Chương 772: Sắp xếp lại tình hình (7)

“Xem trực tiếp sẽ nhanh hơn là nghe ta kể.” Astarotta nói vậy rồi thản nhiên đưa cho tôi một xấp tài liệu. Số trang khá dày, nhưng nghĩ kỹ thì điều đó cũng là lẽ tự nhiên. Khi Lôi Phạt giáng xuống, đã có gần một nghìn người ở khu vực lân cận. ‘Thẳng thắn thật…’ ḳyhuyenⓒomĐúng như mong đợi từ những tài liệu được cho là xuất thân từ cơ quan tình báo hoàng gia, bố cục ngay từ đầu đã gọn gàng, rõ ràng. Số 1 Keldun Nilteon. Tình trạng: Tử vong. Ghi chú: Không thu hồi được thi thể, nhưng có lời khai nhân chứng đáng tin cậy. Tên, tình trạng, và một dòng ghi chú ngắn gọn. Ở cột tình trạng, từ “tử vong” được viết bằng mực đỏ, chỉ liếc qua là nắm được nội dung.
ḳyhuyenⓒomNhưng gọn gàng không có nghĩa là nó dễ đọc. Số 17 Anthony Bolton.
ḳyhuyenⓒom Tình trạng: Tử vong. Ghi chú: Thi thể đã được chuyển đến nhà xác số 7; tư trang cá nhân hiện do một thành viên trong Clan đã cùng anh ta trốn thoát tạm giữ. Ha… Người này chắc là người của một Clan cỡ trung đã tham gia cùng với chúng tôi từ Thánh Địa. Số 19 Gelta Panun. Tình trạng: Tử vong. Ghi chú: Không thu hồi được thi thể, nhưng có lời khai nhân chứng đáng tin cậy. Mỗi lần thấy một cái tên quen thuộc, không chỉ là quen tên, mà là người tôi đã gặp vài lần, tim tôi lại trĩu xuống. Nhưng dù vậy…
ḳyhuyenⓒomRắc— Họ nằm trong phạm vi trách nhiệm của tôi, nhưng nói thẳng ra thì Record Stone sẽ không đời nào gọi họ là “đồng đội” khi đưa ra dự báo về tương lai. Tôi tiếp tục đọc. “Khoan đã, cái này là sao? Ở cột tình trạng ghi là ‘mất tích’.” “Nó có nghĩa đúng như những gì chúng tôi chữ viết.” “Chẳng phải lúc nãy anh nói là tình trạng của tất cả mọi người đã được xác nhận rồi sao?” “Nghĩa là phía tình báo vẫn chưa tìm thấy gì cho thể chứng mình cho tình trạng của họ. Thực tế mà nói thì khả năng cao họ đã chết. Chỉ là không có thi thể hay nhân chứng, nên tạm thời vẫn được liệt kê là mất tích.” “……” “Hơn nữa, chẳng phải có một số người cụ thể mà ngươi thực sự muốn kiểm tra sao?” … Đúng là vậy. Tôi không thể phủ nhận, nên lặng lẽ tiếp tục lật tài liệu. Rất nhanh, những cái tên mà tôi thật sự muốn xác nhận đã xuất hiện. Số 119 Sven Parab. Tình trạng: Còn sống. Ghi chú: Hiện đang phục vụ nghĩa vụ bắt buộc tại lực lượng đồn trú bức tường thứ tư, Quân đoàn 7. Phù… Anh ta còn sống. Tôi nghe nói anh ấy mất tích trong lúc hỗn loạn nên trong lòng vẫn luôn lo lắng. Nhưng mà, với giác quan thứ sáu đáng sợ đó, nếu chỉ vì chiến tranh nổ ra mà anh ta chết thì đúng mới là chuyện lạ. “… Việc anh ta được điều đến bức tường thứ tư là do anh sắp xếp à?” Tôi tò mò hỏi sau khi đọc ghi chú. Dù gọi là đồn trú, nhưng bức tường thứ tư, nằm sát Gnomtree, gần như là một khu vực an toàn, chưa bị chiến hoả lan đến. “… Ngươi có biết hiện giờ có bao nhiêu người đang tìm mọi cách để chen vào chỗ đó không? Tôi cũng đưa những người khác vào đó, nên bọn họ hẳn đang ổn khi ở cùng nhau.” “Ra vậy… Cảm ơn vì đã để mắt đến họ.” Khi tôi chân thành nói lời cảm ơn, Astarotta lộ ra một biểu cảm kỳ lạ mà tôi không tài nào hiểu được. ‘Hả…’ … Không lẽ anh ta đang ngượng? Nghĩ đến đó lại khiến tôi cũng thấy lúng túng theo. “Đúng là người cũng như tên. Anh chu đáo thật đấy.” (Dịch giả-kun : ko hiểu, chắc tên giống con gái nên tinh tế.) Tôi đùa nhẹ, và Astarotta bực bội tặc lưỡi một tiếng. Không khí dịu lại, tôi quay lại tập trung đọc tài liệu. Số 170 Meland Kaislan. Tình trạng: Còn sống. Số 242 Lilith Marone. Tình trạng: Còn sống. Số 310 Ainar Fenelin. Tình trạng: Do vừa đến Đế Đô nên được liệt kê là mất tích, nhưng thực tế còn sống. Những người đã ở cùng tôi thì có thể lướt qua. Số 381 Versil Gowland. Tình trạng: Còn sống. Số 404 James Carla. Tình trạng: Rơi xuống giữa chiến trường, mất một cánh tay, do chậm trễ điều trị nên từng bị đánh giá là không thể cứu chữa, nhưng còn sống. Siết chặt. Đọc đến đó, tôi vô thức nghiến chặt răng. Bởi vì chỉ còn lại hai người chưa được xác nhận tình trạng. Erwen và Misha. Đó là những đồng đội đã ở bên tôi từ những ngày đầu, khi tôi chỉ là một Barbarian cấp thấp, một nghèo hai trắng. Soạt. Tôi vội vàng lật trang, đầu ngón tay bắt đầu run nhẹ. Thình thịch… thình thịch… thình thịch… Dù cố hít thở nhẹ đến đâu, tim tôi vẫn đập loạn xạ. Số 606 Misha Karlstein. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cái tên mà mình tìm kiếm, hơi thở tôi như nghẹn lại. Tình trạng: Còn sống. Nhìn từ “còn sống” được viết bằng mực đen bên dưới tên cô ấy, tôi thở phào một hơi thật dài. Misha còn sống. Nhưng cảm giác nhẹ nhõm ấy kéo dài chưa được bao lâu. Soạt soạt. Tôi nhanh chóng lật tiếp, quét mắt tìm cái tên cuối cùng. Rồi— Số 777 Erwin Fornaci di Tersia. Tình trạng: Còn sống. Ghi chú: Hiện đang phục vụ nghĩa vụ bắt buộc tại đồn trú Bức Tường Thứ Tư, Quân đoàn 7. Khoảnh khắc xác nhận cái tên cuối cùng đó, sức lực trong toàn thân tôi như bị rút cạn, bắt đầu từ đầu ngón tay. Họ đều còn sống. Không ai chết cả. Niềm vui khổng lồ tràn ngập trong tôi. “Biểu cảm đó là sao? Tất cả bọn họ đều còn sống mà.” Nhưng tôi không thể cười. Trong đầu tôi chỉ có duy nhất một câu hỏi. ‘Tại sao…’ Tại sao tất cả đều còn sống? Lẽ nào Record Stone đã sai? Hay là tôi hiểu nhầm nội dung của nó? Tôi không biết. Và chính điều đó lại khiến nỗi sợ âm ỉ càng khó diễn tả. Như khói, nỗi bất an trong tôi dần thành hình, dựa trên những trải nghiệm đã bị chôn sâu trong tiềm thức. ‘Đừng nói là…’ Chẳng lẽ mọi thứ vẫn chưa kết thúc? Ngay lúc ý nghĩ đó vừa lóe lên— Cốc cốc cốc. Tiếng gõ cửa vang lên, và Kỵ sĩ Hộ vệ đã dẫn tôi tới đây bước vào. Không có bằng chứng. Không có cơ sở. Nhưng trực giác con người là thứ rất kỳ lạ. Ngay khoảnh khắc nhìn lại gương mặt của kỵ sĩ đó, tôi đã cảm thấy một cảm giác nghẹt thở, bất an đến cùng cực. Và rồi… “Có chuyện gì?” Dự cảm xấu đó lại một lần nữa trở thành sự thật. “… Đã xảy ra sự cố với lực lượng đồn trú tại bức tường thứ tư.” “Sự cố gì?” “À thì…” “Nam tước Yandel có thẩm quyền để nghe nó. Báo cáo nhanh đi.” Vị kỵ sĩ vốn luôn ít lời và dứt khoát, dù đã được lệnh vẫn chần chừ, rồi mới thận trọng mở miệng. “Hai thành viên của Clan Anabada đã tử vong.” “…” Chết tiệt. ***** Khi tôi hoàn hồn lại, tôi đã đang chạy một cách điên cuồng trên trục đường chính của Đế Đô Carnon. Thậm chí, tôi còn sử dụng cả những kỹ năng từ Tinh chất, thứ vốn bị nghiêm cấm tuyệt đối ở mọi nơi trong thành phố, huống chi là trong kinh đô. Ầm—! Ầm—! Ầm—! Tôi đã chạy bao lâu rồi? Khi tôi đến bức tường phía tây của Carnon, nơi tiếp giáp với Noark, một kỵ sĩ trông như người phụ trách bước ra tiếp đón. “…Chúng tôi đã được thông báo là ngài sẽ đến. Mời đi lối này.” Có lẽ Astarotta đã liên lạc trước với họ khi tôi lao ra ngoài, nhưng chuyện đó bây giờ không quan trọng. “Chạy.” “…Xin ngài nói lại?” “Tôi bảo đừng đi. Chạy đi.” Bực bội trước tốc độ chậm chạp của hắn, tôi nói thêm một lần. Vị kỵ sĩ vốn đang đi phía trước lập tức hiểu ra và bắt đầu chạy. Theo sau anh ta, tôi đến trước một cái lều, và ngay lập tức nhìn thấy các đồng đội của mình đang tụ tập ở lối vào. “Yandel…?” Meland Kaislan. “…B-Bjorn?” Misha thốt lên đầy kinh ngạc. “À! Mister!” Erwin, Sven Parab và những người khác… Biểu cảm của họ vô cùng phức tạp. Bình thường, chỉ cần nhìn thấy tôi thôi là họ đã lao tới mừng rỡ, nhưng lần này họ lại đứng sững, không ai dám tiến lên. Môi mím chặt. Ánh mắt lảng tránh, không biết nên nhìn vào đâu. “Mọi người có thể tránh sang một chút được không?” Tôi cố hết sức kìm nén cảm xúc, cất tiếng nói. Các đồng đội lặng lẽ nhường đường. “Th-Thưa Nam tước! Cuộc điều tra vẫn còn…” Tên này đang nói cái quái gì vậy? Bịch. Tôi nhẹ nhàng đẩy kỵ sĩ đang định ngăn cản sang một bên rồi bước vào lều. Soạt. Bên trong lều hỗn loạn như một hiện trường án mạng. Gần lối vào có hai chiếc giường di động. Trên mỗi chiếc giường đều có một người nằm, từ đầu đến chân phủ kín bằng một tấm vải trắng… “…Là Nam tước. Mọi người tạm dừng vực điều tra, ra ngoài hết đi.” Nghe lệnh của vị kỵ sĩ, những điều tra viên đang sững sờ dần dần rời khỏi lều. Rồi— Phập! Tôi kéo tấm vải trên chiếc giường bên trái xuống trước. Dù chỉ lộ ra phần thân trên, tình trạng của thi thể bên dưới cũng đủ khiến người ta rợn tóc gáy. Một cánh tay đã bị thổi bay hoàn toàn rồi liền da, còn đầu thì không còn nối với cổ. Giống như một hình nộm được lắp ráp cẩu thả trước khi hoàn thiện. “…James Carla.” Anh ấy gia nhập gia tộc chúng tôi sau chuyến thám hiểm Núi Băng. Dù không gắn bó lâu như những thành viên đầu tiên, nhưng anh ấy là kiểu người có tính cách thân thiện khiến ai cũng quý mến. Cả tôi cũng vậy. “……” Tôi nhẹ nhàng phủ tấm vải lại, rồi bước sang chiếc giường còn lại. Và rồi— Soạt. Khi tôi chậm rãi kéo tấm vải xuống, gương mặt bị che giấu lộ ra. Làn da tái nhợt, vô hồn, nhưng tôi nhận ra đó là ai ngay lập tức. “Versil Gowland.” Chúng tôi gặp nhau lần đầu tại Hội Bàn Tròn, cả hai đều đeo mặt nạ, và không hiểu sao từ mối duyên đó, cô ấy lại trời xui đất khiến trở thành một thành viên của Anabada Xuất thân từ một Clan lớn, lại có năng lực xuất chúng, cô ấy chỉ đứng sau Amelia trong việc quản lý gia tộc. Chính vì vậy, tôi đã giao cho cô ấy vị trí phó thủ lĩnh khi rời đi. “……” Nhìn xuống một lúc lâu, tôi lại phủ tấm vải lên. Có lẽ cho rằng đó là dấu hiệu tôi đã bình tĩnh hơn, vị kỵ sĩ đứng lúng túng bên cạnh bắt đầu lên tiếng giải thích. “Chúng tôi cho rằng đây là một vụ ám sát chuyên nghiệp. Khi được phát hiện, ngài James Carla đang nằm trên giường. Ngoài vết máu và vết thương ở cổ, không có thương tích nào khác, nên nhiều khả năng anh ấy đã bị giết khi đang ngủ.” Ám sát sao… Nghe đến đó, tôi không biết mình nên có biểu came gì. Chết tiệt, đùa tôi à? Tôi cứ nghĩ một chiến binh như anh ấy sẽ chết trên chiến trường, trong một trận chiến khốc liệt, chứ không phải theo cách này. “…Còn Versil Gowland thì sao?” “Cuộc điều tra vẫn chưa kết thúc nên có nhiều ý kiến khác nhau… Nhưng giả thuyết phổ biến nhất là sát thủ nhắm vào ngài James Carla, còn tiểu thư Gowland thì không may bị vạ lây sau khi chứng kiến sự việc.” “…Bị vạ lây?” “Vâng. Thứ nhất, chiếc lều này thuộc về ngài James Carla. Thứ hai, thi thể của tiểu thư Gowland được tìm thấy gần lối vào. Cuối cùng, trên cơ thể cô ấy và bên trong lều đều có dấu vết chiến đấu.” “Còn điều gì tôi cần biết nữa?” “À… cuộc điều tra vẫn chưa hoàn tất nên—” “Không quan trọng. Nói hết những gì các anh tìm được cho đến lúc này. Nếu cần thì gọi các điều tra viên tôi vừa cho ra ngoài quay lại.” Có lẽ cảm nhận được sự cứng rắn trong giọng nói tôi, vị kỵ sĩ không nói thêm gì nữa mà tuân theo. Sau đó, tôi được nghe một bản báo cáo rất dài về những vật phẩm thu được tại hiện trường, phân tích hung khí, và nhiều thứ khác. Rồi— “Được rồi. Mọi người quay lại nhiệm vụ của mình đi.” Tôi rời khỏi lều, tiến về phía bức tường thành. Các đồng đội hỏi tôi định đi đâu, tôi chỉ lấy cớ là đi kiểm tra xung quanh. Tôi cần ở một mình. “……” Lang thang gần tường thành, tôi trèo lên mái của một tòa nhà gần đó, nằm ngửa nhìn lên bầu trời. Dù không làm gì cả, thời gian vẫn lặng lẽ trôi, bầu trời cũng dần đổi màu. Từ xám xịt ảm đạm, sang xanh nhạt khi mây tạm tan, rồi chuyển vàng và đỏ khi hoàng hôn buông xuống… “……” Cuối cùng, khi mặt trời lặn hẳn và bầu trời chuyển sang màu đen— Một giọng nói quen thuộc vang lên từ đâu đó. “Này, anh ăn gì chưa?” Tôi thậm chí không cần nghĩ cũng biết đó là âm thanh của ai. Thay vì chào hỏi, tôi ngồi dậy và lạnh lùng nhìn hắn. “Sao vậy? Anh không bất ngờ chút nào à?” Tôi đã có linh cảm hắn sẽ xuất hiện theo kiểu này, nhất là với tính cách của hắn. “……” Tôi nhìn chằm chằm hắn, và hắn lặng lẽ đáp lại ánh mắt đó. Lee Baek-ho. Thành thật mà nói, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về vị trí của tên này. Hắn nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng rất hữu dụng. Nhờ hắn, tôi đã tiến gần hơn đến những bí mật của thế giới này. Nghĩ lại, việc tôi có thể gia nhập Hội Bàn Tròn cũng là nhờ hắn. Vì thế tôi đối xử với hắn như một miếng kẹo cao su — nuốt phần ngọt, nhổ phần vô vị. Vì hắn cần tôi, tôi tin rằng hắn sẽ không vượt quá giới hạn. Chỉ cần hắn không động vào tôi trước, tôi cũng chẳng có lý do gì để động vào hắn. Nhưng… ‘Nếu đó là sai lầm của mình… thì mình sẽ tự tay chỉnh sửa nó.’ Phá vỡ sự im lặng kéo dài, cuối cùng tôi cũng hỏi hắn. “Tại sao ngươi lại giết họ?” Dù không nêu rõ chủ ngữ, câu hỏi vẫn quá rõ ràng. Hắn khựng lại một giây, rồi nở nụ cười. Nụ cười đó khiến khiến khí chất của hắn chuyển từ ngả ngớn sang tàn nhẫn, và cũng xác định từ giờ trở đi, tôi nên nhìn hắn như thế nào. “…Vậy là anh cũng đoán ra rồi à?” Tên này là kẻ thù của tôi. Là kẻ mà tôi phải ưu tiên tiêu diệt trước bất kỳ kẻ nào khác.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị