Dịch giả-kun : Cảm ơn bạn ashley01 đã đề cử, mãi đến hôm nay kiểm tra mới thấy, cảm ơn nha
*********
Jerome St. Red.
Nếu loại bỏ hắn ta, có lẽ mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết.
Chẳng phải có câu—cánh bướm vỗ ở nơi này sẽ tạo ra cuồng phong ở nơi khác hay sao? Hắn ta là một nhân tố chủ chốt trong giấc mộng tiên tri, nên một khi biến mất, chắc chắn mọi thứ sẽ thay đổi.
⒦yhuyenⓒomNhưng…
‘Làm sao để loại bỏ hắn đây?’
Cách thực hiện mới là vấn đề.
Lên kế hoạch dụ hắn đến một nơi tối tăm rồi âm thầm thủ tiêu hắn cùng với vài đồng đội là không thực tế.
Không chỉ vì hắn không phải kẻ dễ dàng chết lãng như vậy…
[Anh ta chưa chết đâu. Có lẽ hắn sẽ tỉnh lại tại cung điện hoàng gia.]
⒦yhuyenⓒom
Tôi đã tận mắt chứng kiến trong chuyến đi về quá khứ trước đó.
⒦yhuyenⓒomCảnh tượng cơ thể của Jerome, sau khi bị Auril Gavis nghiền chết như một con kiến, đã vỡ vụn thành vô số mảnh ánh sáng rồi tan biến vào không trung.
Lúc đó, tôi đã phần nào đoán ra được đó là Tinh chất nào.
‘Iblus.’
Một con quái cấp 2 xuất hiện với tư cách là Thủ Hộ Giả của một Khe nứt tại Tầng 8. Một trong số những kỹ năng chủ động của nó là—
[Pagan Altar]. (Tế đàn dị giáo)
Đây là một trong số ít các kỹ năng “hồi sinh” trong [Dungeon & Stone].
Khi thi triển kỹ năng này, một tế đàn sẽ được tạo ra tại vị trí thi triển. Nếu chết, người sở hữu kỹ năng sẽ luôn hồi sinh tại tế đàn đó.
Lưu ý: tế đàn chỉ được tạo một lần duy nhất, và sẽ biến mất sau khi được sử dụng đủ ba lần.
Nên tôi xin nhắc lại…
⒦yhuyenⓒom
‘Kể cả có ám sát hắn thành công, thì lúc quay về thành phố, tôi vẫn sẽ bị treo cổ vì tội phản quốc.’
Sự tồn tại của kỹ năng đó có thể chính là lý do khiến hoàng gia lựa chọn Jerome St. Red làm chỉ huy của Quân đoàn Viễn chinh ngay từ đầu.
Ngay cả trong kịch bản tồi tệ nhất, hắn ta vẫn có thể một mình sống sót và quay lại với những thông tin quý giá.
‘Haa… sao lại có một kỹ năng như vậy chứ?’
Cảm giác giống như đang bị ép phải chiến đấu trong một trận chiến không thể sử dụng vũ lực bất.
Sau đó, tôi tiếp tục suy nghĩ về cách để loại bỏ Jerome St. Red… nhưng không tài nào nghĩ ra phương án khả thi.
Ngược lại, trong đầu tôi chỉ hiện lên cảnh tượng: tôi cố giết hắn, thất bại, rồi bị kéo vào đúng cái kết định mệnh mà giấc mơ đã báo trước.
‘Có khi nào, đây chính là nguyên nhân của cái kết đó chăng?’
Nếu tôi cứ ngồi yên không làm gì, có lẽ mọi thứ sẽ lặng lẽ trôi qua mà không xảy ra chuyện gì.
Vào lúc tôi bắt đầu buông xuôi với những suy nghĩ như thế—
Cộc, cộc.
Hai tiếng gõ cửa vang lên, cùng một giọng nói vọng qua từ bên ngoài.
“Yandel, đến phiên gác của anh rồi. Ra ngoài đi.”
…Được rồi. Làm việc cái đã.
*****
Một ngày, hai ngày, ba ngày…
Thời gian trôi như nước, và Mùa Mưa cũng đã kết thúc tự lúc nào.
Như thường lệ, cầu vồng lại hiện lên trong chốc lát rồi biến mất, và quả cầu ghi hình của Quân đoàn Viễn chinh đã kịp lưu lại khoảnh khắc đó một cách hoàn hảo.
Sau đó, toàn bộ Quân đoàn Viễn chinh đổ bộ xuống Đảo Quái Vật, chỉ trừ nhóm pháp sư được nghỉ ngơi nửa ngày vì đã cật lực làm việc trong suốt Mùa Mưa.
“Triển khai tất cả trinh sát!”
Sau nhiều ngày trôi nổi trên thuyền, cuối cùng chúng tôi đặt chân lên đất liền, bắt đầu cuộc khám phá thực sự.
Cũng giống như đảo Jeju được mệnh danh là “Samdado” vì có ba thứ nhiều nhất là gió, đá và phụ nữ—thì Đảo Quái Vật sau Mùa Mưa lại có hai thứ phong phú: quái vật và đá mana.
(Dịch giả-kun : Samdado (삼다도) là biệt danh của đảo Jeju, trong đó:
Sam (삼) nghĩa là ba
Da (다) nghĩa là nhiều
Do (도) nghĩa là đảo
)
“Phát hiện một nhóm quái vật phía trước!”
“Là cá thể đột biến!”
Hàng đàn quái vật cấp cao và hàng chục ngàn viên ma thạch đang vương vãi khắp đảo.
“Nếu cảnh tượng này bị lộ ra ngoài, chắc chắn nó sẽ gây chấn động.”
“Sau khi nơi này nằm dưới quyền kiểm soát của gia đình hoàng gia, họ có thể thu hoạch đều đặn một lượng lớn như thế mỗi tháng…”
“Ha ha. Đó chỉ là từ góc độ của chúng ta thôi. Nghĩ mà xem, chỉ riêng thu phí chuyển đổi từ đá mana dang stone ở các trạm kiểm soát cũng có thể kiếm được bao nhiêu tiền rồi.”
Ngay cả Jerome—người luôn miệng bảo không màng đến đá mana vì đã quá giàu có—cũng phải cau mày và nghiêm khắc nhắc nhở:
“Bất cứ ai lén tham ô sẽ bị trừng trị nghiêm khắc. Các pháp sư phụ trách thu thập phải đặc biệt cẩn thận, đừng để xảy ra sai sót gì!”
Tôi nhớ có tên nào đó nói rằng mình không đến đây để kiếm tiền…
Dù vậy, số lượng ma thạch khổng lồ kia vẫn khiến tinh thần cả đội thám hiểm phấn chấn hơn bao giờ hết.
Thường thì, khi hoàng gia cử quân vào mê cung, họ sẽ cho phép đơn vị tự phân chia lợi nhuận từ đá mana trong nội bộ.
“Lần này tôi nhất định phải tích cực hơn trong nhiệm vụ.”
“Với số lượng khổng lồ thế này thì dù là khoảng chia nhỏ nhất cũng đủ cho một gia tài rồi. Gần đây tôi đang để mắt đến vài dụng cụ ma pháp mới, số tiền này tới thật đúng lúc.”
Các thành viên đều vui mừng, mơ mộng về một tương lai tươi sáng, chỉ có Jerome vẫn tập trung vào nhiệm vụ. Dù vẫn cho người thu thập đá mana, nhưng hắn không hề chệch khỏi tuyến đường ngắn nhất đến mục tiêu.
“Nam tước, đúng chỗ này chứ?”
“Chắc chắn là ở đây.”
Cuối cùng, chúng tôi đã đến trước lối vào ngôi làng của Trưởng làng.
Tuy nhiên, dù tôi đã lục soát mọi ngóc ngách dưới gốc cây, nơi từng là lối vào ẩn giấu, tất cả những gì tôi tìm thấy chỉ là đất và đá.
“Chuyện gì thế này? Bọn chúng phát hiện ra sự hiện diện của chúng ta rồi à?”
“Chưa rõ. Trước đây, phải sau Mùa mưa vài ngày, khi quái vật giảm hẳn, chúng mới lên trên mặt đất để thu gom đá mana quanh đảo.”
“Vậy thì chắc chỉ còn cách chờ đợi.”
“Dù có phát hiện ra chúng ta, chúng cũng không thể trốn mãi dưới lòng đất được. Vì đá mana là thực phẩm chủ yếu của chúng.”
Tức là, nếu không muốn chết đói, chúng buộc phải lộ diện.
“Bao vây khu vực xung quanh gốc cây! Đội hình vòng cung!”
Jerome hạ lệnh bao vây lối vào làng, và đồng thời cử một đội đặc biệt thu thập nốt số đá mana chưa có người lấy trên đảo.
Đội đặc biệt bao gồm những người có tốc độ di chuyển nhanh và những pháp sư có thể nhanh chóng thu hoạch đá mana bằng phép thuật.
“Mister, anh phải ở yên chờ em quay lại nhé. ”
“Đừng lo, tôi sẽ chăm sóc tốt cho Tersia.”
Erwin và Amelia từ Đội của tôi cũng bị chọn.
Tôi muốn ngăn chuyện này lại bằng cách nào đó, nhưng không vượt qua được quyền chỉ huy của Jerome.
Lý do hắn đưa ra cũng rất hợp lý:
“Chuyện này không liên quan gì đến việc bảo vệ sự an toàn của Nam tước. Miễn là họ vẫn còn là thành viên tạm thời của lực lượng thám hiểm, thì họ cần phải tuân theo sự phân phối của bộ chỉ huy.”
Mỗi lần Erwin và Amelia lên đường thực hiện nhiệm vụ đặc biệt, tim tôi lại đập loạn, nhưng may mắn là suốt hai ngày thu gom đá mana, không có chuyện gì xảy ra.
‘Vậy là ngày mai sẽ là ngày thứ ba kể từ khi mùa mưa kết thúc…’
Số quái vật cũng đang giảm dần.
Cả nhóm đóng quân quanh gốc cây chờ bọn chúng xuất hiện, và đây là lần đầu sau lâu lắm rồi họ mới được yên bình.
Nhưng với tôi, quãng thời gian ấy giống như sự im lặng trước cơn bão.
“Ông Yandel, anh đang nhìn gì thế?”
“Không thấy sao? Canh gác đấy.”
Raven bật cười trước câu trả lời của tôi trong khi ánh mắt tôi vẫn dán chặt vào gốc cây.
“Thế sao cô lại qua đây? Khu của các pháp sư là ở đằng kia mà.”
“Chẳng có gì để làm ở đó cả. Tôi đã nghiên cứu hết tất cả tài liệu mang đến từ thư viện rồi.”
“Hoàn thành rồi sao? Cô đã tìm thấy gì đó rồi à?”
“Không. Ngược lại là đằng khác. Chúng tôi cuối cùng đã chấp nhận rằng mấy tài liệu đó chẳng có giá trị gì cả, thế là kết thúc cuộc nghiên cứu.”
“…Ra là vậy.”
Có vẻ cô ấy thực sự rất buồn chán nên mới sang đây để trò chuyện.
“Có lẽ thu hoạch lớn nhất mà tôi tìm được trong thư viện chính là bản thân những cuốn sách triệu hồi ấy, ví dụ như khởi nguồn của tên gọi. Ngoài ra, còn có vài đặc điểm của quái vật không thể khám phá bằng cách nghiên cứu thông thường cũng xuất hiện trong đó.”
Yeah, tôi cũng đoán là cô ấy sẽ thích mấy thứ đó lắm.
“Sao thế? Vẻ mặt bình thản đó là sao? Đây là một phát hiện lớn đấy. Tôi không biết anh thấy sao, nhưng chắc chắn giới học thuật sẽ hỗn loạn khi nghe tin này!”
“…Giới học thuật có hỗn loạn hay không thì liên quan gì đến tôi?”
Thấy tôi lơ đãng, Raven dường như nhận ra tôi không hứng thú nên đổi chủ đề.
“Mà… bọn chúng là quái vật tự xưng là ‘con người’, đúng không?”
“Đột ngột vậy?”
“Không đột ngột đâu, tôi đã thắc mắc từ khi nghe chuyện rồi. Chúng là thứ gì vậy? Tôi cũng tò mò về lão trưởng làng tự nhận mình là Kỵ Sĩ Rồng. Có thật không? Hiện nay đã rất khó tìm thấy tài liệu về khoảng thời gian đó, nếu chúng ta có thể…”
Tôi biết là cô đang cố kéo tôi vào một cuộc trò chuyện chung chủ đề, nhưng thú thực, tôi vẫn thấy chẳng có gì thú vị cả.
Nghĩ lại thì, cô gái này lúc nào cũng vậy. Cứ mỗi lần cô ấy mở miệng là câu chuyện lại dài thêm một phần.
“Raven…! Phía sau! Nhìn phía sau kìa…!”
“…!”
“Không có gì cả sao?”
“…?”
Raven giật mình quay ngoắt lại phía sau, rồi khi nhận ra mình đã bị chơi khăm, cô ấy liền siết chặt nắm tay với vẻ mặt tức tối.
Cô ấy định làm gì với bàn tay nhỏ xíu đó?
“…Đáng ghét thật. Anh đã là Nam tước rồi đấy, làm ơn đừng cư xử như con nít nữa.”
“Là phó thủ lĩnh của Tiểu đoàn Pháp sư Số 3, không phải cô đã quá ngây thơ sao?”
“…Tôi đúng là đồ ngốc mới đi lo cho một người như anh.”
“Tôi không phải con người. Tôi là một Barbarian mà. Vấn đề đó hơi nhạy cảm một chút, xin hãy để ý—.”
“Aaa! Bực quá! Thôi đủ rồi! Tôi đi đây!”
Raven quay ngoắt đi với vẻ giận dỗi, và tôi chỉ biết bật cười nhìn theo.
Xét cho cùng thì cuộc trò chuyện đó cũng rất có hiệu quả. Ít nhất, không khí căng thẳng xung quanh tôi cũng được giải tỏa đôi chút.
Cô ấy đúng là kiểu người thích hợp nhất để trêu chọc…
“Thuyền trưởng!!!”
…Hử?
Tôi quay đầu về phía phát ra tiếng gọi thì thấy Auyen đang hớt hải chạy tới, mồ hôi ướt đẫm cả trán.
Một cảm giác bất an chợt dâng lên trong lòng tôi.
“To chuyện rồi! Rắc rối to rồi!!”
Chuyện gì cơ?
Đã có chuyện gì xảy ra?
Không phải lối vào ngôi làng ở ngay đây sao?
Hay là còn một lối vào khác?
Trong lúc những suy đoán ấy xoáy mòng trong đầu tôi, Auyen Rocklob mở miệng và thốt ra một tin tức hoàn toàn ngoài dự đoán.
“Cô Tersia! Cô Tersia đang định giết pháp sư của nhóm thám hiểm! Làm ơn hãy ngăn cô ấy lại!!”
“…Cái gì cơ?”
Tôi lập tức chạy đến hiện trường, và ngay từ xa, tôi đã thấy được tình hình.
“Đừng cản tôi!! Ta sẽ giết ngươi. Ta sẽ giết ngươi. Ta nhất định sẽ giết ngươi…!!”
Erwin gào lên điên loạn như đã mất trí, còn Amelia đang ôm chặt lấy cô ấy từ phía sau, cố ngăn cô ấy lại.
Pháp sư kia thì sợ hãi đến mức phải trốn sau lưng một hiệp sĩ, còn những hiệp sĩ khác thì đồng loạt rút kiếm, đứng che chắn phía trước anh ta.
“….”
Tôi chết lặng.
Tôi không rõ chi tiết đã xảy ra chuyện gì, nhưng điều khiến tôi lập tức lạnh người là—
“Mái tóc…”
Tóc của Erwin đã bị cắt ngắn.
*****
Toàn bộ sự việc thật ra khá đơn giản.
Một nửa nhóm 4 (tạm thời), bao gồm cả Erwin, đang làm nhiệm vụ canh gác vòng ngoài.
Lúc đó, một con quái vật bất ngờ xuất hiện ở vùng ranh giới mơ hồ giữa nhóm 1 và nhóm 4. Kết quả là hai bên đồng thời ứng chiến.
Vấn đề là…
“Là nhầm lẫn! Chỉ là nhầm lẫn thôi! Không ai bị thương cả mà…!”
Một pháp sư từ nhóm 1 đã tính sai quỹ đạo của phép thuật, khiến ma pháp [Wind Blade] của anh ta bay thẳng về phía Erwin. (Phong nhận)
Đó là một đòn tấn công bất ngờ từ phía đồng minh, đồng thời lại xuất hiện rất không đúng lúc.
May mắn thay, Erwin đã kịp thời cúi xuống né đòn. Chỉ có mái tóc đang tung bay của cô ấy thì không thể tránh thoát…. nó đã bị chém đứt đến ngang vai.
Chết tiệt thật.
“Không bị thương sao…? Ngươi nghĩ việc này không ảnh hưởng gì sao…?”
“Tỉnh táo lại đi, Huyết linh Nữ hoàng—! Bình tĩnh lại! Chuyện này sẽ gây ảnh hưởng đến cả ngài Nam tước đấy!”
“Yandel! Làm gì đi! Đừng chỉ đứng đó nhìn…!”
Nhờ lời kêu gọi của Amelia, cuối cùng Erwin cũng lấy lại chút lý trí.
Tóc Erwin đã bị cắt ngắn—điều trùng khớp với giấc mộng tiên tri—nhưng hiện tại, vẫn chưa có vụ hành quyết nào xảy ra.
Trước tiên phải bình tĩnh.
Đang lúc tôi tiến lại với ý định dàn xếp tình hình—
“Mister… đến…?”
Ngay khi nhìn thấy tôi, Erwin liền hét lên, ôm mặt ngồi thụp xuống đất.
“Không! Xin đừng nhìn em!!!”
Ờ… cái này có thể coi như là tôi đã làm cô ấy bình tĩnh lại không?
Tôi vội quay đầu sang hướng khác theo yêu cầu của cô ấy. Nhờ vậy, tôi mới có thể nhìn thấy cảnh tượng đó
Sasaak—
Giữa những tán cây dày đặc, có thứ gì đó màu xanh nước biển vừa chuyển động.
“…Hả?”
Vừa nãy là thứ gì?
Lối vào của ngôi làng rõ ràng ở phía bên này mà?
Một cơn choáng nhẹ lướt qua tâm trí tôi, nhưng miệng tôi đã bật ra lời cảnh báo theo phản xạ.
“Phục kích!! Bọn chúng xuất hiện rồi!!!”