Chương 660: Urben Havellion

GM Urben Havellion. Anh ta, hay đúng hơn là người chơi đó, đã chiếm lấy nickname Elfnunalove của tôi. Đồng thời anh ta cũng là một “lão làng”, tồn tại trong thế giới này ít nhất hai mươi năm. Và điều quan trọng hơn cả — Versil cũng biết rõ thân phận thật của ông ta. [Urben Havellion — đó là tên thật của GM.] Thân phận ấy vốn đã được công bố tại buổi họp của Hội Bàn Tròn trước đây. ḱyhuyenⓒomCó lẽ cũng vì vậy mà tôi cảm nhận rằng việc Versil đề xuất anh ta không chỉ đơn thuần vì năng lực. Còn có một lý do khác ẩn phía sau. “...Nếu là người đó thì tôi cũng đã nghe về danh tiếng của anh ta. Nhưng thực tế mà nói liệu chúng ta có thể mời được anh ta không? Tôi nghe nói anh ta gần như không bao giờ rời khỏi tháp của mình.” Trước câu hỏi sắc bén của Amelia, Versil gật đầu một cách đầy tự tin. “Tôi sẽ cố lo liệu việc bắt. Dù sao, tôi cũng có chút mối quan hệ ở Tháp Ma pháp.” “Đừng hy vọng quá nhiều.” Versil thêm câu cuối vào để bảo hiểm nhưng, tôi lại cảm nhận được sự tự tin trong lời nói của cô ấy.
ḱyhuyenⓒom Tại sao cô ấy lại tự tin đến vậy? Lý do rất đơn giản.
ḱyhuyenⓒomVersil chắc chắn không thể là bạn bè với một gã ẩn sĩ như GM. Vậy nên, xác suất rất cao là cô ấy định lợi dụng nhược điểm của đối phương. Tuy nhiên, tôi không giữ thái độ lạc quan với phương án uy hiếp này, vì có vẻ như Hoàng gia cũng biết hắn là ai. Có khi nào họ đang giữ một mối quan hệ ngầm lợi dụng lẫn nhau không? ‘Sau khi cộng đồng biến mất, tôi cũng tò mò không biết anh ta đang trong tình trạng thế nào.’ Thật ra tôi đã để mắt đến hắn từ rất lâu rồi. Nhưng trước giờ tôi vẫn luôn giữ khoảng cách. Việc tiếp cận anh ta một cách bất cẩn có thể mang lại rủi ro. Tôi cũng đâu thể tự dưng đến gõ cửa một gã ẩn cư sống biệt lập trên tháp rồi bảo “Chào, tôi muốn gặp anh” được, đúng không? Việc đó sẽ vô cùng khả nghi. Nhưng giờ thì khác rồi. “Cũng không tệ. Cứ theo đó mà làm.” Nếu Versil đóng vai cầu nối thì tôi có thể xuất hiện trước mặt anh ta một cách “tự nhiên” được.
ḱyhuyenⓒom “Được. Vậy tôi sẽ về trước và liên lạc với anh ta.” Tuy vẫn còn chút lo ngại, nhưng tôi tin rằng Versil sẽ đủ khôn ngoan để đe dọa mà không để lộ danh tính thật của mình. “Hãy hạn chế để những người khác biết về chuyện này. Hỏi rõ xem anh ta có sẵn sàng giúp không. Nếu anh ta đồng ý thì hãy giúp tôi sắp xếp một buổi gặp mặt. Tôi sẽ đích thân đến gặp anh ta.” “Được. Tôi hiểu rồi.” “Được rồi. Vậy chúng ta quay về thôi.” Việc tại đây coi như xong, nên hôm đó chúng tôi trở lại thành phố. Và— “Tôi đến Tháp Ma pháp đây.” Versil tách đoàn, đến thẳng chỗ của Kỹ sư Ma pháp. Khoảng ba ngày sau… “Xong rồi. Kỹ sư Ma pháp đồng ý gặp chúng ta rồi.” Cuộc hẹn đã được chốt. ***** Cuộc gặp với Kỹ sư Ma pháp được tiến hành hết sức cẩn trọng và bí mật. Cảm giác chẳng khác nào tôi đang làm gián điệp thời Chiến tranh Lạnh vậy. “Rẽ trái ở đây, mở cánh cửa thứ ba của căn nhà bên cạnh mái ngói đỏ phía trước rồi đi xuống… À, đến rồi…” Sau một hồi vòng vèo qua những con hẻm, cuối cùng tôi tới được tòa nhà cần tìm. Đi xuống cầu thang dẫn vào tầng hầm, một chợ đen ẩn bên dưới hiện ra. Khi bước vào, tôi kích hoạt pháp trận và được chuyển đến một không gian khác. Xoẹt! Một căn phòng khá rộng, bày trí như thư viện. Nhưng dù nhìn khắp nơi, không hề thấy cửa sổ, cũng chẳng có lối ra nào. Một không gian biệt lập, chỉ có thể ra vào bằng ma pháp. “Ngài đã đến rồi. Tôi đang chờ ngài, thưa Nam tước.” Một người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa đứng dậy chào tôi. ‘Ra là anh ta trông thế này…’ Tôi từng gặp anh ta một lần trong thành phố, nhưng lúc đó anh ta đang giả dạng thành Hans I, nên đây là lần đầu tiên tôi thấy gương mặt thật của Urben Havellion. Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh ta là trẻ trung, gầy gò và đeo kính Nhưng tôi không đến đây để đánh giá nhan sắc, vì vậy tôi chỉ nhanh chóng ghi nhớ những đặc điểm nổi bật và vào thẳng vấn đề. “Có lý do gì mà chúng ta phải cẩn trọng đến vậy không?” “Xin thứ lỗi vì đã khiến ngài thấy bất tiện. Chỉ là gần đây tôi đang có khá nhiều kẻ thù. Mong ngài thông cảm…” Kẻ thù hả… Ừ thì lúc đó Lee Baek-ho cũng nói sẽ săn lùng anh ta mà.. “Dù sao cũng rất hân hạnh, Urben Havellion. Tôi là Bjorn, con trai của Yandel.” Tôi bắt tay anh ta rồi ngồi xuống chiếc sofa có vẻ như dành cho mình— RẮC. Ồ, phân biệt đối xử với người Barbarian ngay từ cái ghế à? “Không sao đâu, ngài không cần phải xin lỗi —” …Khoan đã? Tại sao tôi phải nói xin lỗi? “Lần sau hãy mua cái ghế nào chắc chắn hơn đi. Mua một cái ghế mà người Barbarian không thể ngồi là sự bắt đầu của kỳ thị chủng tộc đấy.” “V-vâng? À phải…Tôi… sẽ ghi nhớ.” Tôi có thể thấy rõ ấn tượng của anh ta về tôi đang trượt dài nhưng tôi không còn cách nào khác. Tôi phải tuyệt đối cẩn thận khi nói chuyện với anh ta, cư cử Barbarian nhất có thể và không được để lộ rằng mình là người hiện đại. Dù cho có phải cư xử hơi quá mức. Tôi đẩy chiếc ghế sofa đã gãy sang một bên, ngồi xếp bằng dưới đất. Bất ngờ thay, tầm mắt tôi vẫn ngang với anh ta. Thậm chí, tôi còn có vẻ nhỉnh hơn một chút. “Dù sao cũng cảm ơn anh đã nhận lời… Tôi không ngờ anh lại là bạn với Versil. Hai người quen nhau thế nào vậy?” Tôi đưa ra một câu hỏi, giả vờ như mình không biết gì về mối quan hệ của bọn họ. Làm sao anh ta có thể biết được chứ. Người gửi Versil tới để đe doạ anh ta là tôi. “Haha, chúng tôi đều là pháp sư thuộc biên chế của Tháp Ma Pháp mà. Làm cùng lâu thì thân nhau thôi.” “Vậy à?” “Mà… chuyện mà ngài cần tôi điều tra là gì vậy? Cô Gowland đã không miêu tả cụ thể yêu cầu công việc.” “Là một ma pháp trận nằm trong pháo đài dưới lòng đất. Cụ thể hơn, tôi muốn anh tìm cách kích hoạt nó.” “Ma pháp trận…?” “Đúng vậy. Đó là một ma pháp trận rất cổ xưa nên một mình Versil là không đủ để nghiên cứu.” Khi tôi đi thẳng vào vấn đề, GM chống cằm suy nghĩ một thoáng rồi hỏi một cách dè dặt: “Có phải… ngài định ra ngoài tường thành?” …Xem ra anh ta cũng biết gì đó. Dù sao công dụng của ma pháp trận này cũng không thể giữ kín một khi công việc nghiên cứu bắt đầu, vậy nên tôi lựa chọn thẳng thắn ngay từ đầu. “Đúng. Chính xác hơn thì tôi muốn ra ngoài để điều tra về Noark.” “Ra vậy.” “Anh đã biết cách kích hoạt ma pháp trận đó rồi sau?” “À… cũng không hẳn. Tôi chỉ tình cờ nghe nói rằng có một loại ma pháp trận như thế tồn tại thôi.” “Vậy là anh không thể cho tôi một câu trả lời chắc chắn cho đến khi tự mình nhìn thấy nó?” “Đúng vậy.” Khi anh ta gật đầu đáp lại, trong giọng nói của GM hoàn toàn không có chút tự tin nào, thậm chí còn phảng phất lo lắng vì sợ không thể hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng… ‘Tại sao tôi lại có cảm giác như anh ta đang dọn trước đường lui vậy?’ Tôi có một cảm giác mạnh mẽ rằng anh ta chỉ đang cố tìm cách qua loa để vượt qua tình huống này. Tôi nói với giọng thân thiện. “Không sao. Dù anh không làm được thì tôi cũng không trách.” “Nghe vậy tôi yên tâm rồi. Vậy—” “Anh chỉ cần cố hết sức trong vài tháng là được.” “…Vâng?” Ngạc nhiên gì cơ? Anh ta tưởng tôi sẽ dẫn anh ta xuống tận Noark chỉ để nghe câu “Không được.” rồi bỏ về sau khi thở dài tiếc nuối à? “Mất bao lâu cũng được. Tôi tin là với tài năng của anh một ngày nào đó anh sẽ làm được!” “…” “Bởi vì tôi là người nhờ vả, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ mặc anh một mình. Tôi sẽ ở ngay bên cạnh anh và hỗ trợ anh bất cứ khi nào anh cần!” Dịch thẳng ra thì có nghĩa là đừng hòng chuồn thẳng hay là làm việc biếng nhác. “Nhân tiện chúng ta đã nói tôi chủ đề này, tại sao chúng ta không đến đó luôn ngay bây giờ luôn nhỉ?” “…Khoan, ngay bây giờ sao?” “Dù sao anh cũng suốt ngày chôn chân trong Tháp Ma pháp mà nhỉ? Chắc anh cũng không có cuộc hẹn nào phía sau đâu!” “Nhưng tôi còn phải chuẩn bị dụng cụ…” “Không sao! Anh cứ nói tên nó đi, tôi sẽ bảo Versil mang tới!” “Tôi muốn tự đi lấy! Có những món đồ do tôi tự chế tạo chỉ có tôi mới biết! Những người ngoài nghề có thể làm hỏng chúng khi chạm vào.” Có vẻ anh ta đã bắt đầu cảm nhận được nguy cơ bị kéo đi nếu vẫn cứ cư xử yếu thế, vậy nên giọng nói của anh ta cũng bắt đầu to dần. “Anh… không phải đang định chuồn luôn, đúng chứ?” “…Hả?” Nhìn biểu cảm chột dạ của anh ta, tôi mỉm cười rạng rỡ. “Hahaha! Đùa thôi! Không đời nào mà anh lại bỏ đi luôn đâu! Tôi hoàn toàn không lo về chuyện đó!” “Ahaha… Là vậy sao?” “Chính xác. Kể cả khi có biến cố gì đó xảy ra và anh không tới được thì tôi vẫn có thể đến toà tháp để tìm anh mà!” “…” Khi tôi nói rằng tôi từng đến Tháp Ma Pháp vài lần nên khá quen thuộc với địa hình, anh ta lập tức tái mặt nhớ lại cảnh một đám chiến binh Barbarian xông vào Tháp Ma pháp lần trước. Và sau cùng— “Yên tâm. Một tiếng là đủ. Tôi sẽ quay lại ngay.” Nói rồi, anh ta biến mất như một làn khói và thực sự quay lại trước khi thời gian một giờ kết thúc. ***** Việc cùng GM đi đến Noark một mình không có gì khó khăn. Trước hết, tôi thuộc lòng đường xuống Noark. Hơn nữa, những hiệp sĩ tuần tra dưới cống cũng được giải quyết gọn bằng mấy món ma cụ mà GM mang theo. Ban đầu tôi còn lo vì những hiệp sĩ này mang theo dụng cụ ma pháp nào đó có thể dò xét người sống, nhưng tất cả chỉ là lo hão. ‘Anh ta thật sự rất giỏi.’ Đây chính là sức mạnh của Kỹ sư Ma pháp sao? Công cụ mà anh ta sử dụng có vẻ như đều có cấp bậc cao hơn của các hiệp sĩ và dễ dàng khiến họ bỏ qua sự hiện diện của chúng tôi “Anh nói món này là do anh tự chế tạo à? Tên nó là gì thế?” “Nó không có tên… Ngay từ đầu tôi đã không tạo ra nó với mục đích buôn bán.” “Sao lại không?” “Vì để làm ra nó phải dùng đến một nguyên liệu cực hiếm, đồng thời tỷ lệ thành công lại cực thấp. Cái ngài thấy đây là thành phẩm duy nhất.” “Là vậy à.” Nghe điều đó lại càng làm tôi muốn có nó hơn. Không có cách nào để mượn nó à? Có lẽ GM cũng cảm nhận được ánh mắt thèm thuồng của tôi, nên anh ta nhanh chóng lái chủ đề sang chuyện khác: “Dù sao thì, thế giới đã thay đổi nhiệt quá. Tôi không bao giờ nghĩ có ngày mình lại có thể thấy hiệp sĩ lại đi lang thang dưới cống như thế này.” “Đó chính là lý do vì sao anh nên ra ngoài nhiều hơn.” “Haha… Tôi sẽ cố…” Không biết do việc ra ngoài làm anh ta stress hay việc di chuyển trong đường cống ẩm thấp khiến anh ta khó chịu, nhưng kể từ lúc rời tháp cho đến lúc vào Quảng trường Noark, anh ta không hề mở miệng nói với tôi câu nào. Tôi có cố bắt chuyện vài lần nhưng anh ta chỉ làm ngơ. ‘Anh ta ít nói hơn tôi tưởng’ Thôi, miễn làm tốt việc thì tính cách thế nào cũng được. “Đến nơi rồi. Anh xem thử mình có hiểu được gì không?” “Để tôi xem…” Vừa đặt chân tới quảng trường, anh ta lập tức vào chế độ chuyên nghiệp, lôi ra một loạt thiết bị rồi bắt đầu làm gì đó đầy phức tạp. Tôi chỉ đứng từ xa quan sát để khỏi làm phiền. Một khoảng thời gian ngắn sau— “Xong rồi.” Anh ta bước nhanh tới, nói thế như thể vừa làm xong chuyện vặt vãnh gì đó. Thao tác của anh ta nhanh đến mức tôi chưa kịp nhận ra anh ta đang nói về điều gì. “…Xong rồi á?” “Vâng. Tôi đã ghi công thức kích hoạt pháp trận vào đây. Chỉ cần làm theo hướng dẫn thì dù có là pháp sư cấp 4 cũng sẽ kích hoạt được ma pháp trận này.” Kể cả khi cầm tờ giấy da dê ghi đầy ký tự hoa mỹ, tôi vẫn không thể tin vào lỗ tai mình Nhanh vậy sao? Tôi nheo mắt nhìn tờ giấy rồi lại nhìn về phía anh ta với anh mắt không tin tưởng. Anh ta nhanh chóng giải thích. “Thực ra, mọi chuyện dễ hơn tôi nghĩ. Trận pháp cổ đại đúng là chuyên môn của tôi.” “Thế sao lúc trước anh không thể cho tôi một câu trả lời khẳng định?” “À, đó là tật xấu của tôi. Tôi xin lỗi…” Thôi được. “Vậy là xong việc rồi phải không? Tôi về nhé. Nếu về ngay bây giờ tôi vẫn có thể kịp chuẩn bị bữa tối.” Nói thật thì tôi chưa tin anh ta lắm. Nhưng tất nhiên, tôi không thể nói thẳng thế được. Thế là— “Ý anh xong là sao? Anh vẫn chưa kiểm tra xem nó có hoạt động hay không mà.” “À…” “Không phải anh nên làm mẫu một lần sao?” Đối diện với một yêu cầu hoàn toàn hợp lý, GM không còn sự lựa chọn nào khác ngoài thở dài và gật đầu. “Được rồi… Hãy chờ một lát để tôi chuẩn bị.” Khoảng 5 phút sau, anh ta gọi tôi lại sau khi đóng gói xong tất cả trang bị của mình. Khi tôi bước vào bên trong vòng tròn, anh ta bắt đầu đến: “Một, hai, ba—” Chói sáng. Một luồng ánh sáng trắng bao phủ tầm nhìn của tôi. Và khi tôi lấy lại tầm nhìn của mình một lần nữa— “…Chỗ này là…” Một không gian vừa quen vừa lạ hiện ra trước mắt tôi. Một đường hầm khổng lồ hình tròn, rộng đến mức một con Giant Serpent cũng chui lọt. Một đầu của đường hầm bị ngăn chặn bởi một bức tường, phía trên là những đường nét của một ma pháp trận khác. “Đây là ma pháp trận phục vụ cho chiều về. Tôi đã xem sơ qua rồi, có vẻ như cách kích hoạt cũng tương tự.” “…Có vẻ như?” “Đó vẫn là thói quen cũ. Thông tin là chính xác nên ngài không cần lo.” “Ừm…” “À, lưu ý một điều. Tuyệt đối đừng làm hỏng trận pháp này. Không giống cái ở quảng trường, thứ này được khắc hoạ lộ thiên nên tương đối dễ bị hỏng.” “Chuyện gì sẽ xảy ra nếu nó bị hỏng?” “Phép thuật tự hồi phục được khắc trên đó sẽ tự động chữa trị nó. Nhưng nó sẽ tốn ít nhất là một năm.” “…Tôi hiểu rồi.” Dù tốt hơn là vĩnh viễn bị kẹt ở bên ngoài, nhưng một năm vẫn là một khoảng thời gian dài. “Chúng ta có thể sử dụng ma pháp dịch chuyển để về lại thành phố không?” “Không thể. Mặc dù vị trí hiện tại của chúng ta vẫn là bên dưới Raphdonia nhưng dựa trên phạm vi ảnh hưởng của ma pháp trận hộ thành, chúng ta đang được tính là ở bên ngoài. Mọi hành vi xâm nhập vào vũng lãnh thổ bên trong kết giới đều sẽ bị nó ngăn chặn.” Tóm lại là: ma pháp trận này là con đường duy nhất để ra vào. Đúng như tôi nghĩ, đầy mùi mờ ám. Không phải tôi nghi ngờ về những thông tin anh ta cung cấp cho tôi, mà là— ‘Chắc chắn anh ta đang giấu gì đó.’ Kỹ sư Ma pháp Urben Havellion. Tôi công nhận rằng anh ta là một pháp sư rất có năng lực. ‘Nhưng mà có ai chỉ nhìn sơ qua ma pháp trận một lát là có thể hiểu hết ngay như thế không?’ Đến cả tôi, người không có kiến thức gì về ma pháp, còn cảm thấy kỳ lạ. Cảm giác như anh ta đã nghiên cứu về nó trước đây và chỉ đọc lại nội dung nghiên cứu trước đó. “Có vẻ như tôi đã làm xong những gì cần phải làm. Tôi có thể về được chưa?” Tôi cân nhắc một chút về yêu cầu của GM. Không thể phủ nhận là anh ta đã hoàn thành xong tất cả công việc của mình, nhưng sẽ rất đáng tiếc nếu cứ thả anh ta đi ngay vào lúc này. Ngay từ đầu, tôi đã nghĩ sẽ mất vài tuần để nghiên cứu nên đã chuẩn bị một kế hoạch dài hạn để đào móc thông tin từ GM. Nhưng do tiến độ nhanh bất thường của anh ta, toàn bộ kế hoạch đó đã ngâm nước nóng. Vậy nên— “Đã đến tận đây rồi mà anh không thấy tò mò phía ngoài có gì à? Hãy đi thám hiểm nơi này cùng nhau nào!” “Hả?” “Tôi sẽ coi đó là đồng ý!” Tôi sẽ không để anh chuồn đi dễ dàng như vậy đâu. —------------------— Dịch giả-kun: từ phía sau sẽ bắt đầu chuyến thám hiểm bên ngoài tường thành. Rất cảm ơn các bạn đã ủng hộ cho bộ truyện này theo cách của mình và cảm ơn vì đã thông cảm cho t vì lịch ra chương không ổn định.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị