chỉ là một quái vật cấp 3 thôi mà, nó có thể làm được gì chứ!” Bayon quả thật được xếp vào loại quái vật cấp 3, nhưng nó không phải là một con quái vật có thể bị xem thường. Không như các con quái vật cấp 3 khác, năng lực của mỗi cá thể Bayon có chênh lệch cực lớn, nên chiến thuật tiêu chuẩn khi đối đầu với chúng luôn là thăm dò trước rồi mới tiêu diệt… Kwaa-zik! Well, xem ra việc đó cũng chẳng quan trọng lắm. “Ahh! Đã thật!” Bayon gục ngã, trái tim bị xuyên thủng bởi ngọn giáo mang theo aura màu đen của Lee Baek-ho. (Dịch giả-kun : khúc này chấm hỏi nhé, đầu truyện đến giờ không thấy Lee Baek-ho xài vũ khí hay aura gì hết, để xem sau này ra sao.) Ngay lúc đó, một cảm giác quen thuộc trỗi dậy trong tôi, thứ mà mọi nhà thám hiểm đều biết rõ. 「Bayon bị tiêu diệt. EXP +7.」 Khi tôi hạ Giga Zeroth trước đây, tôi đã không nhận ra điều đó, nhưng ở đây, đúng là vẫn có thể tích lũy điểm kinh nghiệm. “Xem nào, hãy kiểm tra xem đây có phải nguyên liệu Khắc ấn của Nam tước… Hử?” Khi Lee Baek-ho ngồi xổm xuống trước thi thể của con Bayon, đưa tay gỡ con nhện đen đang bám trên mặt hắn của nó xuống, hắn lập tức chết lặng. “Baek-ho? Sao thế— Waaagh! Cái quái gì đây?!” Ngay cả Aures, người bước đến sau đó, cũng hoảng hốt lùi lại. Tôi vội tiến lên kiểm tra thi thể Bayon, và rồi cũng chịu chung số phận với hai người trước đó. “…Hả?” Gương mặt ấy, Dù đã đen sì và biến dạng, nhưng không thể nào nhầm lẫn được. “Gương mặt này… chẳng phải là của hắn sao?” Con quái vật hình người Bayon mà chúng tôi gặp ở Cổ thạch Thảo nguyên— mang gương mặt của Daylan. ***** Mọi chuyện đang ngày càng trở nên phức tạp hơn. Daylan đã biến mất sau khi lừa dối chúng tôi tới đây. Tại sao người đàn ông đó lại hóa thành một con quái và đi lang thang ở đây? Phải chăng hắn đã xui xẻo và rơi vào ‘chân’ còn quái vật này? “...Mọi người có suy nghĩ gì không?” Trước câu hỏi thận trọng của GM, Học giả Hủy diệt lên tiếng. “Tôi không chắc, nhưng tôi đã từng nhìn thấy trong một quyển sách cổ rằng ‘Bayon’ vốn là những nhà thám hiểm cổ xưa đã chết trong mê cung.” Tình cờ, đó cũng là điều tôi đã biết từ trước trong quá trình lục tìm tài liệu về bối cảnh thế giới trò chơi, hy vọng tìm được Mảnh ghép Ẩn. “A! Vậy nên Bayon mới có thể sử dụng Tinh chất giống như các nhà thám hiểm!” “Đúng vậy, giả thuyết đó có thể giải thích cho một số thứ. Nhưng cuốn sách không đưa ra căn cứ xác thực nào cho những giả thuyết đó, vậy nên nghe nó giống với một câu chuyện mà những kẻ ở quán rượu sẽ kể cho nhau nghe hơn là lịch sử.” “...Là thế sao.” Chúng tôi đang ở trong tình huống gì thế này? Khi tình hình ngày càng mơ hồ, tôi quyết định cướp lại chiến lợi phẩm từ tay Lee Baek-ho trước. Với tôi, điều đó lúc này quan trọng hơn việc giải mã bí ẩn nhiều. ‘Giờ chỉ còn thiếu một thứ nữa…’ Tôi chỉ còn cách Hình xăm Bất diệt cấp 8 đúng một vật liệu nữa thôi. Tôi đã hy vọng mình sẽ tìm được những vật liệu cần thiết để nâng cấp nhờ vào đặc tính 100% rơi tài liệu của quái vật bên ngoài tường thành, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó sẽ nhanh đến vậy. Dù có tỉ lệ rơi đáng kinh ngạc, nhưng mật độ quái vật bên ngoài tường thành lại thấp hơn nhiều so với trong Mê cung. Vậy nên, có thể nói tôi may mắn mới gặp được Bayon, thứ không thường xuất hiện ở đây. “Oh! Đây thực sự là Daylan này! Tôi đã tìm được thẻ căn cước trong túi đồ của hắn!” (Dịch giả-kun : Daylan là họ.) Sau một lúc lọ mọ với cái xác của con quái vật, Aures đứng bật dậy với vẻ hớn hở. Trong bàn tay to như quả dưa của anh ta là một tấm thẻ chỉ to bằng tấm danh thiếp. “Để tôi xem tên anh ta là gì nào…” Badump! Trái tim tôi bỗng nhiên đập lệch một nhịp. “Hans…? Ồ! Tôi nhớ ra rồi! Tên của hắn là Hans!” Badump badump badump! Một làn xúc cảm dâng trào khiến tim tôi như đang nổi trống. Quay mặt về phía những thành viên khác, tôi ngay lập tức ra lệnh với giọng gấp gáp: “Sẵn sàng di chuyển!!” Chúng tôi phải rời khỏi đây, càng nhanh càng tốt.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị