Chương 662: Mở lòng

(Dịch giả-kun : trước đó là chất độc của phù thủy, bây giờ sao thành lời nguyền rồi, không hiểu nữa. Nhưng mà lời nguyền có vẻ hợp lý hơn, để rảnh thì sửa mấy chương phía trước.) Lời nguyền của phù thủy đã bao trùm thế giới này từ thuở xa xưa. Để cho dễ hình dung thì lời nguyền ấy tương tự như một loại “phóng xạ”. Sau khi lời nguyền ấy giáng xuống, toàn bộ lục địa biến thành vùng đất chết nơi chẳng sinh vật nào có thể sinh tồn, và chỉ có Raphdonia là, theo như thế giới vẫn biết, vùng tịnh thổ cuối cùng. Tuy nhiên, bên ngoài tường thành lại không hề có lời nguyền của phù thủy… ḳyhuyenⓒomKhông, phải nói chính xác là không hề có thứ “lời nguyền của phù thủy” mà tôi vẫn biết. [Ở ngoài này thực sự không sao cả. Cây cối mọc lên xanh tốt. Lại gần sẽ thấy cả côn trùng gặm cỏ, thậm chí có cả thú hoang.] Như một bài đăng nào đó của một người chơi thuộc phe Noark trên diễn đàn Ghostbusters vậy. Bên ngoài bức tường thành khổng lồ không phải là một vùng đất đầy chết chóc. ‘Ừ thì, có vẻ ngoài này cũng không ổn lắm…’ Đứng trên mép vách đá, tôi nhìn ra thế giới xám xịt trải dài trước mắt.
ḳyhuyenⓒom Mọi thứ đều xám xịt, mặc kệ ánh sáng đỏ rực đến từ mặt trời đang lên ở phía xa, tạo nên một bầu không khí kỳ dị.
ḳyhuyenⓒom“… Vốn dĩ thế giới này đã chẳng bao giờ yên ổn, đúng chứ.” Như lời GM từng nói, ai cũng có thể thấy đây là một thế giới đang bên bờ hủy diệt. Nhưng chính vì thế mà nghi ngờ trong lòng tôi lại càng lớn dần, bởi lẽ trong những gì hoàng gia nói, không có lấy một điều là sự thật. ‘Phóng xạ cái khỉ gì chứ…’ Không hề có độc tố nào lan tràn trong không khí cả. Chỉ đơn giản là thế giới này đã bị hủy hoại theo một cách khác. Tất nhiên, tôi cũng chẳng đoán nổi vì sao hoàng gia lại giấu nhẹm sự thật này— “Tôi nghĩ là tôi đã hiểu vì sao hoàng gia lại bóp méo sự thật rồi.” “Hả?”
ḳyhuyenⓒom GM hạ chiếc kính viễn vọng không biết lôi ra từ lúc nào xuống rồi nói tiếp. “Làm sao họ có thể nói với cư dân trong tường rằng thế giới này đang tiến gần tới diệt vong?” “Ý anh là sao?” “Nhìn xuống dưới đi…” GM chỉ tay về phía ranh giới nơi những làn sóng xám gặp đất liền. “Dù chậm đến mức khó có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng khu vực màu xám ấy đang dần lan rộng.” Tôi đón kính viễn vọng từ tay GM và quan sát. Quả thật, nếu nhìn kỹ thì tôi có thể thấy quá trình ăn mòn đang từ từ lan ra dọc theo đường ranh giới. “Vấn đề là… tôi không nghĩ nó chỉ diễn ra ở phía này…” “Sao anh lại nói thế?” “Chẳng phải những người đã ra ngoài tường trước đây đều đã quay về thành sao? Nếu phía bên này như vậy thì phía bên kia chắc chắn cũng không khác.” “Nhưng có lý do gì để quay về Raphdonia không? Nếu những gì anh nói là sự thật, thì không phải thành phố sẽ là nơi bị hủy diệt trước tiên sao?” “Well, có lẽ họ biết thứ gì đó mà chúng ta không biết. Chẳng hạn như dù quá trình ăn mòn có tiếp diễn thì cũng không xuyên thủng được ma pháp trận hộ thành.” Một câu nói đầy suy đoán thế này nghe chẳng giống những lời của một pháp sư cho lắm, nhưng… ‘Đó có thể là sự thật.’ Thực tế không phải là đám người Noark kia đã tấn công trở lại vào thành phố sao? Trừ khi chúng đã phát điên và từ bỏ cuộc sống thoải mái bên ngoài tường thành, khả năng cao nhất là chúng đang bị buộc phải chạy trốn và bên trong Raphdonia là sinh lộ duy nhất. Tuy nhiên tôi vẫn chưa biết chính xác là gì. ‘Phần còn lại tôi sẽ tự mình khám phá.’ Nghĩ vậy, tôi cùng GM đi xuống vùng ven biển để tiến hành điều tra. Tiếc rằng chúng tôi không thu được gì nhiều. Nếu phải tóm tắt lại thì… Cạch! Thứ nhất, vùng ăn mòn ấy đúng nghĩa là vùng đất chết. Bất cứ vật gì chạm vào đều sẽ mất màu và hóa đá. Tất nhiên, tôi chưa từng thử trên người. Tôi cũng tò mò liệu nếu có chỉ số kháng tính cao thì có trụ nổi trong đó không, nhưng để đem bản thân ra làm vật thí nghiệm thì tôi không có lá gan đó. Dù sao thì… “Một cái xác…” Thứ hai, chúng tôi tìm thấy một bộ hài cốt trong một hang động dọc bờ biển. Có vẻ đã ít nhất vài năm trôi qua, nhưng dù tìm quanh cũng không phát hiện thêm manh mối nào… Và cuối cùng, điều quan trọng nhất: “Nếu tốc độ cứ như thế này thì phải khoảng 10 năm nữa, nó sẽ chạm tới tường ngoài của Quận 10.” Nếu giả định tốc độ ăn mòn không thay đổi, thì chỉ 10 năm nữa là nó sẽ đụng độ với ma pháp trận hộ thành của Raphdonia. Tất nhiên, nếu ma pháp trận hộ thành có thể chặn được nó thì chẳng có vấn đề gì cả. “Hãy ngừng cuộc tìm kiếm ở đây và quay về thôi.” “Về luôn á?” “Chúng ta không thể ở đây mãi, đúng chứ?” Trong khi tôi thông báo với một nụ cười, GM trợn tròn mắt với vẻ không thể tin nổi. Rõ ràng là anh ta không nghĩ tôi sẽ buông tha cho anh ta sớm đến vậy. “Sao, không muốn về à—” “Không! Tôi muốn về! Ngay bây giờ!” Vẻ mặt vui vẻ của anh ta trông như đang mếu máo. Tôi nghĩ chắc chúng tôi đã thân nhau hơn một chút rồi. “Được rồi, đi thôi.” ***** Sau đó, chúng tôi rời bờ biển và vừa tán gẫu vừa tiến về phía tường thành. “Habellion… Anh có thấy kỳ lạ không?” “Chuyện gì?” “Rằng một thứ hiển nhiên như thế này mà vẫn chưa được ai biết đến. Đáng lẽ nếu đứng trên tường thành Quận 10, người ta có thể dễ dàng thấy thế giới bên ngoài thay đổi rồi chứ. Vậy mà tôi chưa từng nghe bất cứ phong thanh nào về chuyện này.” “Có khi nào… Nam tước chưa từng lên tường thành lần nào à?” “Tôi từng lên một lần trước đây rồi.” Khi tôi kể cho GM nghe chuyện từng leo lên tường thành Bifron và ngắm nhìn khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ trải dài, thì GM gật gù tỏ vẻ thấu hiểu. “Đó là vì Bifron là trường hợp đặc biệt. Những ma pháp trận hộ thành ở nơi khác đều đi kèm với phép thuật tạo ảo ảnh, chỉ có ở Bifron là phép thuật đó bị lỗi.” “…Thật hả?” “Đó là chuyện chỉ có những pháp sư từng tham gia tu chỉnh nơi biết nên ngài không biết cũng là bình thường. À, nhân tiện, các binh lính với hiệp sĩ làm nhiệm vụ trên tường thành Bifron cũng tưởng rằng cảnh tượng bên ngoài là do phép ảo ảnh tạo ra đấy.” Đây là lần đầu tôi nghe đến chuyện này. Rõ ràng là việc trở thành một pháp sư cao cấp với nhiều năm kinh nghiệm đã cho phép anh ta biết rất nhiều thông tin bí mật “Nhưng… chẳng phải Thánh địa của các tộc, kể cả tộc Barbarian, cũng dùng phép ảo ảnh sao?” Ờ nhỉ. “Đúng là thế, nhưng tôi không ngờ tường thành lại cũng như vậy.” Các Thánh địa nằm ngoài tường thành. Sử sách ghi lại rằng, vì thể hiện sự tôn trọng với các chủng tộc khác, Hoàng gia đã ban cho họ những vùng đất riêng để sinh sống và gọi nó là Thánh địa. Nhưng thực chất tất cả chỉ là phân biệt đối xử và bài xích thôi. Nhìn vào vụ xâm lược Quận 7 lần này là rõ. Ngay khi đám Noark kích hoạt ma pháp trận do Hoàng gia tạo ra từ xa xưa, toàn bộ Thánh địa Barbarian lập tức bị ngăn cách khỏi thành và cô lập hoàn toàn— ‘Lại nghĩ lan man rồi…’ Dù sao thì, trên đường đến Thánh địa, ta sẽ tới một đoạn bị chặn bởi bức tường vô hình khiến không thể đi xa hơn… Khi đó, phía bên kia là một khu rừng… [Mọi thứ đều có trình tự của nó…] […] [Chiến binh, bây giờ vẫn chưa phải lúc để tò mò về thế giới bên kia đâu.] (Dịch giả-kun: ai nhớ khúc này ở đâu không, để t khớp hai bên.) Giờ nghĩ lại, Shaman già khi ấy đúng là đã nói một câu rất ý nghĩa. Không biết là có ý gì nhỉ? Giờ chúng tôi đã mạnh hơn rất nhiều so với khi đó, vậy có phải bây giờ là lúc để tò mò về thế giới ngoài tường thành không? “Ừm… có thể ngài nghĩ rằng Thánh địa là ngoại lệ. Trước giờ người ta vẫn tin rằng phép ảo ảnh được dùng là để tôn trọng sự riêng tư các chủng tộc khác...” “Này, bỗng nhiên tôi lại thấy tò mò. Rốt cuộc Thánh địa thật sự trông như thế nào?” “Hả…?” “Nếu đã nhắc tới rồi thì sao chúng ta không kiểm chứng? Dù sao cũng đang tiện đường mà.” Thế là tôi đổi hướng một chút, chọn một con đường sát tường thành hơn. “Cả khu quanh tường thành toàn là rừng, đi lại bất tiện thật…” “Bớt than phiền và nhấc chân lên.” Tôi vừa thúc vừa kéo GM đang muốn về nhà thật nhanh, rồi chẳng bao lâu sau, chúng tôi đã đứng trước một trong sáu Thánh địa tồn tại ở Raphdonia. Tap. Một bức màn trong suốt bao quanh lấy toàn bộ khu vực, không biết là để ngăn không cho người bên trong ra ngoài hay người bên ngoài vào trong. Đây là Thánh địa của tộc Fairy, thuộc Quận 9. Việc quan sát từ từ bên ngoài vào không gặp nhiều trở ngại… ‘…Toàn là rừng…’ Vì đây là vành ngoài của Thánh địa nên không thấy được nơi sinh hoạt hay thành phố của tộc Fairy, nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ khiến tôi thấy ấn tượng… ‘Lớn thật…’ Cây cối ở đây to lớn và ngay ngắn đến mức có thể so sánh với những toà nhà chọc trời ở hiện đại, như thể đã được chăm sóc kỹ lưỡng suốt hàng nghìn năm vậy… “Vậy, chúng ta chỉ đứng nhìn thế này mãi à?” Trong khi tôi vẫn đang tò mò ngắm vào bên trong thì GM bắt đầu sốt ruột. Và rồi, bất ngờ thay… “Hả?” Hình như tôi vừa thấy gì đó chuyển động phía sau bức màn. “Khoan đã.” “…Vâng?” “Giữ yên lặng.” Tôi lập tức ra hiệu cho GM im lặng và tập trung nhìn vào khu rừng. Sau một lúc, chúng tôi nhìn thấy một Fairy bước ra từ bụi cây. Đó là một Fairy nam tóc bạc, gương mặt trẻ trung đến mức không biết là thiếu niên hay vừa trưởng thành. “Anh ta đang tiến lại phía này.” Fairy ấy từ từ tiến đến gần chỗ chúng tôi. “Anh ta có thấy chúng ta không…?” Hướng anh ta đi thẳng tới đây chính xác đến mức khiến tôi thoáng nghĩ rằng anh ta đã thấy chúng tôi. Nhưng nghĩ kỹ lại thì không thể nào. Nếu anh ta thấy có người đứng ngoài rào chắn, chắc chắn anh ta đã không giữ vẻ mặt bình thản như vậy. Soạt. Fairy trẻ tuổi tiến đến sát bức màn vô hình, rồi đưa tay ra chạm nhẹ vào nó. Anh ta vuốt ve nó như đang chạm vào một bề mặt trơn nhẵn. Và khẽ thì thầm điều gì đó. “…” Âm thanh bị bức màn chặn lại nên chúng tôi không thể nghe thấy, nhưng có vẻ GM lại biết đọc khẩu hình. “Anh ta nói mình cảm thấy ‘ngột ngạt’.” “Anh đọc được à?” “Đó là mánh khóe tôi học từ hồi còn trẻ. Mà những từ ngữ đó cũng chẳng khó lắm.” Dù GM cười khiêm tốn, tôi thật sự thấy rất bất ngờ. Sau tất cả, chúng tôi đều là người chơi. Việc nghe – nói bằng cách nào đó không có trở ngại, nhưng việc đọc khẩu hình để hiểu được lời nói sẽ yêu cầu anh ta học lại ngôn ngữ này từ đầu. “Ồ, giờ anh ta đang lẩm bẩm ‘ngoài kia có cái gì nhỉ…’.” Nhờ kỹ năng đọc khẩu hình của GM, tôi đã hiểu vì sao Fairy ấy lại mang nét mặt đó. “Sự tò mò là khát vọng vĩ đại nhất mà con người có thể chỉ. Biết đâu một ngày nào đó, đứa bé đó sẽ trở thành một nhân vật lớn.” (Curiosity is the greatest desire a person can ever have) “Chẳng phải anh từng nói chỉ nên tò mò những thứ trong giới hạn bản thân chịu nổi sao?” “Đúng vậy, nên tôi mới nói là nó vĩ đại. Vì một kẻ như tôi chỉ tò mò suông chứ không làm gì cả.” Các pháp sư vẫn luôn nói chuyện êm tai thế này sao? “Thế thì, nếu Nam tước đã thỏa mãn trí tò mò rồi thì chúng ta đi tiếp chứ? Được không?” “Được rồi, đi thôi.” Tôi bật cười trước lời nhắc nhở của GM. Liếc nhìn chàng trai trẻ tóc bạc bên kia bức màn lần cuối, tôi quay lưng bước đi. ‘Gương mặt đó, làm tôi có cảm giác mình đã thấy qua ở đâu rồi…’ Thôi kệ. Nếu có duyên thì sau này kiểu gì cũng sẽ gặp lại. ***** Như mọi khi, đường quay về cũng chính là con đường mà chúng tôi đã đi đến. Tuy nhiên, khác với lúc mới đến đây, lần này chúng tôi không còn im lặng nữa mà liên tục trò chuyện vu vơ — có lẽ nhờ vào những ngày lang thang ở vùng đất xa lạ và dần thân quen với nhau. Anh ta cũng không còn thấy tôi là người quá khó gần nữa và cách nói chuyện cũng tùy tiện hơn. “Thế còn việc hôn nhân của anh thì sao, Nam tước? Tôi đã nghe được khá nhiều lời đồn ở trong thành.” “Chỉ là lời đồn cả thôi.” “Ừm, theo tôi nghe được thì trong thành có một chỗ bán búp bê…” “…Anh thoải mái với tôi lắm rồi nhỉ?’ “Ha ha… Xin lỗi vì đã thất lễ…” Không chỉ chuyện phiếm, anh ta còn hỏi cả những điều mang tính riêng tư mà chắc hẳn đã thắc mắc từ lâu. “Mục tiêu của anh là gì vậy, Nam tước?” “Anh định gây sự à?” “Không phải thế, tôi chỉ thật lòng tò mò thôi mà. Chẳng phải lúc nào anh cũng bận rộn, luôn dấn thân vào những việc nguy hiểm sao?” “Không có gì cả.” “Vâng?” “Ý tôi là… Tôi chưa bao giờ có một mục tiêu cao cả nào cả. Chỉ là sống sót cùng với những người của tôi. Đó là mục tiêu duy nhất tôi có.” Dĩ nhiên, đời là phải có qua có lại. Tôi đã thành thật trả lời về bản thân mình, vậy nên tôi cũng hỏi ngược lại một câu mang tính riêng tư. Và anh ta lập tức đáp lại: “Vậy còn mục tiêu của anh là gì?” “Tôi ấy à?” “Ừ. Nếu anh đã hỏi tôi chuyện đó thì chắc hẳn anh cũng phải có một mục tiêu rõ ràng rồi chứ…” “Tôi…” Khi bị hỏi về mục tiêu, GM có vẻ khựng lại đôi chút, rồi chậm rãi nói tiếp: “Có một người mà tôi muốn gặp lại vào một ngày nào đó.” Nếu theo lý giải của một người chơi như tôi, thì mục tiêu của anh ta chính là trở về thế giới ban đầu, còn động lực chính là “một ai đó”… ‘Có lẽ là gia đình…?’ Tôi không biết chắc, nhưng vẫn giả vờ không biết mà gật đầu. “Là vậy sao… Tôi không biết người đó là ai, nhưng mong là hai người sẽ sớm gặp lại nhau…” “…Cảm ơn.” “Cố lên nhé.” Tôi vỗ vai GM với vẻ cổ vũ. Dù vẫn vặn vẹo cơ thể để tránh tôi như mọi khi, nhưng lần này lại trên mặt anh ta lại mang theo một nụ cười. Và rồi… “Nếu bỏ qua những ‘khác biệt văn hóa’ khó hiểu… thì Nam tước Yandel có vẻ là một người rất tốt đấy.” Đó là khen hay chê tôi vậy nhỉ? Thôi được. Tôi cũng hiểu ý anh ta mà. Đến người bản địa còn choáng với độ Barbarian của tôi, thì trong mắt một người chơi như anh ta tôi còn kỳ quặc đến mức nào nữa? ‘Nhưng mà tôi vẫn thấy hơi bất công’ Họ có biết khởi đầu trong thân xác một người Barbarian khó khăn đến mức nào không? Nếu phải ở trong hoàn cảnh của tôi, chắc chắn tất cả mọi người cũng sẽ hành xử y hệt … Có lẽ thế. “Chúng ta ngủ lại đây đêm nay nhé?” “Được thôi.” Khi trời đã tối hẳn, tôi trải tấm chăn xuống một khoảng đất trống ít cây cối. ‘Nếu cứ như thế này thì đến chiều mai là chúng tôi sẽ về được thành phố rồi.’ Khi tôi nhắm mắt lại, rà soát lại lịch trình ngày mai một lần nữa, thì một giọng nói có phần hoài cảm vang lên bên cạnh. “Anh nhìn bầu trời này mà xem.” “…Hả?” “Bầu trời ở thế giới nào cũng giống nhau cả.” Thực ra đó là cảm giác mà tôi cũng thường có mỗi khi cắm trại. Chỉ cần nằm giữa màn đêm nhìn lên trời, tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang ở thế giới nào nữa. Sau khi nói ra câu đó, GM, dường như đã nhận ra mình vừa lỡ lời, vội vàng bổ sung: “À, ý tôi là dù trong hay ngoài tường thành thì cũng như vậy.” “Đúng vậy, chúng trông chẳng khác gì” “……” Thời gian cứ thế trôi qua trong im lặng khi cả hai chúng tôi cùng nhìn lên bầu trời. Cảm giác được nhìn lại bầu trời sau khi bị nhốt trong Tháp Ma pháp suốt mấy ngày dường như khiến anh ta nhớ lại những chuyện cũ. Có lẽ là những chuyện khi anh ấy còn lang thang trong mê cung… “Nam tước…” “Chuyện gì?” “Chẳng phải anh từng tò mò về ngôi trường đầu tiên mà tôi theo học sao?” “Đúng vậy. Nhưng lúc đó tôi không hỏi kỹ vì anh đã nói là mình không muốn nhắc tới. Thì sao? Đột nhiên bây giờ anh ta lại thấy muốn kể sao?” Nghe tôi nhắc lại chuyện này, GM trả lời với một nụ cười cay đắng. “Ừ. Nhưng đó không phải một câu chuyện thú vị lắm đâu.” Có vẻ như hôm nay là ngày đó của cậu ta. Cái ngày mà bạn muốn kể chuyện của mình với ai đó, mặc kệ người đó là ai.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị