Chương 613: Hồ sơ Thứ nhất -The First Record

Tai nhọn. Chân dài. Tai thú và da phủ đầy vảy… Những kẻ vây quanh chúng tôi mang những đặc điểm khiến người ta liên tưởng đến các chủng tộc khác nhau ở Rahpdonia. Nhưng… ḳyhuyenⓒom“Những tên này là cái quái gì vậy chứ?” “Well… là quái vật… đúng chứ?” Chúng hoàn toàn khác với các chủng tộc bình thường. Có thể nói, chúng giống như nạn nhân của một cuộc phẫu thuật chỉnh hình thất bại Dù thoạt nhìn giống các chủng tộc khác, nhưng lại có những sự khác biệt hết sức khó chịu, méo mó. “Đây… là những con quái vật đáng sợ nhất mà tôi từng thấy.”
ḳyhuyenⓒom Một kẻ có tai nhọn thì mọc sừng ngay giữa trán.
ḳyhuyenⓒomCó kẻ sở hữu đôi chân dài nhưng nửa thân trên lại cân đối như người bình thường. Có kẻ mang đặc điểm của loài Rồng là vảy phủ khắp người lại có một đôi tai thú. Một số thì mọc thêm tay chân ở những vị trí kỳ dị, số khác thì trông gần như bình thường, nếu ta chịu bỏ qua sự phình to bất thường của phần đầu. Không chỉ tứ chi bất thường, khuôn mặt của chúng cũng bất đối xứng đến mức chỉ thoáng nhìn cũng đã đủ khiến cho người ta cảm thấy ám ảnh… “Nếu thần linh tạo ra sự sống từ đất sét, có lẽ đây chính là kết quả của việc Người đặt tất cả sản phẩm còn thừa vào một chiếc bình và lắc nó lên không.” Câu ai đó buột miệng nói ra tiếng lòng của tất cả mọi người. Thật vậy, cảm giác như tất cả bọn chúng đều được sinh ra bằng cách gieo xúc xắc ngẫu nhiên vậy. Và còn một đặc điểm khác nữa: [Kyaaaaaagh-!]
ḳyhuyenⓒom Chúng có đủ trí khôn để bày mưu nhử kẻ địch, nhưng lại chẳng hề có hệ thống ngôn ngữ. Ngoài ra… “Bắt đầu chiến đấu!” “Giữ vững vị trí! Trước tiên phải thu thập thông tin về kẻ địch… Hử?” Trái ngược với kỳ vọng, chúng yếu đến mức lạ thường. Bốp! — Rắc! Những cái đầu nổ tung và ngã xuống như lá rụng trước cú vung búa vốn chỉ nhằm mục đích thăm dò. ‘…Cái gì thế này?’ Tôi đã nghĩ rằng chúng sẽ là đối thủ khó nhằn, vì vừa vây chặt vừa né tránh Amelia lẫn cảm ứng của đội tìm kiếm. “…Chúng yếu hơn nhiều so với tưởng tượng!” “Giết hết chúng đi…!” Khi từng người trong đội nhận ra đối thủ chẳng đáng gì, họ liền chuyển sang một phong cách chiến đấu chủ động hơn. Kết quả là: trước khi tôi kịp nhắc nhở mọi người không được thả lỏng sự cảnh giác, tất cả những kẻ mai phục đều đã bị tiêu diệt… Bốp! — Rắc! — Bịch! Mọi chuyện kết thúc chóng vánh, chẳng có gì bất thường xảy ra cho đến khi cả bọn bị dọn sạch. ‘Tại sao chúng lại yếu thế này…?’ Thể chất của chúng mạnh hơn con người bình thường, nhưng rốt cuộc cũng chỉ có thế. Chúng không dùng tinh linh như các Fairy, cũng không dùng công cụ hay Vật phẩm được Đánh số như Người lùn, càng không có khế ước với linh thú như Người thú. Sức mạnh từ Tinh chất cũng không xuất hiện. Tuy nhiên, có một điểm bất thường. “Raven, cô có dùng ma pháp [Distortion] không?” “Không. Tôi không hề niệm gì cả.” “Vậy tại sao thi thể của chúng vẫn còn tồn tại.” Khác với những con quái vật thông thường sẽ biến mất vào trong ánh sáng, cái xác của những kẻ tập kích vẫn nằm ngổn ngang trong khoảng đất trống, đầu, tay, chân đều bị nghiền nát. “…Chúng còn sống chứ?” “Ít nhất thì tôi không còn thấy chúng thở nữa. Tim cũng đã ngừng đập.” Tôi cẩn thận tiến lại gần kiểm tra – xác không biến mất, nhưng cũng chẳng có dấu hiệu còn sống. “Kiểm tra kỹ đi.” Sau khi để các trinh sát tạo thành tuyến cảnh giới, tôi ra lệnh cho pháp sư nghiên cứu thi thể. Tất nhiên, để nghiên cứu nghiêm túc thì cần phải chia cắt hiện vật và thực hiện phép bảo tồn rồi mới có thể mang về căn cứ… Và một sự thật khác đã được phát hiện trong quá trình vận chuyển. Ngoài việc trông như bị một chiếc xe tải 8 tấn cán qua, chúng còn có chung một đặc điểm nữa. “Trái tim.” Đúng, trái tim. “Nó rất giống với trái tim của người Barbarian.” Bọn chúng đều có trái tim của một chiến binh. ***** Tôi vừa nãy ra một suy đoán. Nó là kết quả của việc kết hợp thông tin tôi vừa có được với thông tin tôi thu thập được từ Công tước Cambormire. [Công tước… Anh nghĩ tôi thuộc chủng tộc nào?] […Đương nhiên là nhân loại, lượng phải sao?] Trong thời đại mà Công tước ấy từng sống, “các chủng tộc khác” vốn không hề tồn tại. Nhưng rõ ràng trong lịch sử Raphdonia cũng có ghi chép về dấu vết sinh hoạt của “các dị tộc” đã sinh sống trên vùng đất này từ trước khi lời nguyền của phù thủy bao phủ thế giới. Vậy chuyện này là thế nào? Vào lúc đó, trong số vô vàn giả thuyết, có một điều mà lúc đó tôi cho là hợp lý nhất. ‘Đó là một thế giới song song.’ Giống như lý thuyết về thế giới song song ở Trái Đất, tôi nghĩ trường hợp này có thể là như vậy. Có lẽ tôi đang sống trong một thế giới song song, nơi con người có thể bước qua cánh cổng tiến vào mê cung và khám phá vô số bí ẩn. Dù không có bằng chứng nào, đó chính là kết luận chính xác nhất tôi có thể đưa ra vào lúc đó. Nhưng bây giờ thì lại khác. [Giả kim thuật. Vốn dĩ thuở xưa, giả kim là một kỹ thuật dùng để tạo ra con người”.] — Giả kim thuật. [Ồ, anh không biết sao? Những ghi chép cổ đại có thể bán được giá rất cao nếu nộp cho hoàng gia đấy.] Một phần rất lớn của lịch sử cổ đại đã bị mất đi, dù rằng những ghi chép về thời đại đó vẫn đang được thu thập rất tích cực. [Con người có thể dung hòa mọi loại sức mạnh. Dù là Aura, thần lực, ma lực, hay nguyên tố.] — Đặc tính của con người, mang theo tiềm năng của mọi chủng tộc khác. Và còn… [Sức mạnh ấy hoặc toàn khác với ma pháp hay Tinh chất. Giọng nói ấy có quyền năng, như đã in hằn vào máu thịt và linh hồn tôi từ khi sinh ra. Ông ấy là vha của tôi, và cũng là chủ nhân của tôi.] Ngay cả năng lực đặc biệt của quốc vương cũng bị bao phủ trong màn sương bí ẩn. [À, nhân tiện, lão pháp sư già trong Tháp Ma pháp chỉ quỳ xuống sau khi nhận ra tất cả chúng tôi đã làm vậy. Như thể ông ta không hề chịu ảnh hưởng của sức mạnh đó vậy.] Khi rất nhiều thông tin tích lũy dọc cuộc hành trình của tôi được ghép lại, tất cả đều chỉ về phía một khả năng. Có lẽ. Chỉ là, có lẽ thôi. Năm chủng tộc khác ngoài nhân loại… có thể đã được tạo ra bởi nhu cầu của một ai đó. Không, chính xác hơn… ‘Người đó chắc chắn là Gia đình Hoàng gia. Ngoài họ ra thì còn ai có thể có một nhu cầu như vậy chứ..’ Tôi thấy mình như kẻ theo thuyết âm mưu, nhưng nếu chấp nhận giả thuyết điên rồ này và suy luận ngược lại thì mọi thứ lại ăn khớp đến kỳ lạ. Theo một nghĩa nào đó, các dị tộc chính là nô lệ của nhân loại. Những nô lệ bước vào mê cung, cần mẫn khai thác đá mana nhờ ưu thế thể chất vượt trội. ‘Sự thật là các dị tộc bị đánh thuế vô cùng nặng nề là không thể chối cãi.’ Tất nhiên, hẳn phải có bối cảnh lịch sử nào đó đằng sau việc tăng thuế dành cho dị tộc. Thế nhưng ngay cả lịch sử đó giờ đây cũng bị đặt dấu hỏi. Không phải tôi nghi ngờ đoạn lịch sử đó bị làm giả… ‘Mà là: liệu toàn bộ những lịch sử mà tôi biết có thật sự tồn tại hay không?’ Âm thầm thay đổi lịch sử và trở thành hắc thủ sau màn thao túng mối quan hệ giữa các chủng tộc. Chỉ nhìn vào sự thống trị tuyệt đối của hoàng gia ở Raphdonia, việc đó hoàn toàn không phải là một vấn đề quá phức tạp… “…Anh đột nhiên nghĩ gì thế?” “À… tôi chỉ đang cân nhắc lát nữa nên ăn loại thịt khô nào thôi.” Tôi trả lời qua loa câu hỏi của Raven. Tôi chắc chắn, cực kỳ chắc chắn rằng đó chính là chân tướng… nhưng tất cả vẫn chỉ là giả thuyết đơn phương không một bằng chứng của tôi. Nếu thậm chí nếu đó là sự thật, thì đó cũng là một sự thật mà tôi phải tin là giả dối. Bởi đó là một sự thật mà tôi tuyệt đối không gánh chịu nổi sức nặng của nó. “Ừm, mặc kệ tôi đi. Hãy niệm phép bảo tồn lên tất cả những xác chết còn lại và lưu trữ cẩn thận. Sau khi quay lại chúng ta sẽ nghiên cứu cho rõ.” “Anh định quay về ngay sao?” “Không thể nào. Chúng ta đã đến đây với tư cách đội thám hiểm. Chúng ta không thể quay về nếu chưa thật sự tìm ra được điều gì về nơi này.” Sau khi trận chiến kết thúc và quá trình ‘bảo quản’ chiến lợi phẩm kết thúc, tôi dẫn đoàn thám hiểm tiếp tục tiến sâu khám phá xung quanh. Một ngày, hai ngày, ba ngày. Chúng tôi mở rộng phạm vi tìm kiếm để vẽ bản đồ, đồng thời chạm trán vô số quái vật. Ngoài những quái vật máy móc tràn lan trong Phế tích Đại tế đàn,, chúng tôi còn nhiều lần đụng độ những “Doppel”. Nhân tiện thì “Doppel” là cái tên Raven đặt cho lũ quái vật mang hình dáng giống con người… Nguồn gốc của từ này thuộc về ngữ cổ, mang một ý nghĩa đơn giản: Một ‘bản thân’ khác. Dù mang chút màu mè theo kiểu Raven, nhưng xét về mặt ý nghĩa thì lại vô cùng thích hợp. “Yandel.” — Giật cả mình. “Nếu cô đến thì làm ơn hãy báo trước với tôi một chút. Cô vừa từ đội trinh sát trở về sao?” Amelia gật đầu trước câu hỏi của tôi, rồi đi thẳng vào trọng tâm. “Trong quá trình tìm kiếm, tôi phát hiện một công trình nhân tạo bất thường dẫn đi đâu đó. Tuy nhiên, vì nó cách chúng ta khá xa, tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu cả nhóm nghỉ ngơi trước rồi cũng đến đó kiểm tra sau khi mặt trời mọc.” “Công trình nhân tạo sao?” Tôi tập trung những người khác lại rồi yêu cầu Amelia giải thích kỹ hơn, và trong ánh mắt mọi người lập tức dấy lên trực giác rằng — lần này chúng tôi đã tìm được thứ gì đó thực sự. Nhưng vì ai cũng đã mệt mỏi rã rời, chúng tôi quyết định nghe theo lời khuyên của Amelia: nghỉ ngơi đầy đủ, rồi sáng mai sẽ kiểm tra. ***** Ngày hôm sau, nơi tôi cùng Amelia đi đến chỉ là một khu rừng rậm bình thường. Dù nhìn quanh bao nhiêu lần, nó cũng chẳng khác gì những khu vực tôi đã khám phá trước đó. Nhưng mà…. “…Có lẽ từ giờ ta phải chú ý nhìn kỹ mặt đất hơn.” “Tôi cũng chỉ tình cờ tìm ra được nơi này thôi.” Amelia gạt đám bụi rậm cao đến tận đầu gối, và thứ ẩn giấu bên dưới lộ ra. Một cánh cửa hầm tròn, trông chẳng khác gì nắp cống gắn trên nền đất trống. Ngay cả tay cầm để xoay mở cũng có sẵn. “Đây có thể là bẫy hay gì đó nên tôi mới chỉ điều tra xung quanh thôi chứ chưa chạm vào.” “Phán đoán chính xác.” Sau nửa tiếng bận rộn, các pháp sư được gọi đến để điều tra đưa ra kết luận rằng không có dấu hiệu nguy hiểm gì đặc biệt. Vậy thì, bây giờ chính là nhiệm vụ của một tanker. Rầm rầm. Lạch cạch! Khi tôi xoay tay cầm, một lúc sau tiếng khóa vang lên, rồi nắp hầm bật mở. Như tôi đoán, bên dưới là một cấu trúc hình trụ, trên vách có gắn thang để leo xuống. ‘Chiều sâu là…’ Dùng ma pháp [Magic Sphere] để dò xét, độ sâu vào khoảng 20 mét. Nhưng do đường đi dựng thẳng, chúng tôi không thể quan sát tình hình phía dưới từ trên miệng hầm. “Vậy tôi sẽ…” “Đừng nói chuyện ngu ngốc. Tôi sẽ xuống trước.” Amelia cắt ngang, tiến lên một bước. Có vẻ dù tôi nói gì thì cô gái này cũng sẽ không chịu nhường. Ngay lúc chúng tôi đang gườm nhau bằng ánh mắt— “Các anh đang cãi nhau về chuyện kỳ quặc gì thế?” Raven bật cười xen vào giữa. “Tôi sẽ là kiểm tra.” “Cái gì?” “Tất nhiên là bằng ma pháp.” “À….” Tôi và Amelia có hơi ngượng ngùng lui lại. Raven sau đó thả một quả cầu ghi hình xuống miệng hầm rồi điều khiển nó trôi xuống. Quả thực cách này an toàn hơn nhiều so với tự mình leo xuống. Tuy nhiên, công cụ đó cũng có giới hạn của nó. “Nếu đi đến cuối cùng thì sẽ có một hành lang thẳng, bị chặn lại bởi một cánh cổng sắt.” Quả nhiên, chỉ sau gần 10 phút phi hành, quả cầu ghi hình bị chặn lại một cách đơn giản bởi một cánh cửa kim loại. Bây giờ, chúng tôi thực sự phải cử một người xuống đó để điều tra. Kết quả là…. “…Đừng hòng nghĩ tới việc đó. Tôi là đội trưởng đội trinh sát đấy.” Cuối cùng, vẫn là Amelia là người sẽ đi tiên phong. Amelia leo xuống trước, rồi đến lượt một pháp sư. Sau khi đã xác nhận phía dưới tương đối an toàn, tôi mới trèo xuống— “….” Dù đã đóng [Gigantification] lại, không gian bên trong quá chật hẹp so với một Barbarian cường tráng, khiến việc leo thang vô cùng bất tiện. Cảm giác như bị ép người trong một cái hộp sắt vậy. ‘Đúng là bi kịch của người Barbarian.’ Thời đại nào cũng có những công trình mang tính phân biệt chủng tộc kiểu này. “Lối này, Yandel.” Amelia gọi tôi khi tôi vừa xuống đến nơi. “Khác với bên trên, ở đây không có cơ chế khóa nào lộ ra. Và không biết làm bằng gì, nhưng ngay cả khi tôi dồn Aura vào cũng không để lại trên nó một vết xước nào.” Hmm… miễn nhiễm với sát thương vật lý sao? “Còn ma pháp thì sao?” Một pháp sư đáp lại, có vẻ là phụ tá của đội trưởng đội điều tra. “Quan sát cho thấy có hiện tượng gián đoạn không gian cùng một cấu trúc dòng chảy ma lực đặc biệt nằm trên cánh cửa này. Tuy nhiên mật độ của dòng chảy rất thấp, nên khả năng nó là bẫy tấn công gần như bằng không. Rất có thể nó chỉ là một cơ chế liên quan đến việc đóng mở cửa.” “Và?” “Điều lạ là hiện tượng đứt gãy không gian không nằm trên cánh cửa, mà ở phía sau nó.” “Vậy tức là Aura không có tác dụng không phải vì bị hiện tượng đứt gãy không gian?” “Đúng vậy, tôi nghĩ thế.” “…Một kim loại không bị xước bởi Aura à.” Cốc cốc. Tôi gõ nhẹ vào cửa, tôi không biết thứ gì nằm sau cánh cửa này, nhưng chỉ riêng bản thân nó thôi đã đáng giá một gia tài rồi. “Đội trưởng đội điều tra.” “…Ngài gọi tôi sao?” “Đúng. Liệu có cách nào gỡ cả cánh cửa này mang về không? Tôi nghĩ nếu nấu chảy nó rồi rèn thành giáp thì sẽ rất tuyệt.” “Um… tôi sẽ tìm cách. Bỏ qua một bên chuyện rèn giáp, rõ ràng đây là khoáng thạch vô cùng quý hiếm.” Đúng vậy. Tôi không hiểu vì sao anh ta muốn bỏ chuyện chế giáp sang một bên, nhưng tôi đồng ý hoàn toàn với việc chúng tôi nên gỡ nó ra và mang về. “Ơ?” Đúng lúc đó, một rung động nhẹ truyền ra từ cánh cửa. “Yandel, tránh ra!” Theo tiếng hét của Amelia, tôi lập tức lùi lại. Và rồi—không có chuyện gì đặc biệt xảy ra. Rầm… rắc rắc. Chỉ là tiếng bánh răng bên trong xoay chuyển, rồi cánh cửa sắt từ từ mở ra. 「Điều kiện để quan sát Hồ sơ Thứ nhất đã được xác nhận.」 「Yêu cầu truy cập đã được chấp thuận.」 Cái gì đây? “Các anh có biết vì sao nó tự mở không?” “Hoàn toàn không. Rõ ràng là mới vừa rồi nó vẫn không có phản ứng gì.” “Ừm….” Nếu thế thì chỉ có hai khả năng: Hoặc có ai đó bên trong nghe tiếng gõ của tôi và mở ra. Hoặc là… ‘Một điều kiện đặc biệt nào đó đã được thoả mãn.’ Tôi nghiêng về khả năng thứ hai hơn, nhưng chuyện đó không quan trọng vào lúc này. Tôi bước chậm rãi qua cánh cửa, trong khi pháp sư dùng Message Stone để báo cáo tình hình cho những người phía bên ngoài. Và… ‘Hả?’ Một vấn đề nhỏ đã xảy ra. Quay lại phía sau, tôi nhìn thấy Amelia đứng sát cửa, hai bàn tay áp vào không khí, như thể đang tựa người lên một bức tường vô hình. Môi cô ấy mấp máy, nhưng chẳng có âm thanh nào truyền đến tai tôi. “Cái gì? Các cô không vào được sao?” “Vì sao anh là người duy nhất có thể qua được?” Sau vài thử nghiệm, chúng tôi xác nhận một sự thật: “Dù cửa đã mở, hiện tượng đứt đoạn không gian vẫn còn nguyên ở đó. Đây là một tình huống chưa từng được ghi nhận trước đây….” Không rõ nguyên nhân, nhưng chỉ có tôi mới vào được. Vì vậy— “Vậy thì các cô hãy đợi ở đây. Tôi sẽ quay lại ngay.” “Khoan—anh—” Tôi vội vàng lách qua cửa trước khi tiếng càm ràm của Amelia vang lên. Rầm…! Không gian tối đen, nhưng được cải thiện chút ít khi tôi bật Chế độ Barbarian Đuốc. ‘Như thể đang ở bên trong một chiếc tàu ngầm vậy….’ Mọi bề mặt đều bọc thép, những đường ống và mạch dây kỳ lạ chạy khắp nơi. Lạch cạch, lạch cạch. Không gặp phải bất kỳ ngã rẽ nào, tôi tiếp tục tiến thẳng về phía trước. Đi khoảng 100 mét thì lại gặp một hố thang khác. Nhưng trước khi xuống dưới đó, tôi muốn thử mở cánh cửa sắt bên cạnh nó trước. Lạch cạch. May mắn, nó không hề bị khoá. Tôi liếc nhanh vào trong, rồi lập tức nhắm mắt lại. “Khụ….” Một hành lang dài hun hút, chẳng thấy điểm cuối. Dọc hai bên, vô số ống thủy tinh chứa dung dịch xanh lục xếp thành hàng. Cảnh tượng ấy làm tôi có cảm giác như thể trò chơi Fantasy RPG của mình bỗng dưng biến thành khoa học viễn tưởng. ‘…Doppel.’ Hàng ngàn những con quái vật giống hệt các dị tộc mà Raven đã đặt tên là Doppel—đang co ro trong ống thủy tinh, trừng mắt nhìn tôi chằm chằm.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị