Chương 786: Thăng tước (4)

Ở Raphdonia, toàn bộ nền kinh tế vận hành dựa trên đá ma mana, những thứ mà các nhà thám hiểm phải đánh đổi cả mạng sống để khai thác từ Mê Cung. Trong một cấu trúc thành thị méo mó như vậy, tầm quan trọng của các nhà thám hiểm là điều không cần phải bàn cãi. Và dĩ nhiên, tổ chức giám sát và quản lý họ, Công hội Mạo hiểm giả, có quy mô và sức ảnh hưởng gần như vô song. Hàng chục nghìn hội viên. Hàng trăm quản lý chi nhánh. ⓚyhuyenⓒomNhững giám đốc khu vực phụ trách quản lý các chi nhánh đó. Và đứng trên tất cả, chỉ có một người duy nhất, Hội trưởng Công hội Mạo hiểm giả. Trước danh hiệu Hội trưởng Công hội Mạo hiểm giả, ngay cả đa số các quý tộc kiêu ngạo cũng phải cúi đầu. Thực tế, với thân phận hiện tại của tôi, việc gặp được Hội trưởng Công hội Mạo hiểm giả còn khó hơn gặp một quý tộc cấp cao. ‘Vậy tại sao người khó gặp ấy lại chủ động tìm đến tôi?’ Dù thế nào đi nữa, đây cũng không phải một nhân vật mà tôi có thể tùy tiện từ chối khi ông ta đột ngột xuất hiện trước cửa nhà mình.
ⓚyhuyenⓒom Vì tò mò, tôi bảo chiến binh mang tin nhắn mời ông ta tới đây.
ⓚyhuyenⓒomTôi vốn đã luôn muốn có một cuộc trò chuyện đàng hoàng với ông ta ít nhất một lần. Giữa tôi và Hội trưởng Công hội Mạo hiểm giả tồn tại một mối liên hệ khá tế nhị. [Ai là người đứng sau chuyện đó?] [Iria Adnus.] Đó là trong chuyến thám hiểm Núi Băng. Một thành viên tên là Pike Neldine đã nhận lệnh trực tiếp từ Hội trưởng Công hội Mạo hiểm giả để phá hoại chuyến thám hiểm. Hắn đã động tay động chân vào lương thực và vật tư của chúng tôi. Khi ấy, tôi cho rằng mục đích chỉ là để ngăn chúng tôi thành công, nhằm không cho Hầu tước, người bảo trợ chính cho chuyến đi đó, thu được công trạng. Nhưng… ‘Toàn bộ chuyến thám hiểm ấy chỉ bao gồm những quân cờ dùng một lần rồi bỏ.’
ⓚyhuyenⓒom Sau khi biết được rằng ngay từ đầu Hầu tước đã định vứt bỏ chúng tôi, cái nhìn của tôi về Hội trưởng Công hội Mạo hiểm giả buộc phải thay đổi. Có khi nào mục tiêu của ông ta không phải phá hoại, mà là cứu chúng tôi? Dĩ nhiên, đó chỉ là suy đoán. Tôi chưa từng xác nhận đó có phải sự thật hay không. Nhưng biết đâu, nếu may mắn, tôi sẽ tìm ra câu trả lời trong lần gặp này. “Aynar, ra ngoài chơi một lát đi.” “Được!” Sau khi tiễn Aynar đi và chờ một lúc ngắn, vị khách mà tôi mong đợi cuối cùng cũng đến. “Lâu rồi không gặp, Nam tước Yandel. Trước tiên, xin cho phép tôi cảm ơn anh vì đã dành thời gian tiếp tôi, dù tôi đến khá đột ngột.” “Tôi vừa hay rảnh, nên ông không cần bận tâm về chuyện đó.” “Cảm ơn anh.” Thực ra, đây không phải lần đầu chúng tôi gặp nhau. Với địa vị của mình, ông ta thường xuyên được triệu tập đến các sự kiện hoàng gia. Chúng tôi thậm chí còn từng chào hỏi ngắn gọn tại yến tiệc mừng công sau chuyến thám hiểm Núi Băng. “Vậy lý do ông đột ngột đến đây là gì?” Ngay khi ông ta vừa ngồi xuống, tôi đi thẳng vào vấn đề. Hội trưởng Công hội Mạo hiểm giả có vẻ hơi lúng túng. Có lẽ ông ta không quen với việc bỏ qua bước chào hỏi xã giao và trực tiếp bàn chuyện chính. “Cứ nói thẳng đi. Tôi bắt đầu đói rồi.” Nhận ra tôi là loại người thế nào, Hội Trưởng bật cười và thuận theo. “Tôi xin lỗi vì đã không thể làm nhiều hơn trong chuyến thám hiểm Núi Băng.” Một câu nói cho thấy ông ta biết rất rõ ý đồ thực sự của Hầu tước. Đồng thời, dường như ông ta cũng đang dò xem tôi biết được bao nhiêu. Đây không phải kiểu đối thoại thẳng thắn mà tôi ưa thích, nhưng chắc cũng không tránh được. Với những người quen dành nửa tiếng chỉ để xã giao, thế này đã được xem là cách nói chuyện rất trực tiếp rồi. Tôi đáp lại bằng giọng điệu tương xứng. “Không, tôi nghĩ ông đã làm đủ rồi. Xét đến quyền thế của Hầu tước lúc đó, tôi cho rằng ông đã gánh chịu không ít áp lực.” Một cách nói bóng gió rằng tôi biết về Pike Neldine và những gì đứng sau hắn. Hội trưởng Công hội Mạo hiểm giả gật đầu, vẻ mặt có chút cay đắng. “Cảm ơn anh.” Trời ạ, rốt cuộc ông ta định nói ‘cảm ơn’ bao nhiêu lần nữa đây. “Thôi đủ rồi. Nói thẳng đi. Hôm nay ông đến đây vì chuyện gì?” Tôi xua tay như thể mình đã mất kiên nhẫn, và cuối cùng Hội Trưởng cũng đi vào trọng tâm. Dù vậy, vẫn phải mở đầu bằng một chút dạo đầu. “Tôi nghe nói anh sắp được phong Tử tước vì công lao tiêu diệt kẻ phản bội…” “Thì sao?” “Nói thẳng thì, từ tháng sau, Mê Cung sẽ mở cửa trở lại.” “Ừm, tôi biết.” “…Anh đã biết rồi sao?” “Tôi đã nghe nói rằng Mê cung sắp mở cửa trở lại, chỉ không biết thời gian cụ thể.” “Cũng dễ hiểu thôi. Với địa vị của anh, ít nhất anh cũng phải được báo trước ở mức này.” “Ý ông là ông thì không?” Trước câu hỏi của tôi, Hội Trưởng đáp lại một cách khiêm tốn. “Chỉ vì tôi là người đứng đầu Công hội Mạo hiểm giả không có nghĩa là tôi nắm giữ quyền lực to lớn hay được ưu ái đặc biệt. Tôi chỉ là người nhận được thông tin liên quan đến Mê Cung sớm hơn người khác một chút.” “Nghe cách ông nói thì có vẻ không chỉ biết mỗi ngày mở cửa.” “Tôi không rõ sẽ kéo dài bao lâu, nhưng từ nay trở đi, Mê Cung sẽ không còn mở vào ngày đầu tiên của tháng nữa.” “Không phải ngày đầu tiên?” Ngay cả tôi cũng không khỏi phản ứng mạnh trước thông tin này. Từ trước đến nay, Mê Cung luôn mở lúc nửa đêm ngày đầu tháng, và đóng cửa vào trưa hôm sau, cưỡng chế đẩy toàn bộ thám hiểm giả ra ngoài. Dù hoàng gia có thể tùy ý mở đóng cổng không gian, việc thay đổi thời điểm không phải là không thể. Nhưng có một điều khiến tôi thắc mắc. “Vì sao phải phiền phức như vậy?” “Để hạn chế Noark. Hoàng gia dự định mở cửa Mê Cung vào những khoản thời gian hoàn toàn ngẫu nhiên và chỉ cho phép một số lượng nhỏ những nhà thám hiểm, những người đã được xác minh kỹ càng về thực lực và thân phận, đi vào. Mục đích là để ngăn Noark chuẩn bị trước và xâm nhập.” “Ồ?” “Để giữ tuyệt đối bí mật, cổng chỉ được mở tại Quảng trường Thời không tại Đế Đô Carnon, chứ không phải các Quảng trường Thời không khác.” “Tôi hoàn toàn không biết chuyện này.” “Công Hội Mạo hiểm giả chúng tôi chỉ được nghe thông tin này sớm vì cần chuẩn bị và tuyển chọn các ứng cử viên. Dù bây giờ anh chưa được báo, Nam tước, thì sớm muộn gì anh cũng sẽ nhận được một lịch trình cụ thể. Bất kỳ quý tộc nào cũng sẽ không ngu ngốc đến mức loại anh khỏi kế hoạch này.” Ngu ngốc, à… Từ đó cho thấy Hội trưởng Công hội Mạo hiểm giả không mấy coi trọng giới quý tộc. Mà thôi, tôi là Barbarian, có lẽ trong mắt ông ta tôi khác với đám quý tộc thông thường. Nhưng đó không phải điều quan trọng. “Vậy rốt cuộc ông muốn nói gì? Ông không lặn lội đến đây chỉ để báo cho tôi tin này chứ?” Khi tôi thúc giục thêm lần nữa, Hội trưởng Công hội Mạo hiểm giả cuối cùng cũng bộc lộ mục đích thật sự. “Clan Anabada hiện có mười một thành viên. Tôi nghe nói khi chia thành hai đội, vẫn còn trống một vị trí, đúng chứ?” “Thì sao?” “Tôi muốn chiếm vị trí đó.” …Dạo gần đây mọi người rốt cuộc bị làm sao vậy chứ? ***** Iria Adnus. Người đàn ông này thực ra khá nổi tiếng trong công chúng. Không chỉ vì ông từng là một nhà thám hiểm hàng đầu trong cái gọi là “Thế hệ Hoàng Kim” trước lần Sụp đổ Không gian gần nhất, mà bởi danh tiếng thật sự của ông bắt đầu sau khi giải nghệ, cuộc đời thứ hai của ông ta. Tôi đã tự mình tìm hiểu về người đàn ông này. Năm 37 tuổi, ông gia nhập Công hội Mạo hiểm giả với tư cách “cố vấn”. Năm 38 tuổi, ông trở thành một quản lý chi nhánh và nhận được đánh giá rất cao từ các nhà thám hiểm nhờ việc triển khai nhiều chính sách thành công. Sau đó, đến năm 41 tuổi, ông được thăng lên làm giám đốc khu vực. Năm 47 tuổi, ông đánh bại Hội trưởng Công hội Mạo hiểm giả tiền nhiệm trong một cuộc bỏ phiếu nội bộ và lên nắm giữ vị trí cao nhất, vị trí mà ông vẫn đang đảm nhiệm cho đến hôm nay. Chỉ trong mười năm đã trở thành người đứng đầu một tổ chức to lớn. Nhìn vào con đường sự nghiệp ấy, không ai có thể phủ nhận rằng ông ta là một nhân tài kiệt xuất. Nhưng thì sao chứ? “Tại sao tôi phải nhường cho ông một chỗ trong clan của mình?” “…Có lẽ anh không biết, nhưng tôi cũng từng là nhà thám hiểm trong suốt một thời gian dài. Tôi sẽ không trở thành gánh nặng—” “Tôi biết điều đó. Iria Adnus. Ông từng là một nhà thám hiểm cấp Ba trước khi giải nghệ. Biệt danh là Black Hunter. Vị trí ban đầu của ông là trinh sát, sau đó chuyển sang vai trò chiến đấu.” Iria Adnus có giá trị với tư cách một nhà thám hiểm. Nhưng chỉ vì ông ta giỏi không có nghĩa là tôi sẽ đồng ý bước vào Mê cung cùng một người mà mình hầu như không quen biết. “…Anh đã điều tra rất kỹ. Không có nhiều người biết tôi khởi đầu với tư cách là một trinh sát.” “Chẳng phải điều đó quá hiển nhiên sao? Ông là Hội trưởng của Công hội Mạo hiểm giả mà.” Khi tôi nói vậy và lặng lẽ nhìn ông ta, Iria Adnus thở dài một hơi. Chắc có lẽ tình huống này hẳn rất xa lạ với ông ta. Bình thường, nhờ vào danh hiệu ấy, ông ta chẳng cần phải hạ mình đi cầu xin ai như thế này. Nhưng danh hiệu đó không có tác dụng gì với tôi. Tộc trưởng của bộ tộc Barbarian. Nam tước của Raphdonia. Một trong số các nhà thám hiểm vĩ đại có vinh hạnh được khắc tên mình trên Bia đá Vinh quang, Bjorn, con trai của Yandel. Chỉ cần một trong những danh xưng đó thôi, tôi đã chẳng có lý do gì phải cúi đầu trước một “Hội trưởng”. Vậy nên, những gì ông ta vừa nói không thể thuyết phục tôi trong việc trợ giúp cho ông ta một ân huệ. “Đừng giấu giếm nữa. Nói hết đi. Rồi tôi sẽ cân nhắc yêu cầu này một cách nghiêm túc.” “……” “Tại sao ông lại đưa ra yêu cầu như vậy?” Nếu ông ta còn vòng vo hay bắt đầu mặc cả điều kiện, tôi đã sẵn sàng kết thúc cuộc nói chuyện ngay tại đây. Có lẽ cũng cảm nhận được điều đó, ông ta hít sâu một hơi rồi chậm rãi mở miệng. “…Tôi cần một thành tích.” “Thành tích?” “Mê cung đã bị đóng cửa quá lâu, ảnh hưởng của Công hội Mạo hiểm giả đã suy giảm nghiêm trọng. Dù đó không phải lỗi của Công hội, nhưng người ta vẫn cần một kẻ để đổ lỗi.” Tìm người gánh tội à… “Chẳng phải người bị đổ lỗi chính là ông, chứ không phải Công hội sao?” “…….” Tôi nói thẳng, kèm theo một nụ cười mỉa mai, và Hội trưởng không thể phản bác. Vậy là rõ rồi. Cuộc đời thứ hai thăng tiến như diều gặp gió của Iria Adnus cuối cùng cũng đâm vào một vách tường. Những kẻ luôn nhòm ngó vị trí của ông ta đang nhân cơ hội này để kéo ông xuống. Và ông ta chọn cách đối mặt trực diện với chúng. “Cho nên cuối cùng ông đã kết luận rằng clan của chúng tôi là nơi thích hợp nhất để đánh bóng tên tuổi của mình, đúng không?” “Đúng vậy…” Nhìn ông ta gật đầu ngoan ngoãn như thế, tôi không khỏi cảm thấy có chút thất vọng. Ông ta không giống với hình ảnh Hội trưởng mà tôi từng tưởng tượng. Tôi đã nghĩ ông ta là kiểu người mang đại nghĩa, là kẻ dám đối đầu với Hầu tước để cứu chúng tôi bằng cách cài gián điệp vào đoàn thám hiểm. Có lẽ khi đó chỉ là một nước đi chính trị bắt buộc. Có lẽ nếu tiếp xúc lâu hơn, tôi sẽ thấy điều gì đó khác. Nhưng hiện tại, cảm nhận của tôi chỉ có vậy. Chỉ là một “Hội trưởng”. Không hơn. Không có khí chất đặc biệt, cũng không có áp lực vô hình nào tỏa ra từ con người ông ta. Vì thế… “Nếu tôi chấp nhận yêu cầu của ông, tôi sẽ nhận được gì?” “Đầu tiên, tôi sẽ dùng quyền hạn của mình để nâng cấp bậc của Clan Anabada lên mức cao nhất có thể. Và trong thời gian mình nhận chức trong Công hội Mạo hiểm giả, tôi sẽ cung cấp mọi sự thuận tiện trong phạm vi năng lực—” “Đủ rồi.” Tôi cắt ngang ông ta ngay khi nghe được ý chính. Tôi đã có chút kỳ vọng, nhưng đúng như dự đoán, chẳng có gì thật sự hấp dẫn. Việc nâng cấp bậc clan không mang lại lợi ích to lớn gì, còn những “thuận tiện” từ Công hội Mạo hiểm giả thì cũng chỉ là thuận tiện mà thôi. Những thứ đó tôi hoàn toàn có thể tự mình xoay xở. “Cuộc trò chuyện của chúng ta sẽ kết thúc ở đây. Rất tiếc, nhưng nếu ông cần có thành tích, hãy tìm nó ở chỗ khác.” Đó là lời từ chối gọn gàng nhất mà tôi có thể đưa ra. Thế nhưng, Hội trưởng vẫn chưa bỏ cuộc. “…Vậy anh muốn gì?” Giọng điệu của ông ta cho thấy sẵn sàng đáp ứng bất cứ điều gì tôi yêu cầu. Nếu đó là lời của nhà vua thì sẽ cực kỳ hấp dẫn, nhưng khi nó xuất phát từ một vị Hội trưởng đang dần mất đi quyền lực của mình, thì nó thật buồn cười. “Long Tâm. Đưa cho tôi thứ đó, và tôi sẽ để ông gia nhập.” “…Cái gì?” “Không có sao? Vậy thì—” Ngay khi tôi chuẩn bị bảo ông ta rời đi, ông ta đã cắt ngang. “…Được. Tôi sẽ đưa nó cho anh.” “…Hả?” Ông ta thật sự có thứ đó sao?
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị