Chương 595: Boss ẩn

Hầu hết các Khe nứt đều được chia thành các chương. Chương 1, Chương 2, Chương 3, Chương 4… Thông thường sẽ kết thúc ở Chương 4 hoặc 5, nhưng đôi khi cũng có những Khe nứt kéo dài đến cả Chương 7. …Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất lúc này. ‘Phòng thủ thành phố vừa rồi chính là Chương 1.’ ḳyhuyenⓒomTức là, việc tôi tỉnh dậy trong thân phận lính đánh thuê Bjorn Yandel và tham gia cuộc chiến chống lại quái vật có thể coi là Chương 1. Nhưng điều quan trọng ở đây là… ‘Liệu nơi này có giống như Rừng Doppelganger không?’ Khe nứt Tầng 4 – Rừng Doppelganger. Ở nơi đó, ngay khi bước vào, chúng tôi đã bị nhốt trong một chiếc lồng, và chỉ sau khi hai đội khác cùng tham gia, chúng tôi mới có thể thoát ra và bắt đầu Chương 1. Ba đội chơi Chương 1 tại những điểm khởi đầu riêng biệt, rồi cùng hội tụ ở Chương 2…
ḳyhuyenⓒom Khe nứt mà hiện tại chúng tôi đang chonh phục, chính xác là thuộc dạng như vậy.
ḳyhuyenⓒom“Em khởi đầu ở một ngôi làng hẻo lánh. Lúc đó một đội quân loài người đang tràn vào.” Nội dung Chương 1 mà Erwin trải qua hoàn toàn khác tôi. Có vẻ như đó cũng là một chiến trường ngay từ đầu, nhưng không phải kiểu chương mà phải đánh bại tất cả kẻ địch như tôi đã làm. “Em chỉ còn khoảng một phần mười so với trạng thái bình thường… hoặc thậm chí còn yếu hơn nữa.” Erwin, người bị dính một debuff khủng khiếp ngay từ đầu, chỉ có thể thoát khỏi ngôi làng nhờ vào sự giúp đỡ của NPC xung quanh. Và rồi… “Khi em leo lên ngọn núi phía sau, quái vật cứ liên tục xuất hiện. Kỳ lạ là chúng chỉ tấn công đám lính đi theo em, còn em thì hoàn toàn bị ngó lơ.” May thay, trên người cô ấy không chỉ có debuff. “Dù sao thì em cứ chạy trốn loanh quanh trên núi như thế cho đến khi đi tới hang động này. Em trốn ở đây… nhưng không lâu sau thì có một kỵ sĩ tìm thấy em.”
ḳyhuyenⓒom “Khoan đã, trên ngực các kỵ sĩ và binh lính đó có khắc ký hiệu như thế này không?” Trước khi tiếp tục, tôi vẽ biểu tượng của Đế quốc và đưa cho Erwin xem—cô ấy gật đầu ngay. “Vâng! Chính là cái này!” Haa… đúng là Đế quốc thật rồi. Mấy tên khốn này đúng là chỗ nào cũng nhúng mũi vào. “Hiểu rồi. Tiếp tục đi. Sau khi kỵ sĩ đó tìm thấy cô thì sao?” “Em tưởng mạng sống mình đến đây là hết rồi, nhưng người đó bảo em cứ bình tĩnh đi vì anh ta không có ý làm hại em.” Kỵ sĩ ấy tự giới thiệu là bạn của anh trai Erwin. Sau đó, anh ta đưa cho cô một chiếc la bàn và nói rằng nếu đi theo hướng đó xuyên qua hang, cô sẽ gặp được anh trai mình. “Anh ta nói rằng anh ta cũng muốn đi theo nhưng không được, nên anh ta yêu cầu em chờ vài ngày, anh ta sẽ tìm ai đó đến để giúp đỡ.” Đó là toàn bộ những gì Erwin trải qua trong Chương 1. Ngay khoảnh khắc kỵ sĩ kết thúc lời nói, chưa kịp phản ứng gì thì cô ấy đã bị mất ý thức. “Và rồi đột nhiên em cảm thấy có người bên cạnh… Em xin lỗi.” “Không sao cả. Nếu không biết là ai thì đâm trước hỏi sau là một lựa chọn khôn ngoan.” “ Ơ… là vậy sao ạ?” “Làm tốt lắm.” Khi tôi nói vậy và xoa đầu cô ấy, Erwin nở một nụ cười. Dù tôi làm điều đó hoàn toàn trong vô thức vì hình dạng trẻ con hiện tại của cô ấy, nhưng cũng chính vì vậy mà tôi lại cảm thấy hơi kỳ lạ… Cứ như thể tôi đang dụ dỗ trẻ em vậy. “…Dù sao thì, cho tôi xem cái la bàn mà cô nhận được từ kỵ sĩ đó được không?” “Đây ạ.” Erwin đưa chiếc la bàn cho tôi. ‘Chỉ cần tiếp tục đi theo hướng này là được…?’ Tình hình hiện tại cho thấy khả năng này khá cao, nhưng tôi vẫn ưu tiên kiểm tra tình trạng của Erwin trước khi khởi hành. ‘Đầu tiên là toàn bộ trang bị đã bị tước sạch…’ Khác với tôi, người vẫn giữ nguyên toàn bộ trang bị mang từ bên ngoài vào—bao gồm cả [Demon Crusher] và [Aegis Barrier]—Erwin hoàn toàn không có gì, gần như là mình trần. Hơn nữa… “Em vẫn có thể sử dụng tinh linh và Tinh chất, nhưng sức mạnh thì yếu đi rất nhiều.” Lượng MP hiện tại của cô ấy thiếu trầm trọng, và lượng chỉ số cơ bản cũng chỉ bằng một phần mười so với bình thường. Thứ duy nhất còn có thể trông chờ vào là [Chaos Circuit], nhưng Erwin vẫn chưa chắc kết quả sẽ như thế nào. “Em đã định sẽ dùng nó nếu bị ép đến đường cùng. Nhưng bằng cách nào đó em đã xoay xở để thoát ra khỏi đó nên vẫn chưa thể xác nhận hiệu quả của kỹ năng này.” [Chaos Circuit] sẽ được kích hoạt khi toàn bộ năng lượng trong cơ thể cạn sạch. Khi nó được phát động, MP của chủ sở hữu sẽ tạm thời trở nên vô hạn trong vòng 1 phút. Và trong trạng thái đó, nếu dùng [Focused Shot] và triệu hồi Tinh Linh Vương để tung ra sát thương thì trong vòng 1 phút, cô ấy sẽ có một lượng hỏa lực bùng nổ đáng kinh ngạc. ‘…Nhưng mà dù có tụ lực tối đa đi nữa thì hiện tại cũng chỉ đạt được 10% mức bình thường.’ Ngoài MP ra, chỉ số thấp cũng làm hệ số sát thương bị giảm, nghĩa là dù tụ lực giống nhau, sát thương tạo ra cũng ít hơn. Dù vậy, vẫn mạnh hơn hầu hết các pháp sư tầm xa khác. ‘Có lẽ nên để dành nó cho tình huống khẩn cấp thì hơn…’ Sau vài thí nghiệm, chúng tôi phát hiện thêm một đặc điểm đặc biệt—ngoài việc cô ấy sẽ không bị quái vật tấn công trước. “Ư…!” Vết thương không tự lành. Hiện tượng này không phải chỉ đơn giản là do chỉ số hồi phục bị giảm đi 90% mà giống một dạng debuff ức chế các hiệu ứng hồi phục hơn. Bởi vì hiệu quả hồi máu của thuốc dường như đã bị thay đổi hoàn toàn. Xèo—! Làn da phục hồi chậm đến mức khó tin rằng vừa rồi tôi mới đổ thuốc hồi máu lên đó. ‘Thế này thì gay go rồi…’ Nếu cô ấy bị đâm vào chỗ hiểm trong tình trạng như thế này thì sao? Chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy rợn gáy. “Erwin, từ giờ trở đi cô tuyệt đối không được tham chiến. Nghe rõ chưa?” “…Vâng?” “Dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ bảo vệ cô. Cô chỉ cần tin tưởng và đi theo sau tôi là được.” “Ah…! Vâng!!” …Giờ thì, bắt đầu Chương 2 thôi. ***** Lê bước nặng nề. Rời khỏi cửa hang đã bị chặn bởi kết giới, tôi đi theo hướng mà chiếc la bàn chỉ, tiến sâu hơn vào trong hang động. Và lúc đó, tôi lại nhận ra một điều. Thực ra thì… tôi đã có cảm giác này ngay từ lúc mới vào hang rồi. “Mister, chỗ này hình như…” “Cô định nói là nó giống Hang Pha lê ở Tầng Một à?” “Vâng ạ.” Tất nhiên, vẫn có sự khác biệt - trong hang này, hoàn toàn không có quái vật nào cả. Nhờ vậy, chúng tôi có thể di chuyển dễ dàng hơn rất nhiều so với dự đoán ban đầu. Tuy nhiên… không chỉ thể xác, mà tâm trí tôi lúc này lại vô cùng bất an. ‘Mình sắp phát điên vì cái cảm giác lo lắng mơ hồ này mất rồi…’ Dù có cố gắng giữ cảnh giác đến mức nào, thì khi thời gian trôi đi mà không có chút kích thích nào, dây thần kinh của tôi cũng sẽ dần trở nên trì trệ. Ngay cả lúc đang bước đi, đầu óc tôi vẫn cứ mải nghĩ về những chuyện khác. ‘Thật kỳ lạ…’ Tôi đã từng học lớp huấn luyện trinh sát từ Rottmiller. Và tất nhiên, thứ mà người đàn ông phát cuồng với tốc độ kia nghiên cứu kỹ nhất chính là Hang Pha lê ở Tầng Một. Nhờ có được những kiến thức đó, tôi cũng khá am hiểu về nơi này. Nói hơi quá lên một chút, chỉ cần chạm vào tường và cảm nhận sự khác biệt rất nhỏ cũng là đủ để tôi đoán ra mình đang ở nơi nào. Thế nên… tôi bắt đầu nảy ra một nghi vấn. ‘Địa hình có chút khác với Mê cung thì phải…?’ Theo suy đoán, vị trí hiện tại của chúng tôi có thể đang gần với lối vào của Vùng đất của Người chết. Nhưng Erwin lại nói rằng cô ấy bắt đầu từ một ngôi làng bình thường, không phải ở Vùng đất của Người chết. Vậy… sự thay đổi đó đến từ đâu? ‘Thời gian trôi đi… có khi nào ngôi làng đó sẽ biến thành Vùng đất của Người chết không?’ Ừm… nghe thì có vẻ hơi xa vời, nhưng cũng không hoàn toàn vô lý. Một trong những đặc điểm của Vùng đất của Người chết là những tàn tích bằng đá bị chôn vùi trong lớp đất bùn đen kịt, không phải sao? “…Tôi có một suy nghĩ.” “Vâng?” “La bàn đang chỉ đến khu Sa mạc Đá phía tây của Hang Pha lê, đúng không?” “Đúng vậy, có vấn đề gì sao?” Erwin nhìn tôi như thể không hiểu tôi đang lo lắng cái gì. Cũng dễ hiểu thôi, ai mà chẳng phản ứng như vậy? Nhưng… “Tôi chỉ hơi tò mò. Vậy những nơi khác thì sao?” Không hiểu sao, tôi lại có cảm giác rằng – giống như Chương 1 – chỉ cần chúng tôi tìm được lối ra là tôi sẽ lập tức chuyển sang chương tiếp theo. Nếu điều đó xảy ra, tôi sẽ không thể tìm hiểu được cấu trúc đầy đủ của Chương 2. “Hả… những nơi khác sao?” “Tôi nghĩ có thể ở trung tâm sẽ có gì đó được giấu kín. Tôi cũng đang tự hỏi những lối ra khác sẽ trông như thế nào.” “Well… trong người anh đamg chảy xuôi dòng máu của một nhà thám hiểm mà, phải không?” Thật lòng mà nói … động lực của tôi là lòng tham, chứ không hẳn là tò mò. Ai mà biết được sẽ có phần thưởng gì ẩn giấu ở đó chứ? Ngay cả trong Chương 1, nếu không vì mục tiêu thu thập thông tin, tôi cũng đã đi khắp nơi rồi. “Vậy thì, sao chúng ta không đi xem thử?” “Nhưng nếu không có gì thì chẳng phải chúng ta sẽ lãng phí thời gian của mình sao?” “Chẳng phải đó chính là bản chất của thám hiểm sao?” “Um… em sẽ nghe theo anh.” Sau một cuộc thảo luận nhỏ, chúng tôi tiến thẳng về trung tâm hang động. “Là chỗ này à? Đáng lẽ oẻ đây phải có bia tưởng niệm mới đúng…” Ngay giữa trung tâm của Hang Pha lê. Trong Mê cung mà tôi biết, nơi này đúng ra phải có bia tưởng niệm Gavrilius, và trong không gian mà Dreadlord tạo ra, đây cũng chính là vị trí nơi đặt Tế đàn của Phù thủy. “Nhìn theo địa hình thì có vẻ đúng chỗ rồi… nhưng nơi này không có gì cả.” Vậy là tất cả chỉ là công cốc sao? “Nhưng đã đến tận đây rồi mà quay về thì tiếc quá, nên cứ thử tìm thêm chút nữa—” “Ơ… Mister?” Lúc đó, Erwin bất chợt rùng mình và gọi tôi. “Em cảm thấy… có gì đó rất kỳ lạ.” “Cô cảm nhận được gì à?” “Nó đang đến…! Đằng kia kìa!” Hướng mà Erwin chỉ là phía bức tường. Tuy nhiên, tôi không nghi ngờ chút nào về thông tin mà cô ấy đưa ra. “Lùi lại. Mau lên!” Tôi kéo Erwin ra phía sau mình và lập tức vào tư thế chiến đấu, mắt không rời khỏi bức tường. Và… bao lâu đã trôi qua? Trái với kỳ vọng rằng thứ gì đó sẽ xuất hiện một cách dữ dội— Bụp— Một sinh vật mờ nhạt, trong suốt trồi ra từ bức tường và ngó quanh. Và rồi, khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau… tôi chết lặng. “…Hamsiki?” Sao cậu lại ở ngoài đó? ***** Đôi mắt đen láy và đôi tai rung rung. Cằm và răng cửa hơi nhô ra vừa phải. Bộ lông màu be bóng mượt cùng cái bụng hồng phúng phính. Và cả hai chân trước bé xíu đầy đáng yêu. Chỉ cần nhìn vẻ ngoài thôi, ai cũng sẽ nhận ra đây chính là một sinh vật thuộc cùng một chủng tộc với Hamsiki Nhưng… [Ham... siki?] Chất giọng trầm và ngữ điệu đầy uy nghi khiến tôi không khỏi rùng mình. [Làm sao loài người các ngươi lại cả gan gán cho ta một cái tên tầm thường đến vậy...?] Một luồng khí tức lạnh sống lưng. Ngay khi cảm nhận được điều đó, tôi hiểu ngay. Sinh vật trước mặt tôi lúc này hoàn toàn không phải là Hamsiki. “…Ngươi là ai?” [Ngươi không được phép hỏi.] Hamsiki—không, sinh vật mang hình dáng của Hamsiki—đáp lại câu hỏi của tôi bằng giọng lạnh băng rồi quay ánh mắt về phía Erwin. [Cô gái loài người… cô có biết gì về vận mệnh của bản thân không?] “Ơ… ngươi là ai vậy?” Erwin hỏi với vẻ bối rối, và kỳ lạ thay, sinh vật ấy lại trả lời cô ấy một cách nhẹ nhàng khác hẳn khi nói chuyện với tôi. [Ta là kẻ có thể giúp cô… hoặc cũng có thể hủy diệt cô.] “…?” [Đáng thương thay.] Sinh vật ấy cúi đầu nhìn Erwin, rồi hoàn toàn bước ra khỏi bức tường, tiến đến gần. Mặc dù ánh mắt toát ra vẻ trang nghiêm và khí thế đè nén, nhưng cử chỉ đáng yêu kia vẫn không lẫn vào đâu được—rất "Hamsiki". Chẳng lẽ đây chính là thứ người ta gọi là đặc điểm chủng loài? Trong khi tôi vẫn còn đang suy nghĩ miên man, sinh vật ấy cất tiếng bằng giọng trầm như vọng từ lòng đất: [Cô gái loài người… nếu cô bị bắt lại bởi những kẻ đang đuổi theo, một thảm họa to lớn sẽ giáng xuống xuống thế giới này.] “…Nhưng?” [Nhưng… nếu cô chết tại đây, thế giới sẽ được duy trì.] Lời nói ấy nghe như thể nó đang cho chúng tôi hai lựa chọn, nhưng bất kỳ ai nhìn vào đôi mắt của sinh vật kia vào lúc này cũng đều hiểu— Nó đã giúp chúng tôi đưa ra lựa chọn rồi. ‘Khốn thật…’ Tôi đến đây với hy vọng kiếm được gì đó, chứ không phải để đối mặt với một con boss ẩn. [Cô không phải là người có lỗi… Nếu muốn trách, thì ta sẽ gánh chịu mọi tội lỗi—] Hắn vẫn đang lầm bầm gì đó, nhưng tôi không còn lý do gì để nghe tiếp. Không quan trọng hắn là Hamsiki trước khi mất trí nhớ hay có là bố mẹ của Hamsiki đi chăng nữa. Vút—! Tôi vung búa lên, chắn ngang đường hắn. “Có thể đừng lấy gương mặt đáng yêu đó ra để hù dọa người khác được không?” [Gương mặt đáng yêu… ta á?] Hắn có vẻ bị xúc phạm nặng nề, hai tay run lên bần bật. [Thật hỗn láo! Nhân loại hèn mọn, ngươi sẽ phải trả giá…!] Và như vậy— Trận chiến boss ẩn chính thức bắt đầu. ***** Tóm lại, “Hamsiki” là một kẻ mạnh. Cỡ quái vật cấp 3. Tôi đoán nếu phải xếp hạng, thì nó hoàn toàn có thể đứng giữa trong số những con quái vật cấp độ 3. Nhưng mà... [Bíp—! Thả ra! Buông ta ra…!] “Hamsiki” lại có một khuyết điểm chí mạng. Dù có sức bền tốt và khả năng hồi phục cao, nhưng thời gian niệm kỹ năng rất dài, và mỗi chiêu thức dù có phạm vi rộng nhưng sát thương đơn mục tiêu lại thấp. Bộ kỹ năng của nó rõ ràng là thuộc kiểu "Mob Killer" — thiên về áp đảo một số lượng kẻ thù yếu chứ không phải dạng dồn sát thương vào một mục tiêu duy nhất. ‘Tuy nhiên, nếu vẫn còn là Shield Barbarian thì chắc tôi đã không thể phá xuyên qua lớp phòng thủ ấy.’ Chính vì đã chuyển nghề sang Hammer Barbarian, tôi mới có thể phá vỡ toàn bộ cơ chế phòng thủ của nó và khống chế nó thành công. À, tất nhiên—yếu tố quyết định lớn nhất dẫn đến chiến thắng vẫn là Erwin. Ngay cả khi đang bị dính debuff điên rồ kia, cô ấy vẫn xoay sở cực kỳ tốt nhờ sử dụng [Chaos Circuit]. ‘Dù đang bị suy yếu 90% chỉ số… sao trông cô ấy vẫn có vẻ như đã gây ra nhiều sát thương hơn tôi vậy nhỉ…?’ “…Mister! Anh không sao chứ!?” Sau khi chế ngự Hamsiki thành công, Erwin thở dốc chạy lại phía tôi. Cơ thể tôi đang rệu rã vì khả năng phòng ngự bị suy giảm, nhưng—nhờ trận chiến điên cuồng đó, tôi nhận ra được một điều. “Không sao đâu. Không có vết thương nào nghiêm trọng cả.” Nói chính xác hơn, tất cả vết thương nặng đã tự hồi phục một phần rồi. Tuy nhiên, ngay khi phục hồi đến một mức nhất định thì tốc độ hồi phục cũng bắt đầu chậm lại rõ rệt. ‘Cơ chế này là… bị thương càng nặng thì khả năng tự tái sinh càng cao?’ Có vẻ như trạng thái dị thường hiện tại không chỉ tăng sát thương và còn giảm phòng ngự, mà còn kéo theo một số cơ chế đặc biệt. ‘Cái kiểu tương tác này đúng là hợp với [Hero’s Path] quá còn gì.’ Dù sao đi nữa, điều ta cần lo bây giờ không phải là chuyện phục hồi. “Hamsiki.” [Tên ta không phải là Hamsiki—!!] “Hamsiki.” […Ngươi còn muốn gì nữa, phàm nhân!] “Tôi muốn hỏi cái này là gì?” Tôi lấy ra một viên ngọc nhỏ, và đôi mắt của Hamsiki lập tức tròn xoe. [Ngươi… lấy nó từ đâu ra—!?] Anh ấy phản ứng dữ dội như thể nhìn thấy vật quan trọng nhất đời mình. Thật ra, tôi đã tìm thấy nó trong túi đeo bụng của anh ta khi anh ta bất tỉnh. “Anh không cần quan tâm tới nguồn gốc của nó. Chỉ cần trả lời câu hỏi của tôi thôi: ‘Nó là gì?’” […] “Nếu anh không trả lời, thì tôi sẽ giữ nó luôn vậy.” Tôi nói bằng giọng rất đàng hoàng, lịch sự, nhưng anh ấy vẫn im lặng. Chẳng lẽ đây là một món đồ có giá trị đặc biệt với anh ấy? “Trả lời đi.” […] “Không à?” Anh ấy khẽ lẩm bẩm, như thể đang buồn bã. [Ta vốn định tặng nó cho ngươi…] Tôi không thể đáp lại gì được trước giọng nói vừa uất ức, vừa bất lực ấy. [Sau khi vượt qua bài kiểm tra, khi đã chắc chắn rằng ngươi sẽ không chết lãng xẹt… thì…!] Gì thế này? Dù đã trải qua biết bao loại “flag” và tình huống tréo ngoe trong đời game thủ, lần này tôi thật sự bối rối. [Tại sao ta lại phải chịu đựng sự sỉ nhục như thế này chứ…!] ...Nghĩ lại thì, có khi nào tôi chỉ cần chứng minh thực lực của mình theo cách nhẹ nhàng là được không nhỉ?
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị