Chương 585: Công tước Cambormire

Chuyện đó đã diễn ra từ rất lâu về trước. Thời gian đã quá lâu, lâu đến mức khó mà nói được chính xác chuyện đó đã xảy ra lúc nào, nhưng ký ức ấy vẫn còn vẹn nguyên. Khe nứt đầu tiên mà tôi đặt chân tới sau khi tỉnh lại trong thân xác của một Barbarian chính là Thành trì Máu. Tại nơi đó tôi đã gặp Raven và Hikurod. Một trận chiến tuyệt vọng với thân thể trống rỗng không hề sở hữu bất kỳ Tinh chất nào, và đối thủ là Công tước Ma Cà Rồng Cambormire — quái vật cấp 5 và là Thủ Vệ Giả của một Khe nứt… ⓚyhuyenⓒomTôi vẫn còn nhớ cả đoạn hội thoại khi đó. [Thật kỳ lạ, thật sự rất kỳ lạ…] Vào lúc ấy, hắn cũng nhìn chúng tôi và nói một câu gần giống hệt như những lời vừa rồi. Chỉ là, những câu tiếp theo lại hoàn toàn khác. [Chỉ cần nhìn các ngươi thôi đã khiến bản năng giết chóc của ta không thể kiềm chế. Ta thậm chí không thể đứng yên một chỗ khi nhìn thấy các ngươi. Các ngươi có biết lý do không?] (Chương 34) Hắn có trí tuệ, và chúng tôi có thể trao đổi lời nói nhưng điều đó cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiêkyhuyen.com số những cá thể biến dị cấp cao, có không ít kẻ vẫn giữ được khả năng đối thoại.
ⓚyhuyenⓒom Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên Cambormire thốt ra những lời như thế…
ⓚyhuyenⓒom‘Khi ấy, tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng chuyện như vậy cũng bình thường.’ Bởi lẽ Thành trì Máu là Khe nứt đầu tiên mà tôi chinh phục khi đến thế giới này. Thậm chí đó cũng là lần đầu tiên tôi tiêu diệt Cambormire nên tôi chưa từng suy nghĩ sâu xa về vấn đề này. Nhưng… [Nếu đó là một lời nói dối mà không ai có thể vạch trần thì… sự thật hay giả dối có gì quan trọng?] (Chương 189) Doppelganger — Thủ Vệ Giả của Rừng Doppelganger, một Khe nứt ở Tầng 4. Trước khi biến mất, hắn để lại những lời chất chứa sự hối tiếc sâu sắc. [Ta không thể thua được. Ta không thể để mình bại trận…!] (Chương 300) Đó là lời thoại của Kỵ Sĩ Tận Thế mà tôi chạm trán trong Đền Trắng. Gã tuyệt vọng hơn bất kỳ quái vật nào mà tôi từng đối mặt. […Thật sự đáng kinh ngạc. Anh thật sự hiểu, dù chỉ là một cách mơ hồ, về các quy luật của thế giới này….] (Chương 489)
ⓚyhuyenⓒom Sinh vật bí ẩn mà tôi gặp trong phòng thưởng, điểm đến cuối cùng sau khi hoàn tất việc chinh phục Dreadfear, cũng từng thốt ra những lời hàm chứa ý nghĩa. [Anh không được mở Cổng Vực thẳm.] (Chương 464) Chưa kể đến lời của Phù thủy Đại địa, Ellis Groundia. Càng tiến sâu vào mê cung, tôi càng gặp nhiều sinh vật khác nhau, và mỗi lần như vậy, những câu hỏi trong tôi lại càng chất chồng: Mê cung này rốt cuộc là nơi nào? Thủ Vệ Giả và Layer Lord thực chất là gì? Và phía sau Cổng Vực thẳm ẩn chứa bí mật gì? ‘…Có lẽ hôm nay tôi sẽ có được câu trả lời.’ Trực giác ấy vang vọng trong tâm trí tôi ngay khoảnh khắc ánh mắt tóc bắt gặp con ma cà rồng kia. “Hmm, anh không hiểu lời tôi nói sao?” Giọng nói của hắn chất chứa nhiều tò mò hơn là cảnh giác. Trước khi trí tò mò của tôi kịp tan biến, tôi ngừng mạch suy nghĩ và mở miệng: “Đúng như ngươi nói, chúng ta đã từng gặp nhau. Ở Thành trì Máu.” “Thành trì Máu sao…” Con ma cà rồng trầm ngâm nhắc lại tên đó, rồi ngẩng lên nhìn tôi lần nữa, khẽ lẩm bẩm: “Vậy tức là tôi đã mất đi ký ức của mình. Bởi vì ngay khi tôi tỉnh lại, tôi đã trở thành một thứ như bây giờ rồi.” Câu trả lời của hắn khiến tôi bất giác nổi da gà. Dù trong lòng dấy lên thêm nhiều lo lắng, nhưng tôi sẽ không từ bỏ cơ hội có thể trò chuyện bình thường với hắn. ‘Không có dấu hiệu nào cho thấy hắn sẽ đột ngột tấn công.’ Tuy vậy, tôi không rõ tình huống này có thể kéo dài bao lâu, nên nhanh chóng tiếp tục câu chuyện. “Ngươi nói ‘thứ như bây giờ’ là ý gì?” “Anh chỉ cần nhìn qua là biết rồi mà, phải không? Thân thể quái vật này.” Có vẻ như hắn chỉ đang nói tới cơ thể ma cà rồng của mình. Vậy mà tôi đã kỳ vọng nghe một điều gì đó kiểu như bị nhốt trong mê cung hoặc bị một phù thủy phong ấn. ‘Vậy ra gã này cũng từng là con người sao?’ Tôi muốn làm rõ điều đó, nhưng tiếc là ma cà rồng nhanh chóng lên tiếng trước: “Vậy… đây là nơi nào? Tại sao tôi lại ở đây?” Thành thật mà nói, tôi cũng chẳng biết nên trả lời thế nào. “Lãnh địa Công tước Cambormire của tôi hẳn đã bị thiêu rụi trong đợt công kích của Tam Giáo Hội…” Giữa hắn và tôi tồn tại một bức tường khó diễn tả thành lời. Cảm giác như một người từ quá khứ và một người từ tương lai vô tình gặp nhau, trò chuyện mà chẳng hề hiểu được hoàn cảnh của nhau. “…Nơi này là Mê cung. Tôi đã gặp anh trong chuyến hành trình khám phá Mê cung của mình.” “Mê cung… là gì?” Sự thiếu hụt kiến thức chung khiến câu chuyện chỉ lướt trên bề mặt, chẳng thể đào sâu. Vì thế, tôi cẩn trọng mở lời: “Trước khi tôi giải thích… có thể cho tôi nghe câu chuyện của anh trước được không?” “Câu chuyện của tôi…?” “Bất cứ điều gì cũng được. Tôi chỉ tò mò về ký ức cuối cùng của anh thôi.” “Hmm….” Ma cà rồng trầm ngâm một lát rồi chậm rãi mở miệng: “Quân đội của Tam Giáo Hội đã kéo đến để tiêu diệt tôi. Tôi đã thua trong trận chiến đó và nhắm mắt, cầu mong một sự yên bình. Và rồi giờ đây tôi đã tỉnh dậy ở đây.” “….” “Ngay khoảnh khắc mở mắt, tôi nhìn thấy anh… và ký ức về việc từng gặp anh ở đâu đó ùa về. À, mà cơn điên cuồng luôn giày vò tôi dường như đã biến mất. Đã bao lâu kể từ lần cuối tôi cảm thấy thoải mái như thế này rồi nhỉ?” “…Ra vậy.” “Giờ thì, anh có thể nói cho tôi biết được không? Nơi mà tôi đang đứng — Mê cung mà anh vừa nhắc đến — thực chất là gì?” “Tôi có thể xin một chút thời gian để sắp xếp suy nghĩ trước khi trả lời chứ?” “Anh cứ tự nhiên.” Nhận được sự cho phép từ ma cà rồng, tôi nhanh chóng ráp lại những manh mối đã có. Không chỉ là lời anh ta vừa nói, mà cả những thông tin vốn dĩ tôi đã biết. [“Lục Địa Bóng Tối là một nơi có thật.”] — thông tin mà Chú Hề từng nói ra trong buổi họp của Hội Bàn Tròn sau khi Noark thành công đặt chân ra bên ngoài tường thành. [“Quân đội của Tam Giáo Hội đã kéo đến để tiêu diệt tôi.”] — ba tôn giáo đã tồn tại trong thế giới này từ rất lâu và vẫn hưng thịnh cho đến nay… Không mất nhiều thời gian để đi đến một kết luận cuối cùng. Dù tất cả chỉ là suy đoán của tôi thôi, Mê cung này được tạo ra dựa trên một sự kiện có thật. Và… “Cambormire, đừng hoảng hốt, xin hãy nghe tôi nói đã.” “Tôi đang lắng nghe đây.” “…Tôi có thể chắc chắn là, đã hơn một nghìn năm trôi qua kể từ khi anh chết ở thế giới bên ngoài.” “…Anh nói vậy là ý gì? Rõ ràng tôi vẫn còn sống mà?” Từ đây trở đi, tất cả chỉ là suy đoán của tôi. “Không, anh thực chất đã chết rồi. Và thân xác mà anh đang có bây giờ… có lẽ đã được một ai đó tạo ra.” “…Tôi hoàn toàn không hiểu gì cả.” Lần đầu tiên, trong ánh mắt của ma cà rồng thoáng hiện lên vẻ thù địch. Đó là phản ứng mà tôi đã dự liệu trước. Dù sao thì, nếu một kẻ xa lạ bất ngờ bảo với bạn rằng bản thân bạn vốn đã chết, liệu có ai có thể dễ dàng tiếp nhận được sự thay đó? ‘…Thật lòng mà nói, đây là cách khó khăn nhất để khai thác thông tin từ anh ta.’ Thực ra vẫn có một con đường dễ dàng hơn. Nếu tôi chọn bỏ qua sự thật, chỉ nói những gì mà anh ta mong muốn được nghe — như vậy là tôi sẽ có thể moi được thông tin mình cần một cách dễ dàng. Nhưng kể cả khi biết rõ điều đó, tôi vẫn nói ra những suy đoán của mình mà không giấu giếm gì cả. Từ một góc độ nào đó, lý do cho việc này rất Barbarian : Bởi vì tôi không muốn làm như vậy. Đã đến lúc tôi gửi lời từ biệt tới những lời dối trá. Nếu tôi muốn tỏ ra giận dữ khi một ai đó lừa dối mình… “Cambormire, xin hãy bình tĩnh và lắng nghe những lời tôi nói. Tôi sẽ giải thích cho anh vì sao tôi lại nghĩ như vậy.” ….Vậy thì tôi phải học cách chọn cho mình con đường khó khăn. ***** Sau đó tôi đã mất một khoảng thời gian dài để giải thích mọi thứ cho người đàn ông ma cà rồng. Mê cung là gì. Thành phố hiện giờ ra sao và thế giới đã thay đổi như thế nào. Những gì tôi đã thấy và trải qua trong lúc khám phá Mê cung. Và cuối cùng… tình hình khi tôi và anh ta gặp nhau lần đầu tiên. Việc giải thích tất cả hóa ra còn rắc rối và tốn thời gian hơn tôi tưởng. Anh ta gặp khó khăn khi tiếp nhận khoảng cách về nhận thức đã giãn rộng suốt hàng ngàn năm, đôi khi còn tức giận và phủ nhận lời tôi. Nhưng cuối cùng… “…Được rồi, dừng lại đi. Giờ tôi hiểu vì sao anh lại nói vậy rồi.” Cuối cùng người đàn ông ma cà rồng đã giơ cờ trắng. Nhưng rồi anh ta lại hỏi một câu hỏi không nằm trong dự liệu của tôi. “Nhưng có một điều tôi vẫn không hiểu.” “…Chuyện gì? Cứ nói đi. Tôi sẽ giải thích cho đến khi anh hiểu—” “Tại sao anh lại cố hết sức để nói tất cả với tôi như vậy? Theo lời anh, tôi chỉ là một tạo vật được dựng nên. Có lẽ đến cả chuyện của ngày hôm nay cũng sẽ bị xóa khỏi ký ức tôi sau khi anh rời đi. Cũng như việc tôi đã quên mất lần gặp anh ngày đó.” Đó không phải câu hỏi tôi chờ đợi, nhưng lần này tôi chỉ trả lời một cách thật lòng. “…Bởi vì nếu tôi là anh, tôi cũng sẽ muốn biết sự thật.” “….” “Vậy nên tôi đã nói ra. Tôi nghĩ nếu nói thật với anh trước, tôi có thể nhận được sự giúp đỡ của anh.” “Ra vậy…” Người đàn ông ma cà rồng trầm ngâm một lúc rồi cất giọng: “Vậy hãy nói cho tôi biết. Anh muốn tôi giúp anh bằng cách nào?” Đây chính là câu nói mà tôi đã chờ đợi suốt bấy lâu. Tôi hít một hơi để lấy bình tĩnh rồi mở miệng: “Cambormire, tôi muốn biết về anh.” “Về tôi… Ý anh là sao?” “Tất cả mọi thứ. Anh đã sống ra sao, thế giới mà anh từng sống trông như thế nào, và chuyện gì đã xảy ra khiến anh trở thành thế này. Giống như tôi vừa kể cho anh, từng chuyện một. Tất cả.” Người đàn ông ma cà rồng thoáng vẻ ngạc nhiên như thể nghe thấy điều ngoài dự đoán, nhưng rồi nghiêm túc gật đầu. “Được thôi. Tôi thấy khó chịu khi phải kể cuộc đời mình cho một kẻ xa lạ, nhưng như anh nói, tôi chỉ là một con rối, đúng không? Ít ra nếu có ai đó nhớ đến tôi thì cũng tốt hơn làm một con rối vô danh.” “….” “Nhưng thật kỳ lạ khi đột nhiên phải kể về cuộc đời mình. Vậy nên… tôi nên bắt đầu từ đâu đây? À… chắc là từ đó.” “….” “Tôi có một đứa con gái.” Và câu chuyện của anh ta bắt đầu như vậy. Thời gian được ước đoán là trước khi lời nguyền của Phù thủy giáng xuống thế giới. “Đó là một thời kỳ đầy khó khăn. Lũ tay sai của Phù thủy và quân đội của đế quốc chém giết suốt ngày đêm, máu nhuộm đỏ cả lục địa.” Câu chuyện về cuộc đối đầu giữa phù thủy và nhân loại là thứ tôi đã quen thuộc. Nhưng những lời kể tiếp theo từ miệng anh ta lại vô cùng quý giá với tôi — vì những tài liệu lịch sử cổ xưa gần như đã biến mất toàn bộ. “Gia tộc Cambormire của chúng tôi, một gia đình công tước ở biên giới của một quốc gia nhỏ, gần như không bị cuốn vào chiến tranh. Chúng tôi không đứng về phía Phù thủy cũng chẳng theo đế quốc, chỉ âm thầm nín thở chờ ngày chiến tranh kết thúc.” Rồi một ngày, chuyện đó xảy ra. “Đứa con gái duy nhất của tôi lâm bệnh.” Một căn bệnh khủng khiếp mà chẳng thuốc tiên hay thần lực của mục sư cấp cao nào cứu nổi. Ngày qua ngày, ánh sáng sự sống trong đứa trẻ tàn lụi, và công tước không thể chịu đựng nổi cảnh tượng ấy. “Vì đứa trẻ đó, tôi có thể đánh đổi cả linh hồn mình.” Công tước lặn lội khắp nơi, cuối cùng tìm đến tay sai của phù thủy. Họ đề xuất một cách để cứu con gái ông. “Về sau tôi mới biết chúng không phải tay sai của phù thủy. Chúng chỉ là tín đồ của tà thần Karui, những kẻ chủ mưu đã đẩy thế giới vào hỗn loạn.” Thế nhưng công tước khi ấy không hề hay biết điều đó và đã dễ dàng đồng ý với đề nghị của tay sai tà thần. Chuyện đó là vì đế quốc vốn mang nhiều ác nghiệp, đồng thời ông ta cũng đã nghe vô số câu chuyện về những con người được cứu khi phục vụ cho Phù thủy. Ngay từ đầu, Công tước đã giữ thái độ trung lập với phù thủy. “Đó là khởi đầu của mọi bi kịch.” Các giáo sĩ của Karui chữa trị cho con gái ông bằng những phương pháp kỳ quái. Mỗi ngày, tiếng gào thét vang lên từ căn phòng nơi đứa trẻ được chữa trị. Một hôm, cô bé cầu xin cha mình dừng việc chữa trị lại, nhưng công tước chỉ ngoảnh mặt làm ngơ, tất cả những gì ông ta muốn lúc đó cứu lấy sinh mạng con gái mình. Thời gian cứ thế trôi qua… “Con gái tôi tỉnh dậy trên giường bệnh.” Đứa trẻ bình phục, còn đám giáo sĩ tà ác thì rời đi. Ban đầu công tước mừng rỡ khi cuộc sống bình thường trở lại, nhưng chẳng bao lâu sau, niềm vui ấy tan vỡ. Công tước cất lời bình thản: “Cơ thể nó bắt đầu sưng phồng.” Con gái ông, từng chút một, phình to như thể mủ đang tràn ngập khắp thân thể. “Khi vết thương vỡ ra và máu trào ra, mọi thứ xung quanh đều sẽ mục rữa và tan chảy. Con bé cũng dần đánh mất lý trí và trở nên hung bạo.” Công tước đành phải nhốt con gái của mình vào ngục tối. Ông không còn lựa chọn nào khác cả. Nếu tin tức con gái ông đã biến dạng lan ra ngoài, không chỉ gia tộc Cambormire mà cả chính con gái ông cũng không thể an toàn. Ông định giữ bí mật chuyện này và âm thầm tìm cách chữa trị. “Chỉ có một vấn đề trong kế hoạch đó… con bé không ăn gì cả.” Dù công tước ép bao nhiêu món ăn ngon vào miệng, con gái ông vẫn không nuốt nổi. “Tôi cảm thấy nó đang chết dần từng ngày. Không còn sức lực, đôi mắt không thể mở, việc bắt mạch còn cho ra kết quả tim nó đang yếu dần.” Công tước hoàn toàn bất lực. Rồi một ngày, khi ông tuyệt vọng nhìn đứa con hấp hối… “…Một trong các kỵ sĩ của tôi đã bị con bé tấn công và giết chết khi đang mang thức ăn tới.” “….” “Và rồi… nó đã ăn, lần đầu tiên trong suốt một khoảng thời gian dài.” Không cần hỏi tôi cũng hiểu rõ nó đã ăn thứ gì. “Đứa bé từng khó chịu chỉ vì thấy một con ruồi… giờ lại đang ăn thịt người. Một cách ngấu nghiến.” Công tước ngất đi trước cảnh tượng đó, nhưng hôm ấy con gái ông đã hồi phục lại sức lực. Ông cần thời gian để định thần, và bắt đầu mang tội phạm tới cho con mình ăn. Nhưng càng ăn, cơ thể con gái ông càng lớn hơn. Ngục tối không còn đủ chỗ, ông phải chuyển nó đến một kho chứa nước bỏ hoang. Lượng thức ăn nó cần tăng lên tới mức khó có thể che đậy. Cuối cùng, công tước phải hãm hại cả những người vô tội để nuôi con gái mình. “Nếu là tôi hiện tại, tôi sẽ không bao giờ phạm sai lầm đó. Nhưng… bọn tín đồ tà thần đã làm gì đó với tôi.” Công tước khi ấy chẳng thể giữ nổi sự tỉnh táo. Bạo lực bùng phát, cảm giác tội lỗi phai nhạt. Ông bị những cơn điên cuồng hành hạ. Những biến đổi ấy không chỉ ở tâm trí mà còn lan sang cả cơ thể: móng tay ông mọc dài ra, khứu giác trở nên nhạy bén, mùi máu khiến ông thèm rỏ dãi. Ông còn có thể dùng ma thuật đen dù chưa từng học, và vận dụng cơ thể đã biến đổi một cách thuận buồm xuôi gió. Việc kiếm đồ ăn cho con gái trở nên dễ dàng hơn nhiều với cơ thể mới này. Khi số lượng người mất tích ngày càng nhiều, ngay cả những gia thần trung thành nhất cũng rời bỏ ông, và lãng địa của ông bắt đầu được gọi là Thành trì Máu. Tất nhiên tin tức cũng lọt đến tai đế quốc, vốn đang giao chiến với phù thủy và Tam Giáo Hội. “Phần còn lại như tôi đã nói. Quân đội kéo đến… và tôi bại trận.” Trong căn hầm bí mật dưới lâu đài, nơi công tước từng thỏa mãn thú vui tàn ác, thanh kiếm của thánh kỵ sĩ đã xuyên thấu trái tim ông. “Thật nực cười… nhưng lúc đó tôi đã cầu nguyện.” Công tước vào những giây phút cuối cùng của đời mình đã cầu nguyện. Tất nhiên, đối tượng cầu nguyện không phải là Tam Thần. Không đời nào thần linh của Tam Giáo Hội lại tha thứ cho ông. “Tôi đã gọi phù thủy, kẻ thù của nhân loại, là nữ thần của mình, và không ngừng cầu xin bà ta hãy cứu lấy con gái của tôi. Và khi mở mắt, tôi thấy mình ở nơi này.” Đến tận lúc này, tôi mới nhận ra sự mạo phạm của mình, dù đã quá muộn. Với công tước, mọi chuyện chỉ vừa mới xảy ra. Nhưng làm sao anh ta có thể kể lại bình thản đến thế? Khi tôi thận trọng hỏi, anh ta chỉ lắc đầu, bảo rằng mình không biết. “Tôi không rõ… nhưng cảm giác như đã trôi qua một khoảng thời gian rất dài. Nếu những gì anh nói là sự thật, thì mọi chuyện đã trôi qua rất lâu rồi…” Tôi chẳng biết nói gì hơn, chỉ im lặng lắng nghe. Người đàn ông nhìn tôi và hỏi: “Anh có biết không? Điều anh kể hôm nay là một sự thật tàn nhẫn.” Tôi hiểu điều đó. Anh ta cũng đã nghĩ đến việc này rồi, nhưng vẫn không dám chấp nhận sự thật. Sau khi nghe câu chuyện ấy, suy nghĩ ấy chỉ càng thêm sâu sắc. “Nhưng…” Người đàn ông ma cà rồng khẽ nói: “Dù vậy… cảm ơn anh. Vì đã nói thật.” “….” “Nhờ có anh, tôi đã có thể thôi ôm lấy những giấc mộng hão huyền.” Lại một lần nữa nghe thấy câu bói này, cảm giác thật kỳ lạ.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị