Chương 658: Oan gia ngõ hẹp

Bên ngoài tường thành — nơi mà sau hàng ngàn năm qua đã không còn có một sinh vật sống nào tồn tại do lời nguyền của Phù thủy. Tôi không biết nhiều về vùng đất phía bên kia. Ngày mà quân đội hoàng gia tiến xuống lòng đất để tiêu diệt Noark, một pháp sư bí ẩn đã bất ngờ xuất hiện, giải cứu phe Noark và giúp chúng trốn thoát ra ngoài tường thành. Và đúng vào ngày hôm đó… “Ngày 2 tháng 6, năm 154 theo lịch Cải Cách.” ⒦yhuyenⓒomNhững người chơi thuộc phe Noark đã mang tin tức ấy vào trong cộng đồng, lan truyền với tốc độ chóng mặt khắp toàn thành. Tuy nhiên, có hai điều kỳ lạ ở đây. Thứ nhất, việc lan truyền ấy diễn ra nhanh đến bất thường, như thể có kẻ đang cố tình muốn cho mọi người đều biết nó. Thứ hai, giữa làn tin tức ấy lại không có một mẩu thông tin hữu ích nào. Tất cả đều là những mảnh vụn hỗn loạn, giống như những thông tin được phép xuất hiện đã bị ai đó cố ý kiểm duyệt. Ngay cả Chú Hề luôn thích nói nhiều tại Hội Bàn Tròn lần đó cũng không tiết lộ quá nhiều về vùng đất ngoài tường thành.
⒦yhuyenⓒom Nếu phải chọn ra một điều duy nhất có thể coi là manh mối, thì có lẽ là lời này:
⒦yhuyenⓒom[Ra khỏi thành một vòng rồi quan sát, ta nhận ra rằng dù địa hình và kết cấu có đôi chỗ khác biệt, nhưng vùng đất ấy rất giống với Lục Địa Bóng Tối, Tầng 7!] Theo lời Chú Hề, lục địa nơi thành trì cuối cùng, Raphdonia, tọa lạc có địa thế tương tự như Lục Địa Bóng Tối, Tầng 7 của Mê cung… […Nếu điều đó là thật, thì giả thuyết kia có thể đúng…] [Ý ngươi là giả thuyết cho rằng Mê cung không phải là lối thông sang thế giới khác, mà là một chiều không gian do ai đó tạo ra?] [Hang động Pha lê và Sa mạc Đá… có lẽ cũng đều được tạo nên theo hình mẫu của một vùng đất có thật…] Những thành viên tại Hội Bàn Tròn khi nghe đến giả thuyết này đã đưa ra nhiều ý kiến, và trong số đó có những suy đoán không phải chỉ là vô căn cứ. Bởi vì chính tôi đã tận mắt khám phá và xác nhận điều đó. “Phần lớn các khu vực bên trong mê cung đều được mô phỏng dựa trên những nơi từng thật sự tồn tại…” Trong chuyến hành trình thám hiểm của mình, tôi đã chứng kiến đủ loại chứng cứ trực tiếp và gián tiếp khiến tôi chẳng thể nào phủ nhận giả thuyết ấy.
⒦yhuyenⓒom Thế nhưng… “Cũng chính vì vậy mà mọi thứ càng trở nên kỳ lạ hơn.” Tất cả những bản đồ về lục địa cổ đại đều đã thất lạc, không còn lưu lại chút dữ liệu nào. Thậm chí, ngay cả những ghi chép sơ sài nhất cũng chẳng còn tồn tại. [Vì đó là một trong số ít gia tộc vẫn giữ cách đặt tên theo phong cách của Lục địa Trung tâm…] [Cảm thấy xa lạ là điều dễ hiểu thôi. Trong thành này, số gia tộc vẫn còn dòng máu Lục địa phía Đông đậm đặc như bọn ta không nhiều…] […Là cách đặt tên của người đến từ phía Nam…] Trong số các cư dân Raphdonia, vẫn còn có những người ghi nhớ tổ tiên, trân trọng lịch sử gia tộc, và cương quyết giữ lấy bản sắc của mình. Không cần nhìn đâu xa, ngay cả người Barbarian chúng tôi cũng vậy. Theo ghi chép, người Barbarian vốn là chủng tộc sinh sống ở vùng cực địa hiểm trở ở phương Bắc và phương Nam, suốt đời chiến đấu với quái vật… Nhưng vấn đề là… Từ cực địa Bắc để đến được Raphdonia cần mất hơn hai năm đi đường. Đó là khoảng cách do văn bản chính thức ghi chép. Thế nhưng nếu là Lục Địa Bóng Tối bên trong mê cung, chỉ cần khoảng một hoặc hai tháng là chúng tôi đã có thể đi xuyên từ đầu này sang đầu kia… Vậy thì khoảng cách chênh lệch ấy từ đâu ra? ‘Thực ra thì chênh lệch đó vẫn có thể tạm chấp nhận được.’ Nhưng mà anh bạn ma cà rồng từng nói với tôi ở Tầng Hầm Thứ Nhất… [Chỉ có loài người là tồn tại trong thời đại ấy.] Trong thời đại cổ xưa, các chủng tộc khác ngoài nhân loại không hề tồn tại. Nếu điều đó là thật, thì có nghĩa là toàn bộ lịch sử và ghi chép của thế giới này đều là giả tạo. Vậy rốt cuộc, sự thật là gì? Thế giới này đang che giấu những bí mật gì? Trước đây, tôi không chủ động tìm hiểu vì nghĩ rằng mình chỉ cần làm tốt phần việc của mình là đủ. Nhưng giờ thì mọi chuyện đã khác… Noark đã xâm nhập và chiếm lĩnh một khu vực ngay trong tường thành. Phản ứng của hoàng gia đối với việc này cũng đầy mập mờ khó hiểu… ‘…Tôi cần phải biết ngay bây giờ.’ Tôi phải nắm được những thông tin mà bọn họ đã che giấu. Chỉ có như vậy tôi mới có thể chuẩn bị sẵn sàng cho tương lai. Giống như khi chơi trò chơi vậy thôi. Nếu không biết gì cả, thì chỉ có thể chịu đòn một cách bất lực… “···Yandel?” “À, xin lỗi… Tôi vừa mải suy nghĩ…” Tôi kết thúc dòng suy tưởng và quay trở lại chỗ mọi người. “Hahaha! Thấy chưa! Thương của tôi mạnh hơn mũi tên của anh!!” “Tôi chỉ sợ làm cô bị thương thôi! Vừa nãy tôi đã nương tay! Lần nữa! Đấu lại lần nữa đi!” “Huh? Anh vừa đi đâu vậy?” Thôi được rồi, tôi xứng đáng với một kỳ nghỉ ngắn. ***** Sau buổi tiệc chào mừng kéo dài đến tận đêm khuya, tôi tỉnh dậy vào ngày hôm sau vào lúc hoàng hôn và cùng tiểu đội trinh sát của mình tiến vào khu cống ngầm… À, nhân tiện thì tiểu đội trinh sát này là Amelia, Erwin và Versil… “Wow… Đã lâu lắm rồi em mới xuống lại nơi này. Nhưng anh đến đây làm gì vậy?” “Tôi đến để tìm một thứ.” “A ha! Vậy nên anh mới gọi cả ba người chúng em!” Trong Clan Anavada, Amelia và Erwin là hai người có kỹ năng trinh sát tốt nhất, còn Versil thì là pháp sư duy nhất… “Tôi có thể hỏi xem chúng ta đang tìm cái gì không? Nếu biết rõ mục tiêu thì tôi có thể hỗ trợ hiệu quả hơn.” Trước câu hỏi của Versil, tôi không giấu giếm mà nói thẳng. “Hôm nay, chúng ta sẽ tìm một lối đi dẫn từ đây ra ngoài tường thành.” “Ra… ngoài tường thành…?” Tôi gật đầu. Versil thoáng bối rối nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi cẩn trọng hỏi: “…Anh định ra ngoài tường thành thật sao?” “Đúng vậy. Tôi nghĩ chỉ khi tự mình bước ra ngoài đó, tôi mới có thể phân định đâu là thật, đâu là giả.” “À…” “Trước mắt thì cứ giữ kín chuyện này đã. Hiểu chứ?” Vì họ không phải kiểu người lắm lời nên tôi chỉ nhắc nhở một câu rồi tiếp tục tiến bước. Dĩ nhiên, sẽ không có chuyện một lối đi bí mật dẫn ra thế giới bên ngoài lại nằm ngay giữa khu vực hôi hám nơi những kẻ lang thang trú ngụ. Trước tiên, chúng tôi xuống sâu hơn nữa, hướng đến căn cứ cũ của Noark dưới lòng đất. Phải đi qua khu thành trì ngầm ấy mới— Cạch! Ngay lúc ấy, Amelia, người đi đầu, giơ tay ra hiệu im lặng rồi dừng lại. Erwin cũng nhìn tôi và khẽ gật đầu. Có vẻ cô ấy cũng nhận thấy gì đó. ‘Từ từ…’ ‘Lùi lại.’ ‘Qua đây.’ Tôi lặng lẽ tuân theo hiệu lệnh tay của Amelia, rẽ sang một lối nhỏ rồi ẩn mình. Chẳng bao lâu sau, ngay cả một kẻ có giác quan kém như tôi cũng nghe thấy bước chân đang tiến lại gần. Cộp. Cộp. Cộp. Ít nhất là hai người đang bước đi trong đường cống, và âm thanh ngày một rõ hơn… ‘Đó là những kẻ lang thang à?’ — lúc đầu tôi nghĩ thế. Nhưng nếu đúng là những kẻ lang thang vô danh thì Amelia đã không yêu cầu chúng tôi ẩn nấp như vậy. Chúng tôi nín thở chờ đợi, và rồi họ đi ngang qua chỗ chúng tôi ẩn thân. ‘…Hiệp sĩ?’ Mà không chỉ là hiệp sĩ bình thường. Trên bộ giáp toàn thân của họ khắc rõ huy hiệu của hoàng gia, vậy nên họ không thuộc về bất kỳ gia tộc nào mà là kỵ sĩ trực thuộc hoàng thất. “Chuyện gì thế, Emily? Sao lại có hiệp sĩ đoàn hoàng gia đi lại trong cống ngầm?” “Ồ, anh không biết sao? Sau vụ khủng bố mấy tháng trước, Hoàng gia đã tăng cường cảnh giới, phái các hiệp sĩ của họ tuần tra đều đặn dưới cống rồi…” “Giờ nghĩ lại thì hình như em cũng có đọc qua trong báo… Nhờ vậy mà những kẻ lang thang dưới cống gần như đã bị quét sạch rồi…” Hừm… Dạo này tôi đã bỏ đọc báo hơi nhiều thì phải. Dù sao thì việc đang âm thầm thâm nhập mà lại chạm mặt hiệp sĩ tuần tra cũng khiến tôi khá bất ngờ. Không biết có phải họ nghĩ đám người Noark sẽ quay lại đây nên mới cử đơn vị tuần tra đến đây hay không… “Tiếp tục thôi. Diện tích của khu vực cống ngầm quá lớn so với nhân lực của họ, hơn nữa họ cũng không tra xét quá kỹ lưỡng đâu.” “Vậy thì tốt…” Nói là nói vậy, nhưng kỳ lạ thay, dù vừa chạm mặt hiệp sĩ hoàng gia, tôi lại chẳng thấy căng thẳng như trước kia. Một phần vì tôi tin vào khả năng ẩn hành của Amelia. Một phần khác… là vì tình thế của chúng tôi giờ đã khác xưa. Nếu chẳng may tình huống trở nên tồi tệ, thì hai tên hiệp sĩ ấy sẽ chỉ mất một hơi thở để trở thành hai cái xác mặc giáp mà thôi. Thực tế mà nói, nếu không muốn mọi thứ đi quá xa thì chính họ mới là người nên cẩn trọng khi chạm mặt chúng tôi. “…Tới rồi. Đợi một chút.” Đến lối dẫn vào khu Noark cũ, Amelia ngồi xuống cạnh cửa vào, cúi người kiểm tra thứ gì đó bằng tay… Và rồi— “Có thể vào được rồi. Tôi đã tháo mấy cái bẫy nhỏ mà không để lại dấu vết nào.” À, là dạng cơ quan đơn giản kiểu trong phim, như nhét một mẩu giấy vào khe cửa để xem có ai mở hay không. Tôi tiếp tục bước xuống cầu thang, và một không gian ngầm khác hẳn đường cống hiện ra trước mắt. Trần nhà cao vút, những bức tường tạo thành một mê cung lập thể khiến cho toàn bộ kiến trúc nơi đây hoàn toàn tách biệt hẳn với phần còn lại của cống ngầm. ‘Nếu tôi nhớ không nhầm, đây là nơi tôi từng giao chiến với nữ tế của Karui.’ Tên cô ta là Elisa thì phải? Chuyện ấy xảy ra khá lâu rồi, ngay sau khi tôi hấp thụ Tinh chất của Orc’s Hero, nên ký ức có phần mờ nhạt… Dù sao thì… Cô ta là một đối thủ khá mạnh, nhưng nhờ toàn đội Halfling lúc ấy đã mạnh hơn rất nhiều nên mới hạ được. ‘Những người lúc đó chẳng có ai cùng tôi lúc này cả…’ Giá như Misha có ở đây thì giờ bọn tôi đã có thể ôn lại chuyện cũ với nhau… ‘À mà nghĩ lại, Amelia cũng ở đó nhỉ…’ Tất nhiên, khi đó chúng tôi chưa phải đồng đội, thậm chí còn có phần đối địch nữa. Nhưng cô ấy cũng đã thể hiện sự… dịu dàng theo cách riêng của mình, nên dù tất cả đều thua, chúng tôi vẫn còn sống. “Tersia, cô có cảm nhận được ai không?” “Không.” “Nếu vậy thì tốt. Tôi cũng không thấy gì. Có vẻ từ đây trở đi sẽ không có đội tuần tra nữa, tăng tốc thôi.” Sau khi tăng tốc, chúng tôi nhanh chóng thoát khỏi đoạn mê cung và đặt chân đến điểm đến. “Đây là… Lối vào Noark.” Versil buột miệng thốt lên, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đá khổng lồ như thể chẳng thể tin nổi đây là kiến trúc dưới lòng đất. Nó thậm chí còn lớn hơn cả cổng cung điện. “Cô Gowland, đây là lần đầu cô đến đây sao?” “Đây là lần đầu tôi đi sâu đến vậy. Tôi từng tham gia đợt chinh phạt đầu tiên, nhưng như anh biết đấy, chúng tôi chưa kịp đến được đây thì đã bị buộc phải rút lui…” “À, đúng là tôi có nghe. Khi đó đã có rất nhiều người thiệt mạng.” Khi đang lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người họ, tôi bất chợt nhớ đến một người chơi Canada mà tôi từng gặp trong cộng đồng. Anh ta là người đã bị kéo vào cộng đồng ngay đúng vào khoảnh khắc mình bị đâm vào cổ giữa trận chiến ấy… ‘Tôi đã hứa sẽ báo tin cho gia đình anh ta khi quay về.’ Buồn cười thật, dù đã quên mất tên của anh ta, nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ địa chỉ mà anh ấy đọc cho mình. Có lẽ bởi vì khoảnh khắc ấy đã khắc sâu vào trí nhớ tôi. “Anh làm gì đấy? Không vào sao?” “À, tôi tới đây.” Đang mải chìm trong ký ức, tôi trở lại thực tại khi thấy Amelia mở cánh cửa nhỏ bên cạnh cổng chính. Versil, người mới đến lần đầu, ngạc nhiên hỏi: “Hả? Chúng ta không vào bằng cổng lớn sao?” “Không có thủ vệ thì đi đường nào cũng được. Nhưng đã có lối dễ hơn thì cớ gì phải chọn con đường rườm rà?” “…Cũng đúng… Nhưng chẳng phải ở đây từng có thủ vệ sao?” “Đã từng. Đó không phải là một cái tên được biết đến rộng rãi ở Raphdonia, nhưng lại là một trong những kẻ mạnh nhất ở Noark—” Trước khi Amelia kịp dứt lời và bước vào cửa hông thì một tràng cười vang rền từ phía sau lưng chúng tôi. “Ha ha ha ha ha!! Tôi thật lòng cảm kích trước những lời tử tế của cô!!” “···!” Cả Erwin lẫn Amelia đều không hề cảm nhận được sự hiện diện ấy, nên ai nấy đều giật mình quay phắt lại để xác định vị trí đầu nguồn của âm thanh đó. “Tôi không ngờ lại gặp những vị khách nổi tiếng đến thế tại nơi này!” Tôi quay người lại và nhìn thấy một gã đàn ông với thân hình to lớn như một chiến binh Barbarian đứng chắn ngay lối đi. Chỉ cần nhìn thoáng qua là đã có thể biết hắn ta chẳng hợp với hai chữ “ẩn thân”. Vậy nên lý do mà hắn có thể tiếp cận chúng tôi gần đến thế mà không một ai phát hiện ra chỉ có một. Sau tất cả, [Dungeon and Stone] vốn là một trò chơi đồng đội. “Đã có duyên gặp nhau, sao không chào hỏi một tiếng! Tôi là Rek Aures, cựu thủ vệ của Noark!” Ngay sau lưng hắn, những kẻ khác đang ẩn nấp cũng lần lượt bước ra. “À, và đây là các đồng đội của tooi.” Một… hai… ba… bốn… Tổng cộng là năm người. Về số lượng, họ áp đảo chúng tôi. Và về chất lượng… e là họ cũng không kém cạnh. Tôi không muốn phải thừa nhận điều này, nhưng— Thế giới này thật là nhỏ. “Hả? Baek-ho! Sao hôm nay anh lại im lặng thế? Chẳng phải anh từng nói là mình rất thân thiết với ngài Nam tước Yandel ở đằng kia sao?” …Tôi không ngờ mình lại gặp phải bọn chúng ở nơi này.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị