Chương 764: Nhật ký của Hầu tước

Trước khi bắt đầu đọc nghiêm túc cuốn nhật ký của Hầu tước, tôi hỏi Hyun-byeol một điều. “Cô lấy thứ này ở đâu?” Đây không phải lần đầu tôi nhìn thấy nhật ký của Hầu tước. À, nói chính xác hơn thì đó là một cuốn sách đầy những mật mã không thể giải đọc, được cho là nhật ký của Hầu tước, nhưng dù sao thì nó cũng tương đương. “Tại sao? Anh lo em lừa anh bằng một cuốn sách giả à?” кyhuyenⓒom“Không. Chính vì tôi nghĩ đây là đồ thật nên mới thấy vô lý. Làm sao em có thể có được cuốn nhật ký này?” “Anh đang ám chỉ rằng em là một người phụ nữ vô dụng à?” “Ơ…? Không, tôi không có ý đó…” “Em đùa thôi. Thật ra việc có được nó không khó như anh tưởng.” Hyun-byeol cười tươi khi thấy tôi luống cuống, thậm chí còn không cho tôi kịp khó chịu đã tiếp tục nói. “Ông ấy chủ động đưa nó cho em. Hầu tước ấy.”
кyhuyenⓒom “…Hả?”
кyhuyenⓒom“Ông ấy chủ động đưa cho em. Sau khi cho Nữ bá tước Phefroc ngủ say và nhốt cô ấy ở đây, ông ấy chỉ đơn giản là giao cuốn nhật ký này cho em mà không nói thêm điều gì.” Chỉ vì cô ấy nói một cách nhẹ nhàng như vậy không có nghĩa là chuyện đó dễ hiểu. “Chờ đã. Ý em là… ông ta cứ thế mà đưa cuốn nhật ký này cho em sao?” “Cũng không hẳn là ‘cứ thế’. Hầu tước Tercerion theo bản năng cảm nhận được cái kết của mình đang đến gần, và trong vô thức ông ấy đã tìm kiếm một người có thể hiểu được cuộc đời ông, dù chỉ là một chút.” “Và người đó là em?” “Không phải. Về mặt kỹ thuật thì người đó là Nữ Bá tước Phefroc. Hầu tước dặn em phải giao lại cuốn nhật ký cho cô ấy sau khi cô tỉnh lại, bất kể mọi chuyện kết thúc thế nào. Nếu không làm được thì phải đốt nó.” “Dù vậy việc ông ta cho phép em đọc nó vẫn rất đáng ngờ…” “Đó là lý do vì sao em nói ông ấy là một người cô độc. Khi em hỏi rằng có sao không nếu em đọc nó, ông ấy chỉ bảo rằng cứ tùy ý.” “…”
кyhuyenⓒom “Người đàn ông quyền lực thứ hai của vương quốc, Thiết Huyết Tể tướng, chủ nhân của một gia tộc Hầu tước… Dù người đời nói gì về ông ấy, dù trong mắt oppa ông ấy là người thế nào, thì với em ông ấy chỉ là một ông già bình thường yêu thương con gái mình. Kể cả những cảm xúc mà bình thường ông ấy không thể bộc lộ.” Càng nói chuyện tôi càng cảm nhận rõ, Hầu tước mà Hyun-byeol biết và Hầu tước mà tôi biết dường như là hai con người hoàn toàn khác nhau. Nhưng… ‘Có lẽ như vậy cũng là điều hiển nhiên.’ Dù sao thì cách nhìn nhận của ông ta về tôi và với Hyun-byeol vốn đã khác. Ai cũng có những mặt không ngờ tới, chỉ là tùy vào mối quan hệ, thứ mà ta được thấy sẽ bị giới hạn mà thôi. “Vậy… anh sẽ đọc chứ?” “Tất nhiên. Đây là cơ hội hiếm hoi để nhìn trộm nhật ký bí mật của Hầu tước mà. Dù không phải là người duy nhất biết nó.” “Cũng không phải là người thứ hai đâu nhé.” “…Hả?” “Eltora Tercerion. Vài ngày trước anh ta đã lặn lội tới đây lục lọi nên em đã cố ý để cuốn sách ở chỗ dễ tìm.” “…Cái gì?” “À, đây là bản gốc. Có một công cụ ma pháp thường dùng trong công việc hành chính có tác dụng tựa như máy in. Em dùng nó sao chép một vài phần rồi tạo ra một bản sao.” Thứ khiến tôi giật mình không phải là việc đó là bản gốc hay bản sao— “Em cho hắn ta xem ư? Tại sao?” Tôi nghiêng đầu hỏi, Hyun-byeol trả lời một cách thản nhiên. “Vì một khi Eltora Tercerion biết Hầu tước đang nghĩ gì, anh ta chắc chắn sẽ phản bội ông ấy. Như vậy sẽ có lợi cho anh, đúng không?” “Ờ…” Tôi nhất thời cứng họng. Đúng là suy nghĩ của Hyun-byeol hoàn toàn chính xác, và thực tế mọi chuyện cũng đã diễn ra như vậy. Nhưng dù thế thì… “Chẳng phải em vừa nói Hầu tước là một người cô độc sao?” Tôi nói với vẻ sững sờ, Hyun-byeol đáp lại như thể không hiểu vì sao tôi lại thấy khó hiểu. “Đúng vậy. Nhưng em cũng cô độc mà, anh biết chứ?” Phù… Ừ, làm sao tôi có thể thắng cô ấy trong một cuộc đấu khẩu được. Từ trước đến giờ đã vậy. Nhìn thấy tôi bật cười khẽ, Hyun-byeol nhẹ giọng hỏi. “Em làm tốt chứ?” Tôi trả lời. “Em làm tốt lắm.” Vậy thì, đã đến lúc quay lại với cuốn nhật ký rồi. ***** Không lâu sau khi tôi bắt đầu đọc kỹ nhật ký của hầu tước, điều đầu tiên đập vào mắt tôi là khoảng cách thời gian giữa các mục ghi chép dài đến bất thường. Ngày 16 tháng 7. Ngày 27 tháng 8. Ngày 22 tháng 9… Các mốc thời gian rải rác, cách nhau rất xa. Tất nhiên, ông ta không phải là một học sinh đang cố làm xong bài tập trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc, cũng không phải vì ông ta là kiểu người tùy hứng chỉ viết nhật ký khi nhớ ra. Cuốn nhật ký này đơn giản là… “Một cuốn nhật ký chắp vá.” Nó được tạo nên bằng cách cắt ra những đoạn cụ thể từ các mục được ghi chép hằng ngày rồi ghép lại với nhau, giống như việc cắt những bài báo yêu thích rồi dán vào sổ lưu niệm. “Anh có thể ngừng soi mói hình thức và đọc tiếp được không?” “Rồi rồi.” Trước lời trách nhẹ của Hyun-byeol, tôi giấu đi sự ngượng ngùng và tiếp tục đọc. Xét về hình thức, đây hiển nhiên là một bài tùy bút. Nhưng nếu chỉ nhìn vào câu chuyện thì thể loại của nó là… Ngôn tình. Kèm theo một chút kinh dị ma quái. [Trong buổi dạ hội hoàng gia ta tham dự cùng phụ thân, ta đã gặp một cô gái vô danh.] Câu chuyện bắt đầu bằng việc hầu tước nhìn thấy cô gái ma quái trong truyền thuyết tại một buổi dạ hội. Ông chạy thẳng tới hỏi cô có phải là nhân vật trong những lời đồn hay không, và có lẽ vì bị ông ta làm cho bối rối, cô đã biến mất. Sau khi trở về nhà, tâm trí của hầu đã chìm ngập trong những suy nghĩ về cô gái ẩn phía sau sương mù đó, và hạ quyết tâm phải gặp lại cô ấy một lần nữa. Và rồi… [Ngày 27 tháng 8, vào cuối hạ, khi cái lạnh của màn đêm bắt đầu len lỏi.] [Trong khu vườn mê cung phủ đầy những đóa hoa say ngủ, ta đã tìm thấy cô gái vô danh.] [Một lần nữa, sau tất cả.] Hầu tước gặp lại cô. Lần này, thay vì hấp tấp, ông quyết định tiếp cận cô một cách thận trọng từ xa. Ông giữ khoảng cách, hạ thấp sự đề phòng của cô, và vận dụng những kỹ thuật đàm phán học được từ những quyển sách của cha mình để từng bước kéo dài cuộc trò chuyện. [Càng nói chuyện, ta càng nhận ra nhiều điều kỳ lạ ở cô gái vô danh này.] [Nàng thiếu những kiến thức thường thức, và các cuộc đối thoại giữa chúng ta liên tục lệch nhịp. Nhưng đôi mắt lấp lánh tò mò của nàng đã nói lên tất cả.] [Cô gái vô danh không phải là ma.] [Bí ẩn đã dày vò ta suốt một tháng cuối cùng cũng được giải đáp. Nhưng một bí ẩn mới lại xuất hiện.] [Cô gái này là ai? Điều gì đã tạo nên những hành vi kỳ lạ ấy?] [Khi bình minh ló dạng, nàng biến mất không một lời, còn ta trở về nhà trong trạng thái như bị ma nhập.] [Chỉ khi đứng trước gương, ta mới nhận ra.] [Ánh mắt của ta… giống hệt ánh mắt nàng.] Với sự tò mò còn lớn hơn trước, hầu tước liên tục tìm cớ để ra vào hoàng cung. Và rồi… [Ngày 22 tháng 9, cuộc gặp gỡ thứ ba diễn ra.] Cuối cùng, ông đã có được lần gặp thứ ba mà mình mong mỏi. Cuộc trò chuyện đó không có gì đặc biệt, chủ yếu là cô gái hỏi, còn hầu tước trả lời. Ông không hề hỏi tại sao cô lại không biết những điều căn bản như vậy. Thực ra, ông không hỏi cô bất cứ điều gì. Ông sợ rằng cô sẽ lại biến mất như ảo ảnh. Vì thế ông kìm nén mọi thắc mắc, và chỉ đến lúc chia tay lúc rạng sáng, ông mới hỏi một điều duy nhất. Khoảnh khắc ấy, có một câu hỏi còn quan trọng hơn cả tên cô. [Ta sẽ còn được gặp nàng nữa, đúng chứ?] [Ta hỏi, và cô gái vô danh do dự, ngạc nhiên, rồi lẩm bẩm.] [Có lẽ.] Đến đây, Hyun-byeol lên tiếng. “Rất ngọt ngào, đúng không?” “Không hẳn… Tôi cứ liên tục gán gương mặt đáng sợ của hầu tước lên nhân vật nam chính…” “Vậy thì nhìn sang cái bàn kia đi. Bức chân dung chàng trai trẻ đó chính là hầu tước lúc còn trẻ.” “… Em nói thật à?” Chết tiệt, ông ta thật sự rất đẹp trai. Quả nhiên nhân vật chính ít nhất phải trông như vậy thì mới khiến một cô gái trong truyện ma đỏ mặt và xuôi lòng khi họ tán tỉnh nhau. “Dù sao thì, em sẽ không chen vào nữa. Đọc tiếp đi. Nội dung thật sự bắt đầu từ đây.” Trong giọng Hyun-byeol có điều gì đó khiến người ta bất an. Giống như đang nói: “Giờ đến lượt anh chịu đựng rồi.” Tôi không hỏi thêm, tiếp tục đọc nhật ký. Mùa hè qua đi, rồi đến thu, đông, xuân… Dù thời gian trôi, hầu tước vẫn tiếp tục gặp cô gái, và mối quan hệ của họ chậm rãi thay đổi. [Từ đối diện lối vào… đến mép đài phun nước.] [Từ mép đài phun nước… đến gần hơn một chút.] Khoảng cách giữa họ dần thu hẹp. [Hẹn gặp lại lần sau.] Không biết từ lúc nào, việc gặp lại đã trở thành điều hiển nhiên. [Trong lễ nhậm chức của Tướng quân Arkan, ta chỉ có thể ra ngoài vào lúc rạng sáng…] Họ thậm chí còn bắt đầu hẹn giờ gặp cụ thể, và khoảng cách giữa các mục nhật ký cũng ngày một ngắn dần. Dù những lời qua lại giữa họ ngày càng nhiều, nhưng hầu tước vẫn không biết gì về cô gái đó cả. Tên của cô, tuổi của cô, câu chuyện của cô… Ông không biết, và cũng không quan tâm. Những khoảnh khắc ấy yên bình và quý giá đến mức ông chưa từng nghĩ đến việc gặng hỏi cô. Ông tin rằng một ngày nào đó, khi cô sẵn sàng, cô sẽ chủ động nói cho ông biết. Đó là kế hoạch của ông. Nhưng… [Ngày 19 tháng 7.] Một năm sau, giữa mùa hè. [Cô gái biến mất.] Hầu tước đến khu vườn hoàng gia sớm hơn thường lệ, chờ đến tận bình minh. Ông nghĩ có lẽ cô có việc nên không đến được. Ông tiếp tục ghé khu vườn mỗi khi có sự kiện chính thức trong cung, nhưng cô không hề xuất hiện thêm một lần nào nữa. [Ta từng đọc đâu đó rằng mọi cảm xúc đều bắt nguồn từ sự mất mát. Chỉ khi một thứ gì đó nên cạnh mình biến mất, con người mới thật sự nhận ra cảm xúc của mình.] [Lần đầu tiên đọc những dòng chữ đó, ta đã không hiểu.] [Chẳng phải trân trọng những thứ đó khi nó vẫn còn bên cạnh mình sẽ tốt hơn sao? Ta nghĩ, con người ta thật ngu ngốc.] [Đúng vậy. Hồi đó ta đã nghĩ như vậy.] Chỉ sau khi cô đã biến mất, hầu tước mới nhận ra tình cảm của mình. Ông dò hỏi khắp nơi, tìm đủ mọi cách để đi dạo khắp hoàng cung, nhưng vẫn không thể tìm thấy nàng. Và rồi… “Ông ta gặp lại cô ấy chứ?” “Tất nhiên. Nhìn xem cuốn nhật ký vẫn còn bao nhiêu trang kìa. Câu chuyện vẫn còn dài.” Đột nhiên tôi nhớ đến một câu hỏi “cân não” từng thấy trên mạng. Khi đọc tiểu thuyết, điều gì đáng sợ hơn? Một câu chuyện vẫn còn rất dài nhưng phía sau chỉ có vài trang giấy, hay một câu chuyện gần như đã kết thúc nhưng vẫn còn rất nhiều trang? Tôi luôn tin rằng cái sau đáng sợ hơn nhiều. Vì nó báo hiệu một sự chuyển biến to lớn, một tương lai không thể đoán trước. Giống như bây giờ. [Khi ta cuối cùng cũng gặp lại nàng, nàng không còn là một cô gái hay thiếu nữ nữa.] [Nàng đã trở thành một người phụ nữ, đúng như ảo tưởng mà ta đã từng mơ.] [Nhưng niềm vui chưa kịp trào dâng thì sức nặng của thời gian đã nghiền nát trái tim ta.] [Sáu năm… Đã sáu năm kể từ lần cuối ta gặp nàng.] Hầu tước gặp lại cô gái, giờ đã là một người phụ nữ, sau sáu năm dài. [Ta đã từng tưởng tượng khoảnh khắc này vô số lần.] [Ta sẽ thổ lộ tình cảm, hỏi tên nàng, và trong trí tưởng tượng, nàng sẽ bật khóc rồi ôm chầm lấy ta.] [Rồi nàng sẽ kể một câu chuyện chấn động, do dự rằng liệu ta có chịu đựng được không, và ta sẽ mỉm cười nói rằng chẳng sao cả, miễn là chúng ta tiếp tục ở bên nhau…] [Ta đã tưởng tượng hàng trăm, hàng ngàn lần.] [Nhưng ngày hôm đó, ta đã không thể hỏi nàng bất cứ điều gì.] [Vì ta đã có một người vợ đang mang thai.] Đọc đến dòng cuối cùng ấy, tôi không nhịn được buột miệng. “Cái quái gì vậy—” Có lẽ tôi phải thêm một thể loại nữa cho câu chuyện này. “Đây là một drama ngoại tình à?” Trước câu lẩm bẩm của tôi, Hyun-byeol lắc đầu. “Không. Đây là một bi kịch.” “…” Bằng cách nào đó, tôi cảm thấy sợ hãi khi nghĩ đến việc phải lật sang trang tiếp theo.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị