Hội nghị Hoàng gia.
Đây là nơi tụ họp của những quý tộc quyền thế nhất trong thành phố và những người thật sự sở hữu binh quyền trong tay, là nơi các chính sách dẫn dắt vương quốc được thiết lập.
Nói một cách đơn giản, đây chính là hạch tâm quyền lực của giới quý tộc.
Tự nhiên, việc giành được quyền tham dự là vô cùng khó khăn.
Trước đây, Nữ bá tước Ragna Phefroc đã gây chú ý trong giới quý tộc chính vì lý do này.
ḱyhuyenⓒomViệc một gia tộc không có nền tảng vững chắc lại có thể chiếm được ghế trong Hội nghị Hoàng gia trong một khoảng thời gian ngắn như vậy quả là chưa từng có.
À, dĩ nhiên là vì cô ấy có Thủ tướng hậu thuẫn sau lưng.
Dù sao thì…
“Tôi không ngờ là Melbes lại chẳng có một đại diện nào trong Hội nghị Hoàng gia.”
Thành thật mà nói, với con số 32 gia tộc thành viên của Melbes, tôi cứ tưởng ít nhất cũng phải có một gia tộc giữ ghế, nhưng kết quả lại hoàn toàn ngược lại.
Có lẽ điều này phần nào bắt nguồn từ sự phân biệt ngấm ngầm đối với các chủng tộc khác con người.
ḱyhuyenⓒom
À, tất nhiên đó lại là chuyện tốt đối với tôi.
ḱyhuyenⓒom“……”
“……”
Phòng họp rơi vào im lặng sau câu nói của tôi về việc khát nước.
Trong bối cảnh không ai biết nên phản ứng thế nào, một quý tộc ở góc lên tiếng.
“Này, ra ngoài bảo họ pha một tách trà đi. Nhớ cho thật nhiều đá để làm nguội nhanh.”
Lời nói và hành động đó đã công nhận địa vị của tôi.
Và như thế, tình thế coi như đã ngã ngũ.
Suy cho cùng, người vừa lên tiếng chính là chủ tọa buổi họp.
“Vâng? À vâng… Thưa Hội trưởng.”
ḱyhuyenⓒom
Một nam tước ngồi cạnh Hội trưởng lập tức đi ra ngoài gọi người hầu rồi quay lại.
Và…
“Đặt ở đó đi.”
Chắc hẳn hắn đã thúc giục dữ lắm, bởi chỉ trong chớp mắt, một cốc trà đá đã được đặt trước mặt tôi.
Đây là trà sữa của thời đại này.
Khá khác với loại ngọt ngào tôi từng uống trong tiệm net.
‘Không tệ.’
Tôi nhấp một ngụm lớn, cảm nhận hương thơm và sự mát lạnh thì chủ tọa lên tiếng, thay mặt mọi người.
“Giờ thì, anh có thể bắt đầu nói được chứ?”
“Ờm… tự nhiên tôi lại chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.”
“Vậy để tôi hỏi trước. Nam tước, có đúng là anh đã giành được quyền tham dự Hội nghị Hoàng gia không?”
“Đúng thế. Tôi nhận được thư mời từ Hội nghị Hoàng gia không lâu sau sau khi trở về Thánh địa.”
Tận dụng cơ hội, tôi rút lá thư vẫn giữ trong người ra cho họ xem, khiến sắc mặt bọn họ một lần nữa dao động.
Tất nhiên, chẳng ai nghĩ tôi đang khoe khoang…
“Chuyện đó thật sao….”
“Nó có dấu ấn của Hoàng gia.”
“Nhìn chỗ ngồi thì chỉ là một ghế nhỏ thôi, nhưng mà...”
Dù vậy, khi tận mắt nhìn thấy bằng chứng, cảm xúc của họ cũng thay đổi đôi chút.
“Vậy những gì các ông muốn hỏi, chỉ có thế thôi sao?”
Khi tôi chuyển lời thành kiểu hỏi theo phong cách Barbarian, Hội trưởng ngập ngừng rất lâu trước khi dè dặt mở miệng.
“Chẳng lẽ… Nam tước đã quyết định liên minh với Gia đình Hoàng gia?”
“Đó là một câu hỏi lạ. Liên minh hay không thì có gì quan trọng cơ chứ? Chúng ta đều là thần dân của Hoàng gia mà.”
Đó vốn không phải điều tôi định nói.
Nhưng đối với một câu hỏi như vậy, tôi buộc phải trả lời thế.
Cuối cùng, Hội trưởng dường như nhận ra sự lỡ lời của mình, liền nhanh chóng chỉnh lại.
“…Vậy để tôi hỏi lại. Tôi biết đây là một câu hỏi bất lịch sự, nhưng…”
“Không sao, cứ hỏi đi.”
“Sau khi trở về thành, anh có gặp riêng Gia đình Hoàng gia và nhận được lời hứa hẹn nào không?”
Đến cả một Barbarian cũng có thể cảm nhận được lo lắng ẩn sau câu hỏi đó.
Ông ta đang lo ngại về việc chảy máu nhân tài.
Ông ta sợ rằng tôi sẽ rời bỏ Melbes để trở thành cận thần của Hoàng gia.
Tôi không ngờ họ lại bộc lộ thẳng nỗi lo ấy trước mặt tất cả mọi người.
“…Tại sao ông lại nghĩ vậy?”
“Tôi có cảm giác ấy ngay cả sau khi tham gia cuộc họp hôm nay. Khi tôi muốn nghe về phần thưởng từ yêu cầu và thông tin về Tầng Hầm Đầu Tiên, ngài chỉ liên tục tìm cách lấp liếm.”
À cái đó…
‘Đúng là nhìn từ góc độ của họ, nó trông ra như thế thật.’
Tôi không hề có ý định rời bỏ Melbes để tìm một mái nhà mới.
Thực ra, tôi khá thích bản chất của hội này.
Việc đây là nơi tập hợp những á nhân vốn bị đối xử lạnh nhạt lại cực kỳ có lợi cho tôi.
Tuy nhiên, lý do tôi giữ kín về việc khám phá Tầng Hầm Đầu Tiên là vì tôi chưa biết sau khi mọi chuyện ổn định Hoàng gia có yêu cầu giữ bí mật về nơi đó hay không.
“Có lẽ đã có sự hiểu nhầm, vậy tôi sẽ nói rõ ở đây. Tôi chưa từng có bất kỳ lời hứa hẹn nào với Gia đình Hoàng gia.”
“Vậy còn về Hội nghị Hoàng gia…?”
“Tôi không biết. Nó cứ thế mà đến, chẳng báo trước gì cả.”
Đó là sự thật.
Trước khi lá thư đến, tôi hoàn toàn không nhận được bất kỳ liên lạc nào từ Hầu tước.
Và liệu họ có tin lời tôi?
“Ra là vậy…”
“Ông đã hết thắc mắc rồi chứ?”
“Phải. Ban đầu tôi có lo lắng, nhưng giờ có vẻ như Hoàng gia chỉ là công nhận anh thôi.”
“Anh nói thế nghĩa là gì?”
“Điều đó có nghĩa là Nam tước đã là một nhân vật then chốt trong tình hình của thành phố này.”
Khi thốt ra câu đó, ánh mắt Hội trưởng bùng cháy lên một ngọn lửa nóng rực khó có thể diễn tả.
Đó là ánh mắt khi một thợ săn nhìn thấy con mồi.
Rõ ràng là ông ta sẽ không để tôi tuột khỏi tay.
‘…Dù đó là một trách nhiệm có hơi nặng nề thật.’
Khi tôi nghiêm túc đánh giá tình hình của mình, tôi nhận thấy thực ra nó vô cùng tích cực.
Sau những gì tôi đã biểu hiện ra, nếu không phải là những vấn đề mang tính nguyên tắc, việc toàn bộ 31 gia tộc còn lại của Melbes sẽ chọn ủng hộ tôi là điều chắc chắn.
Đó chính là mục tiêu cao nhất tôi có thể đạt được trong Melbes—.
“Tôi hiểu rồi.”
Thế nhưng ngay lúc đó, ngọn lửa trong mắt Hội trưởng đột ngột tắt ngấm.
“Phần chất vấn đến đây là hết. Nam tước Mariblack, xin mời tiếp tục.”
“Vâng? À vâng… tôi hiểu.”
Sau đó, chủ tọa dẫn dắt câu chuyện, mọi người chỉ trao đổi ý kiến một cách hờ hững, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi và ông ta.
Tuy nhiên, Hội trưởng chẳng hề nói với tôi một lời, thậm chí không liếc tôi một cái cho đến khi buổi họp kết thúc.
‘…Chuyện gì thế? Ông ta định chơi trò lạt mềm buộc chặt sao?’
Sau ánh mắt cháy bỏng ban nãy, sự im lặng này khiến tôi không khỏi thấy bối rối.
Tuy nhiên, tôi nhanh chóng nhận ra ông ta đang cố gắng kìm nén cảm xúc.
“Vậy, tôi xin gửi lời cảm tạ đến các gia chủ đã ghé thăm buổi họp hôm nay. Chúng ta sẽ kết thúc tại đây…”
Ngay khi buổi họp hoàn toàn kết thúc, vào lúc tôi dự định rời khỏi hội trường.
“Nam tước, anh có thể nán lại một chút không?”
“…?”
“Trà của gia tộc Mariblack rất ngon đấy.”
Một cách nói tao nhã để ám chỉ rằng ông ta muốn trò chuyện riêng.
“Được thôi.”
Tôi đáp lại một cách tích cực, chờ đợi. Các quý tộc khác thì khéo léo bỏ qua lời chào và rời đi.
Và…
“Trà sẽ được mang ra ngay khi pha xong. Xin cứ thoải mái.”
Với câu nói đó, chủ nhân của dinh thự – Nam tước Mariblack, nơi tổ chức buổi họp hôm nay – cũng rời khỏi phòng, tạo ra một khoảng trống cho cuộc trò chuyện riêng.
“Nam tước Yandel.”
Ánh mắt Hội trưởng trở lại với cường độ ban đầu.
Trong ánh nhìn ấy, ẩn sau ánh mắt đục ngầu là khát vọng mãnh liệt.
Thế nhưng, dù để lộ cảm xúc như vậy, giọng ông ta vẫn bình tĩnh.
“Anh nghĩ gì về Melbes?”
Hmm, ông ta đang dò xét tôi.
“Tôi thấy đây là một nơi rất tốt. Con người ở đây cũng không tệ.”
“Ngay cả sau xung đột với Bá tước Goldbeard?”
“Việc ở chung với nhau làm sao tránh khỏi va chạm? Ai cũng sống như vậy cả. Hơn nữa, tôi nghĩ Bá tước cũng sẽ không ghét tôi chỉ vì chuyện đó.”
“Vậy thì thật may mắn.”
Không để mất quyền chủ động, tôi phản công.
“Còn ông thì sao, Hội trưởng?”
“…?”
“Ý tôi là, ông nghĩ gì về Melbes?”
Nghe vậy, ông ta lộ ra vẻ ngạc nhiên, như thể không ngờ tới câu hỏi này.
“Ha ha, tôi nghĩ gì về Melbes à…”
Ông ta trầm ngâm một lúc, rồi bất ngờ đáp bằng sự thẳng thắn đến mức ngay cả một Barbarian nghe cũng phải giật mình.
“Tôi nghĩ đây là một đám ô hợp.”
“…Gì cơ?”
Đó là một lời tuyên bố táo bạo khó tin, phát ra từ miệng người đứng đầu Melbes.
“Anh mong tôi nói những câu kiểu như ‘Nếu chúng ta đoàn kết, chúng ta sẽ mạnh hơn bất kỳ ai khác’ sao? Anh cũng muốn nghe mấy lời hoa mỹ đó à?”
“Không hẳn… chỉ là tôi không ngờ ông lại thành thật đến vậy.”
“Thành thật mà nói, anh là người đầu tiên nghe thấy những lời bộc bạch của tôi, Nam tước Yandel. Tôi chẳng thể thốt ra những lời đó trước mặt bất kỳ ai khác.”
Nụ cười thân thiện quen thuộc biến mất, thay vào đó là một bóng đen mà tôi chưa từng thấy trong ánh mắt ông ta.
Có vẻ ông ấy đã chịu áp lực lớn trong suốt thời gian qua.
“Vậy ý ông ‘đám ô hợp’ là sao?”
“Là nghĩa đen chứ còn gì nữa? Dù đã tồn tại hàng ngàn năm, các gia tộc quý tộc của những chủng tộc á nhân vẫn chẳng thể phát triển, trong khi các gia tộc truyền thống thì mạnh lên từng ngày. Họ chỉ là những kẻ chỉ tụ tập với nhau vì nhu cầu, nhưng thực chất chẳng hề có sự đoàn kết.”
Ông ta nhanh chóng tuôn ra những cảm xúc và lời nói bị kìm nén bấy lâu, như thể đang trút hết nỗi lòng.
“Trên hết, anh có biết khác biệt lớn nhất giữa chúng ta với các thế lực khác là gì không? Chính là việc chúng ta thiếu một trung tâm.”
“Chẳng phải ông đang làm việc đó sao—?”
“Anh thực sự nghĩ vậy à?”
Hmm… cũng đúng. Dù ông ta được kính trọng, nhưng mỗi khi ông ta nói về tầm nhìn và tương lai, 31 gia tộc còn lại chỉ coi nó như chuyện tiếu lâm và bắt đầu qua loa.
“……”
Thấy tôi chỉ im lặng, ông ta bật cười.
“Nếu cứ thế này, dù mối liên hệ giữa các gia tộc có chặt chẽ hơn, dù từng thế lực cá nhân có phát triển thêm, thì cái đám ô hợp này cũng chẳng có gì thay đổi.”
“Vì thiếu trung tâm?”
“Chính xác.”
Dù ngô có nhiều đến đâu, nếu không được nung nóng thì cũng chẳng bao giờ nổ thành bỏng ngô.
Giờ thì tôi bắt đầu hiểu điều ông ta muốn nói.
“Thực tế cái ao Melbes là quá nhỏ bé để chứa đựng Nam tước Yandel.”
“…Có lẽ ông là người duy nhất nghĩ vậy.”
“Ha ha, ai cũng biết cả, chỉ là không ai chịu thừa nhận vì cảm xúc cá nhân thôi.”
“Cũng có thể, nhưng tôi còn chưa có cả lãnh địa gia tộc.”
“Nhưng anh có nhiều thuộc hạ hơn bất kỳ ai trong thành phố này. Nam tước mà tôi thấy không phải là một con chim đi tìm tổ, mà là một con chim đang xây tổ.”
Ông ta không ngừng dồn dập những lời ca ngợi.
“Nam tước Yandel vừa là tộc trưởng, vừa sở hữu danh hiệu Nam tước. Anh còn là một trong những nhà thám hiểm nổi tiếng nhất thành phố, và theo lời đồn, là một cường giả có thể sánh với những kẻ mạnh nhất trên thế giới này.”
Ừm… cũng chẳng sai chỗ nào cả…
“Nhưng tôi nghĩ Nam tước Yandel đang tự đánh giá thấp bản thân. Nếu không phải tước vị được lưu truyền, anh có nghĩ trong số những gia chủ của 31 gia tộc còn lại, có ai có thể tự mình dành được tư cách ấy không?”
“…Tôi hiểu rồi, đừng dát vàng nữa, nói thẳng điều ông muốn đi.”
“Tôi biết, nói thế này với một Nam tước vừa gia nhập Melbes là vô lý. Nhưng nếu tôi bỏ lỡ cơ hội này, chắc chắn tôi sẽ phải chờ đợi vô ích thêm hàng ngàn năm nữa.”
Với ánh mắt rực cháy, ông ta tiếp tục.
“Nam tước Yandel, xin hãy trở thành trung tâm của Melbes.”
Lời đề nghị này đến sớm hơn tôi tưởng, nhưng cũng chính là mục tiêu cuối cùng tôi đã khao khát.
Thay vì làm cái đuôi của một con rồng, tôi thà làm cái đầu của một con rắn và tự mình tiến hoá thành một con Hydra.
Suy cho cùng, đó cũng là nguyên nhân tôi chọn ở lại Melbes thay vì đồng ý với những lời mời từ các thế lực khác.
Tuy nhiên, tôi cần hỏi trước một điều.
“Vậy Hội trưởng, điều ông mong muốn là gì? Ông muốn đạt được điều gì khi Melbes lớn mạnh?”
Đây là câu hỏi quan trọng cần xác nhận trước khi đưa ra quyết định hợp tác.
Ông ta thực sự khát khao điều gì?
Nghe vậy, ông ta phá lên cười sảng khoái và đáp ngay, không chút do dự.
“Điều tôi mong muốn là một ngày nào đó được nhìn thẳng vào đám quý tộc nhân loại kiêu ngạo kia và nói rằng: ‘Kẻ yếu thì nên học cách cụp đuôi lại, nhân loại.’”
“……”
“Đừng đùa giỡn với kẻ mạnh.”
Lão già này còn cực đoan hơn tôi tưởng.
*****
Chủ tọa, sau khi để lộ những xu hướng cực đoan của mình, liền cung cấp cho tôi vài đề nghị.
“Nếu anh đồng ý với đề nghị của tôi, thì Melbes này cùng với gia tộc Hầu tước Welbeart chúng tôi sẽ toàn lực ủng hộ và đứng sau lưng Nam tước Yandel.”
“Tôi muốn nghe một cái gì cụ thể hơn ngoài cái gọi là ‘toàn lực ủng hộ’.”
“Dĩ nhiên. Chúng tôi sẽ giao phó toàn quyền của hợp đồng tái kiến thiết Quận 7 cho gia tộc Nam tước Yandel, đồng thời cung cấp trợ giúp trong việc mua đất đai và xây dựng dinh thự.”
“Còn gì nữa?”
“Nếu có biểu quyết, cả 31 gia tộc sẽ bỏ phiếu theo hướng mà Nam tước Yandel chỉ định. Và nếu có bất cứ thứ gì cản trở điều mà Nam tước Yandel muốn làm, chúng tôi sẽ đồng lòng dọn sạch chướng ngại đó.”
Ồ, quả thật rất yên tâm—.
“Nhưng với một điều kiện.”
‘À, tôi biết ngay là sẽ chẳng thể nào dễ dàng như thế mà.’
Đúng như trong dự liệu, tôi bình tĩnh hỏi thẳng.
“Điều kiện là gì? Nói đi.”
“Thân phận của đối phương không quan trọng……”
Nghe đến đây, đầu óc tôi thoáng trống rỗng trong giây lát.
“Hãy cưới vợ… và nhanh chóng hạ sinh một người thừa kế.”
……Tôi hoàn toàn không ngờ đến một điều kiện như vậy.