Một con ngựa chạy băng qua bầu trời sau mùa mưa.
Trong cuốn sổ chuyện ma của làng trưởng không hề nhắc gì đến việc nó sẽ phát sáng lấp lánh như thế này, nhưng mà…
Vì đây là một cuộc chạm trán bất ngờ nên phải đưa ra quyết định thật nhanh.
Tất nhiên trong sổ có ghi rằng sẽ không xảy ra vấn đề gì miễn là không tấn công hay lại gần…
‘Nhưng chẳng lẽ cứ thế mà để nó đi sao?’
kyhuyenⓒomThành thật mà nói, ngay khi thấy nó, nước dãi tôi đã muốn chảy ra rồi.
Phải nói sao nhỉ, giống như bắt gặp được một con Pokemon huyền thoại vậy.
‘Phải làm gì đây?’
Chắc hẳn đó là một sinh vật khá nguy hiểm nên làng trưởng mới đặc biệt để lại một cảnh báo dành riêng cho nó.
Nhưng chính bởi vì nó nguy hiểm nên nếu tôi săn được, phần thưởng nhất định cũng sẽ cực kỳ to lớn.
Vì đó chính là quy luật của [Dungeon & Stone].
kyhuyenⓒom
Nguy hiểm càng lớn, phần thưởng càng lớn.
kyhuyenⓒom“Oh! Nó đang bay xa dần kìa!”
“Chúng ta không nên làm gì sao? Trông có vẻ như đó là một loại quái vật mới đấy…!”
“Mọi người giữ nguyên vị trí, chờ mệnh lệnh của chỉ huy!”
Cuối cùng, tôi cũng đưa ra quyết định.
Có khả năng con ngựa đó nắm giữ manh mối để rời khỏi đây, một điều mà ngay cả làng trưởng cũng không biết, nhưng mà…
‘Trước mắt thì cứ để nó đi đã.’
Thời điểm và địa điểm hôm nay đều không thuận lợi.
Hơn nữa lực lượng hiện đang bị phân tán trên bốn con tàu, và chúng tôi không có không gian để triển khai đội hình.
Khi chưa rõ mức độ nguy hiểm, tốt hơn hết là chúng tôi nên chiến đấu trên một chiến trường có nhiều sự chủ động hơn.
kyhuyenⓒom
Vì vậy…
Chiik-chiik.
Tôi cầm Message Stone lên như thể đang dùng bộ đàm.
“Không được tấn công con quái vật vừa xuất hiện trên bầu trời. Nhắc lại, không được tấn công con quái vật vừa xuất hiện trên bầu trời. Đây là mệnh lệnh của Chỉ huy.”
Ngay khi lời nói được truyền đi, Mệnh lệnh của Chỉ huy Barbarian lập tức được gửi đến tất cả những người nắm quyền trên từng con tàu.
Dĩ nhiên, không một ai dám phớt lờ mệnh lệnh.
Tuk.
Tôi dừng lại trước mũi tàu, nuốt xuống sự thèm khát khi nhìn bóng lưng con ngựa mỗi lúc một xa dần.
“Tsk.”
Dù sao thì, chắc chắn một ngày nào đó tôi và nó sẽ lại gặp nhau thôi.
*****
Một chút thường thức từ Raphdonia.
99,9% lượng tiền tệ trong thế giới này được phát hành ra thị trường thông qua các trạm kiểm soát ở Quảng Trường Thời Không.
Đó là lý do tại sao đơn vị "stone" được sử dụng làm đơn vị tiền tệ ở thế giới này.
Một đồng xu 100 stone có giá trị bằng đúng với giá trị của 100 viên đá mana cấp 9.
Nói cách khác thì…
Soooooooo!
Hiện tại chúng tôi đang tiêu thụ khoảng 500.000 stone mỗi giờ. Lý do là bởi động cơ ma pháp đang chạy hết công suất suốt hành trình.
À mà, con số đó chỉ được tính riêng cho một con tàu mà thôi.
“Đây chính là thứ mà người ta gọi là dùng tiền bạc để mua thời gian.”
Tốc độ hiện tại của chúng tôi nhanh đến mức ngay cả những quái vật biển thỉnh thoảng chạm trán cũng không dám bén mảng lại gần tàu.
“Auyen, nếu cứ di chuyển thế này thì mất bao lâu để đến nơi?”
“Tôi nghĩ thời gian dự kiến sẽ giảm một nửa, thưa Chỉ huy.”
Quãng đường vốn cần một tháng giờ chỉ còn lại 15 ngày.
Thật ra, nếu tôi không quay lại Đảo Thư Viện từ nơi cổng đá xuất hiện, thì đã chẳng cần phải vội vã thế này…
‘Giờ hối hận cũng có ích gì đâu?’
Dù sao thì, nhờ chạy động cơ hết công suất, quãng đường dư thừa đã được rút ngắn chỉ còn vài ngày.
Tất nhiên, cái giá phải trả là lượng ma thạch khổng lồ bị đốt cháy.
“Whahaha! Thấy chưa? Hơn 1 triệu stone đã bay rồi! À, giờ là 3,78 triệu stone cơ!”
“…Là 4 triệu stone, cô Pheneline.”
“…Hahaha! Nhưng mà vui thật đấy!”
Aynar, người phụ trách hỗ trợ cung cấp nhiên liệu, tỏ ra rất hào hứng mỗi lần Auyen đổ thêm đá mana vào động cơ ma pháp.
Có vẻ cô ấy rất thích việc tiêu tiền như nước.
Tất nhiên, cũng có người coi đó là một sự lãng phí.
“Tôi nghe nói sẽ mất 15 ngày để đến nơi…”
“Thế còn bốn con tàu thì tốn bao nhiêu?”
“Tôi không rõ, nhưng chắc đủ mua một căn biệt thự hạng sang ở trung tâm thành phố rồi.”
“Hự….”
Thật ra, tôi cũng có cùng cảm giác với Raven.
Mặc dù đá mana mà Quân đoàn Viễn chinh sử dụng là quân nhu họ mang theo khi tiến vào Tầng Hầm Thứ Nhất, nhưng phải nói là chỉ nhìn thôi cũng khiến tôi thấy xót ruột.
Thế nhưng đây là lựa chọn không thể tránh khỏi.
Thời gian đến Đảo Cầu Vồng càng ngắn thì càng tốt.
“Có phải vì mùa mưa sắp đến nên chúng ta mới gấp gáp vậy không?”
“Tôi nghĩ thế. Nếu mất một tháng để đến nơi thì chúng ta sẽ phải tự thân hứng chịu một đợt Mùa mưa nữa.”
Điểm đến – Đảo Cầu Vồng – vẫn chìm trong màn bí ẩn, do đó, chúng tôi cần phải giành càng nhiều thời gian càng tốt để tìm hiểu về nơi đó trước khi mùa mưa bắt đầu.
“Điều đó càng khiến tôi tò mò hơn. Rốt cuộc khi một mình xuống Đảo Thư Viện, anh đã làm gì? Dường như ông Yandel nghĩ điều đó còn quan trọng hơn cả việc tiết kiệm thời gian.”
“À, chuyện đó…”
Sau một hồi suy nghĩ, tôi kể cho Raven về sự tồn tại của Hamsiki mà cô ấy chưa biết, và nói rằng tôi đã đưa anh ấy ra ngoài.
“Con quái vật đó cũng xuất hiện trong Khe nứt sao? Vậy anh đang hy vọng sẽ nhận được sự trợ giúp từ nó sao?”
“…Nếu phải nói thẳng thì đúng là có thể xem như vậy.”
“Hmm…”
Raven chỉ làm một vẻ mặt khó hiểu rồi im lặng rất lâu.
“À đúng rồi. Nhắc đến bí mật mới nhớ.”
“Nhớ đến thứ gì?”
“Cái vòng hoa ấy. Tôi cuối cùng cũng đặt được tên cho nó rồi.”
À, cuối cùng cũng quyết định rồi. Tôi cứ tưởng anh ta muốn giữ cho riêng mình nên mấy hôm nay không nói ra.
“Là gì?”
“…Vòng hoa Thống Khổ.”
Raven nói ra cái tên ấy với vẻ hơi ngượng ngùng, rồi còn giải thích lý do mà không cần ai hỏi.
Nó có hiệu quả miễn nhiễm tinh thần, nhưng kèm theo việc đó là miễn nhiễm thần thuật, nên khi bị thương thì người dùng buộc phải sử dụng nhưng lọ thuốc hồi phục để trị liệu ?
“…Anh nghĩ sao?”
Ờ thì, tôi không biết nữa.
Nếu nó được đặt tên là "Vòng hoa Thống Khổ" bởi vì người đặt tên cho nó đã phải rất đau đầu mới nghĩ ra được cái tên thì tôi sẽ đồng ý cả hai tay.
“Được đấy.”
“Hehe, phải không? Vậy anh nhớ giữ lời hứa nhé? Khi công bố vật phẩm này ra ngoài, anh phải dùng cái tên đó và nói rõ rằng tôi đã đặt tên cho nó trong hồ sơ công khai. À, tất nhiên tôi cũng là người đã nghiên cứu.”
“Hiểu rồi.”
Sau khi xác nhận, Raven biến mất với vẻ mãn nguyện, và hành trình lại tiếp tục mà không có sự cố gì.
Phần lớn thời gian được tôi dùng để câu cá cùng đồng đội, thỉnh thoảng đi tuần tra, hoặc trong lúc rảnh thì làm thí nghiệm để hồi phục lại trí nhớ của Hamsiki trong cabin.
“Hamsiki, anh sao rồi?”
[…Mang tôi trở lại đi.]
“Thôi nào. Hôm nay chúng ta sẽ thử nghiệm lợi dụng hiện tượng hồi quang phản chiếu. Người ta nói rằng khi đứng trước bờ vực cái chết, đôi khi con người có thể nhớ lại ký ức đã mất…”
[Tôi không làm! Không bao giờ làm!]
Nhạy cảm ghê.
Ban đầu anh ấy còn tỏ ra khá tích cực khi thử nghiệm những thứ này.
“Hmm, chắc do thất bại liên tiếp nên giờ anh đã hoàn toàn mất hứng rồi.”
Tôi lẩm bẩm với giọng của một nhà khoa học, và ngay lập tức Hamsiki gào lên giận dữ.
[Beep—!!!]
(Dịch giả-kun : Cái tiếng này chịu thôi, ai nuôi hamster sẽ biết, tụi nó kêu hài lắm.)
Tiếng tru đáng yêu mà Hamsik phát ra mỗi khi anh ấy thật sự nổi giận.
Tất nhiên, với người khác thì nó nghe rất kinh khủng.
Thật ra lần trước khi tôi đưa Raven vào phòng, mặt cô ấy lập tức tái nhợt và chạy mất ngay.
“Đừng giận mà. Thí nghiệm hồi quang phản chiếu chỉ là đùa giỡn thôi. Hôm nay tôi có mang vài thứ mà anh sẽ thích này.”
Vừa nhìn thấy mấy cuốn sách mà tôi lấy được từ chỗ Raven, gương mặt hờn dỗi của Hamsik liền sáng bừng.
‘Wow, cứ như đang nuôi một đứa trẻ vậy.’
Một cuốn sách viết bằng ngôn ngữ cổ, mà chỉ có những pháp sư chuyên về khảo cổ mới có thể đọc hiểu hoàn toàn.
Đó không phải truyện hay gì cả, thế mà Hamsik vẫn đọc say mê, như thể không gì trên đời này thú vị hơn. Còn tôi thì nằm dài trên giường cạnh anh ta để nghỉ ngơi.
Và rồi…
Một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày…
Không biết bao lâu đã trôi qua, Aynar đột ngột lao vào cabin nơi mà tôi đang nghỉ.
“Bjornnn!”
“Không phải Bjorn, mà là Chỉ huy—.”
“Auyen nói chúng ta sẽ đến nơi trong một giờ nữa!”
Cuối cùng cũng đến rồi.
Đã đến lúc siết chặt lại sợi dây cương lỏng lẻo.
*****
Khi tôi bước vào buồng lái, tôi thấy Auyen đang cầm bánh lái và chăm chú kiểm tra bản đồ bằng đôi mắt nghiêm nghị.
“À, Thuyền trưởng. Anh đến rồi sao?”
Trong số các thành viên tộc Anavada, chỉ có hoa tiêu của tôi là luôn gọi tôi là thuyền trưởng.
“Aynar nói chúng ta sắp tới nơi rồi à?”
“Vâng, đúng vậy.”
“Anh có chắc không? Mới hôm qua anh còn nói là phải đến tận chiều chúng ta mới tới cơ mà?”
“Có một vùng gió thổi đến giúp tăng tốc, nên kết quả cuối cùng đã thay đổi.”
Gió à…
Đúng là ngay khi bước ra boong, tóc tôi cũng bay phần phật.
Tôi sớm bước đến lan can và nhìn xuống phía dưới, tôi có thể nhìn thấy sóng lớn.
[Trong Mùa mưa, nếu sóng bắt đầu cuộn trào thì lập tức dừng hành trình và tìm chỗ trú.]
Đột nhiên tôi nhớ lại dòng chữ trong cuốn sổ truyện ma, nhưng tôi biết rằng điều đó không áp dụng cho tình huống này.
Bởi vì bây giờ đâu phải là mùa mưa.
Dòng nước có hơi siết một chút, nhưng không thể nói là sóng đang cuộn trào được.
“Vậy anh có chắc về tính toán của mình chứ?”
“Vâng. Tôi đã kiểm tra nhiều lần, dựa vào tốc độ thay đổi.”
“Tôi sẽ tin tưởng quyết định của anh. Vất vả cho anh rồi.”
Nghe báo cáo xong, tôi dùng Message Stone thông báo đến tất cả các chiến hạm rằng chúng tôi đã sắp đến đích và yêu cầu họ chuẩn bị sẵn sàng để ứng phó với bất kỳ tình huống nào.
“Erwin! Vẫn còn đó chứ?”
“Vâng! Nhưng em vẫn chưa thấy gì cả!”
Khoảng cách đến đích không còn xa, nhưng Erwin trên vọng gác vẫn chưa phát hiện được gì.
“….”
Khi chúng tôi từ từ giảm tốc và tiến lên, đến một lúc nào đó gió bỗng ngừng hẳn, một vùng không gió xuất hiện.
Đồng thời, con tàu cũng ngừng lại.
Lý do con tàu trang bị hệ thống đẩy cơ giới, vốn vẫn di chuyển tốt ngay cả khi không có gió, nay lại dừng lại rất đơn giản.
“Chúng ta đã đến, thưa thuyền trưởng.”
Chúng tôi đã đến đích.
“Anh chắc chắn đây là nơi đó chứ?”
“Tôi không dám chắc đây có chính xác là nơi mà cột sáng tôi từng thấy hôm đó xuất hiện không, nhưng tôi chắc chắn nó chỉ nằm đâu đó gần đây .”
“Hmm…”
Tôi chưa bao giờ nghi ngờ lời nói hay năng lực của Auyen.
Dù chỉ là một tên cướp mà tôi tình cờ chộp được trong lúc đi săn, Auyen là hoa tiêu tài giỏi nhất tôi từng thấy, đến mức cả các hoa tiêu của quân đội cũng đánh giá rằng anh ấy đủ trình độ để gia nhập Quân đoàn Viễn chinh.
Nếu anh ta chắc chắn như vậy, thì ắt chính là nơi nay, không sai được.
Thực tế, ngay khi chúng tôi đến đây, cơn gió mạnh bất thường đã ngừng, thay vào đó là một vùng không gió.
Điều đó có nghĩa là tôi cần phải đổi góc nhìn.
Chúng tôi đã đến đúng nơi.
Chỉ là vì một lý do nào đó chúng tôi không thể nhìn thấy nó.
Ví dụ như…
“Vậy thì chỉ có hai khả năng.”
“…Là gì ạ?”
“Hoặc là nó đang nằm dưới biển, hoặc là nó đang lơ lửng trên không.”
“A…”
Không ai cho rằng điều tôi vừa nói là vô lý.
Thực tế ở Tầng 6 - Biển Lớn cũng có những hòn đảo như thế.
Đảo Dưới Đáy Biển nơi xuất hiện các Deep Sea Giant, và Đảo Mây Đen mà tôi vẫn chưa thám hiểm vì thiếu thời gian và có thứ tự ưu tiên thấp.
“Trước tiên, hãy kiểm tra dưới đáy biển.”
Khả năng cao nếu có gì bị che giấu thì nó sẽ nằm dưới đáy biển.
Xét cho cùng, gần như toàn bokj bản đồ Tầng Hầm Thứ Nhất vốn đã là biển cả rồi, phải không?
Nghĩ vậy, tôi ra lệnh thả neo để đo độ sâu.
Nhưng…
“Tư lệnh! Dù đã thả hết dây mà neo vẫn không chạm đáy!”
Nếu neo chiến hạm còn không tới, thì nó sâu đến mức nào?
Nơi này càng ngày càng đáng ngờ.
“…Có lẽ chúng ta phải tự mình xuống thôi.”
Tôi chọn ra vài người có năng lực cá nhân vượt trội, lập thành tiểu đội đặc biệt. Từng người một buộc bình dưỡng khí (pháp sư) trên lưng rồi lặn xuống biển.
Tôi cũng muốn tự mình xuống nhưng…
“Ngài không thể làm như vậy!”
Lần đầu tiên tôi thấy phó chỉ huy nghiêm giọng như vậy, nên tôi đành phải gác lại ý định của mình.
Anh ta phản đối việc để Tư lệnh làm việc nguy hiểm như thế, và yêu cầu tôi tin tưởng vào những người được hoàng gia trực tiếp chọn lựa, rằng họ đủ khả năng ứng phó mọi tình huống.
“Chẳng phải trước đó Bá tước cũng đã liều mình chui vào Khe nứt còn gì.”
“Đúng vậy. Và vào lúc đó, Quân đoàn Viễn chinh này đã mất đi Chỉ huy của mình, dù chỉ trong chốc lát.”
“Ờ…”
Nếu anh ấy đã nói đến vậy thì tôi chẳng còn lời nào để đáp.
Nhưng chẳng phải lần trước anh ta cũng thú nhận không thích phải gánh trách nhiệm Chỉ huy sao?
Bỗng nhiên tôi thấy thoáng có chút nghi ngờ lý do thực sự khiến anh ta ngăn tôi lại.
‘Không được trực tiếp thám hiểm có hơi tiếc, nhưng an toàn một chút cũng không tệ.’
Trong khi tôi ngồi yên trên tàu chờ đợi, chuyến thám hiểm đối
dưới biển sâu đầu tiên đã kết thúc.
Kết quả: thất bại toàn tập.
Không phải vì dưới biển có quái vật hay chướng ngại gì…
“…Dù lặn bao nhiêu, tôi vẫn không chạm tới đáy.”
Họ đã lặn sâu hết mức mà bình dưỡng khí (pháp sư) cho phép, nhưng vẫn không chạm được đáy.
À, sau đó tôi cũng không định tổ chức chuyến thám hiểm lần hai, bởi khả năng cao kết quả cũng chẳng khác gì.
“Vậy thì chúng ta phải kiểm tra phía trên thôi.”
Mục tiêu của Quân đoàn Viễn chinh vì thế một cách tự nhiên chuyển sang hướng thám hiểm bầu trời.
“Đi thôi, đội trưởng đội điều tra!”
Ngay khi các pháp sư trong đội trinh sát nghỉ ngơi xong sau chuyến lặn, họ bắt đầu dùng ma thuật bay để bay lên.
“…May mà lúc trước khi anh chọn trưởng bộ phận nghiên cứu, tôi đang phận nghiên cứu.”
Không biết từ lúc nào, Raven đã đứng cạnh tôi, còn xoa xoa ngực mình.
“Đột nhiên tôi thấy thắc mắc. Tại sao trưởng bộ phận nghiên cứu lại phài kiêm luôn chức của trưởng bộ phận điều tra?”
“…Cô quan tâm mấy chuyện lạ lùng thật.”
“Chứ không phải là vì anh đã không nghĩ kỹ khi đặt tên chức vụ sao?”
Không hẳn là thế, nhưng đúng là tôi không suy nghĩ nhiều khi đặt tên cho vị trí đó.
“Thôi được rồi, tập trung sự chú ý lên trên đi. Nếu có ai rơi thì cô phải đỡ lấy họ đấy.”
“Được rồi.”
Không biết đã trôi qua bao lâu khi chúng tôi ngước nhìn như vậy.
Trái với lo lắng, đội trưởng đội điều tra vẫn thành công mang theo các pháp sư quay về an toàn, đáp xuống boong tàu.
“Từ khoảng 200 mét trở lên, gió giật mạnh đến mức không thể lên cao hơn nữa.”
Cuộc thám hiểm bầu trời lần đầu cũng thất bại.
Nhưng khác với biển sâu, nó không phải là thất bại hoàn toàn.
“Tuy nhiên… một thành viên đã nói ngay trước khi hạ xuống, anh ấy đã nhìn thấy có gì đó trên cao.”
Nếu anh ta không nhìn nhầm, thì chắc chắn là thứ chúng tôi cán tìm đang nằm trên trời.
‘Vấn đề là làm sao để lên đó…’
Đã đến lúc vận dụng trí tưởng tượng của một game thủ rồi.