Chương 564: Sự trợ giúp của Nữ thần Leatlas

Câu hỏi là: làm sao tôi nhận ra? Câu trả lời cho điều đó thật ra rất đơn giản. Trước hết, mối quan hệ giữa hai người đó được thiết lập quá nhanh. [“Vậy thì cho ta xem đi. Cái xử tử mà ngươi vừa nói ấy.”] [“Tấn công! Trừ thủ lĩnh của bọn chúng ra thì giết sạch!”] ḱyhuyenⓒomChưa đầy năm phút sau cuộc gặp gỡ, trận chiến đã bùng nổ và Trưởng làng cùng bọn quái vật nhanh chóng rút lui. Và rồi cuộc truy đuổi kỳ lạ bắt đầu sau đó. [“Ngài ấy đi hướng đó à? Đổi hướng! Toàn quân theo sau Nam tước Yandel!”] Ngay khi tôi tách khỏi đội hình, toàn quân lập tức đi theo, cứ như thể bọn họ chỉ đang chăm chăm theo dõi từng cử động của tôi vậy. Tất nhiên, đó chỉ là cảm giác của tôi. Nhưng ngay cả khi hắn có vô tình nhìn thấy hành vi bất ngờ của tôi, vẫn có điều gì đó không ổn. Nếu Jerome là một kẻ trung thành với Hoàng gia đến mức luôn miệng gọi trưởng làng là “kẻ phản bội” và coi hắn là kẻ thù số một thì trong tình huống ấy hắn không nên bỏ ngang việc truy đuổi mục tiêu của mình mà chạy theo tôi.
ḱyhuyenⓒom ‘…Đến đây vẫn chỉ là cảm giác mơ hồ thôi.’
ḱyhuyenⓒomChính yêu cầu duy nhất của Jerome mới là thứ khiến tôi đưa ra kết luận. [“Nam tước, liệu anh có thể đi trước được không?”] Hắn đã bảo tôi dẫn đầu. Khi đối đầu với Kashan, Con sói Tiên tri, và tôi ngã gục giữa trận chiến, hắn vẫn bỏ mặc cả sinh mạng của mình để hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ tôi. Vậy mà giờ hắn lại muốn tôi, mục tiêu của nhiệm vụ bảo vệ, đi đầu vào nơi không biết điều gì đang chờ đợi? Cảm giác bất an tột độ dâng lên, và tôi đã suy nghĩ rất kỹ trước khi đưa ra một giả thuyết. Và vấn đề là… giả thuyết đó hoàn toàn chính xác. “Đây là chuyện mà những người tiếp xúc với Nam tước sẽ không biết. Tôi đoán vẫn còn có vài con chuột trong số chúng ta.” Nói xong, Jerome đảo mắt lạnh lùng nhìn về phía các cấp dưới của mình. Có vẻ hắn cho rằng ai đó đã giúp tôi nhận ra sự thật.
ḱyhuyenⓒom Ừ thì, nhìn từ ngoài vào, hành vi tách khỏi đội truy đuổi một cách lén lút kia rất dễ bị nghi ngờ là có nội gián. ‘Dù sao, những người thân thiết với tôi chỉ có Raven và Kaislan…’ Việc giả thuyết đã được chứng minh đúng khiến tôi tự hỏi: Trưởng làng và Jerome đã bàn bạc những gì khi chúng gặp nhau? Địa điểm chắc chắn phải là hòn đảo này. Thời điểm có lẽ là trong khoảng thời gian mà chúng tôi đóng quân quanh gốc cây, lúc mà cả đội đang trong trạng thái cảnh giác cao độ và chỉ nhìn chằm chằm vào cái cây đó. Nếu phải đoán thì chắc chúng đã bí mật gặp nhau và trò chuyện vào lúc đó. Và trong quá trình đó, trưởng làng đã đưa ra một đề nghị. Một thứ gì đó đủ quan trọng để khiến Jerome St. Red quyết định rằng nó quan trọng hơn cả nhiệm vụ của mình. “Rốt cuộc là gì? Trưởng làng đã hứa hẹn điều gì để có thể khiến ngươi xoay chuyển lập trường chỉ sau một đêm?” Dù tôi hỏi thẳng, Jerome chẳng có vẻ gì là muốn trả lời. “Cuộc trò chuyện đến đây là kết thúc. Nam tước, tôi đã cho anh câu trả lời anh muốn rồi. Giờ thì dẫn đầu và xuống dưới đi.” Không còn là giọng điệu thuyết phục hay dụ dỗ nữa. “Đây là mệnh lệnh của chỉ huy.” Hắn ta nói bằng giọng điệu cứng rắn, như thể hắn không còn lý do gì để giấu giếm cảm xúc thật nữa. “Nếu ta nói không thì sao?” “Tôi sẽ coi như anh đã vi phạm quân lệnh.” Thành thật mà nói, tôi có chút bối rối. Ở đây có tới gần 200 người làm chứng, làm sao mà hắn lại dám hành xử ngang nhiên như vậy? ‘Chẳng lẽ hắn thật sự nghĩ mình có thể bịt miệng tất cả…?’ Mà cũng phải thôi, chắc chắn có cách. Tiền, danh vọng, địa vị, quyền lực… Những công cụ mà hoàng gia có thể sử dụng để mua chuộc người khác nhiều vô kể. Và nếu gặp phải người mà dụ dỗ không hiệu quả thì cũng không sao cả, bởi vì đâu nhất thiết phải mua chuộc mới có thể khiến người ta im lặng. “...” Cắn chặt môi, tôi liếc mắt nhìn các đồng đội một chút. Nhưng hình như ánh mắt đó của tôi đã bị phát hiện. “Yandel, đừng có mà nghĩ đến chuyện đó. Bọn tôi đã sẵn sàng cho chuyện này từ lâu rồi.” Amelia bước sát lại bên cạnh tôi, buông ra những lời đầy quyết tâm. “Dù có ghét chiến đấu đến mấy, thì khi cần thiết, chúng ta vẫn phải đứng lên. Chính anh đã nói vậy mà phải không, Bjorn?” Aynar, với ánh mắt hừng hực chiến ý, cũng rút vũ khí ra và đứng phía sau tôi. “Dù có sớm hơn dự tính một chút nhưng đây là chuyện tôi sớm muộn cũng sẽ phải trải qua.” Versil cũng tỏ vẻ đã chuẩn bị sẵn sàng để chiến đến cùng, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa. Tuy nhiên, người khiến tôi hơi bất ngờ hơn cả lại là Mul Armin. “Chúng tôi cũng sẽ chiến đấu cùng ngài, thưa Nam tước. Đó là điều ít nhất chúng tôi có thể làm để trả lại ân tình.” Họ đã đứng lên thể hiện quyết tâm sát cánh cùng tôi, như thể chẳng biết hậu quả của tội phản quốc là gì. “Ờ… chúng tôi… tôi cũng không rõ mọi chuyện ra sao, nhưng xin hãy là thử giải quyết mọi chuyện bằng lời nói trước đã…” Ngược lại, Wight Hetz thì chẳng có vẻ gì là sẵn sàng thể hiện lòng trung thành đến mức đó cả. Thật ra thì… phản ứng như thế cũng là điều dễ hiểu. Bản thân các thành viên của Quân đoàn Viễn chinh cũng thấy bối rối khi họ nhận ra họ đang bị buộc phải đối đầu với tôi. “Nếu những gì ngài Nam tước nói là sự thật… vậy chẳng phải Bá tước đã bắt tay với lũ quái vật sao…?” “Dù ngài ấy có lý do đi nữa… thì sao có thể ra lệnh đưa Nam tước Yandel vào chỗ chết được chứ?” “Chẳng phải nhiệm vụ của chúng ta là giải cứu Nam tước và đưa ngài trở về sao? Có gì đó không đúng.” Những chiến tích mà tôi đã đạt được cho đến nay. Danh tiếng của một người anh hùng, vinh quang của một quý tộc. Và cả hình tượng gần gũi mà tôi đã tốn bao công sức vun đắp. Tuy rằng vẫn chưa đủ để khiến họ trực tiếp phản kháng mệnh lệnh của cấp trên, nhưng ba yếu tố ấy khi kết hợp lại cũng đã đủ để gây ra rạn nứt trong lòng đội ngũ. Thực tế, kể cả khi có ra lệnh giết tôi ngay lúc này, chắc chắn sẽ có người do dự, không thể ra tay. Lối thoát của tôi chính là đó. Đó là một khe hở vẫn còn nhỏ hẹp, như kẽ hở giữa đầu kim. Việc nó sẽ mở rộng hay khép lại, phụ thuộc vào những gì tôi sắp làm. Được rồi… “Tôi! Nam tước Bjorn Yandel xin lên tiếng!” Với vẻ cảnh giác cao độ, tôi hạ thấp chiếc khiên vốn che kín toàn bộ cơ thể và gào to: “Tôi thề trên danh dự của một quý tộc và của một chiến binh, người luôn phụng sự hoàng thất Lapdonia! Tôi sẽ không sợ hãi bất kỳ điều gì nếu đó là vì gia đình hoàng gia! Dù có phải hy sinh cả mạng sống!” Khi tôi hét lên như vậy, tay tôi siết chặt Misaligned Trust trong tay. Tất nhiên mỗi lần tôi lên tiếng thì thiết bị lại tạm ngưng hiệu lực, nhưng nếu che khéo thì từ xa sẽ chẳng ai nhận ra. “Tôi luôn sẵn sàng lao mình vào nơi nguy hiểm nhất vì tương lai của gia đình hoàng gia!” Một lời nói hoàn toàn dối trá, nhưng được bao bọc bằng ánh hào quang đầy bi tráng. “Nhưng! Tôi không biết! Liệu đây có thực sự là vì hoàng gia? Hay là ngươi đã mang một ý đồ khác và đưa ra quyết định sai lầm?” Một là loại độc dược được gọi là sự nghi ngờ. Chất độc này sẽ thấm dần vào tim gan mà không ai nhận ra, để rồi từ từ phá hủy tất cả. “Sao ngươi dám nghi ngờ lòng trung thành của ta với hoàng gia?” “Bởi vì ngươi chưa bao giờ giải thích gì cả! Hãy nói rõ ràng! Nếu thấy nó hợp lý thì ta, Bjorn, con trai của Yandel, sẽ lập tức xuống dưới đó! Dù có bị xem là đá dò đường cũng được!” Mặc kệ nguyên nhân của hắn là gì, có vẻ như hắn không thể nói ra được. Vì vậy, tôi phải bám chặt vào đó, không được buông tay. Jerome St. Red càng giữ im lặng bao lâu, thì nghi ngờ trong lòng đoàn thám hiểm càng lớn bấy nhiêu. Và có lẽ, hắn cũng đã cảm thấy điều đó. “Nói đi, Jerome St. Red! Dưới đó có cái gì? Và ngươi đã trao đổi điều gì với tên trưởng làng kia?” Cuối cùng, hắn cũng chịu mở miệng. “…Ta không thể tiết lộ bí mật quân sự. Nhưng có một điều ta có thể khẳng định rõ ràng. Mọi thứ ta làm đều là vì gia đình hoàng gia!” “Ta không tin!” “…Tại sao không ? Chẳng phải Misaligned Trust đang hoạt động sao? Từng lời ta nói đều là sự thật—.” “Vậy nếu chính ngươi chỉ đang tưởng tượng rằng mình đang làm mọi thứ vì lợi ích của gia đình hoàng gia thôi thì sao?” “….” Được rồi. Nhìn vào vẻ mặt đó, tôi biết — chỉ cần đẩy thêm một lần nữa, hắn sẽ nói ra thôi… Nếu có thể phản bác thêm một lần thật sắc bén, có khi tôi có thể xoay chuyển hoàn toàn cục diện. “Giờ thì nói đi! Làm thế nào mà bắt ta xuống đó lại có thể được xem là vì gia đình hoàng gia?” Với niềm tin đó, tôi vào vai một kẻ trung thành hết mực và cất tiếng gào vang. Đột nhiên một giọng nói vang lên trong đầu tôi. […Không đúng. Thù địch với anh ta ở đây sẽ chỉ dẫn đến kết cục tồi tệ hơn.] Một giọng nói đầy sự dịu dàng, pha lẫn theo một tiếng thở dài mệt mỏi vang lên. [Tại sao con lại làm mọi chuyện trở nên phức tạp thế này, thay vì chạy trốn ngay lập tức chứ?…] Trong khi tôi bắt đầu tự hỏi giọng nói đó là của ai thì bỗng nhiên… Flash-! Một luồng sáng bạc rực rỡ bùng lên từ đâu đó, và tâm trí tôi trôi dạt ra xa. ****** 「Người quan sát Vận mệnh đã các thiệp.」 (Dịch giả-kun : The Observer of Fate, t không nhớ tác giả có từng nhắc đến cái tên này chưa nữa, có lẽ là tên khác của nữ thần Leatlas.) 「Sức mạnh của những vì sao đang tác động đến cơ thể nhân vật thông qua dấu thánh trên người Sven Parab.」 「Ấn ký của những vì sao đã được khắc lên trên linh hồn của nhân vật.」 「Chỉ số kháng thần thuật của nhân vật tăng +100.」 「Tất cả hiệu ứng chữa lành và hiệu ứng có lợi nhận được từ các thành viên của Giáo hội Leatlas giảm đi một nửa.」 「Xin hãy chú ý. Nếu tiếp nhận Thần lực thêm một lần nữa, cơ thể yếu ớt của phàm nhân sẽ tan vỡ.」 ***** Khi tôi mở mắt ra, tôi đã trở lại đó. Hay nói một cách chính xác hơn là: khi tôi mở mắt ra, tôi đã nhìn thấy ‘tôi’ đang ở đó.. “Giờ thì nói đi! Làm thế nào mà bắt ta xuống đó lại có thể được xem là vì gia đình hoàng gia?” Tôi hét to lên đầy vẻ đe doạ. Và… “...” Mặt Jerome đỏ lên như ấm đun nước đang sôi. ‘Chuyện gì đang xảy ra…’ Bằng một cách nào đó, tôi đang quan sát cảnh tượng này từ góc nhìn thứ ba cách đó một khoảng. Ngay khi câu hỏi ấy vừa hiện ra trong đầu tôi. [Hãy xem đi. Bởi vì sẽ có câu trả lời ở phía cuối.] Giọng nói mà tôi đã nghe lúc này lại vang lên trong đầu tôi một lần nữa. Tôi bị choáng váng như một kẻ say. Mọi nghi ngờ và câu hỏi đều biến mất khỏi đầu tôi, chỉ còn chừa chỗ cho một ý nghĩ duy nhất là phải tuân theo chỉ dẫn của giọng nói vừa xuất hiện. “Tại sao ngươi không nói gì cả. Có phải chính bản thân ngươi cũng biết hành động của mình không có chút nào là vì gia đình hoàng gia?” Tôi im lặng quan sát câu chuyện đang dần trở nên ngày càng kịch tính dưới sự đạo diễn của ‘mình’. ‘Tôi’ tiếp tục dồn ép hắn ta hết mực bằng lời nói của mình cho đến khi hắn không thể chịu được nữa và hét lên. “Ngươi còn định miệt thị cái tên gia đình hoàng gia đến lúc nào nữa, kẻ phản bội đáng khinh!” “Ta không phải kẻ phản bội. Ta không có ý định chống lại mệnh lệnh của nhà vua, ta chỉ nghi ngờ về phán quyết của ngươi.” “Ngươi nghĩ ta không biết sao, rằng ngươi chỉ là một kẻ phản bội đáng giả vờ đóng vai Nam tước Yandel?” “... Cái gì?” Cơ thể của ‘tôi’ cứng đờ mà bằng mắt thường cũng thấy được. Bởi vì ‘tôi’ cũng là tôi, không khó để đoán ra được nguyên nhân của chuyện đó là gì. ‘Tôi’ hẳn đang nghĩ rằng hắn ta đã biết được sự thay rằng tôi là một Ác linh. Nhưng mà… “Ta đã từng nghĩ rằng đó là chỉ là ảo giác của mình, nhưng giờ đây ta đã có thể xác định. Ngươi chính là kẻ mà ta đã gặp ở Noark hàng chục năm về trước, tên ngươi là Iron Mask - Mặt nạ Sắt.” “Hả?” “Ngươi đã trở thành gián điệp dưới mệnh lệnh của Noark và giả vờ trở thành một Barbarian vừa mới hoàn thành lễ trưởng thành và tìm cách thâm nhập vào giới thượng lưu của Raphdonia. Và hiển nhiên, trong khoảng thời gian 2 năm 6 tháng mà Nam tước Yandel biến mất, ngươi chỉ đang trở về quê nhà của mình.” “À…ừ…” “Với một thân phận như vậy, làm sao ngươi dám mở cái miệng bẩn thỉu của mình ra và nói về gia đình hoàng gia? Ta không chắc vì sao ngươi có thể vô hiệu hoá Misaligned Trust…” “Ta không hề động tay đến nó…” “Vậy ngươi có dám bỏ tay ra và giơ nó lên cao để tất cả mọi người có thể nhìn thấy nó không? Nhìn thử xem. Mỗi lần hắn ta nói gì đó, Misaligned Trust sẽ ngừng hoạt động.” “...” Đó là một pha chiếu bí. “Nếu ta có thể giao một kẻ phản bội như ngươi ra để đổi lấy lợi ích cho gia đình hoàng gia thì ta sẽ không ngần ngại làm vậy hàng trăm, hàng ngàn lần.” “...” “Các người còn chờ gì nữa. Mau chóng bắt lấy kẻ phản bội độc ác đó. Nếu bất kỳ ai dám giúp đỡ kẻ phản bội đó thì kẻ đó cũng sẽ chịu tôi phản quốc và bị xử tử. Ta, Bá tước Jerome St. Red sẽ gánh chịu mọi trách nhiệm.” Mánh khóe sử dụng Misaligned Trust đã bị phát giác và Jerome, người vừa mới trở thành phe ‘chính nghĩa’, chớp lấy thời cơ và phát động tấn công tổng lực. “Tất cả mọi người, nấp sau tôi.” Với sự vắng mặt của Đoàn thám hiểm Armin và Clan Hex, tôi và những người tin tưởng mình khởi xướng một cuộc tiến công tuyệt vọng về phía đội quân tinh nhuệ hơn trăm người của hoàng gia và hình ảnh mau chóng dừng lại. “Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo…” Giọng nói dịu dàng lúc trước trả lời tôi. [Ba trong số các đồng đội quý giá của con đã chết tại đó. Và mọi thứ lại diễn biến đúng như tương lai mà ta đã cho đứa trẻ ấy xem.] Đến bây giờ tôi mới nhận ra giọng nói đó thuộc về ai. Đó là âm thanh của Leatlas, Nữ thần của những Vì sao, Người cai quản Số mệnh. Nhưng là một kẻ vô thần, việc được gặp mặt và nói chuyện trực tiếp với nữ thần Leatlas ở khoảng cách gần không hề làm tôi thấy phần khích chút nào. Hơn nữa, lúc này vẫn còn một chuyện quan trọng hơn tôi cần phải làm. “Vậy tôi phải làm gì đây? Rõ ràng là những kẻ đó đang âm mưu gì dưới đó. Chẳng lẽ tôi chỉ có thể đâm đầu vào cái bẫy thôi sao?” Như một kẻ sắp chết đang cầu nguyện với Chúa, lúc này tôi cũng đang tuyệt vọng tìm kiếm câu trả lời từ những vị thần. [Ta đã nói với con rồi. Hãy xem đến cuối cùng.] Sau những lời đó, thế giới đang ngừng lại bỗng nhiên lại tiếp tục. Và lần này, nó đang tua ngược lại.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị