Xóa bỏ Tinh chất.
Đó là một năng lực thiết yếu mà chỉ những linh mục từ cấp Giám mục trở lên mới có thể sở hữu, nhưng lại có một điều kiện không thể tránh.
Người ta nói rằng việc ấy chỉ có thể được tiến hành trong phạm vi của nhà thờ…
Cũng chính vì điều đó mà nhiều tên khốn Noark đã phải làm liều và tự hủy hoại bản thân, chỉ vì dùng sai lượng nước cần thiết.
Muốn xóa bỏ Tinh chất một lần, chúng cần phải đánh cược cả mạng sống, đặc biệt là khi gương mặt của chúng đã quá nổi tiếng.
ḳyhuyenⓒom“Khụ….”
Chẳng mấy chốc, tôi loạng choạng một bước, rồi trả lại con dao găm xanh lam mà vị giám mục đưa cho.
Tôi vẫn luôn cảm nhận được điều này, rằng sự trống rỗng ùa đến mỗi lần xóa bỏ Tinh chất không đơn thuần chỉ là do chỉ số bị giảm.
Khó mà diễn tả bằng lời, nhưng…
‘Nó tựa như một phần linh hồn bị khoét ra vậy.’
Nếu phải nói thẳng ra thì chính là cái cảm giác gần giống như thế.
ḳyhuyenⓒom
Tôi nghĩ mình đã hiểu vì sao ở thế giới này, MP lại được gọi là năng lượng linh hồn.
ḳyhuyenⓒom“Haa…”
Tôi nhanh chóng lấy ra một ống nghiệm từ không gian phụ, tự hỏi liệu có đỡ hơn chút nào nếu lấp đầy khoảng trống này bằng thứ gì đó khác.
Chỉ số của Arbet, kỹ năng bị động của Uumdal và cả kỹ năng chủ động [Gigantification] của Orc Hero, tất cả cùng kết hợp để tạo ra một Tinh chất độc nhất vô nhị.
Tôi hơi tò mò, mở nắp và nốc thẳng như uống thuốc hồi phục.
Nếu đây chỉ là trong game…
Người ta sẽ gán nhãn những con quái vật nhân tạo này thế nào nhỉ?
「Tinh chất của [???] đang thấm vào linh hồn nhân vật.」
Ừm… chắc trong game họ chẳng để dấu hỏi chấm thế kia đâu, chỉ đơn giản bịa đại một cái tên là được rồi nhỉ.
Tôi cũng chẳng rõ, nhưng vào lúc này tôi ngừng suy nghĩ vu vơ và tập trung vào những thay đổi đang diễn ra trong cơ thể.
ḳyhuyenⓒomCác nhà thám hiểm tin vào một kỹ thuật gọi là “thuần hóa”.
Nghe nói rằng một người càng tập trung vào sự biến đổi của cơ thể khi hấp thụ Tinh chất, thì người đó càng dễ thích nghi với năng lực mới.
「Sức mạnh tăng +100.”」
Một luồng sinh lực trào dâng trong cơ thể tôi, mang lại cảm giác như thể tôi có thể nhấc bổng bất cứ thứ gì.
Dĩ nhiên chỉ là ảo giác thôi, lượng chỉ số sức mạnh được tăng thêm so với khi hấp thụ Tinh chất Ogre vẫn còn kém xa…
「Sức bật tăng +120.」
Các cơ bắp nơi đùi tôi căng siết lại.
「Kháng vật lý tăng +80.」
Làn da vốn đã rắn chắc của tôi càng trở nên cứng cáp hơn.
「Thính giác tăng +60.」
Âm thanh tản mát trong không khí trở nên rõ ràng hơn hẳn.
Đây là thay đổi duy nhất mà tôi có thể cảm nhận ngay tức khắc chỉ bằng cách tập trung.
Nhưng tất nhiên, bấy nhiêu chưa phải là hết.
「Kháng hắc ám tăng +40.」
「Sức mạnh linh hồn tăng +50.」
「Tái tạo tự nhiên tăng +80.」
「Thể lực tăng +60.」
「Mật độ xương tăng +60.」
「Khả năng tiêu hoá tăng +60.”」
Tinh chất của Ogre vốn nổi tiếng với những chỉ số thiên về sức mạnh, nhưng xét về mặt tổng hợp thì vẫn không thể so được với Arbet.
Dĩ nhiên, kỹ năng của Arbet là một cái hố to. Nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến tôi – kẻ gian lận sử dụng hệ thống ở Tầng Hầm Thứ Nhất, để tùy chỉnh Tinh chất.
“Haa….”
Sau khi dần dần thích ứng với biến động của chỉ số, tôi cẩn thận mở không gian phụ.
Nhân tiện thì toàn bộ những món Vật phẩm được Đánh số mà tôi đang đeo đều được đặt trong đó, và điều này là do đặc tính của kỹ năng bị động từ Tinh chất của Uumdal.
[Soul Connection] – Trang bị đầu tiên mà ngươi sở hữu chạm vào sẽ được liên kết, mang lại năng lực bổ sung.
“Trang bị đầu tiên chạm vào.”
Trong game, dòng chữ miêu tả chỉ hiển thị như vậy, nhưng trên thực tế thì hiệu quả này chỉ áp dụng cho những Vật phẩm được Đánh số.
Hơn nữa…
‘Nếu kết nối sai, sẽ không có nút làm lại.’
Bởi lẽ quá trính kết nối chỉ có thể thực hiện duy nhất một lần, nên khi hấp thi Tinh chất của Uumdal người ta luôn phải cực kỳ cẩn trọng.
Nếu bạn trang bị trọn vẹn một set đồ, một trong số đó sẽ được liên kết ngẫu nhiên…
“Haa…”
Tôi đưa tay vào không gian phụ, hình dung rõ ràng món đồ cần lấy, và một vật thể lớn, chắc nịch lập tức xuất hiện trong tay.
‘Số 87 – Crowl’s Demon Crusher.’
Tất nhiên, không phải nó.
Thật lòng mà nói, Demon Crusher cũng là một món vũ khí chất lượng cao nên việc lựa chọn nó sẽ khiến tôi trở nên mạnh mẽ.
Thế nhưng…
‘Hoàn toàn không đáng để lãng phí duy nhất một slot của kỹ năng bị động này.’
Có vô số kỹ năng bị động thích hợp cho một Shield Barbarian, nhưng tôi đã không chọn [Soul Connection] nếu tôi không có thứ này trong tay.
「Nhân vật đã trang bị Số 3 Aegis Barrier.」
(Dịch giả-kun : bằng cách nào đó cái khiên pro max nó đổi tên rồi, t lười sửa từng cái một nên ae chấp nhận nhé )
「Tổng cấp độ vật phẩm tăng thêm +18600.」
Chiếc khiên mạnh mẽ nhất, vốn dĩ chỉ có thể đạt được ở gần cuối trò chơi.
「Hấp dẫn linh hồn.」
「Số 3 Aegis Barrier sẽ vĩnh viễn gắn kết với nhân vật.」
「Trang bị đã liên kết sẽ không bao giờ bị phá hủy.」
「Khi hạ gục quái vật, trang bị liên kết sẽ nhận điểm kinh nghiệm riêng, và khi đạt đến một cấp nhất định, nó sẽ mở khóa hiệu ứng đặc thù của bản thân.」
「Tất cả hiệu ứng của trang bị liên kết tăng thêm 10% với mỗi cấp độ riêng của trang bị.」
Chiếc khiên này từ giờ sẽ còn tiếp tục trưởng thành.
*****
[Soul Connection] là một kỹ năng thiết yếu trong quá trình xây dựng một chiến binh Người lùn, tối ưu hoá nội tại được tăng phúc khi sử dụng các Vật phẩm được Đánh số của Người lùn.
Tất nhiên, tôi đã phải nghiên cứu rất nhiều để tìm hiểu hầu hết hiệu ứng độc nhất của các trang bị cao cấp.
‘Hiệu ứng độc nhất được mở ở cấp 9 cho nên tôi vẫn còn một chẳng đường dài .’
Tuy nhiên, dù không mở hiệu ứng độc nhất thì hiệu ứng “hiệu suất của trang bị tăng 10% theo mỗi cấp” chắc chắn không phải một hiệu ứng tồi.
‘Dù vậy, vẫn hơi tiếc là hiệu ứng [không thể bị phá huỷ] lại bị trùng…’
Nhưng thực ra thì hầu hết Vật phẩm được Đánh số hạng cao đều có hiệu ứng đó, nên cũng không đến mức lãng phí.
Còn d tuỳ chọn thuộc tính [vĩnh viễn gắn kết với nhân vật], tôi vốn không định đem bán, nên cũng chẳng coi đó là bất lợi.
“[Gigantification].”
Sau khi xác nhận kỹ năng chủ động đều hoạt động tốt, tôi đưa mắt nhìn quanh. Những người khác dường như cũng rất bận rộn.
Mà, cũng đầu phải chỉ có mình tôi mới cần phải hấp thu Tinh chất mới.
「Tinh chất của [???] ngấm vào linh hồn của Amelia Lane Wales.」
「Tinh chất của [???] ngấm vào linh hồn của Misha Karlstein.」
「Tinh chất của [???] ngấm vào linh hồn của Erwin Fornaci di Tercia.」
Nhóm ba cô gái dealer với những Tinh chất tùy chỉnh lần lượt được khắc vào.
Và rồi…
「Tinh chất của [???] ngấm vào linh hồn của Aynar Pheneline.」
「Tinh chất của [???] ngấm vào linh hồn của Aynar Pheneline.」
Giờ đây Aynar đã xoá bỏ Tinh chất Smug cung cấp [Mandel Oil] và Vitlan cung cấp [Wildness Control], rồi chèn vào tới hai Tinh chất tuỳ chỉnh mới.
Hiệu quả của hai Tinh chất mới xuất hiện ngay lập tức.
“Ý chí chiến đấu cộng thêm từ cả hai Tinh chất là vừa đúng 100, đúng không?”
Về lý thuyết, con số này đủ sức bù đắp hoàn toàn phần ý chí chiến đấu đã bị suy giảm bởi Tinh chất của Hipramagent.
Thật ra, cũng chẳng khó khăn gì trong việc xác nhận Aynar đã trở lại bình thường cả.
“Bethel—raaaaaaa!!!!!”
Đó chính là tiếng gầm chiến trận, và là âm thanh của một chiến binh Barbarian thực thụ.
Ngay khi tôi đang thấy tự hào vì Aynar gầm thét đến mức làm cả đại sảnh rung chuyển, Amelia bước đến gần.
“Tinh chất mới thế nào? Cô có thích nó không?”
“Chuyện đó để sau. Giờ trước hết chúng ta cần phải tiến hành bước kế tiếp, trước khi mọi chuyện trở nên tệ hơn vì bị trì hoãn thêm.”
Cô ấy ít nhất cũng phải tỏ ra vui vẻ sau khi hấp thụ Tinh chất mới chứ, dù sao tôi cũng đã mất nhiều thời gian mới tạo ra tổ hợp đó mà.
“…Tôi hiểu rồi.”
“Haa… tôi thích nó. Đừng làm vẻ mặt buồn bã đó nữa.”
“Ồ, thật sao?”
Dù sao thì Amelia cũng nói đúng, không còn thời gian cho chuyện này. Tôi nhanh chóng chuyển sang kế hoạch kế tiếp.
“Mọi người, tập hợp!!”
Trước khi dẫn họ đi đánh chiếm một ngục khác, có một việc tôi cần làm trước.
“Đây là một khoảnh khắc lịch sử!”
Tất cả mọi ánh mắt đều nhìn tôi, im bặt hẳn lại, như thể cảm nhận được sắp có một bài diễn thuyết.
Không ai tỏ ra chán nản cả.
Trái lại, rất nhiều ánh mắt ánh lên vẻ hào hứng.
“Hiện tại, Raphdonia đang trong cơn sóng dữ. Bọn chuột nhắt bẩn thỉu sống dưới lòng đất đang tìm cách xâm nhập vào thành phố của chúng ta.”
Tôi đã nhận ra từ lâu rồi, rằng cơ thể cường tráng này không phải thứ duy nhất tôi nhận được khi sống như một barbarian: tôi còn có cả tài hùng biện.
Tất nhiên, Amelia thì bảo đó là do tôi sinh ra vốn đã như vậy.
“Và! Chúng ta cực kỳ may mắn khi được sống ở đây!”
“May mắn…?”
“Trong tất cả các thành phố, chỉ có quận của chúng ta bị tấn công. Chẳng phải là xui xẻo sao?”
Khi tôi tiếp tục, trong mắt đám đông xuất hiện dấu hỏi.
Những thắc mắc ấy hoàn toàn hợp lý.
Nhưng chính vì thế…
‘Giờ thì.’
Vào khoảnh khắc không khí đã chín muồi.
“Không! Chúng ta đã gặp may mắn! Ít nhất thì chúng ta đang có một cơ hội! Cơ hội để cứu một thành phố trong cơn nguy nan, và lập nên một chiến công to lớn mà chẳng ai có thể vượt qua!!”
Tôi tiếp tục bài diễn thuyết.
Không cần lời lẽ dài dòng, bởi lẽ họ vốn đã là những nhà thám hiểm, chẳng ai hiểu rõ khát vọng của họ hơn tôi.
“Tôi cũng sẽ hứa ngay tại đây, ngay bây giờ.”
“Khi tất cả kết thúc, tôi, Bjorn, con trai của Yandel, sẽ đứng trước gia đình hoàng gia và tuyên bố!”
“Rằng tôi đã không làm điều đó một mình.”
“Rằng chính nhờ máu và mồ hôi mọi người cùng đổ xuống, thành phố này mới được cứu rỗi!!”
Khi tôi dõng dạc thốt ra những lời cuối cùng và giơ nắm tay thật mạnh, tiếng hò reo vang dậy như thể đã chờ đợi từ lâu.
“Waaaaaa!!”
Có phải nhờ danh tiếng tôi tăng lên?
Hay chỉ đơn giản là càng làm thì càng dễ khơi gợi tiếng hò reo?
Tôi không rõ, chỉ thấy rằng càng ngày việc này càng thuận tay.
‘Dù sao, nếu đã làm đến mức này, sau này sẽ về chẳng ai nghi ngờ sự chân thành của tôi cả…’
Trái ngược với lời nói đầy nhiệt huyết, tôi nhìn đám đông bằng ánh mắt điềm tĩnh rồi cất giọng vang lên lần nữa.
“Nhưng!”
Bọn thám hiểm tưởng tôi sắp nói tiếp, lập tức im bặt, dỏng tai lắng nghe.
“Kẻ thù rất mạnh! Bọn chuột đã lớn lên nhờ cướp phá kho lúa của chúng ta, và để đánh đuổi chúng, chính chúng ta cũng sẽ phải đổ máu!”
“Không sao hết!!”
“Ta sẽ giết sạch chúng!!”
Dù tôi đã nhấn mạnh nguy hiểm, đám nhà thám hiểm, vốn coi khủng hoảng là cơ hội, chẳng thèm để tâm.
Mà, điều đó cũng không hẳn là xấu…
Đã đến lúc đi thẳng vào trọng tâm.
“Khụ khụ! Tôi hiểu sự can đảm và tinh thần của các anh. Nhưng! Là một quý tộc của Raphdonia, một chiến binh, một nhà thám hiểm, và là kẻ yêu thành phố này hơn bất cứ ai, tôi mong máu sẽ đổ ít nhất có thể. Tôi mong tất cả mọi người đều sống sót, và được gia đình ôm trọn trong vòng tay.”
Thực ra, bài diễn thuyết trước đó chỉ là phần nền.
“Vậy nên, tôi, Bjorn, con trai của Yandel, đã quyết định.”
“…?”
“Ngay từ giờ phút này, tôi sẽ chia sẻ những Tinh chất mình có với các anh!!”
Chẳng phải có câu nổi tiếng sao—“càng chia sẻ thì phần của mình sẽ càng nhiều hơn” sao?
Trường hợp này, chính xác là như thế.
*****
“…Gì cơ?”
Vẻ mặt của đám đông nhà thám hiểm bỗng trở nên kỳ lạ khi nghe rằng sẽ được chia sẻ Tinh chất miễn phí.
Tất nhiên là họ sẽ không hiểu rồi.
Có lẽ họ đang tự hỏi tại sao một gã Barbarian quý tộc đó lại có thể buông ra những lời điên rồ như vậy.
Ngay cả phản ứng của đồng đội tôi cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
“Anh vừa nói chia sẻ Tinh chất…”
“Ý anh là những thứ chúng ta lấy được ở Tầng Hầm Thứ Nhất sao?”
“Tại sao anh lại cho đi thứ quý giá như vậy chứ…?”
Chỉ có Amelia là vẫn giữ được bình tĩnh.
Tất nhiên, Amelia biết rõ.
Cô ấy biết việc chia sẻ miễn phí này cuối cùng sẽ mang lại cho tôi lợi ích to lớn.
Mà lợi ích ở đây không chỉ đơn giản là giảm bớt phần chiến lợi phẩm phải nộp cho hoàng gia — những kẻ có khả năng cao sẽ trở thành kẻ thù sau này.
Hãy nghĩ thử xem.
‘Nếu tôi xử lý tất cả chỗ Tinh chất ở đây, làm sao Gia đình Hoàng gia biết tôi đã sử dụng tất cả những Tinh chất này như thế này cơ chứ?’
Nói đơn giản, tôi có thể dễ dàng biển thủ những Tinh chất quý giá đi, rồi ném những Tinh chất rác rưởi cho những nhà thám hiểm trước mặt.
Hoàng thất sẽ chẳng bao giờ biết rằng ta chỉ tung ra mấy con cá lòng tong.
Nghe thì có vẻ nhiều sơ hở, nhưng…
‘Trong chiến tranh, chuyện có thương vong là điều tất yếu.’
Vậy thì họ sẽ điều tra thế nào?
Người chết đã ăn Tinh chất giá rẻ, hay Tinh chất đắt đỏ?
Đây vốn dĩ là một khoảng tiền không thể tính toán rõ ràng.
Nếu tôi nói rằng đó là một khoản đầu tư để cứu lấy thành phố, ai có thể bắt bẻ gì được tôi?
‘Trong chiến tranh, vốn dĩ sẽ luôn có thứ này và thứ kia biến mất.’
Về mặt kỹ thuật, người ta còn gọi hiện tượng đó là “bốc hơi”.
Nguồn gốc thì lạ thay lại đến từ Nhật Bản.
Nhưng mà, chuyện đó thì có quan trọng gì…
“Giờ thì! Mọi người, lại đây nào! Đừng chen lấn! Tinh chất vẫn còn nhiều lắm!!”
Tôi cảm thấy chia sẻ là một hành động tốt.
—----------------—
Dịch giả-kun: hiện tượng ‘bốc hơi’
Tiếng nhật là 蒸発 (jōhatsu), tiếng Hàn là 증발, có nghĩa là thăng hoa / bốc hơi.
Nghĩa gốc: dùng trong khoa học: nước sôi bốc hơi, chất lỏng chuyển thành khí.
Nghĩa bóng: hiện tượng xã hội Nhật Bản
蒸発 (jōhatsu) còn dùng để chỉ người biến mất một cách bí ẩn, “bốc hơi khỏi đời thường”.
Từ này gắn liền với hiện tượng có thật ở Nhật sau Thế chiến II và kéo dài đến nay: hàng chục ngàn người biến mất khỏi xã hội (do nợ nần, áp lực, xấu hổ, trốn tránh gia đình, hoặc muốn làm lại từ đầu).
Có hẳn khái niệm “johatsu hito” (người bốc hơi), và một “ngành công nghiệp đêm” chuyên giúp họ biến mất, gọi là yonige (夜逃げ) – “trốn chạy trong đêm”.