Chương 609: Nỗ lực của đội trưởng đội điều tra

Theo lời của đội trưởng đội điều tra, từ độ cao khoảng 200 mét trở lên, gió giật mạnh đến mức không thể leo cao hơn bằng phép bay nổi. Anh ta đã thử thi triển ma pháp chiếu sáng để mở rộng tầm nhìn, nhưng chẳng bao lâu sau, gió mạnh đến nỗi cả quả cầu ma pháp cũng bị thổi bay. Tuy vậy, một thành viên khác trong đội điều tra nói rằng anh ta đã nhìn thấy thứ gì đó trong khoảnh khắc khi ma pháp chiếu sáng bùng nổ. “Trong bóng tối, rõ ràng có thứ gì đó đang nhìn xuống tôi.” Người đó không thể mô tả rõ hình dáng, kích cỡ hay diện mạo. Nhưng anh ta lại khẳng định vô cùng chắc chắn rằng mình đã thấy gì đó. ⓚyhuyenⓒom“Gió mạnh đến mức tôi không thể nhìn thẳng về phía trước. Chúng ta cũng phải cân nhắc khả năng cậu ấy đã nhìn nhầm…” Đội trưởng đội điều tra dường như không tin lời cấp dưới của mình, nhưng tôi thì khác. Dĩ nhiên, tôi cũng không hoàn toàn tin, nhưng… “Vậy thì, hãy kiểm chứng thêm một lần nữa đi.” “Kiểm chứng thêm… ý ngài là…?” “Đúng, bay lên một lần nữa và lần này dùng ma pháp chiếu sáng cho đàng hoàng. Như vậy chắc chắn sẽ nhìn thấy thứ gì đó.”
ⓚyhuyenⓒom “…Các thành viên đều rất mệt mỏi rồi. Chúng ta có thể nghỉ ngơi hôm nay, ngày mai tiếp tục điều tra được không?”
ⓚyhuyenⓒomNgày mai sao… Sẽ là nói dối nếu bảo rằng tôi không muốn tiết kiệm thêm chút thời gian, nhưng tôi là một chỉ huy, không phải một kẻ độc tài. “Được.” Khi tôi dứt khoát cho phép, gương mặt tái nhợt tưởng chừng sắp ngã gục của đội trưởng đội điều tra lại bất ngờ hồng hào trở lại. ‘…Không lẽ lúc nãy anh ta cố tình xài ma pháp để khiến mình trông mệt mỏi để có cớ nghỉ ngơi?’ Nghi ngờ thoáng lướt qua, nhưng đã là chỉ huy thì cũng cần rộng lượng tin tưởng thuộc hạ. Cuối cùng, cuộc thám hiểm tiếp tục vào ngày hôm sau, sau khi các thành viên đội điều tra đã nghỉ ngơi đầy đủ. Và rồi… “Tôi cũng nhìn thấy…! Có thứ gì đó đang nhìn xuống chúng ta!”
ⓚyhuyenⓒom Lại có thêm một nhân chứng tương tự, và lần này hình dạng mơ hồ của nó còn được ghi lại trong quả cầu ghi hình. Tất nhiên, ý kiến của những người xem lại đoạn ghi hình thì chia rẽ. “Khó mà nhìn rõ vì xung quanh quá tối.” “Có lẽ là do quả cầu ánh sáng mang đến khúc xạ nên mới tạo thành hình ảnh như vậy…?” “Tôi thì nghĩ khác. Nhìn chỗ này xem? Đây là mắt, đây là mũi… nếu nghĩ theo hướng đó thì sẽ hình dùng được hình dạng của nó…” “Ha! Đúng thật này! Đây rõ ràng không phải khuôn mặt của con người!” “…Nổi da gà thật.” Trước khi tôi kịp nhận ra, cuộc họp quân sự trên chiến hạm đã bị các thành viên của Quân đoàn Viễn chinh biến thành một buổi tụ họp của một câu lạc bộ tâm linh nào đó, không có một chút bộ dáng của một lực lượng tinh anh. Nhưng mà, cũng không thể trách họ được. ‘…Cầu ghi hình thật mơ hồ.’ Tôi cũng đã xem, nhưng với một manh mối như thế này thì rất khó để kết luận được điều gì. Nhưng… ‘Ít nhất thì lại có thêm một nhân chứng nữa.’ Không phải một, mà là hai. Theo xác suất thống kê, điều này có nghĩa là tỉ lệ bắt gặp vật đó khi lên trời là 100%. Đến lúc này, việc thực sự có gì đó tồn tại trong cơn gió mạnh kia đã là điều không thể bàn cãi, cho dù nó có phải là “con người” như lời họ nói hay không. “Hmm…” Nỗi lo của tôi càng sâu thêm. Bởi vì giờ thì đã rõ ràng tôi cần làm gì tiếp theo. ‘Làm sao để leo lên đó?’ Tìm cách xuyên qua bức tường gió dữ dội và tiếp cận vật thể bí ẩn kia. Tôi phải nghĩ ra cách nào đó. “Đội trưởng đội điều tra. Từ giờ anh được toàn quyền quyết định và điều tra nơi đó. Tôi cho phép anh điều động thêm nhân sự nếu cần.” Đầu tiên, đội điều tra chuyển sang chế độ thám hiểm tự động. Tôi cũng dặn họ: dù là ý tưởng phí thời gian thế nào thì cũng cứ thử hết, rồi báo lại kết quả. Tôi không hy vọng anh ta sẽ trở nên sáng tạo hơn chỉ nhờ vậy, nhưng ít ra thì việc không hạn chế anh ta cũng sẽ giúp tôi thu được chút gì đó. Sau đó, tôi nói cần thời gian suy nghĩ và quay trở lại phòng của mình. [Không thuận lợi sao?] “Đúng vậy, muốn nghe thử không?” Tôi ngồi xuống giường nơi Hamsik đang đọc sách và than thở về tình hình hiện tại. Tôi cũng kỳ vọng vào anh ấy đôi chút, nhưng tiếc là Hamsik chỉ có chức năng nghe, chứ không có chức năng cho lời khuyên. [Ừ, quả là một vấn đề nan giải nhỉ.] “Chỉ thế thôi hả?” [Chứ không thì sao? Anh muốn tôi làm gì nào?] Có lẽ do đọc nhiều sách quá nên dạo gần đây anh ấy đang trở nên khá khó tính. Trước đây anh ấy dễ chịu hơn nhiều. ‘Chẳng lẽ anh ta vẫn đang trong tuổi dậy thì?’ Hamsiki lại quay trở về với quyển sách, mặc kệ tôi, còn tôi thì nằm dài xuống giường để gom góp suy nghĩ. Làm cách nào để vượt qua chướng ngại là bức tường gió và leo lên trên đó đây? Việc đưa cả trăm người vượt hàng trăm mét lên trời, lại trong cơn gió dữ thế này, quả thật không hề dễ dàng. Nhưng chính vì khó khăn như vậy… ‘Nếu việc sử dụng ma pháp không khả thi, vậy có phải vẫn cần có một điều kiện đặc biệt nào đó để kích hoạt sự kiện này hay không?’ Đây là một phỏng đoán từ góc nhìn của một game thủ. Nhưng vì đây là thế giới [Dungeon & Stone], nên góc nhìn đó lại cực kỳ hữu ích. ‘Một điều kiện đặc biệt nào đó…’ Quả thật, đã có một giả thuyết lóe lên trong đầu tôi từ trước. Khoảnh khắc Mùa mưa kết thúc. Cột sáng bảy sắc rực rỡ như cầu vồng, tỏa sáng đến mức có thể nhìn thấy từ bất cứ đâu trên Tầng Hầm Thứ Nhất. Cột sáng ấy chỉ kéo dài chừng năm phút rồi biến mất. Lúc đó, tôi cứ nghĩ nó chỉ đơn thuần là một cột mốc dẫn đường. Nhưng… ‘Nếu ngay lúc ấy tôi đang ở đây thì sao? Liệu có sự kiện nào khác được kích hoạt không?’ Một giả thuyết khá thuyết phục. Hơn nữa, để chứng thực tính xhinhs xác của giả thuyết này cũng không hề đơn giản. ‘Đảo gần nhất cũng cách tận bốn tuần đi đường.’ Đảo Bia Đá, nơi có nhiều tượng Guardian, đã chìm xuống đáy biển, nên nơi gần nơi này nhất chỉ còn có Đảo Thư Viện. Nếu dùng để động cơ ma thuật hoatk động hết công xuất thì chúng tôi có thể rút ngắn thời gian, nhưng 30 ngày hay 15 ngày cũng không có gì khác biệt. Dù làm cách nào thì Mùa Mưa cũng sẽ kết thúc trước khi chúng tôi đến nơi. ‘Nói đơn giản, nếu muốn có mặt ở đây đúng vào lúc cột sáng xuất hiện thì chỉ còn cách chịu đựng trọn Mùa Mưa ngay tại chỗ này…’ Nghĩ ngược lại, nếu giả thuyết của tôi đúng, thì việc Đảo Cầu Vồng nằm cô lập ở ngoài rìa như thế này cũng là điều có ý nghĩa. Dù thế nào… ‘Cứ để họ tiếp tục nghiên cứu, nếu vẫn chưa có giải pháp thì tôi sẽ đánh cược một phen.’ Đó là kết luận cuối cùng. ***** Một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày… Thời gian trôi qua nhanh chóng trên con thuyền đang thả neo trong vùng lặng gió. Với một số người, đó hẳn là khoảng thời gian bận rộn đến mức nghẹt thở, nhưng với những người khác thì lại là những ngày yên bình đến mức chán ngán. “…Tôi tìm thấy nó rồi! Đội trưởng!” “Thật sao!” Những người bận rộn điển hình chính là các thành viên của đội điều tra. Theo lệnh của Chỉ huy, họ ngày ngày thực hiện hết thí nghiệm quái lạ này đến thí nghiệm khác, thất bại nối tiếp thất bại. À mà, thí nghiệm hôm nay là phóng "máy bay không người lái". Kế hoạch cũng khá hợp lý: gắn một quả cầu ghi hình vào mũi tên, bắn lên trời, lần theo vị trí rồi kiểm tra video… “Phát lại đi! Mau lên!” “….” “Sao mặt anh lại ngây ra thế kia?” “Tôi… không mở nó lên được. Có lẽ nó đã bị hỏng do va chạm khi rơi xuống rồi.” Vị đội trưởng đội điều tra, người đã dồn hẳn ba ngày cho kế hoạch này, cả chuẩn bị lẫn tiến hành, lập tức cứng mặt. “Có sửa được không?” “Mạch năng lượng không chỉ rối mà còn vỡ nát hoàn toàn. Tôi nghĩ khó lắm.” “….” Haa… Nhìn họ thật tội nghiệp. Đáng lẽ tôi nên bảo họ nghỉ ngơi đi cho xong, nhưng vì kế hoạch nào họ nghĩ ra cũng có vẻ khá ổn nên tôi chỉ đành đứng nhìn. ‘Đúng là không phải ngẫu nhiên mà anh ta được làm đội trưởng đội điều tra…’ Đội trưởng đội điều tra này là người được Gahyun giới thiệu, và đúng là anh ta hợp với vị trí hơn tôi tưởng. Nhân tiện nói thêm, anh ta còn chỉ đạo cả việc thám hiểm dưới đáy biển. Ấn tượng nhất là cái kế hoạch buộc vật nặng vào quả cầu ghi hình để dìm xuống nước. Ý tưởng là dùng ma pháp bộc phá hẹn giờ để tháo vật nặng, sau đó tạo ra bóng khí để nó tự nổi lên… Nhưng vấn đề lại nằm ở độ bền của quả cầu ghi hình. Cho dù đã phủ cả đống phép thuật bảo hộ, khi kéo lên thì quả cầu bị ném xuống vẫn bị áp suất nước nghiền nát. “…Khi nào trở về, tôi sẽ chế tạo một loại quả cầu ghi hình không bao giờ hỏng, hoạt động được ở bất kỳ môi trường nào.” Ừm… có lẽ tôi vừa tận mắt chứng kiến một bước tiến của nền văn minh trên thế giới này. Hy vọng anh ấy sẽ thành công. Người ta vẫn thường nói thất bại là mẹ thành công mà. ‘Nếu thật sự làm được thì việc thám hiểm sẽ dễ thở hơn nhiều.’ Mà tất nhiên, không có nó thì tôi vẫn thấy nhàn. Dù đi đâu cũng toàn người tài giỏi tụ tập quanh mình, ai nấy đều đủ sức làm carry, nên tôi chẳng cần động tay vào. Đúng vậy, tôi chính là đại diện tiêu biểu cho kiểu người đang có những ngày tháng buồn tẻ. ‘Chán quá, đi tuần cái đã.’ Chẳng bao lâu, trong khi đi dạo quanh các thuyền, tôi nhận ra số người trên boong ít hẳn đi. Tôi biết cũng chẳng cần nhiều lính gác vì quái biển không xuất hiện, nhưng mà… ‘Dù gì đi nữa… cũng không thể trống trãi đến thế này được?’ Khi tôi lại gần hỏi một thủy thủ đang làm việc trên boong, anh ta trả lời một điều khiến tôi bất ngờ. “Mọi người đều trốn trong phòng cả rồi. Ra ngoài mà bị đội trưởng đội điều tra thấy thì coi như xong.” “…?” “Chẳng phải chính Nam tước đã trao cho đội trưởng đội điều tra quyền điều động nhân sự sao? Hiện giờ chỉ cần thấy mặt là sẽ bị anh ta lôi đi ngay.” “À…” “Đó quả là một khoảng thời gian khó khắn… Hôm đó tôi chỉ vì thấy ngột ngạt vì ở trong khoang nên mới bước ra ngoài chút thôi. Ai ngờ lại đụng mặt anh ta ngay lúc ấy…” Nghe trực tiếp từ nạn nhân thì chắc đây chẳng phải tin đồn đâu. Là người chịu trách nhiệm trực tiếp cho câu chuyện này, tôi vội vàng bỏ đi chỗ khác. Và khi vòng quanh cả bốn con tàu, quay trở lại thuyền của mình thì… “Bjoornnnn!!” “Gọi tôi là Chỉ huy—.” “Cứu với! Tôi chỉ muốn nghỉ ngơi thôi mà…!” Aynar vừa hét vừa lao tới, ném cả cây thương khổng lồ của mình xuống sàn. ‘Cửa sổ boong này to thế à…’ Suýt nữa tôi phun máu mồm khi thấy ngọn giáo xanh lăn lông lốc và phá hủy kha khá nội thạta trong căn phòng, nhưng trước hết vẫn kịp né cú ôm bổ nhào của Einar. “Ugh!” “Tch.” Amelia đứng gần đó chỉ khẽ bĩu môi nhìn Aynar vừa ngã chổng vó. Xem ra họ lại đang tập luyện cùng nhau… Chẳng có gì lạ lắm. “Hôm nay cũng tập nữa sao?” “Vì cô ấy chẳng thể làm được gì một mình cả.” Không chỉ ở trên Đảo Quái Vật, ngay cả lúc ra khơi, Amelia vẫn dành thời gian để huấn luyện Aynar. “Cứ hiểu là do ý chí chiến đấu thôi. Khi lấy lại cân bằng, cô ấy sẽ tự xử được, chẳng cần ai nhắc nhở.” “Tất nhiên rồi. Nhưng ngoài chuyện đó ra, tôi vẫn sẽ quản lý cho đến khi cô ấy ổn hẳn. Anh định ngăn tôi sao?” “Không đời nào. Chuyện của Aynar xin trông cậy vào cô.” Thật ra tôi còn phải cảm ơn Amelia nữa, vì cô ấy đang thay tôi lo một việc vốn thuộc trách nhiệm của tôi. ‘Có vẻ cô ấy dần dần cũng nảy sinh tình cảm với những người còn lại rồi.’ Một khung cảnh thật dễ chịu. Đặc biệt là Aynar – lần này cô ấy được giúp đỡ hoàn toàn tự nguyện, không phải vì ai bắt buộc. “Nếu muốn được nghỉ thì hãy vung thương mạnh hơn đi. Chỉ cần chạm được vào tôi một lần thôi thì buổi tập hôm nay kết thúc.” “Be… bethel—ra…!” Chẳng bao lâu Aynar đã lấy lại chút động lực, hăng hái vung giáo. Tôi nhìn hai người so tài một lát rồi lặng lẽ rời đi. ***** Còn khoảng ba ngày nữa là đến Mùa mưa. Đã khá lâu rồi chúng tôi mới lại tổ chức một cuộc họp lãnh đạo, và trong buổi họp đó, tôi đã tuyên bố một điều. “Từ hôm nay, cuộc điều tra kết thúc.” “Vâng…?” Nghe xong, đội trưởng đội điều tra nhìn tôi với vẻ mặt ngớ ngẩn chưa từng thấy. Thật ra thì, tôi còn nghĩ anh ta sẽ vui mừng nữa cơ. “…Xin lỗi đã làm ngài thất vọng. Ngài đã cho tôi nhiều thời gian như vậy mà tôi vẫn chẳng tìm ra được gì—.” Không, ý tôi không phải thế đâu. Có lẽ tôi đã làm anh ta hiểu nhầm, nên vội vàng nói tiếp. “Tôi không hề thất vọng. Ngay từ đầu tôi đã biết anh đã làm hết sức có thể rồi. Thật ra, nếu không có anh thì tôi cũng chẳng biết thêm được đến chừng này.” Những lời ấm áp không giống với của một gã chỉ huy Barbarian cộc cằn chút nào. Thông thường tôi sẽ chẳng bao giờ nói thế, nhưng lần này tôi thật sự công nhận năng lực và nỗ lực của cậu ta. Và có lẽ điều đó cũng được truyền tải qua ánh mắt. “…Cảm ơn ngài.” Trưởng đội điều tra khẽ cúi đầu như để đáp lại sự tôn trọng của tôi, rồi cẩn thận hỏi. “Có phải vì Mùa mưa sắp đến nên ngài mới dừng điều tra để tìm chỗ trú không?” “Dự đoán của anh vừa đúng vừa sai.” “Vâng?” “Đúng là vì Mùa mưa nên chúng ta phải dừng điều tra. Nhưng không phải vì chúng ta định di chuyển đi nơi khác để tránh mưa. Ngược lại, tôi muốn kết thúc điều tra lúc này vì tôi cần thời gian để chuẩn bị.” Sau đó tôi nhìn quanh tất cả các đội trưởng khác, không chỉ đội trưởng đội điều tra, rồi nói. “Chúng ta sẽ trải qua Mùa mưa tại đây.” Và để làm được điều đó, cần có sự chuẩn bị thật kỹ lưỡng.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị