Tầng Năm của Mê cung - Đại Ma Giới.
Tầng này có rất nhiều ý nghĩa với các nhà mạo hiểm.
Trước hết đây là nơi họ phải bắt đầu học cách làm việc với nhau như một clan để có thể tối ưu hóa thu nhập của mình.
Đồng thời đây cũng là nơi thể hiện sự phân hóa rõ ràng nhất của các chủng tộc.
Nếu bạn là nhân loại, kể từ giây phút bạn đặt chân lên đến Tầng 5, bạn sẽ không còn phải lo lắng về việc thuế đóng thuế hàng năm nữa.
кyhuyenⓒomNó cũng là lý do vì sao những người dân của Raphdonia coi những nhà thám hiểm lên được đến Tầng 5 là đối tượng tốt nhất cho việc kết hôn.
Nếu phải miêu tả, tôi cảm thấy họ khá giống với những người đi làm ở một công ty lớn.
Trên thực tế những nhà thám hiểm ở tầng 5 tiến vào mê cung tựa như đang đi đến chỗ làm, và tầng năm chính là công ty của họ.
Họ đến đó và không ngừng săn quái vật và đào những mỏ đá mana cho đến khi Mê cung đóng cửa lại. Rồi đến cuối ngày, họ sẽ được trả công dựa trên những gì mà họ đã thu hoạch được.
Tất nhiên vẫn có những người không tham gia vào các Clan và hoạt động như những nhóm riêng lẻ…
‘Từ góc độ này tôi suy nghĩ liệu có thể coi họ như những đơn vị khởi nghiệp tư nhân không?’
кyhuyenⓒom
Dù sao thì, mặc kệ họ đã làm những gì trên Tầng Năm, cũng không có gì có thể thay đổi được sự thật rằng họ chính là đối tượng kết hôn tốt nhất.
кyhuyenⓒomNhưng…
‘Mỉa mai thay.’
Tỷ lệ những người kết hôn và sinh con cao nhất thuộc về những nhà thám hiểm ở Tầng 5, con số này suy giảm một cách chóng mặt, bắt đầu từ Tầng 6.
Nhân tiện những dữ liệu này thuộc về một cuốn sách mà tôi tìm thấy trong thư viện.
Họ đã phỏng vấn một ngàn công dân của Raphdonia và ghi lại kết quả thống kê của mình vào trong sách, nguyên nhân mà họ không muốn kết hôn với những nhà thám hiểm hoạt động từ Tầng 6 trở lên.
#1: Công việc đó quá nguy hiểm, đến nỗi khiến họ cảm thấy thiếu cảm giác an toàn.
#2: Rất khó để gặp họ ở ngoài hiện thực.
Thoạt nhìn lý do đứng thứ hai nghe có vẻ rất khó hiểu, cứ như thể đó là một định kiến nào đó được tạo ra bởi xã hội kỳ quặc này. Nhưng thực tế, không phải là họ không có lý của mình.
Thời gian của những nhà thám hiểm trôi qua khác với những người bên trong thành phố, đặc biệt là đối với những nhà thám hiểm Tầng 6, những người thực sự trải qua cảm giác ‘một ngày dài bằng một năm’.
кyhuyenⓒom
Ngoài ra, sự tích lũy căng thẳng trong quá trình thám hiểm dài đằng đẵng cũng là một nhân tố quan trọng góp phần đẩy những nhà thám hiểm biên giới của các vấn đề tâm lý.
Có lẽ, đây cũng chính là lý do mà phần lớn các nhà thám hiểm nổi tiếng đều có một tính cách lập dị.
“Anh đang nghĩ gì vậy, Nam tước?”
“À… Không có gì hết. Tôi chỉ đang quan sát xung quanh”
Đó không phải là những lời tôi bịa ra để che giấu việc mình mất tập trung. Tôi thực sự đang quan sát xung quanh cho đến khi những suy nghĩ vẩn vơ của tôi dẫn tôi đến đó.
Chúng tôi đang đứng giữa Đại Ma giới, Tầng Năm của Mê cung.
Trái ngược với cái tên đáng sợ của nó, Thật ra đây là một trong số t những nơi mà những nhà thám hiểm chúng tôi có được một vùng an toàn.
Nhưng mà…
“Nơi này có chút khác biệt so với nơi mà tôi biết.”
Nơi mà chúng tôi vừa thức dậy có chút khác biệt so với Đại Ma giới mà chúng tôi thường xuyên ghé ngang qua.
Dù cho cảnh vật và một không khí ở nơi đây vẫn giống hệt như trong ký ức của tôi, nơi này vẫn có một điểm khác biệt chí mạng.
“Không đời nào, làm sao quái vật cấp 3 có thể xuất hiện trong Đại Ma giới?”
Trên một trong những con đường rời khỏi vùng an toàn, một con quái vật cấp 3 đang đứng chắn ngang và nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
“Nó có phải là Vandemon không?”
Vandemon.
Một con quái vật “hiếm” rất khó gặp vì phải đáp ứng nhiều điều kiện mới xuất hiện.
Tôi vẫn chưa nhận được điểm kinh nghiệm nào từ việc đánh bại nó, nhưng vì ưu tiên hiện tại không phải đi săn, và tôi cũng không cần Tinh chất của nó, nên chẳng việc gì phải cực khổ đi săn nó…
Ban đầu, vừa nhìn thấy nó, tôi đã cảnh giác cực độ, nhưng kỳ lạ là nó chỉ ngước lên nhìn chúng tôi từ bên dưới chứ không lại gần.
“Ông đã biết chúng ta phải đi hướng nào chưa?”
“…Không hề. Tôi chẳng có chút trực giác nào cả. Từ lúc đến đây, cứ như là khả năng của tôi đã biến mất rồi vậy…”
Hmm… là vậy sao.
“Nhưng tôi vẫn luôn cảm giác rằng đây có thể là thử thách cuối cùng của chúng ta.”
“Ờ… chẳng phải đó chỉ là mong muốn của đơn phương của ông thôi sao?”
“Nam tước… câu đó hơi… đúng là tôi không thể phủ nhận…”
Garvin thở dài một hơi rồi tuôn ra bao nhiêu lời than phiền.
“Chưa đã chờ mong đến lúc kết thúc từ lâu lắm rồi. Đã hơn nửa năm kể từ khi tôi đến đây rồi đấy!”
Là một người vừa kết thúc chương 2 thì tỉnh lại ở chương 11, tôi chẳng thể an ủi được gì. Bởi vì chính bản thân tôi còn chưa chơi được 24 tiếng nữa là.
“Thôi, hãy cùng suy nghĩ. Tóm lại, có vẻ như chúng ta cần tìm Ác linh ở đây. Theo các quý ông đây thì chúng ta nên đi hướng nào?”
Jerome lập tức đứng ra hoà giải bầu không khí căng thẳng và đưa ra vấn đề.
Và…
“Chuyện đó rõ ràng rồi còn gì.”
“Đây là vấn đề không cần phải bàn cãi.”
Garvin và tôi đồng thanh trả lời.
Cái gì nữa đây?
“Này, ông nói trước—”
“Nam tước nói trước—”
Tôi định nhường, nhưng lần này câu nói lại trùng nhau, thế là cả hai lại ngập ngừng.
“….”
“….”
Cả hai đều đang nhường nhau, vậy tôi có nên nói luôn không? Mà lỡ lại trùng lần nữa thì sao?
Khi tôi còn đang phân vân thì—
‘Rồi, chính là lúc này.’
Chớp lấy thời cơ, tôi mở miệng và chỉ về hướng bị con Vandemon chặn đường.
Nhưng mà…
“Tôi nghĩ—”
“Tôi nghĩ—”
Ông già này định chọc tức tôi à?
Bực mình thật.
“Ông làm thế cố ý phải không?”
“Chỉ là trùng hợp thôi!”
Tôi trừng mắt, còn Garvin thì nhìn tôi với ánh mắt oan ức.
Trưởng làng chen vào với vẻ mặt tỉnh bơ để hạ nhiệt màn đấu khẩu trẻ con này.
“Đừng có trẻ con như vậy. Dù sao thì cả hai đều chỉ cùng một hướng, nghĩa là ý kiến của hai người giống nhau, đúng không?”
“Ờ… có vẻ vậy…”
“Tôi đồng ý.”
Và lần này, tôi với Garvin lại nói cùng lúc.
“Tất nhiên—”
“Tất nhiên—”
Không biết vì sao mà đến cả câu nói cũng giống hệt, khiến tôi bắt đầu khó chịu thật sự…
Thôi kệ.
Tôi quyết định bỏ qua và lên tiếng, nhưng vừa lúc, Garvin cũng đưa ra một quyết định y hệt.
“Chúng ta phải đến đó.”
“Chỗ nào cũng được, miễn là tránh xa chỗ đó.”
…
Ánh mắt tôi và Garvin lại chạm nhau, chẳng ai hiểu nổi đối phương đang nghĩ gì.
“…?”
“…?”
Thật lòng… tôi với ông già này chẳng thể nào hợp nhau nổi.
*****
“Phía bên kia có thứ gì đó nguy hiểm, vậy chẳng phải khôn ngoan hơn nếu chúng ta đi chỗ khác sao?”
Bất ngờ là điểm khởi đầu trong lập luận của Garvin lại giống tôi, nhưng kết quả thì hoàn toàn khác.
Nguyên nhân nằm ở cách tư duy.
“Không. Chính vì bên đó có thứ nguy hiểm nên mới phải đi hướng đó.”
Chương này là hành trình nhóm mạo hiểm đi tìm ác thần Karui.
Karui nhiều khả năng sẽ chờ chúng tôi ở một trong 4 hẻm núi của Đại Ma giới, và một trong 4 con đường dẫn đến các hẻm núi đang bị trấn giữ bởi một con quái vật cấp 3, không phải đường này thì còn có thể là đâu nữa?
Không phải kho báu vẫn thường được giấu ở nơi nguy hiểm nhất sao?
“Sao phải mất công đi chỗ khác trong khi ở đây có dấu hiệu rõ ràng như vậy?”
“Còn quá sớm để kết luận rằng chúng ta sẽ không tìm được gì ở những nơi khác. Biết đâu chúng ta có thể tìm thấy manh mối gì đó ở ba hẻm núi khác thì sao!”
“Chúng ta không có giới hạn nào về thời gian cả. Nếu chẳng may càng để lâu thì việc tấn công sẽ càng khó khăn hơn thì sao? Một lựa chọn sai có thể dẫn đến hậu quả không thể đảo ngược.”
“Đó là suy diễn quá đà!”
“Khi đứng trước tình huống chưa biết, ta phải cảnh giác và không được phép phủ nhận bất kỳ khả năng nào. Đặc biệt nếu đây là lần đầu bước vào. Nhưng nhìn cách ông nói những điều thiếu chuyện nghiệp thế này…”
“…?”
“Tôi mới nhận ra là sau tất cả, ông chỉ là một pháp sư, chứ không phải là một nhà thám hiểm.”
“Cái gì?!”
Nhìn gương mặt đỏ bừng của Garvin, như thể huyết áp đang tăng vọt, tôi chợt nhớ đến lần trước ở Đảo Thư Viện khi chúng tôi tranh cãi xem nên triệu hồi con quái cấp 1 nào.
Ngay khi đó, chúng tôi cũng cãi nhau y như bây giờ.
“Dù sao thì, dù anh có nói gì, chẳng phải Bá tước mới là người có quyền quyết định sao? Bá tước, ngài chọn đi.”
Không có lý do gì để phí thời gian, nên tôi để trưởng làng quyết định, và tất nhiên kết quả đã rõ.
“Hmm… Tôi nghĩ chúng ta nên nghe theo ý kiến của Nam tước.”
Trưởng làng giả vờ suy nghĩ một lúc, rồi giơ tay tôi lên, và thế là cuộc bàn luận kết thúc.
“Chuyện đó…!”
Garvin rõ ràng không hài lòng với quyết định này, nhưng ông ta không thể công khai phản đối lời của trưởng làng, người đang nắm quyền.
‘Tốt, vậy là đã chốt điểm đến.’
Garvin bỏ cuộc với nụ cười gượng. Có vẻ mối quan hệ giữa tôi và “ông già” kia có thể đã tệ đi một chút, nhưng tôi nghĩ điều này cũng tốt.
Không, thật lòng tôi thấy hơi hả hê.
Tôi tiến lại gần vị Tổng giám mục, người từ nãy vẫn đứng một mình.
“Tổng giám mục, tại sao anh lại tách riêng từ nãy giờ vậy?”
“À… Tôi chỉ đang suy nghĩ một chút. Về… Tà thần. Tôi nghĩ đến việc mình có thể sẽ gặp được Tà thần ở đây.”
“Anh cảm thấy lo lắng khi phải gặp Tà thần sao?”
“Ừm… Tôi cũng không chắc nữa.”
Khi nói vậy, gương mặt ông ta trông đầy bối rối.
Có lẽ đây là kiểu trăn trở mà chỉ người sùng đạo mới có.
Với một kẻ vô thần như tôi thì không hiểu nổi, mà tôi cũng chẳng quan tâm cho lắm.
“Tôi không quan tâm ngài lo gì, nhưng đừng để tâm trí lạc sang chuyện khác. Rõ chứ?”
“…Tôi sẽ lưu ý.”
Sau đó, tôi tranh thủ kiểm tra tình trạng của Tổng giám mục và tiện thể giải thích sơ qua về Vandemon.
Dĩ nhiên, người đóng vai “giáo viên” là Garvin, không phải tôi.
Ông ấy không có tư duy của một nhà thám hiểm, nhưng không có nghĩa ông ấy là một người thiếu kiến thức.
Dù vẫn còn vài chi tiết bị bỏ qua, nhưng ở mức này thì không sao.
Giải thích kỹ quá chỉ làm người khác nghi ngờ.
…Với lại, tôi cũng lười.
*****
「Vandemon đã bị đánh bại. EXP +7.」
*****
Trận chiến với quái cấp 3 Vandemon không hề khó, bởi vì hiện giờ chúng tôi đang được buff đến mức vô lý.
Linh mục có nguồn năng lượng thần thánh vô hạn.
Hiệp sĩ được x2 tất cả chỉ số.
Pháp sư có thể sử dụng ma pháp cổ đại cực mạnh.
Ngay cả khi tôi không thể đảm nhiệm vai trò tanker vững chắc như trước, thì với lượng chỉ số cộng thêm này, việc hạ một con quái cấp 3 cũng chẳng tốn nhiều công sức.
‘Có khi ba người bọn họ tự đi săn cũng bắt được…’
Chiến lợi phẩm duy nhất từ con Vandemon là một viên đá mana, nhưng tôi không thấy thất vọng.
Bởi vì tôi đã có thứ khác khiến mình thấy vui vẻ hơn nhiều
“Không khó lắm. Sao một người tầm tuổi ông lại nhát gan như vậy?”
“…Ngài Nam tước vừa mới nói gì?”
“Không có gì cả đâu.”
“Đừng bảo là không có gì! Anh nghĩ tôi không nghe thấy sao?”
“Nhưng ông đâu còn trẻ nữa đâu, đúng không?”
Nghe thì có vẻ trẻ con, nhưng tôi không thích cách Garvin Vesillus nói chuyện với mình.
Đúng là…
‘Từ bao giờ mà lão ta dám leo lên đầu tôi thế nhỉ? Dù lão ta cũng là quý tộc, nhưng lão đâu có tước vị…’
Có lẽ phải dạy tìm cơ hội dạy dỗ ông ta thêm một lần nữa mới được…
“Này, Mister…”
Trong lúc tôi suy nghĩ cách để dạy dỗ Garvin thêm vài lần nữa thì Erwin đột nhiên gọi tôi.
“…Có chuyện gì?”
“Chỉ là…”
“Là gì? Nói nhanh lên.”
“Chuyện là… hôm nay em thấy… anh không giống với thường ngày …”
Vì lý do gì đó, câu nói thận trọng đó khiến tôi bật cười.
“Ý cô là không giống ở chỗ nào?”
Nghĩ lại thì… mọi người luôn có một sự kỳ vọng kỳ quái về tôi.
Cả Amelia, Misha…
“Ồ, bây giờ tôi không phải là kiểu cô thích nữa rồi sao?”
Vừa nói tôi vừa bước lên một bước, Erwin thì lùi lại một bước.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy có vẻ mặt sợ hãi như vậy.
“Chuyện… chuyện gì đã xảy ra với anh thế?”
Vừa thấy biểu cảm đó, tôi lập tức tỉnh táo lại.
Cùng lúc, tôi cũng nhận ra rõ ràng dòng cảm xúc hỗn loạn đang cuộn xoáy trong mình—hoàn toàn không thể kiểm soát
Sự thay đổi diễn ra tự nhiên đến mức tôi không nhận ra, mãi cho đến khoảnh khắc này.
“Chết tiệt.”
Nhận thức được trạng thái hiện tại của bản thân, tôi đặt cây búa đang cầm xuống đất.
Và…
KWAaaaaaaaaa!
Tôi cúi đầu, đập trán thật mạnh vào cây búa.
“Hừ… Giờ thì tỉnh táo hơn rồi.”
Khoảnh khắc bước vào Đại Ma giới, đầu của tôi đã có vấn đề.
Không, có lẽ là…
“Thật man rợ…”
“…”
“…Sao anh lại nhìn chúng tôi như vậy?”
Có lẽ… tôi không phải là người duy nhất gặp vấn đề.
*****
「Nhân vật đã bước vào khu vực đặc biệt」
「Hiệu ứng bản đồ - Sự bài xích của Đại Ma giới đã có hiệu lực.」
「Khả năng tự kiểm soát bản thân giảm dần theo thời gian.」