Chương 824: Chương 824 : Thân ai nấy lo (1)

(Dịch giả-kun : +1 kiến thức, câu trên là phép dịch của thành ngữ tiếng Anh everyman for himself) Miễn nhiễm 90% sát thương hệ lửa. Và không chỉ áp dụng cho một mục tiêu, mà là một hào quang diện rộng. Hai miêu tả đơn giản đó ẩn chứa một hàm ý phía sau cực kỳ khủng khiếp. Ai cũng có thể tưởng tượng được mà, đúng không? Chúng tôi có thể đi ngang trong những Khe nứt mang thuộc tính lửa bất kể là nó ở tầng bao nhiêu. Tương tự, ngay cả quái vật cấp một cũng không còn là mối đe dọa với chúng tôi nếu chúng chỉ dùng thuần hệ lửa. кyhuyenⓒomTất nhiên, đó chỉ là trên lý thuyết. Phần lớn các Khe nứt ở tầng cao chỉ có thể xác định thuộc tính sau khi đã bước vào. Điều đó có nghĩa là rất khó để xác định tính chất của một khe nứt ngay từ đầu. Ngoài ra, quái vật cấp một chỉ xuất hiện ở Tầng 9 và 10. Nếu chỉ dựa vào Fire Orb mà lao thẳng xuống Tầng 9 hoặc 10, với thực lực hiện tại, chúng tôi sẽ bị lũ quái vật trên đường đi nghiền này một cách thê thảm. ‘…Liệu tôi có thể tận dụng nó trong Đảo Thư Viện của Tầng Hầm Thứ Nhất không?’ Một nơi có thể triệu hồi quái vật theo ý muốn thoáng hiện lên trong đầu tôi, nhưng rồi cũng chỉ là một ý nghĩ lướt qua. Dù sao, đó chẳng phải là nơi mà tôi đã phải vất vả lắm mới thoát ra được, đồng thời còn hứa sẽ không bao giờ quay lại sao? Đã nhận “lộ phí” để rời đi rồi, tôi cũng không dám chắc chuyện gì sẽ xảy ra nếu phá vỡ lời thề và quay lại—
кyhuyenⓒom ‘Không… khoan đã.’
кyhuyenⓒomĐột nhiên, tôi nhớ lại cuộc trò chuyện với “Trưởng làng”, người hiện tại đang chiếm lấy thân xác của Jerome Saintred, trong lúc chúng tôi khám phá Tầng Hầm Thứ Nhất. [Ngắn thì mười đến mười lăm năm, dài thì ba mươi đến bốn mươi năm. Những thi thể như thế này rơi từ trên trời xuống. Và ta nghi ngờ rằng điều đó có liên quan đến hiện tượng sụp đổ không gian.] Thực tế, Trưởng làng đã đưa ra những cuốn nhật ký hành trình mà các thi thể mang theo làm bằng chứng cho giả thuyết này, và bên trong đó ghi lại những câu chuyện sinh tồn của các nhà thám hiểm bị cuốn vào hiện tượng sụp đổ không gian. Nói cách khác, tiền đề này đã được chứng minh. (Dịch giả-kun : chắc vẫn là sụp đổ không gian đi, chiều không gian nghe cấn miệng quá.) ‘Nếu bị cuốn vào sụp đổ không gian, có thể sẽ rơi xuống Tầng Hầm Thứ Nhất.’ Dĩ nhiên, điều đó không đảm bảo tôi chắc chắn sẽ tới đó, tất cả chỉ là một khả năng, nếu tôi có đủ may mắn, hoặc là xui xẻo. Nhưng mà… ‘May rủi…’ Chỉ cần nghĩ tới thôi cũng khiến nhịp thở của tôi dồn dập hơn.
кyhuyenⓒom Thịch—! Nếu tôi bị kéo đến nơi đó một lần nữa, chuyện gì sẽ xảy ra? Không có sự hỗ trợ của Quân đội Hoàng gia, với đội hình hiện tại, khả năng sống sót và quay về của chúng tôi gần như là một con số không tròn trĩnh. ‘Đủ rồi, thôi nghĩ vớ vẩn đi.’ Tôi cưỡng ép cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của mình. Rắc—. “Ah! Sự sụp đổ lại bắt đầu rồi!” Hah, xem ra giờ nghỉ giải lao đã kết thúc rồi. “Mọi người, bám sát tôi!” Lúc này, thứ tôi cần làm là tập trung sống sót qua ngày hôm nay. ***** Hiện tượng sụp đổ không gian không kết thúc chỉ trong một khoảnh khắc. Trái với suy nghĩ của hầu hết các nhà thám hiểm, đó là một quá trình chậm rãi. Một sự kiện sụp đổ không gian kéo dài ít nhất vài ngày và có thể kéo dài đến tận hai tuần. ‘Đã là làn sóng thứ hai rồi.’ Không ai có thể dự đoán một sự kiện sụp đổ không gian sẽ trải qua bao nhiêu đợt. Theo kinh nghiệm của tôi, nếu kết thúc nhanh, có thể nó sẽ dừng lại vào khoảng làn sóng thứ bảy. ‘Kỷ lục lâu nhất của tôi là mười lăm đợt.” Khi đó, nhân vật của tôi đã có chỉ số đủ để tiến vào Tầng Chín. Hơn nữa, trong lúc sụp đổ không gian, tôi cũng gặp khá nhiều may mắn nhỏ chồng chéo lên nhau. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn bị quét sạch. ‘Còn kỷ lục sống sót và quay về của tôi là mười bốn đợt.’ Đó cũng là thành tích trong lần chơi cuối cùng của tôi. Sau khi sống sót qua tổng cộng mười bốn đợt sụp đổ không gian, tôi thu được rất nhiều thứ, và dùng chúng làm bàn đạp để cuối cùng chạm tới Cổng Vực Thẳm. ‘......Và rồi tôi bị kéo vào thế giới này.’ Chết tiệt. Giá mà tôi chưa từng chạm vào Dungeon & Stone. Tại sao tôi lại phải nghiện cái trò chơi chết tiệt này trong số vô số game ngoài kia chứ? ‘...Giờ còn than thở thì có muộn quá không?’ Kể từ khi tỉnh dậy trong cơ thể của một chiến binh Barbarian, tôi đã trải qua rất nhiều chuyện. Tôi đã đi thám hiểm và đánh bại vô số kẻ địch. Tôi tìm thấy những kho báu quý giá trong Mê Cung rộng lớn, và ngược lại, tôi cũng đánh mất những thứ quý giá. Và thông qua những trải nghiệm đó, tôi đã đưa ra lựa chọn cuối cùng. ‘Không phải với tư cách Lee Han-soo, mà là Bjorn Yandel.’ Dù chỉ là một vị khách ngoại lai, tôi đã quyết định sẽ sống cuộc đời mình trong thế giới này, thế giới chứa đựng rất nhiều thứ mà tôi trân trọng. Ừ, vậy nên... “Bethel—raaaaaah!!!” Tôi vung búa, hét vang lên tên của vị thần tổ tiên. Crack-! ***** Hiện tại vẫn là giai đoạn đầu của sự sụp đổ, khi số lượng quái vật cấp cao chưa tích tụ nhiều, vì vậy đội hình chiến đấu của chúng tôi chưa bị phá vỡ. Đồng thời, do vẫn chưa tích lũy mệt mỏi, nên chúng tôi vẫn đang ứng phó một cách điêu luyện. Whoooosh-! Dù vậy, việc môi trường xung quanh đột ngột thay đổi không báo trước trong lúc chiến đấu, buộc chúng tôi phải liên tục thích nghi với môi trường và quái vật mới, vẫn khiến người ta bất an. ‘Ít nhất thì điểm kinh nghiệm vẫn tăng đều đều.’ Đó có lẽ là may mắn lớn nhất trong sự xui xẻo lần này. 「Bạn đã tiêu diệt Pháp sư Valantis. EXP +5」 「Bạn đã tiêu diệt Kỵ sĩ Valantis. EXP +4」 「Bạn đã tiêu diệt Thợ cơ khí Valantis. EXP +3」 「Bạn đã tiêu diệt Kỵ sĩ Hoàng gia Valantis. EXP +6」 「Bạn đã tiêu diệt Nhạc sĩ lang thang Valantis...」 Lăng tẩm Hoàng gia Valantis - The Grave Palace Valantis. Một khe nứt thuộc Tầng Bảy, Lục địa Bóng tối, chỉ có thể vào được nhờ vận may cực lớn. Bình thường, phải cần nhiều chuyến thám hiểm được chuẩn bị kỹ lưỡng mới có thể vào đây. Chỉ trong mười lăm phút, chúng tôi đã kiếm được hơn 200 điểm kinh nghiệm. Đúng như danh tiếng của một khu vực nổi tiếng với hàng chục loại quái vật tinh anh, chúng tôi thu được lượng kinh nghiệm khổng lồ trong thời gian ngắn, và điều này sẽ tiếp tục trong suốt sự kiện sụp đổ không gian lần này. 「Bạn đã tiêu diệt Ice Abomination. EXP +4」 「Bạn đã tiêu diệt Frozen Mimic. EXP +4」 「Bạn đã tiêu diệt Ice Core…」 Cấp độ của nhà thám hiểm càng cao thì việc lên cấp càng khó theo cấp số nhân. Vì vậy, lượng điểm kinh nghiệm này sẽ là nguồn dưỡng chất tuyệt vời cho Clan Anabada chúng tôi. Crack-! Tất nhiên, đó là nếu chúng tôi còn sống mà quay về. “Tập hợp lại!!” Trong lúc tôi đang đập nát đầu lũ quái thuộc tính băng xuất hiện giữa cơn bão tuyết, môi trường xung quanh đột ngột thay đổi. Fwoosh-! Trước mắt tôi chỉ còn một biển lửa bao quanh tứ phía. Trong khoảnh khắc khi tôi tưởng như chúng tôi đã quay lại Rừng cháy khi nãy… ‘Không phải.’ Tôi nhanh chóng quan sát xung quanh, xác nhận những đặc điểm riêng biệt. Dù xung quanh bị bao bọc bởi một biến lửa, nhưng vẫn có những chi tiết đáng chú ý. Sàn đá được làm bằng đá cẩm thạch cứng. Hơn nữa, màu đen của những phiến gạch là tự nhiên chứ không phải kết quả của quá trình thiêu cháy. Ngẩng đầu lên, tôi có thể nhìn thấy trần nhà. Điều đó có nghĩa là chúng tôi đang ở trong một kiến trúc nào đó, chứ không phải ngoài trời. “Wow... Đây là đâu vậy?” Nhìn thấy những công trình kỳ lạ lấp ló qua ngọn lửa lay động, tôi cuối cùng đã nhận ra nơi này. “Trái Tim của Xích long - Heart of Crimson Dragon.” “...Cái gì cơ?!” Vì ngoài Raven ra thì hầu hết đều không nhận ra chỉ qua cái tên, tôi nhanh chóng giải thích. “Đây là một trong những khe nứt ở Tầng Tám.” Nhân tiện, Thủ vệ giả của nơi này là một sinh vật được gọi là ‘Crimson Dragon’. Nó sở hữu kỹ năng bị động [Dragon Fear] (Long Uy), thứ biến nó trở thành quái vật trong số những con quái vật. Tuy nhiên, chúng tôi không cần lo lắng về sinh vật đó. Dù sao thì nơi chúng tôi rơi xuống không phải phòng boss. ‘Nếu đã ở trong nhà, vậy chắc hẳn đây là khu vực hành lang.’ May mắn thay, chúng tôi chỉ rơi vào hành lang ngay trước phòng boss. Nói cách khác, là khoảng Chương 3 của Khe nứt. Và những con quái vật xuất hiện ở đây là...... Ầm ầm—! Một gã khổng lồ với những giọt dung nham rơi như mồ hôi theo từng bước. “Là Lava Giant!” Theo phân loại của Công hội Mạo hiểm giả, Lava Giant là quái vật cấp 4, và tôi cũng có chút duyên nợ với nó. Sát Long Nhân Regal Vagos từng sở hữu Tinh chất của con quái vật này. “Nhìn lũ quái to lớn đó kéo tới theo bầy cứ như tận thế vậy.” “Sao vậy, anh sợ rồi à?” “Không đời nào.” “Hãy đặc biệt cẩn thận khi có hơi nước bốc lên trên đầu chúng! Đó là lúc [Furnace] kích hoạt! À, sát thương băng và lửa không có tác dụng, nên đừng lãng phí năng lượng!” Nhìn thấy sinh vật này khiến ký ức cũ trong tôi ùa về. Khi đó, Sát Long Nhân sở hữu tinh chất này thật sự là một tồn tại đáng sợ. “... Nó dễ hơn tôi tưởng!” “Tuy là quái vật cấp 4, nhưng chuyển động của chúng quá chậm chạp!” “Đừng chủ quan!” Aynar, Kaislan và Sven Parav, những người đứng tuyến đầu, dễ dàng chặn đứng lũ Lava Giant đang tràn tới từ mọi hướng. 「Arua Raven đã thi triển ma pháp tấn công cấp 5 [Thunder Spear].」 「Belleg Lucien di Tersia đã thi triển [Soul Trumpet].」 「Lilith Marrone đã thi triển ma pháp triệu hồi cấp 3 [Earth Stone]. Tất cả phép thuật trong phạm vi của chuyển thành sát thương vật lý.]」 「Erwin Fornaci di Tersia đã......」 Hậu phương xả ra hỏa lực áp đảo trong khi tuyến trước giữ vững phòng tuyến. 「Bạn đã tiêu diệt Lava Giant. EXP +6」 Cơ thể khổng lồ gần nhất đổ xuống và tan thành những hạt sáng. 「Bạn đã tiêu diệt Lava Giant.」 「Bạn đã tiêu diệt Lava Giant......」 Những con vật cứ lần lượt ngã xuống. Điều đó là hiển nhiên. Với chỉ số hiện tại của chúng tôi, quái vật cấp 4 nếu không tụ tập với số lượng lớn thì sẽ không phải là vấn đề. 「Toàn bộ sát thương lửa trong phạm vi 15 mét giảm 90%.」 Hơn nữa, giờ chúng tôi còn có Fire Orb đã được nâng cấp. Mọi kỹ năng hệ lửa của Lava Giant gần như vô dụng, thứ duy nhất có tác dụng là những cú đấm gây sát thương vật lý. “Chậm quá, chậm quá! Hahaha!!” “P-Phenelin! Bình tĩnh lại đi! Nếu cô cứ lao lên như vậy—.” “Bethel—raaaaaaa!!!” Ngay cả Aynar đang trong trạng thái hưng phấn chiến đấu cũng dễ dàng né tránh những cú đấm chậm chạp. Ừm, hay là không? Thwack-! Ngay khi tôi nghĩ vậy, một cú đấm giáng thẳng vào sườn Ainar. “Agh!!” “Phenelin!!” “Hahaha! Tôi không sao!” Nhờ vào thể chất của người Barbarian, Aynar vẫn tiếp tục chiến đấu như không có chuyện gì xảy ra. ‘Phù... đây là đoạn nghỉ à?’ Ngay cả tôi, người luôn cảnh giác với sự thay đổi môi trường, cũng bắt đầu thả lỏng. Nếu không có Fire Orb mạnh tới mức gian lận thì chuyện lần này đã khác. Nhưng trong tình huống này, chúng tôi có thể dễ dàng vượt qua Trái tim của Xích long. Vậy nên lúc này chỉ cần làm một việc. “Mọi người, hãy tập trung tiết kiệm năng lượng và hồi phục thể lực đến mức tốt nhất để chuẩn bị cho làn sóng tiếp theo!” Và ngay khi tôi bắt đầu chiến đấu với tâm thế thoải mái hơn. Thump—! Trái tim chiến binh của tôi cảm nhận được sự thay đổi đầu tiên. ‘...Cái gì vậy?’ Đầu óc tôi chậm hơn một nhịp, bắt đầu tìm kiếm nguyên nhân từ môi trường xung quanh. Swish. Tôi đảo mắt, rà soát mọi thứ xung quanh. Baaaang-! “Uhahaha! Đừng hòng đánh trúng ta, lũ to xác!” Trong trạng thái tập trung cao độ, mọi âm thanh dù là nhỏ nhất cũng đều thật rõ ràng. Nhưng tôi không nhận thấy gì bất thường. Cảm giác đó là gì? Tôi không biết. Dù nhìn thế nào cũng chẳng có gì thay đổi. Vậy tại sao...... Thump-! Tại sao cảm giác này lại bất an đến vậy? Là căng thẳng? Hay hoang tưởng? Tôi thầm mong đây chỉ là ảo giác của mình, nhưng đồng thời, tôi lại lặng lẽ chuẩn bị sẵn sàng. Dù sao, bản năng của cơ thể chiến binh này chưa từng phạm sai lầm và đã cứu tôi không biết bao nhiêu lần. “Ngừng giao chiến!” Cẩn thận không bao giờ thừa. “Thu đội hình lại về phía tôi—!” Ngay khi tôi ra lệnh, cơ thể tôi đột ngột cứng đờ. “......!” Tôi nhanh chóng nhận ra nguyên nhân, bởi vì tôi đã từng trải qua cảm giác này rồi. 「Bạn đã bước vào phạm vi của [Dragon Fear].」 「Do sự chênh lệch về cấp độ, bạn bị hóa đá trong 10 giây.」 Giống như lần gặp một con rồng khi thám hiểm nên ngoài tường thành với nhóm Lee Baek-ho, gai ốc nổi khắp người khi cơ thể tôi bị đông cứng. Cổ cứng lại, tôi chỉ có thể đảo mắt nhìn qua ngọn lửa lay động, và giữa chúng, một cái bóng khổng lồ dần hiện ra. ‘...Crimson Dragon.’ Một tồn tại đáng lẽ phải nằm trong cái ổ của nó trong phòng boss chứ không phải lang thang trong hành lang Chương 3. ‘Tại sao thứ đó lại ở đây?!’ Tình huống khiến tôi muốn rên rỉ, nhưng tôi ép mình nuốt xuống mọi câu hỏi. Lý do có quan trọng gì? Điều duy nhất quan trọng là con quái đó đang ở đây, ngay trước mặt chúng tôi. Mẹ kiếp.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị