Chương 706: Lệnh triệu tập

Dịch giả-kun : 2 buổi tối 10 chương, tối qua t điên vl ae ạ Ấn tượng đầu tiên của tôi sau khi trở về pháo đài ngầm của Noark qua cổng dịch chuyển là… “tĩnh lặng.” “…………” “…………” Ngoại trừ hơi thở thấm đậm sự căng thẳng của các thành viên vừa vượt qua tình huống sinh tử, xung quanh im lặng đến mức rợn người. ḳyhuyenⓒomKhung cảnh trống trải không thể nhìn thấy một con chuột, chứ đừng nói đến quân đội hoàng gia vốn được cho là đang chiếm đóng quảng trường của pháo đài dưới lòng đất. Thú thật, điều này nằm ngoài dự đoán của tôi. Trước khi bước vào cổng dịch chuyển, tôi đã lo rằng sẽ gặp chuyện không hay ngay khi tới nơi, nhất là sau khi Sven Parav, kẻ chẳng khác gì một chiếc nhẫn đèn giao thông chạy bằng cơm, phát cuồng lên như vậy. “Ahh… Ugh… Ah…” Nhân tiện, anh ta vẫn chưa là lhas hơn chút nào. “Tỉnh lại đi, Sven Parav.”
ḳyhuyenⓒom Tôi thử lại gần và nói chuyện với hắn, nhưng cơ thể anh ta run lên như lá rung trong gió, hoàn toàn không có dấu hiệu dừng lại.
ḳyhuyenⓒomTrong lúc tôi đang nghĩ phải làm gì… “…Anh ổn chứ? Ông Parab, xin hãy bình tĩnh lại. Được chứ?” Lilith Marone, nữ pháp sư quân đội từng gia nhập Clan chúng tôi trong cuộc viễn chinh Núi Băng, tiến đến gần anh ta và nhẹ nhàng nắm lấy tay anh ấy. “Tôi không biết lý do, nhưng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Đừng sợ. Tôi sẽ bảo vệ anh.” Theo quan điểm của tôi, hành động này đúng là phí công. Tôi không tin là điều đó có thể khiến anh ta bình tĩnh lại— “A-aaa… Tiểu, tiểu thư Marone?” Hả? “Tôi, tôi… Ma-Marone? Trước hết… xin, xin hãy buông tay… không, không… và…”
ḳyhuyenⓒom …Cái gì vậy? Khác biệt giữa cô ấy và tôi là cái quái gì? “Oh! Tôi xin lỗi… Ông Parab trông có vẻ như đang bị lạnh…” “Ah, không! K-không phải lỗi mà cô phải xin… Tôi, tôi mới là người phải xin lỗi…!” Một sự im lặng kỳ lạ phủ xuống khi Marone giật mình, rụt tay lại. “…………” “…………” Hai người này làm sao vậy? Chẳng lẽ giống Rotmiller và Shabin Emoor, họ cũng đang tán tỉnh nhau? ‘Hmm… Nhìn biểu cảm của Marone thì có vẻ không phải vậy…’ Thôi, mặc kệ họ đi. Quan hệ giữa nam nữ đúng là phiền phức, và nói thật, nó chẳng liên quan gì đến tôi. Điều quan trọng là: anh ta cuối cùng cũng tỉnh táo trở lại. “Parav, tỉnh rồi thì đứng lên. Đừng có cư xử như một tên khốn nạn nữa.” “Huh? A-ah! Vâng…!” Tôi nắm vai anh ta kéo dậy, nhưng anh ta đã có thể tự đứng mà không sụm xuống nữa. Tốt. Ở mức này thì ít nhất chúng tôi đã có thể nói chuyện rồi. “Trực giác đó vẫn giống như cũ sao?” “Vâng…” Khốn thật… Vậy đúng là có chuyện “gì đó” sắp xảy ra. “…Được rồi. Nếu có gì thay đổi, hãy báo cho tôi ngay lập tức. Tôi sẽ đi trước, anh cứ dành thời gian để bình tĩnh lại trước đi.” “…Xin lỗi…” Kết thúc cuộc nói chuyện với Parav, tôi gọi Amelia và Versil lại. “Các cô có biết vì sao xung quanh đây chẳng có ai không? Lúc các cô đi ra thì quân đội hoàng gia vẫn đang chiếm đóng nơi này mà.” “Đúng vậy. Vì thế nên tôi phải rất vất vả mới kích hoạt được ma pháp trận một cách bí mật.” “Tôi cũng không biết vì sao quân hoàng gia lại rút. Tôi không thể nghĩ ra lý do gì.” Hmm… đúng vậy… Tôi thậm chí còn chuẩn bị sẵn mọi lý do để viện dẫn nếu tôi bị bắt gặp trên đường quay lại. May mắn thay, đó không phải một tin tức xấu. Ít nhất, tôi không cần phải dùng đến mấy lý do đó nữa. Tuy nhiên, vẫn hơi đáng tiếc là tôi chẳng biết vì sao quân hoàng gia lại biến mất. “Yandel, vậy từ giờ anh định làm gì?” Câu hỏi của Amelia khiến tôi phải suy nghĩ một lúc. Lần này, lựa chọn cũng chỉ có hai: Hoặc cứ ẩn mình và chờ đợi trong pháo đài dưới lòng đất vốn chẳng có ai. Hoặc trở lại thành phố và xem chuyện gì đang xảy ra. Dĩ nhiên, tôi đã có quyết định rồi. “Trước tiên, chúng ta sẽ trở về thành phố.” Nhắm mắt làm ngơ sẽ không làm mọi việc thay đổi. Dù có sợ đến đâu, tôi vẫn phải ép bản thân mở mắt nhìn thẳng vào phía trước. Chỉ có như vậy thì tôi mới biết được ít nhất mình phải sợ thứ gì. Dĩ nhiên, trốn xuống hầm và bịt mắt bịt tai vẫn là một lựa chọn không tồi, nhưng quyết định ấy chỉ nên đưa ra sau khi đã nắm rõ toàn bộ tình hình và không tìm thấy biện pháp tốt hơn, chứ không phải vì lý do chạy trốn trong sợ hãi. “Anh định đến khu vực nào trước?” “Trước mắt, ta sẽ đến Quận 7 để kiểm tra. Sau đó, chúng ta sẽ tùy theo tình hình mà tùy cơ ứng biến.” Chúng tôi rời khỏi thành phố dưới lòng đất tĩnh lặng và tiến đến hệ thống cống ngầm—nơi có thể xem như ranh giới giữa Noark và Raphdonia. Không phải bằng đội hình ưu tiên tốc độ di chuyển mà bằng đội hình giống như khi lần đầu bước vào mê cung hoặc tiến vào một khu vực cực kỳ nguy hiểm. “…………” “…………” Không ai lên tiếng, nhưng đa phần các thành viên đều có ánh mắt nghi hoặc. “Tại sao chúng ta lại làm như thế?” Thật ra, câu hỏi này hoàn toàn hợp lý từ góc nhìn của họ. Với họ, bọn họ chỉ vừa rời khỏi Raphdonia vài ngày và lại trở về ngay sau đó. Hành động như thể đã chắc chắn chuyện gì đó khủng khiếp đang xảy ra của tôi tất nhiên sẽ khiến họ cảm thấy lạ lùng. Tuy nhiên, sự thật rằng những quyết định trước đây của tôi luôn rất chuẩn xác chắc đã khiến họ nghĩ rằng tôi có lý do không thể nói và im lặng chấp hành. KUUUUUUNG—! Khi tôi đi theo sau Amelia đang dẫn đường trong cống ngầm, sàn và trần đột ngột rung lên như có động đất. Không lớn lắm, chỉ là rung nhẹ, nhưng đủ để khiến mọi người căng thẳng hơn. “Đó là chấn động phát ra từ rất xa.” “…Có phải… thật sự có chuyện đang xảy ra phía trên thành phố không?” Ban đầu họ còn do dự, nhưng giờ sắc mặt ai nấy đều tỏ ra bất an. Và chỉ vài phút sau, tình hình trở nên rõ ràng hơn nhiều. “…máu?” Dòng nước xuất hiện trong cống hoà lẫn với một màu đỏ. Và khi đi thêm một đoạn… “…Xác chết.” Một thi thể nằm trong dòng nước cống. Thoạt nhìn, người đó chưa chết quá lâu. Việc nhận dạng anh ta cũng không khó. Có vẻ hung thủ đang vội vã đến mức hắn chỉ mang những trang bị đắt tiền và bỏ lại bộ giáp sáng bóng này. “Những người này… là người của hoàng gia.” Binh lính của hoàng gia phụ trách tuần tra đã chết. Trong ngày thường, đây sẽ là một tin tức động trời. Dù đây là nơi hẻo lánh nhất của hệ thống cống, nó vẫn thuộc về lãnh thổ của Raphdonia. “Không thể nào họ lại bị cướp của bởi đám vô gia cư được, đúng không?” Làm sao có chuyện đó được? Khả năng một kẻ lang thang dám tấn công quân đội hoàng gia trong cống ngầm gần như bằng không. Vậy nên... “Emily, tiếp tục dẫn đường đi. Chúng ta phải lên trên thật nhanh.” Tôi bước qua thi thể của binh lính hoàng gia và tăng tốc đôi chút. Trên đường dẫn đến lối ra bên ngoài, tôi còn tìm thấy thêm một vài thi thể của binh lính hoàng gia. Tuy nhiên, từ nãy đến giờ, không còn lần nào cống ngầm rung chuyển như động đất nữa. Hmm… Rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra vậy? “... Không phải nơi này đang yên tĩnh đến bất thường sao?” Khi chúng tôi tới cửa ra của cống ngầm, cả nhóm không vội lao ra ngoài mà đứng trong quan sát. Dù góc nhìn hạn chế và không thể thấy quá xa, con phố ngay trước mặt lại vô cùng tĩnh lặng. Tất nhiên, điều đó không khiến tôi an tâm hơn. Dù là ngoại ô – nơi có cửa cống – nhưng giữa ban ngày như thế này mà không có một bóng người trên phố chẳng phải quá bất thường sao? “Chúng ta làm gì bây giờ?” “Tạm thời cứ đợi ở đây. Di chuyển với một nhóm lớn như vậy sẽ bị phát hiện ngay. Emily, cô có thể mang theo vài người ra ngoài, bí mật kiểm tra tình hình rồi quay lại không?” “Tôi không cần thêm người. Một mình tôi làm việc này sẽ an toàn hơn.” “Dù thế nào thì cũng có thể nguy hiểm—” “Đi một mình sẽ giúp tôi dễ di chuyển hơn. Dù sao, nếu lỡ bị phát hiện và rơi vào tình huống nguy hiểm thì có thêm vài người cũng chẳng thay đổi được gì.” Well… Dù cô ấy nói vậy, tôi vẫn thấy lo. Nhưng vì cô ấy là chuyên gia, tôi tin tưởng vào phán đoán của cô ấy. “Được rồi, hãy cẩn thận. Tôi không yêu cầu quá nhiều thông tin, đừng cố quá sức.” “...Tôi sẽ quay lại.” Dứt lời, Amelia chuẩn bị đôi chút rồi mở nắp cống, chui lên đường phố. Cử động của cô ấy nhanh chóng và ẩn nấp đến mức tôi mất dấu cô ấy ngay khi cô vừa bước ra ngoài. Tôi không thích việc cô ấy không đáp lại lời dặn đừng liều lĩnh của tôi, nhưng tôi quyết định tin tưởng và chờ đợi, đồng thời làm những việc mình có thể làm. Dù sao cũng phải tận dụng thời gian cho hiệu quả. “Tôi đã gửi tin nhắn đến tọa độ của Message Stone trong trụ sở clan, nhưng không có phản hồi.” “Đương nhiên. Tôi đã kiểm tra rồi, có một luồng sóng đang bao phủ toàn bộ thành phố, ngăn chặn sóng ma thuật truyền nhận. Tôi cũng không thể kết nối với thiết bị ghi hình từ xa trong phòng thí nghiệm.” “Quả nhiên! Tôi cũng cảm giác ma lực của mình bị triệt tiêu giữa chừng.” “À! Tôi từng nghe nói quân đội cũng có loại công cụ ma thuật như vậy. Nhưng thứ đó chỉ được dùng khi có chiến tranh. Hừm… Có vẻ thành phố thật sự đã xảy ra chuyện lớn.” “Chuyện quái gì đã xảy ra trong hai tháng chúng ta rời đi thế này?” Trong lúc Amelia ra ngoài, chúng tôi cố thu thập mọi thông tin có thể. Không biết bao lâu sau... Lạch cạch. Amelia mở song sắt cống và quay lại. Cô trông hơi mệt, nhưng không có vết thương hay dấu hiệu chiến đấu. Nhưng để chắc chắn— “Cô có bị thương không?” “...Đừng lo, tôi không bị gì cả.” Emily đáp lại với nụ cười nhẹ nhàng thường thấy, rồi chia sẻ những gì cô đã thu được. “Tôi không thể tiếp cận bức tường thành phía ngoài vì binh lính dàn hàng và liên tục dùng công cụ dò tìm cùng năng lực cảm ứng. Tuy nhiên, có một điều tôi chắc chắn: sự cố xảy ra ở phía Bifron – nơi Noark chiếm giữ.” “Bifron...?” “Nếu anh ra ngoài nhìn, anh có thể nhìn thấy kết giới bao phủ Bifron đã biến mất.” “Vậy là... thật sự có chiến tranh.” “Có lẽ vậy, xét đến việc thứ này đang nằm trong hòm thư của clan chúng ta.” Emily lấy ra một bức thư mà cô tìm thấy ở trụ sở clan. Nhìn con dấu, đó là thư từ hoàng gia. Con dấu sáp đã bị gỡ, tức là Emily đã đọc trước. “Đây là...” Trong tay tôi là một bức thư được viết một cách trang trọng và dài dòng đến đáng sợ, đúng theo kiểu văn thư chính thức của hoàng gia. Nhưng tóm tắt lại thì... “Đây là ‘lệnh triệu tập’.” “Đúng vậy. Có vẻ không chỉ chúng ta mà toàn bộ các clan trong thành phố đều đã bị triệu tập.” “Theo tôi nhớ, trong pháp luật của thành phố có điều khoản cho phép cưỡng chế điều động các nhà thám hiểm và chiến lực trong thời gian chiến tranh.” Well, cũng hợp lý. Quốc gia nào lại chỉ chiến đấu bằng quân chính quy khi chiến tranh nổ ra cơ chứ? Trong lúc tôi đang nghĩ như vậy, Kaislan, vốn từng thuộc quân đội, thở dài với vẻ nặng nề. “Có vẻ tình hình thực sự nghiêm trọng. Ngay cả khi Noark xâm phạm gần một năm trước, một lệnh triệu tập như thế này cũng không được ban hành...” “Tại sao lúc đó họ lại không ban hành?” “Bởi vì nếu ban hành lệnh triệu tập, uy quyền của hoàng gia sẽ bị xem là suy yếu. Quyền lực của hoàng gia phải tuyệt đối. Việc ban lệnh triệu tập như thế này đồng nghĩa với việc thừa nhận họ cần viện trợ.” Ồ... ra vậy. “Nói cách khác, nếu là chuyện hoàng gia có thể tự giải quyết, họ sẽ không bao giờ ban ra thứ gọi là ‘lệnh triệu tập’?” “Tôi tin rằng chúng ta có thể hiểu tình hình hiện tại theo cách đó.” Nghe Kaislan nói khiến tôi có thêm nhiều điều để suy nghĩ. Vậy nên sau đó, tôi chỉ im lặng chạm nhẹ vào cằm. “Tình hình đang trở nên rắc rối rồi đây... Cô Raines? Trong hòm thư có văn kiện riêng gửi cho thủ lĩnh của chúng ta thay vì gửi cho clan không?” “Không có. Nhưng tại sao anh lại hỏi vậy?” “Bởi vì thủ lĩnh của chúng ta là quý tộc có tước hiệu. Trong trường hợp ban hành lệnh triệu tập, các quý tộc thường sẽ được thuyên chuyển đến Bộ Chỉ huy Quân sự.” “Bộ Chỉ huy Quân sự...?” Kaislan cau mày, cố tìm cách nói ngắn gọn nhất: “Khi chúng ta trở lại thành phố, thủ lĩnh sẽ ngay lập tức bị điều tới ‘Bộ Chỉ huy Quân sự’ và phải chờ lệnh trong thủ đô.” “Vậy còn Clan Anabada thì sao?” “Chúng ta sẽ phải thực hiện một nhiệm vụ nào đó do cấp trên giao xuống. Khả năng rất cao sẽ bị điều ra tiền tuyến nguy hiểm nhất. Và vì thủ lĩnh không có mặt, chúng ta phải tự xoay sở với nhau.” Tóm lại… Trước khi trở lại thành phố, chúng tôi bắt buộc phải chọn một người cho vị trí phó thủ lĩnh còn bỏ trống.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị