Chương 765: Meline Whinvenia Raphdonia

Trong lúc tôi đang đọc nhật ký, Hyun-byeol ở bên cạnh hỏi. “Thế nào? Thú vị đúng không?” “Ờ thì…?” Thành thật mà nói, rất khó để nói rằng nội dung bên trong thú vị. Ngay từ đầu tôi đã không thích thể loại ngôn tình, hơn nữa tôi cũng chẳng phải kiểu người quan tâm đến chuyện yêu đương của người khác. ḱyhuyenⓒomNhưng không thể phủ nhận rằng, tôi vẫn có chút bị cuốn vào, bởi vì nhân vật chính của câu chuyện này chính là Hầu tước Tercerion. Tất cả những lý do khiến ông ta làm ra chuyện điên rồ như nổi loạn chống lại nhà vua đều nằm trong cuốn sách này. ‘Nhưng mà… tôi vẫn chưa hiểu.’ Chỉ đọc đến đoạn đầu thì vẫn chưa đủ để nắm được nguyên nhân. Vì thế tôi tiếp tục đọc nhật ký. Tôi lướt qua những đoạn có thể bỏ qua, chỉ tập trung vào các điểm quan trọng…
ḱyhuyenⓒom [Nhìn thấy ta, nàng trông như vừa thấy ma và hỏi liệu có chuyện gì không ổn.]
ḱyhuyenⓒom[Ta trả lời rằng ta có một người vợ đang mang thai đang đợi mình ở nhà.] Cuộc hội ngộ sau sáu năm đã kết thúc như vậy. Cô gái im lặng rất lâu, rồi nói: “Vậy thì ngài nên về sớm đi.” Hầu tước đáp lại: “Ừ…” rồi rời đi. Và rồi… [Không ngày nào là ta không nghĩ về chuyện đó. Sự im lặng ấy có ý nghĩa gì? Liệu có phải nàng cũng mang một tình cảm giống như ta?] Việc hầu tước dằn vặt và đau khổ thế nào vì những cảm xúc ấy không thú vị, cũng chẳng quan trọng, nên tôi bỏ qua. Thời gian trôi qua, con trai của hầu tước ra đời. Niềm vui khi nuôi dạy con là thật, nhưng đồng thời, hầu tước không thể không tự hỏi.
ḱyhuyenⓒom Nếu là một đứa trẻ được sinh ra cùng nàng thì sẽ thế nào? Chẳng phải đứa trẻ đó sẽ xinh đẹp và đáng yêu ngang bằng, thậm chí còn hơn cả đứa trẻ này sao? Để xóa bỏ những suy nghĩ đầy tội lỗi ấy, hầu tước càng dốc sức cho gia đình hơn. Cũng vào khoảng thời gian đó, ông bắt đầu thay người cha đang bệnh nặng xử lý công việc của gia tộc. Sống bận rộn, cống hiến cho công việc và gia đình, ký ức về mối tình đầu dường như dần phai nhạt. Thế nhưng… [Nàng lại xuất hiện. Lại một lần nữa… sau sáu năm.] Đó là ngày hầu tước đến hoàng cung để thực hiện nghi thức chính thức kế thừa tước vị. Đắm chìm trong những hồi ức cũ, ông vô thức đi vào khu vườn và lại gặp nàng. [Khi nhìn thấy nàng lần nữa, suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu ta là: “Cảm giác như mới gặp hôm qua.”] [Đó không phải là sự hoài niệm.] [Ngoại hình của nàng hoàn toàn không thay đổi so với sáu năm trước.] Một vẻ ngoài không hề bị thời gian chạm tới. Hầu tước cảm thấy có chút bất thường, nhưng không suy nghĩ quá sâu. [Nàng chúc mừng ta vì đã có con và kế thừa tước vị, ta đón nhận lời chúc đó với một niềm vui chân thành.] [Thời gian đã chôn vùi tình cảm của ta, và chỉ đến lúc này ta mới có thể hỏi nàng tên nàng là gì, và vì sao nàng lại sống ẩn mình trong hoàng cung?] [Sau khi do dự rất lâu, cuối cùng nàng cũng lên tiếng.] [Nhưng đó không phải là câu trả lời cho câu hỏi của ta.] [Đó là một lời thỉnh cầu.] [Nàng hỏi liệu ta có thể giúp nàng trốn thoát khỏi đây hay không.] Sau một hồi cân nhắc, hầu tước đã đồng ý. Ông nghĩ rằng giờ đây, với thân phận của một hầu tước, ông đã có thể gánh vác bất kỳ câu chuyện nào của nàng. Đồng thời, ông cũng tính toán rằng sau khi giúp nàng, có lẽ ông sẽ được nghe câu chuyện của nàng. Và rồi… [Sau khi thành công đưa nàng ra ngoài, ta dùng ma pháp thay đổi màu tóc và màu mắt của nàng.] [Sau đó, vào khoảng thời gian Eltora ra đời, ta đưa nàng đến một nơi ẩn náu bí mật đã chuẩn bị sẵn, không để bất kỳ ai hay biết.] Không khó để nhận ra rằng nơi tôi đang ở hiện tại chính là nơi ẩn náu bí mật đó. Nhưng đó không phải là phần quan trọng của câu chuyện. [Ở trong nơi ẩn náu bí mật, sau khi cùng nhau trải qua rất nhiều thời gian, cuối cùng ta cũng biết được tên nàng.] Đang đọc trong trạng thái lơ đãng, ánh mắt tôi bỗng sáng lên. Dù vẫn còn rất nhiều trang phía sau, nhưng cuối cùng đoạn tôi tò mò nhất cũng xuất hiện— [Meline Whinvenia Raphdonia.] … Hả? [Đó là tên của nàng.] Thật sự sao? ***** Trước đây, tôi từng nhìn thấy một bức chân dung của một người phụ nữ được cho là mẹ của Ragna trong không gian bí mật của Hầu tước. [Meline Whinvenia ————.] (C712) Phần nội dung đáng lẽ phải tiết lộ họ đã bị cào xóa đến mức không thể đọc được, nhưng giờ thì tôi đã biết tên đầy đủ của bà ấy. [Raphdonia.] Đó là dòng họ chỉ được phép mang bởi những người thừa kế dòng máu tôn quý nhất của đất nước này. Khoảnh khắc nhìn thấy nó, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Meline Whinvenia Raphdonia rất có thể chính là mẹ của Ragna. Điều đó có nghĩa là… ‘Ragna… mang dòng máu của nhà vua…’ Cho dù cô ấy là một đứa con ngoài giá thú, sinh ra mà không có một cuộc hôn nhân chính thức, thì việc cô ấy mang huyết thống hoàng gia vẫn không hề thay đổi. ‘Nhưng nếu vậy… tại sao Hầu tước lại nổi loạn chống lại nhà vua?’ Đương nhiên, rõ ràng nguyên nhân là vị công chúa vô danh kia, nhưng vì tôi chưa biết chi tiết nên tiếp tục đọc nhật ký. Mọi câu trả lời tôi muốn đều nằm trong đó. [Trong thời gian ở nơi ẩn náu bí mật, ta đã nghe câu chuyện của nàng hết lần này đến lần khác.] [Những câu chuyện ấy còn chấn động hơn ta tưởng tượng rất nhiều. Ai mà ngờ được trong hoàng gia lại ẩn giấu những bí mật như vậy chứ.] “Chờ đã… phía sau có nói rõ bí mật đó là gì không?” “Không.” Ha, vậy là Hầu tước cố tình lướt qua… “Được rồi. Tôi cứ đọc tiếp vậy.” [Cũng chấn động chẳng kém những bí mật kia là nỗi thương xót ta dành cho nàng – người đã lớn lên như một vật hiến tế.] [Cảm xúc đó ngày càng mạnh mẽ.] [Là một người đàn ông đã có vợ con, ta cố gắng phủ nhận nó, nhưng vào ngày nàng rơi nước mắt, ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thừa nhận rằng cảm xúc của ta không chỉ đơn thuần là thương hại.] [Trùng hợp thay, những cảm xúc ấy không phải là đơn phương. Hôm nay, ta cuối cùng đã xác nhận điều đó và cảm nhận được một sự viên mãn sâu sắc mà cả đời này ta sẽ không bao giờ có lại.] Tuy nhiên, khoảng thời gian ngọt ngào mà Hầu tước và Meline trải qua trong nơi ẩn náu bí mật không kéo dài được lâu. [Xét đến quyền lực áp đảo của hoàng gia, việc chúng ta cầm cự được đến một tháng đã là điều kỳ diệu.] [Cuối cùng họ cũng tìm ra chúng ta, và ta đã lần đầu tiên gặp ‘hắn’ trong đại sảnh triều kiến.] [Hắn là một người hoàn toàn khác với những gì ta tưởng tượng.] [Ban đầu hắn tỏ thái độ uy hiếp, nhưng sau đó lại bật cười đùa cợt và đưa ra một đề nghị.] [Hắn nói rằng trong số các quan lại, ít nhất phải có một người biết được bí mật.] [Vậy nên, hắn đề nghị ta đảm nhận chức vụ Thủ tướng.] [Ta không còn lựa chọn nào khác.] [Đó là sự thăng tiến mà ta hằng mơ ước, nhưng bây giờ khi đã biết được bí mật của hoàng gia, ta không thể nào cảm thấy vui mừng một cách thuần túy được.] Câu chuyện sau cuộc gặp riêng với nhà vua được tóm lược khá ngắn gọn. Hầu tước quay lại nơi ẩn náu bí mật, tiếp tục những ngày tháng ngọt ngào, và cuối cùng tình yêu của họ đã kết trái. Một đứa trẻ được chào đời. Niềm hạnh phúc ông cảm nhận được lúc ấy không thể so sánh với khi Eltora ra đời. Thế nhưng… ‘Nếu là một cái kết hạnh phúc thì đã không còn nhiều trang như vậy.’ Và “biến cố” xảy ra sau đó là điều mà ngay cả tôi, người đã xem qua vô số tác phẩm truyền hình, cũng không thể đoán trước được. [Thứ phá hủy hạnh phúc tưởng như sẽ kéo dài mãi mãi ấy không phải là sự thất thường của nhà vua, âm mưu của kẻ thù chính trị, hay sự phản bội của thuộc hạ.] [Đó là thứ gần giống như sự trừng phạt của thần linh.] [Trong lúc nằm trên giường, vuốt ve cái bụng đang lớn dần của nàng và thì thầm những lời yêu thương như thường lệ, đột nhiên Meline hét lên.] [Nàng bắt đầu nói năng lộn xộn như một kẻ mất trí, thốt ra những lời như “Ta là ai, ngươi là ai, đây là nơi nào…”] [Và trong những lời ấy, có một thứ mà nàng tuyệt đối không nên nói ra.] [Dungeon & Stone.] “…” [Một Ác linh đã nhập vào thân xác của Meline.] ***** Cú sốc giáng xuống như một tia sét đánh thẳng vào đỉnh đầu, khiến đầu óc tôi trống rỗng. Nhưng khi thời gian trôi qua và tôi dần lấy lại bình tĩnh, một câu hỏi bất chợt nảy sinh. ‘Chẳng phải Ác linh chỉ có thể nhập vào cơ thể một người khi người đó vừa trưởng thành thôi sao?’ Tôi không biết chính xác tuổi của Meline lúc đó, nhưng bà ấy hẳn đã là người trưởng thành. Đã sáu năm trôi qua kể từ đoạn mô tả rằng bà đã trở thành một người phụ nữ hoàn toàn. Vậy thì chuyện này làm sao có thể xảy ra? Người kể chuyện, Hầu tước trong cuốn nhật ký, không hề nhắc đến điều đó, nhưng từ những phần đầu tôi có thể đoán đại khái. [Diện mạo của nàng hoàn toàn giống hệt sáu năm trước.] Ông ta đã nói rằng cảm giác như thể mình đã gặp lại Meline vào ngày hôm sau chứ không phải sau sáu năm. Vậy nên, giải thích hợp lý nhất là có lẽ vì lý do nào đó, tuổi sinh học của Meline đã bị “đóng băng”. Xét đến việc hoàng gia có những thiết bị duy trì sự sống kỳ lạ, điều đó cũng không phải là không thể. ‘Giờ thì tôi hiểu vì sao Hyun-byeol nói đây là một bi kịch.’ Sau khi Meilin bị Ác linh chiếm hữu, cuộc đời của Hầu tước biến thành địa ngục. Ông tìm đến nhà vua để xin lời khuyên, nhưng ngay cả nhà vua cũng chỉ lắc đầu và bảo ông muốn giết hay tha thì tùy ý. Cảm giác như cả bầu trời đã sụp đổ. Thế nhưng, ngay cả trong địa ngục, thời gian vẫn trôi, và bụng của Meline vẫn lớn dần. Và rồi… [“Thứ đó”, không biết là hắn hay nàng, đã tự sát sau khi sinh.] Ác linh đã tự kết liễu bên thân sau khi sinh ra Ragna. Tuy nhiên, Hầu tước đã nói dối với hoàng gia rằng Ác linh đã chết trước khi sinh nở, rồi bí mật đưa Ragna đi. Ông muốn ít nhất đứa trẻ này có thể lớn lên trong yên bình. Nhưng… [Không ngờ ngay cả Eltora cũng trở thành Ác linh…] Theo thời gian, người con trai duy nhất là Eltora cũng hóa thành Ác linh, và cuối cùng Hầu tước Tercerion chỉ còn lại mỗi Ragna. “Nếu là Hầu tước, chắc em cũng muốn xé xác mọi Ác linh trên đời.” Tôi thậm chí không thể tưởng tượng được ông ta đã đau đớn đến mức nào. Nhưng đứng từ góc nhìn của tôi, Hầu tước đã đưa ra một quyết định ngu ngốc. Ông định trao tất cả những gì mình đạt được cho Ragna… [Ngày 21 tháng 10.] Thời gian trong nhật ký đã gần chạm tới hiện tại, khoảng một tháng trước khi Hầu tước tham gia cuộc nổi loạn. [Trước khi mọi thứ sẵn sàng, nhà vua đã tỉnh lại.] [Ta phải bảo vệ đứa trẻ ấy.] Đó là câu cuối cùng trong nhật ký. Tôi khép cuốn sách lại và thở ra một hơi dài. “Thế nào? Hay chứ?” “Không hẳn…?” Ấn tượng tổng thể của tôi sau khi đọc xong cuốn nhật ký là— ‘Nhàm chán.’ Thật mà? “Tôi cứ nghĩ cuối cùng sẽ diễn ra chuyện gì đó gay cấn, ai mà ngờ lại kết thúc giữa chúng thế này. Cảm giác thật trống rỗng.” “Chuyện đó là đương nhiên rồi. Hầu tước vẫn còn sống mà.” “Đáng lẽ tôi nên nhờ em tóm tắt trong ba dòng thay vì tự mình đọc.” “Ba dòng làm sao mà tóm tắt được chuyện này?” “…Hả? Dễ mà?” 1. Hầu tước yêu công chúa. 2. Công chúa bị Ác linh nhập, chết sau khi sinh con. 3. Thời gian trôi qua, con trai cả Eltora cũng biến thành Ác linh, Hầu tước quyết định nổi loạn để bảo vệ đứa con duy nhất còn lại. Một câu chuyện có thể tóm gọn như vậy. Và nếu người đọc được quyển nhật ký này là ‘Ragna’ thì còn đơn giản hơn nữa. Cha yêu con, con gái của ta. Chỉ một câu đó là đủ. ‘Quả thật nó giống như một bức thư gửi cho Ragna.’ “Bí mật của hoàng gia” đã bị lướt qua, và ngay cả khi đọc, tôi cũng cảm nhận rõ rằng rất nhiều phần đã bị cố tình che giấu. ‘Nếu có dính tới chuyện thật sự nghiêm trọng thì Hyun-byeol đã không để tôi đọc rồi.’ Đọc xong nhật ký, trong đầu tôi không hề sáng tỏ hơn mà chỉ thêm rối rắm với hàng loạt câu hỏi chưa có lời đáp. “Vì sao anh lại nhíu mày chặt đến thế?” “Tôi đang nghĩ xem Hầu tước rốt cuộc đang tính toán điều gì trong đầu.” “Có gì đáng để suy nghĩ sao? Rõ ràng là ông ta muốn cuộc nổi loạn thành công và bảo vệ con gái mình.” “Ừ, nhưng đó là Kế hoạch A. Cân nhắc đến việc ông ta để lại thứ này, tất nhiên là ông ta cũng biết tỷ lệ thành công của mình là rất thấp.” “Ừm… đúng là vậy.” “Với tính cách của Hầu tước, chắc chắn ông ta đã phải có sẵn Kế hoạch B để cứu Ragna, nhưng tôi không thể đoán ra đó là gì. Chỉ giấu cô ấy trong một căn biệt thự bí mật thôi sao? Kế hoạch đó thật sự quá ngây thơ.” Nghe lời tôi, Hyun-byeol suy nghĩ một lúc rồi nói. “Có khi nào… anh chính là Kế hoạch B?” “…Gì cơ?” “Em nói là, thử nghĩ mà xem. Anh suýt nữa thì đã cưới cô ấy rồi còn gì.” Nói đến đó, Hyun-byeol bật cười khẽ. “Thành thật mà nói, có lẽ hơn ai hết, ông ấy hiểu rất rõ rằng anh chính là kiểu người sẵn sàng chĩa kiếm về phía hoàng gia chỉ để bảo vệ người mình trân quý.” (Dịch giả-kun : công bằng mà nói thì khúc này logic tệ vl. Nhưng sau này có giải thích nên thôi ở đây t sẽ không nói gì.)
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị