Chương 727: Truy đuổi

‘Sao ngươi lại ở đây?’ Kẻ thu thập Xác chết chỉ dùng ánh mắt để thốt ra câu nói đó. Trong khi cảm khái tên này có lẽ cũng có chút năng khiếu diễn xuất, tôi cũng hiểu được cảm xúc của hắn. Bởi vì bị nhà vua vô tình bắt giữ, nên suốt mấy ngày liền tôi thậm chí không lộ mặt. Đó hẳn là một tình huống hoàn toàn ngoài dự liệu. Ừ thì, cũng có khả năng là trước khi đến đây, bọn họ bằng cách nào đó đã nắm được thông tin rằng chúng tôi từng xuất hiện ở Quận 5… ⒦yhuyenⓒom‘Nếu là như vậy thì không phải còn đáng ngạc nhiên hơn sao?’ Nếu là tôi, thì câu trả lời sẽ là có. Tôi hẳn sẽ thấy rất khó hiểu vì sao tên khốn lẽ ra phải ở Quận 5 này lại xuất hiện ở đây. “À, lâu rồi không gặp.” Khi tôi mỉm cười nói vậy, tên kia dường như mới hoàn hồn, gắng gượng cử động cơ mặt để đáp lại. “… Pssit. Lần trước ta đã nhận được khá nhiều sự giúp đỡ từ ngươi.”
⒦yhuyenⓒom Hắn vẫn trả lời với giọng điệu như thường lệ, nhưng tôi có thể nhìn ra rất rõ rằng bên trong hắn ta thì hoàn toàn không bình thản như vậy.
⒦yhuyenⓒomDù sao, những sinh vật triệu hồi đã đạt đến một cấp độ nhất định sẽ tự động phản ứng và hành động theo ý chí của kẻ triệu hồi, ngay cả khi không có mệnh lệnh đặc biệt. Và… “Pi-Pssit…” Trong khi hắn bật ra một tiếng cười gượng, con chimera hắn đang cưỡi cũng từ từ rụt chân trước lại và bắt đầu lùi về sau. “Ngươi định đi đâu?” Khi tôi vừa hỏi, đồng thời dùng một vung nện búa duy nhất để phá hủy đám binh sĩ xác chết xung quanh hắn, hắn trả lời với giọng lắp bắp. “À… ta đã suy nghĩ lại. Dù sao, tấn công bất ngờ vào ban đêm là hành vi hèn hạ… Pssit… Lần sau chúng ta sẽ tái chiến!” Hắn có biết mình vừa nói gì không vậy? Dù không rõ vì sao, nhưng trực giác của một chiến binh chưa từng bỏ lỡ cơ hội trong tôi đã lên tiếng trước.
⒦yhuyenⓒom Tên ‘Necromancer’ vốn dĩ phải ở tuyến sau đã xuất hiện ở tuyến đầu. Nói thật, tôi cũng không biết vì sao hắn lại hành động ngu xuẩn như vậy. Nếu buộc phải chọn một lý do, thì có lẽ chỉ là vì hắn muốn khoe khoang mà thôi… Dù sao thì, chuyện đó cũng không quan trọng, chuyện quan trọng là— Răng rắc. Nếu mà tôi có thể đập vỡ đầu tên khốn chết tiệt này ngay tại đây— ‘Ừm, như vậy cũng không tệ nhỉ?’ Không, tôi xin đính chính lại. Không phải là “không tệ”, mà phải là tôi sẽ rất vui lòng. Bởi vì rốt cuộc, tên này cũng nằm trong danh sách phải giết của tôi. “Ngươi nghĩ mình đang đi đâu vậy? Lại đây một chút nào.” Khi tôi gọi hắn bằng cây búa đang vung vẫy, con chimera liền quay lưng bỏ chạy. “Không muốn sao, chỉ một lát thôi mà? Sẽ không tốn nhiều thời gian đâu—” Mặc cho những lời thuyết phục lặp đi lặp lại, bốn chân của con chimera đang quay lưng về phía tôi chỉ càng lúc càng tăng tốc. “Ta chợt nhớ ra mình có việc bận nên hôm nay đến đây thôi!” Tôi chỉ muốn cho hắn xem cận cảnh cây búa của mình thôi… Tên này thực sự rất trơn trượt. “Bethel—laaaaa!!” Cảm thấy khoảng cách đang dàn bị kéo xa, tôi sử dụng [Gigantification] khiến cơ thể phình to ra và lao nhanh về phía trước. Chúng tôi nhanh chóng truy đuổi ra khỏi cổng thành và tại đây, vì không có đồng minh nào xung quanh hỗ trợ dọn dẹp, tôi phải một mình đương đầu với đội quân xác chết đến từ bốn phương tám hướng. ‘Thôi kệ, tôi sẽ tự mình xử lý chúng. Như thế này cũng sẽ cung cấp đủ thời gian cho những người phía trong chuẩn bị.’ Hơn nữa, cũng không phải là tôi hoàn toàn bất lực trước một số lượng kẻ thù đông đảo. [Gigantification] không chỉ làm tăng sải chân của tôi mà còn tạo ra một hiệu quả bất ngờ. Cộp! Cộp! Chỉ cần chạy với những bước chân nặng nề, những xác chết đã được cải tạo cho chiến đấu của Kẻ thu thập Xác chết liền bị tôi giẫm nát và nổ tung. Giống như thế này. Rắc—! Dĩ nhiên, khoảng cách cũng không dễ gì rút ngắn. Giá mà tôi có ít nhất một kỹ năng di chuyển như [Leap] thì đã giúp ích rất nhiều, nhưng tiếc là tôi vẫn chưa hoàn thiện cơ chế di chuyển của nhân vật Shield Barbarian. Ầm—! Ầm—! Thế nên tôi chỉ có thể cần mẫn đuổi theo bằng thân hình khổng lồ của mình, còn hắn thì làm mọi cách để khiến tôi vấp ngã. 「Abed Nekrapetto thi triển [Corpse Explosion].」 Hắn liên tục cho nổ những xác chết đã cải tạo, phun độc tố lên người tôi. 「Abed Nekrapetto thi triển [Curse of Petrification].」 Hoặc tung kỹ năng khống chế về phía tôi. Hoặc cố gắng chắn đường tôi bằng một con quái vật xác chết khổng lồ. Hoặc tạo ra màn khói kỳ lạ làm nhiễu tầm nhìn, v.v. Hắn làm đủ mọi thứ, nhưng những chiêu trò thấp kém đó thì không thể nào ngăn cản được một Shield Barbarian đã gần hoàn thiện đến 70%. “Khốn kiếp…! Như thế này chẳng phải là gian lận sao?” Theo một nghĩa nào đó, những lời than vãn như vậy cũng nằm trong kịch bản đã được định sẵn. Một tanker không thể bị ngăn cản bởi các hiệu ứng khống chế, đối với những nhân vật thuộc lớp đánh xa chẳng khác nào một thảm họa. “Bỏ cuộc và dừng lại đi! Nếu dừng lại bây giờ, chúng ta sẽ giải quyết mọi chuyện bằng đối thoại! Ta thề trên danh dự của một chiến binh—” “Đừng có nói dối! Ngươi định đối thoại bằng nắm đấm chứ gì!” Sao hắn biết được? Ầm—! Ầm—! Cuối cùng, tôi cũng từ bỏ ý định thuyết phục bằng lời nói và im lặng tiếp tục di chuyển. Thực ra cũng không cần phải vội. Dựa theo tình hình hiện tại, chỉ cần tiếp tục duy trì tốc độ như thế này, khoảng cách giữa chúng tôi sẽ dần dần thu hẹp lại. Có vẻ như khả năng di chuyển của hắn cũng tệ chẳng kém gì tôi… ‘Thật là buồn cười.’ Hắn từng là kẻ sở hữu sức mạnh áp đảo mà tôi phải dè chừng, nhưng giờ thì chỉ vừa thấy mặt tôi là hắn đã quay lưng bỏ chạy. Rất nhiều thời gian đã trôi qua kể từ đó. Ầm—! Ầm—! Dù sao thì, khi cuộc rượt đuổi tiếp diễn và khoảng cách dần thu hẹp, những lời phàn nàn bắt đầu tuôn ra từ miệng hắn. “Ahh! Bjorn Yandel…! Rốt cuộc vì sao ngươi lại ở đây chứ?” “… Hả?” Câu này là có ý gì? Tôi không nghĩ hắn chỉ buộc miệng nói như vậy trong lúc hoảng loạn. “Các người làm gì đi chứ! Các người định để con quái vật đó hoành hành sao?” Tên Kẻ thu thập Xác chết hét lên như đang gọi đồng đội. Tuy nhiên, không có ma pháp hỗ trợ nào được tung ra, cũng chẳng có ai xuất hiện như một vị anh hùng cứu viện, khiến sự tức giận trong giọng hắn càng lúc càng tăng. “Các người định tiếp tục làm ngơ sao? Là lỗi của các ngươi cả! Vì Bjorn Yandel ở Quận 5 nên chúng ta mới quyết định quấy nhiễu Quận 9 để phân tán hắn!” À, thì ra là có chuyện như vậy. Như một trò đùa của số phận, sự xuất hiện của tôi ở Quận 5 đã trùng hợp phá hỏng toàn bộ kế hoạch của bọn chúng. “Oppa, sao lại là lỗi của bọn em chứ? Nếu muốn trách thì phải trách thủ lĩnh hoặc phó thủ lĩnh mới đúng.” Nghe thấy giọng nói đột ngột vang lên, tôi ngẩng đầu nhìn và thấy một người phụ nữ với gương mặt quen thuộc đang bay thấp trên một cây chổi. Lyranne Viviane, Phù thủy Gào thét. “Và bọn em đã nói ngay từ đầu rồi. Đừng có lộ mặt, cứ nấp ở phía sau đi. Nhưng em nhớ chính anh đã cố tình xông lên tuyến đầu mà!” “… Giờ chuyện đó rất quan trọng hay sao! Rốt cuộc vì sao hắn ta lại xuất hiện đúng lúc này! Bất cứ ma pháp nào cũng được, mau giết tên đó đi—” “Ể…? Em không thích đâu.” Phù thủy Gào Thét từ chối với vẻ mặt chán ghét. “… Cái gì?” “Anh không nhớ lần đó sao? Làm sao mà chặn được một con quái vật có thể phản lại các đòn tấn công bằng ma pháp cơ chứ?” Có vẻ như cô ta đang nhắc đến hiệu quả của Tinh chất Gachabone mà tôi đã xoá đi, nhưng thực ra điều đó chẳng có ý nghĩa gì lớn. Bởi vì hiện tại tôi đã có kỹ năng phòng ngự phép thuật tốt hơn rất nhiều so với lúc đó rồi. 「Nhân vật kích hoạt [Scale of Greed].」 Vì sự xuất hiện của pháp sư phe địch, tôi chủ động kích hoạt trạng thái Barbarian Rồng để đề phòng. Tất nhiên, kỹ năng này không có cơ chế phản đòn phiền phức, nhưng thực ra, điều đó cũng chẳng quan trọng nữa. Với kỹ năng chủ động từ Aegis’s Dragon Armor, tích lũy stack tương ứng với lượng sát thương nhận vào rồi bộc phát tất cả trong một lần, nếu cô ta dám tấn công tôi, tôi có tự tin có thể giải quyết tất cả chúng trong một đòn. ‘Tiếc thật.’ Giá mà để bọn chúng đánh thêm vài lần nữa giúp tôi đủ điều kiện kích hoạt kỹ năng là tốt rồi. Vẻ mặt của kẻ địch lúc đó tuyệt đối sẽ rất thú vị. Nhưng thôi kệ, nện chết bọn chúng bằng búa cũng không tồi—. “Vậy thì, nắm tay em đi, Oppa.” Hả? “Nắm tay?” “Hai người cùng cưỡi chổi thì có lẽ sẽ rất chật chội, nhưng giờ đâu phải lúc để kén chọn, đúng không?” Đó là một cuộc đối thoại khiến người Barbarian không biết tấn công từ xa phải phải phát điên. ‘Chết tiệt.’ Những kẻ được gọi là tinh anh Orcules này trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện bỏ chạy thôi sao? Nếu cứ tiếp diễn thế này, tôi chỉ có thể đứng nhìn con vịt đã đun sôi bay đi mất. Làm sao đây… ‘À, còn cái đó.’ Tôi triệu hồi một chiếc rìu nhỏ lấy ra từ không gian phụ và dốc toàn lực ném về phía trước. Do hiếm khi phải dùng trong thực chiến, tôi đã không nghĩ đến nó ngay lập tức, nhưng nhờ công sức luyện tập, chiếc rìu vẫn chính xác bay đến vị trí của mục tiêu. “Kyáá!” Vivian, người đang định nắm tay Chú Hề, vội vàng quay người và suýt soát tránh được chiếc rìu. Và… “Nhanh lên!” Theo tiếng thúc giục của Kẻ thu thập Xác chết, Vivian lại tiến tới, đưa tay ra. Đáp lại, tôi ném một chiếc rìu khác. Tuy nhiên, như thể đã chuẩn bị sẵn, một tấm khiên chắn phép thuật lập tức được kích hoạt và chặn đường chiếc rìu đang xoay tròn giữa không trung. Dựa theo hình dạng, đó là phép thuật có thể vô hiệu hóa một kỹ năng. Và tất nhiên là điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả. Chiếc rìu đó chỉ bay đi vì lúc ném thông thường chứ không hề có sự hỗ trợ của kỹ năng. Vù—! Một đòn tấn công đến từ sức mạnh không thường sẽ không được phán định là một kỹ năng. Vù—! Quả nhiên, chiếc rìu dễ dàng bay xuyên qua chiếc khiên chắn. “Kyá!” May mắn thay cho chúng, việc rìu xuyên qua lớp khiên đã đập trúng thái dương của Vivian bằng phần cán. Cô ta hét lên, rơi khỏi cây chổi và lăn trên mặt đất. Và… “Khốn kiếp!” Kẻ thu thập Xác chết chỉ chửi rủa một tiếng, tiếp tục chạy về phía trước mà không hề quay lại nhặt người đồng đội vừa ngã xuống khi cố cứu hắn. “Chết tiệt! Ngươi định đi đâu đấy!!” “…Không còn cách nào khác! Một pháp sư thì có thể thay thế được, nhưng ta thì không!” “Dừng lại đi rồi quay lại đây! Quay lại và cho ta cưỡi với! Đồ khốn!!” “Người sống thì sẽ sống thôi…! Pssit…!” Câu nói quá mức lạnh lùng đến mức ngay cả tôi, kẻ đang đuổi theo, cũng cảm thấy choáng váng. “Này! Đồ khốn chết tiệt!!!” Cuối cùng, Vivian gào lên, trút ra những lời oán hận, nhưng Kẻ thu thập Xác chết đã biến mất ở phía xa trên lưng của con chimera. ***** Tôi có nên tiếp tục đuổi theo Kẻ thu thập Xác chết không? Hay tôi nên tóm kẻ bị phản bội đáng thương này? Tôi do dự trong chốc lát, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại trước mặt Vivian, kẻ đang ngồi bệt xuống với một bên mắt cá chân đã gãy. “Ha, thật nực cười.” Sau khi chứng kiến cảnh tượng khó diễn đạt thành lời đó, tôi thậm chí còn không để ý đến việc cô ta đã bị thương ở chân. “…Tôi đầu hàng.” Gì chứ, làm sao cô có thể tuyên bố đầu hàng sau khi đã bị đánh bại hoàn toàn chứ. Ken két. Vivian bắt đầu nghiến răng ken két khi thấy tôi tiến lại gần mà không nói một lời. Điều đáng ngạc nhiên là đối tượng của ánh mắt căm hận đó lại không phải tôi. “… Oppa, không thể để em sống sao? Em nhất định sẽ giết tên khốn đó… anh thấy sao?” Đôi mắt đó truyền tải sự chân thành tuyệt đối, như thể để cô ta đi là quyết định có lợi nhất cho tôi. Nhưng mà… “Hả, không.” Tôi từ chối thẳng thừng và giơ búa lên. “Không, thật sự mà…! Em có thể làm bất cứ điều gì anh yêu cầu… Đi mà?” Vivian định dùng ngoại hình và giới tính của mình làm vũ khí, nhưng tiếc là cô ta đã chọn nhầm đối tượng. Đúng vậy, có một linh hồn của một người hiện đại bên trong cơ thể Barbarian này, một người hiểu rõ và tôn trọng sự bình đẳng giới. Nếu tôi thu búa lại ở đây, chẳng phải những người đàn ông đã chết trước đó sẽ cảm thấy rất bất công sao? Ực. Nam hay nữ đều bình đẳng. Bằng chứng là khi nện búa xuống, đầu của cả đàn ông lẫn phụ nữ đều sẽ vỡ nát như nhau, đặc biệt là—. “Đồng đội!! Tôi biết đồng đội của anh đang ở đâu!!” Hả? Khi tôi khựng lại, Vivian từ từ mở đôi mắt đang nhắm chặt và nhìn tôi. “… Không được sao?” Cô ta vừa đưa chính xác ra lý do duy nhất có thể giúp mình không bị giết. “Nếu có gì muốn nói thì nói nhanh lên. Ta không có nhiều thời gian đầu.” “Tôi có thể dẫn anh đến chỗ đồng đội của mình! À, an toàn và nhanh chóng!” Ừm… “Kể cả không như vậy, tôi cũng có thể giúp anh rất nhiều! Chẳng phải anh đang cần một pháp sư sao?” Tôi đã có pháp sư rồi. “Đặc biệt là, để có thể bắt được tên khốn đó, tôi sẵn sàng dâng hiến cả linh hồn của mình!” Tôi có thể làm được gì với linh hồn của cô ta? Nếu cứ đập nát đầu cô ta rồi tiếp tục đuổi theo Kẻ thu thập Xác chết ngay bây giờ, chắc tôi vẫn có thể lần theo dấu vết của hắn… ‘Mười giây thôi.’ Đó là khoảng thời gian giới hạn tôi cho phép bản thân lãng phí để cân nhắc. “… Kẻ phản bội!” Vivian đột ngột thốt ra một câu khiến tôi nghiêng đầu khó hiểu. “… Hả?” “Tôi còn có thể nói cho anh biết trong số đồng đội của anh, ai là kẻ phản bội!” … Xem ra, tôi phải nghe câu chuyện này trước đã.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị