Chương 741: Đại chiến ở Thánh địa Barbarian

Đứng trước cổng thành. Ầm—! Ầm—! Chính là cánh cổng duy nhất nối liền Thánh Địa với Quận 7. Ầm—! Ầm—! Hàng ngàn Chiến Binh Barbarian đã tụ tập trước cổng, tay cầm vũ khí, giậm chân đồng loạt. ḱyhuyenⓒomẦm—! Cảnh tượng này… nó khiến từng giọt máu trong cơ thể con người sôi lên. Cảm giác đè nén của chiến trường chân thật hơn bao giờ hết khi nó đang đứng ngay trước mắt anh. Có lẽ là vì vậy? Thịch—! Rotmiller kiểm tra lại trang bị của mình thêm một lần nữa.
ḱyhuyenⓒom Ầm—!
ḱyhuyenⓒomMột chiếc nỏ cho phát bắn quyết định. Một con dao găm và một thanh trường kiếm cho cận chiến. Một chiếc khiên tròn để chống lại các đòn tầm xa hoặc bảo vệ những người quan trọng. Những túi thuốc súng có thể gắn vào mũi tên, bom khói để che tầm nhìn, dược phẩm, quyển trục… Ầm—! Anh không chỉ rà soát lại trang bị mà còn kiểm tra toàn bộ vật phẩm tiêu hao được cất trong [Treasure Vault] của mình. Tất cả chúng đều hoàn hảo, nhờ thói quen bảo dưỡng tỉ mỉ mà anh vẫn giữ từ trước đến nay. “Phù…” Thở ra một hơi dài giúp anh vơi bớt căng thẳng. Rotmiller duỗi người lần cuối.
ḱyhuyenⓒom ‘Mình… tăng cân à?’ Sau một khoảng thời gian dài kể từ lần cuối anh khoác lên người bộ trang bị này, nó bị có vẻ hơi chật. Hơi khó chịu, nhưng không hề xa lạ hay gượng gạo. Không, thực ra anh đang cảm thấy giống như cuối cùng cũng mặc lại bộ đồ phù hợp nhất với chính mình. ‘Tưởng đâu mình sẽ không bao giờ mặc lại nó nữa.’ Có lẽ sâu thẳm trong lòng, anh đã biết. Vì thế, dù là lúc túng thiếu tiền bạc nhất đi chăng nữa, anh vẫn không bán trang bị mà cất giữ nó cẩn thận. Bởi anh biết một ngày như thế này rồi sẽ đến. Ầm—! Theo thói quen quan sát xung quanh, cuối cùng Rotmiller cũng chú ý đến biểu cảm của những người bên cạnh. Những gương mặt căng cứng vì áp lực, tràn đầy vẻ trang nghiêm. Cảnh tượng ấy khiến anh khá bất ngờ. Nếu như đó là các nhà thám hiểm bình thường thì anh đã chẳng nghĩ ngợi gì nhiều… Ầm—! Dù đang giậm chân theo nhịp như một lễ hội, những chiến binh Barbarian nổi tiếng với sự can đảm vẫn thể hiện sự run rẩy đặc trưng của những tân binh ngay trước giờ giao chiến. ‘Ha…’ Họ cũng là con người. Bị đâm thì sẽ chảy máu. Mà nếu mất máu quá nhiều, họ sẽ không bao giờ được gặp lại những người thân yêu nữa… “Cổng sắp mở rồi!! Chuẩn bị chiếéééến đấuuuu!!!” Ngay lúc đó, Aynar, đứng ở tuyến đầu, hét lớn đến mức có thể nghe thấy từ cách xa cả cây số. Các chiến binh Barbarian đã chờ đợi khoảnh khắc này lập tức gầm lên đáp lại. “Bethel-raaaaaaaaaaaaaa!” Tiếng gầm vang dội đến mức tưởng như màng nhĩ sắp vỡ tung. Nhưng không có bàn tay nào che tai lại. Rotmiller nhìn thẳng về phía trước, siết chặt vũ khí trong cả hai tay. Đứng ngay trước cổng là những thành viên tinh nhuệ được Versil Gowland đích thân tuyển chọn. Từ ánh sáng phản chiếu trên trang bị cho đến khí thế toát ra, họ rõ ràng khác hẳn người thường. Siết— Trong số đó, ánh mắt Rotmiller dừng lại ở Aynar, và anh vô thức siết chặt tay cầm vũ khí hơn. Aynar đứng canh cổng, tay nắm chặt thanh trường thương màu xanh lục mà cô đã thu được trong một chuyến thám hiểm. Tấm lưng ấy trông đáng tin cậy hơn bất kỳ ai, và đồng thời Rotmiller nghĩ: À, ra là vậy. Đây mới chính là kiểu người sẽ được gọi là “đồng đội” của Bjorn Yandel. Siết. Nhưng chẳng có lý do gì để cảm thấy thảm hại. Cũng chẳng cần tự ti vì sự khác biệt về tài năng. Chuyện này có gì bất ngờ đâu? Anh vẫn luôn chậm chạp, luôn tụt lại phía sau. Người ta nói anh chăm chỉ, nhưng ngay cả sự chăm chỉ ấy cũng không phải vì anh muốn như vậy, mà chỉ là vì anh không còn sự lựa chọn nào khác. Bởi nhà thám hiểm Rotmiller đã chấp nhận việc rời bỏ cuộc sống trong mê cung và tìm một công việc mới. Vậy nên chẳng cần mơ tưởng rằng nếu mình ở vị trí đó thì mọi thứ sẽ ra sao. Trong khi anh chọn dừng lại ở phía sau, họ vẫn tiếp tục tiến lên phía trước, và đó là lý do tại sao họ lại đứng ở vị trí đó vào hôm nay. Và hơn hết… Ầm—! Anh đứng ở nơi này hôm nay vì một lý do khác. Đúng vậy. Siết. Không cần phải tự ti trước người khác. Thịch—! Anh phớt lờ tiếng cảnh báo từ kỹ năng [Sixth senses], thứ đang cảm nhận được nguy hiểm chết người. “Kết giới đã bị vô hiệu hóa!” Hôm nay, Rotmiller cầm vũ khí để chiến đấu, Giống như những chiến binh Barbarian đang hô vang tên của Linh Hồn Tổ Tiên trước khi xung trận, Để bảo vệ một điều gì đó quý giá. (Dịch giả-kun : trước đó dịch sai rồi, là Ancient Spirit, t cứ tưởng là vị thần tổ tiên tại vì chỉ có một cái tên, nhưng nó là linh hồn tổ tiên mới đúng, tại người Barbarian không tin vào thần linh.) ***** Phải làm sao đây? Phải làm sao đây? Phải làm sao đây? Đó là suy nghĩ duy nhất trong đầu Sven Parab lúc này. ‘Phải làm sao đây?’ Sven Parab liên tục tự hỏi, cố tìm ra một câu trả lời. “Hả? Anh không nghe tôi nói sao? Tôi đã nói là chúng ta phải cứu họ!” Có nên cứu hay không? Thật bất ngờ, Sven Parab không hề thấy do dự khi đưa ra câu trả lời cho câu hỏi đó. Câu trả lời vốn đã quá rõ ràng. Thịch~! Họ không thể cứu người phụ nữ đó. Nếu anh rời khỏi tủ quần áo để cứu người phụ nữ bên ngoài, chắc chắn điều gì đó tồi tệ sẽ xảy ra. Chính cảm giác mách bảo mạnh mẽ ấy khiến Sven Parab tỏ ra chần chừ vào lúc này. Trong mắt người khác, có lẽ anh trông như một kẻ hèn nhát. ‘Phải làm sao đây?’ Làm sao anh có thể thuyết phục Lilith Marone từ bỏ việc cứu họ và mặc kệ tất cả? Anh suy nghĩ mãi, nhưng đáng tiếc là không có câu trả lời nào hay ho xuất hiện, và “thời gian vàng” đã trôi qua. “…Có nguy cơ vị trí của chúng ta sẽ bị lộ.” Cuối cùng, đó là tất cả những gì anh có thể nói. Lilith Marone khựng lại trong chốc lát. “…Tôi thật sự rất thất vọng. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng anh lại là loại người như vậy.” Giọng cô run lên vì bị phản bội, ánh mắt thì lạnh lẽo. Đối mặt với biểu cảm này của cô, Sven Parab cảm thấy như có ai đó đang dùng kim chọc thẳng vào tim mình. “…Đối với tôi, cô quan trọng hơn rất nhiều so với một người mà tôi thậm chí còn không quen biết.” Những lời đó bất giác tuôn ra, một sự thật bật lên mà chính anh cũng không nhận ra, xuất phát từ cơn đau nhói trong lồng ngực. Ngay cả bản thân Sven cũng hoảng hốt đôi chút sau khi nói ra, nên anh vội vàng bổ sung thêm lý do. “Hơn nữa, chúng ta phải sống sót thì mới có thể thực hiện lời hứa ngày hôm đó…” Nghe thì như một lời bào chữa, nhưng cũng có phần chân thành. Thế nhưng phản ứng của Marone vẫn lạnh băng. “Nếu vì một mục đích của bản thân mà chúng ta phải phớt lờ sinh mạng của người khác, vậy thì chúng ta khác gì những người của hoàng gia?” “……” “Ông Parab, hãy ở lại trong tủ. Tôi sẽ đi cứu họ, dù có phải làm một mình.” Nói xong, Marone bước về phía cửa sổ. Cô dường như tập trung trong giây lát, rồi— “Naria Karte Tura!” Theo tiếng niệm chú, một pháp thuật bắn ra qua khung cửa sổ vỡ, đánh thẳng xuống mặt đất bên dưới. “……Kyaaaaa!” Âm thanh hỗn loạn vọng lên từ phía dưới chỉ còn lại tiếng hét của một người phụ nữ mà không còn gì khác. Ma pháp của Lilith Marone nhanh và chính xác đến mức đã xuyên qua hai cái đầu chỉ trong một đòn. Dù sao, cô cũng từng là một pháp sư của quân đội. “……” Ngay khoảnh khắc đó, Sven Parab, người vẫn đang ở lì trong tủ quần áo, chạm ánh mắt với Lilith Marone đứng bên cửa sổ. Parab không biết phải nói gì, nhưng Marone lại lên tiếng trước. “…Đừng lo. Tôi sẽ không gây rắc rối cho anh đâu.” “Hả…? Ý cô là sao—” Chưa kịp hỏi xong, Lilith Marone đã bước qua khung cửa sổ vỡ và nhảy xuống đất. Rồi thì… “Thưa cô, xin hãy quay lại bên trong tòa nhà! Tôi sẽ xử lý các thi thể ở đây trước…!” “…Vâng! Hả? Ồ! T-tôi cũng sẽ giúp!” “Tôi giữ chỗ này, cô chỉ cần nâng phần chân lên thôi!” Nghe những giọng nói tất bật vọng lên từ bên dưới, Sven Parab cảm thấy vô cùng xấu hổ về bản thân. Rầm—! …Và anh nhanh chóng đóng sập cánh cửa tủ quần áo lại. ***** Sự khởi đầu của trận chiến tại thánh địa của người Barbarian lại đơn giản đến đáng ngạc nhiên. Vùuuuuuu—! Lớp kết giới bán trong suốt vốn sừng sững dọc theo tường thành bắt đầu mờ dần, rồi hoàn toàn biến mất. “…..” “…..” Khoảng năm giây im lặng trôi qua. Và đó là một kiểu im lặng rất kỳ lạ, một thứ mà chưa ai từng trải nghiệm trước đây. Thịch thịch. Máu dồn lên não khiến tầm nhìn thu hẹp, tim đập dữ dội đến mức buồn nôn. Và đồng thời… ‘Sao chúng vẫn chưa xông đến?’ Kết giới vừa bị gỡ bỏ là do tai nạn sao? Vậy thì… có khi họ nào không cần phải đánh nhau không? Một tia hy vọng thoáng qua trong đầu những người đang dàn đội hình trước cổng thành, nhưng rồi… KABOOOOOOOOOM—! Một khẩu đại bác ma pháp vừa bắn nát chiếc cổng thành kiên cố. May mắn thay, nhờ các pháp thuật bảo hộ do các pháp sư triển khai, đại bác ma pháp không gây thêm bất kỳ thiệt hại nào khác. Nhưng mà… Vùuuuuuu—! Ngay cả màn bụi dày đặc cũng không thể che giấu được cảnh tượng ấy. “Chúng tới rồi…!” Âm thanh của hàng trăm, không, hàng ngàn binh sĩ đang xung phong vang lên, mỗi lúc một gần hơn với tốc độ kinh hoàng. “Bethel-raaaaaaaaaa!” Trải nghiệm đầu tiên về cái gọi là “chiến tranh” hoàn toàn khác với những gì Rotmiller từng tưởng tượng. Anh nghĩ rằng lực lượng tinh nhuệ đang đứng gần ngay sát cổng có thể ngăn cản bất kỳ ai có ý định xuyên qua, nhưng trước làn sóng hàng ngàn quân địch xông tới, điều đó chẳng còn ý nghĩa gì. Họ có thể chặn được những dòng lớn, nhưng không thể ngăn được những tia nước nhỏ len lỏi xuyên qua. “Aaaaaaaa!” “Giết chúng! Giết hết bọn chúng!!” Những “tia nước nhỏ” phá vỡ tuyến đầu đã tràn tới tuyến phòng thủ thứ hai. “Graaagh!” “Aaaaaaaa!!” Sự im lặng kỳ quái ban nãy đã biến mất, thay vào đó là mùi máu tanh và những tiếng thét gào. Một trận hỗn chiến vô cùng hỗn loạn bùng nổ, nơi mà chiến thuật hay sách lược đều chẳng còn ý nghĩa. Và nó đang diễn ra ngay trước mắt anh. Vút—! Trong khoảnh khắc, đầu óc Rotmiller trống rỗng, nhưng khi một mũi tên sượt qua tai, anh bắt đầu vung vũ khí như kẻ mất trí. Xoẹt—! Anh vung trường kiếm, chém ngã một kẻ địch. Vút—! Anh bắn nỏ, xuyên thủng đầu một tên khác. ẦM—! Anh ném một túi thuốc súng vào giữa đội hình địch, rồi còn lăn người để cứu một đồng đội ở gần. Anh làm tất cả những gì có thể từ vị trí của mình. Và không chỉ riêng Rotmiller, tất cả mọi người ở đó đều như vậy. “Đó là Aynar Phenelin!!” “Nghe nói ai lấy được đầu cô ta thì sẽ nhận được một Tinh chất cấp hai đúng không?” “Chết đi!!” Ainar, vung vẩy thanh trường thương màu xanh lục, phô diễn sức mạnh áp đảo của mình, miêu tả một cách sinh động cái gì là “đạo quân một người”. Kabooooom—! Mũi tên từ Huyết linh Nữ hoàng Erwin Fornaci di Tercia vừa tạo ra một lỗ hổng lớn trong đội hình của kẻ địch. Dù không nổi danh như hai người kia, mỗi Clan vẫn thể hiện sự phối hợp ăn ý đã được tôi luyện qua nhiều năm. Và những chiến binh Barbarian, những kẻ chưa bao giờ lùi bước. “Bethe-raaaaaaaaa!!” “Giết sạch tất cả những kẻ đã xâm nhập Thánh Địa!!” Tình thế hiện tại cho anh cảm giác dường như họ thật sự có thể chặn đứng được Quân đội Noark. Nhưng hy vọng ấy chẳng kéo dài lâu. Ầm—! “Đại bác ma pháp! Là đại bác ma pháp!” Quân Noark, những kẻ có được lợi thế tường thành đã bắt đầu khai hỏa những khẩu đại bác ma pháp mà chúng bố trí sẵn. Ầm—! Ầm—! Ầm—! Mỗi phát bắn vào đội hình phòng thủ dày đặc đều giết chết hoặc gây thương tích nặng cho vài người, thậm chí hàng chục người. Beeeeeeeeeep—! Mạng người… thật sự rẻ mạt đến vậy sao? Rotmiller cảm thấy như linh hồn mình đang bị nuốt chửng bởi trải nghiệm đầu tiên mang tên “chiến tranh”. “Ha… ha…” Chưa đến mười phút kể từ khi trận chiến bắt đầu, anh đã thở dốc, tay chân rã rời. Âm thanh khủng khiếp xung quanh có lẽ đã làm tổn thương màng nhĩ của anh. Từ lúc nào đó, anh chẳng còn nghe thấy gì ngoài một tiếng ù chói tai. “…..” Tiếng rên rỉ của những chiến binh hấp hối bên cạnh anh, anh không thể nghe thấy nó. “….!!” Tiếng gào thét đầy sát ý của kẻ địch đang xông tới, anh cũng không thể nghe thấy nó. Chỉ còn lại hai thứ âm thanh đối với Rotmiller. Beeeeeeeeeep—! Tiếng ù sắc nhọn khiến anh không thể suy nghĩ nổi, và… Thịch—! Nhịp tim dồn dập, tuyệt vọng níu kéo sự sống. ……!!? “………..!!” Giữa những ác ý không tên và những tiếng thét không lời, Rotmiller vung vũ khí, Thịch! Cưỡng ép bản thân phớt lờ cảm giác bất an tràn đầy mà anh không sao lý giải được.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị