“Họ là gia thần sao….”
Thành viên của Hiệp sĩ Hoa hồng mà tôi chẳng biết tên bật cười, như thể cô ta vừa nghe thấy gì đó rất nực cười.
“Ngài thật sự nghĩ chuyện này có lý sao, Nam tước?”
Nếu nghĩ kỹ thì, đó là câu hỏi tôi đã nghe không ít lần để từ khi sống cuộc đời của một Barbarian.
Và câu trả lời của tôi cũng chẳng khác gì khi ấy.
kyhuyenⓒom“Hả? Có gì vô lý sao?”
Tôi vừa nói vừa ngoáy tai bằng đầu ngón tay, khiến thành viên Hiệp sĩ Hoa hồng kia nhíu mày.
“Con số khổng lồ lên đến tận mười ngàn—.”
“À, chính xác là chỉ có 8712 người thôi.”
“…Khác biệt gì chứ? Từ trước đến nay, chưa từng có một trường hợp nào, ngay cả những gia tộc quý tộc lớn nhất trong thành phố, lại có được số lượng gia thần nhiều đến thế.”
“Ồ, vậy sao?”
kyhuyenⓒom
Tôi mỉm cười, rồi gần như hét lên đầy hứng khởi:
kyhuyenⓒom“Vậy thì tôi là người đầu tiên sao?”
Không biết liệu có thể ghi riêng chuyện này lên Bia Đá Vinh Quang không nhỉ?
Tôi lẩm bẩm, cố tình để mọi người nghe thấy, nhưng người phụ nữ kia thì chẳng thèm để tâm, ánh mắt lạnh lùng như băng nhìn chằm chằm vào tôi.
Và rồi….
“Nam tước Yandel, Ngài đang có dự định huấn luyện quân đội tư nhân đúng không?”
Nữ hiệp sĩ sắc bén cất tiếng, như muốn đâm thẳng vào chỗ hiểm.
Lần này, đó là câu hỏi nhạy cảm, không thể cười cợt cho qua.
‘Huấn luyện quân? Tại sao lại không?’ — Nếu tôi lỡ miệng nói gì đó như thế, tôi sẽ để lại quá nhiều khoảng trống cho kẻ khác xuyên tạc, thậm chí gán ghép tội mưu phản.
Vì vậy….
kyhuyenⓒom
“Không thể nào. Tôi tuyệt đối không có ý định huấn luyện quân đội tư nhân. Tôi thề bằng tên tuổi và danh dự của một chiến binh.”
Đây là một điều tôi có thể khẳng định rõ ràng nhất.
Dĩ nhiên, người phụ nữ ấy cũng chẳng buồn nghe.
“Thay vì thề thốt, xin hãy giải thích đi. Tại sao ngài lại cần đến số lượng gia thần nhiều như vậy?”
Đúng là phiền toái.
Tôi khẽ tặc lưỡi sau lưng, rồi miễn cưỡng đáp.
“Thì… có nhiều gia thần cũng đâu có hại gì. Thật ra, tôi cũng thích sự đông đúc nữa…”
“Ý ngài là chỉ vì thích đông đúc mà giữ tới chín ngàn chư hầu sao?”
“8712 người. Không phải chín ngàn.”
Tôi chen ngang, chỉnh lại bằng một con số cụ thể vô nghĩa, rồi vội tiếp lời.
“Vả lại, tôi đâu chỉ nhận họ vì muốn đông người. Tôi nhận họ vì tôi thật sự cần họ. Ví dụ, Kaina Elmoshi, được ghi rõ trong văn bản này… À! ‘Trợ lý nhà bếp!’”
“Nam tước, ngài nghĩ chúng tôi sẽ tin chuyện đó sao?”
…Ừ thì, chắc là không.
Tôi biết rõ cái cớ này chẳng ai tin nổi.
Nhưng thì sao nào?
“Dù có tin hay không thì cũng chẳng liên quan gì đến cô, đúng chứ?”
“…”
“Thay vào đó, tôi không hiểu sao đột nhiên các người lại thế này. Hôm qua chính miệng cô còn bảo chỉ làm theo lời của nhà vua. Giờ họ đã trở thành gia thần của tôi, có quyền hợp pháp để nhập cảnh. Vậy cớ gì các người lại muốn ngăn cản?”
Sự ngang bướng của tôi khiến ngay cả thành viên Đoàn Hiệp sĩ Hoa hồng cũng chẳng tìm ra lời phản bác.
Đã đến lúc phải gia tăng áp lực.
Vì thế….
“Đừng quên, ta là một quý tộc..”
“…?”
“Nếu muốn phán xét ta, hãy mang đến một người có đầy đủ địa vị.”
Tôi hạ giọng, tiếp lời:
“Đừng bảo một quý tộc phải làm gì.”
Một lời khuyên theo kiểu Barbarian — hãy an phận làm công cụ, đừng làm kẻ nghĩ thay.
Dù nghe vậy, Hiệp sĩ Hoa Hồng vẫn giữ nguyên nét mặt, không để lộ cảm xúc.
Nhưng có vẻ lời khuyên đó vẫn có tác dụng.
“….”
“….”
Trong khoảng lặng ngượng ngập, ngay cả những người đánh xe đang đứng trước cổng kiểm soát cũng liếc mắt nhìn nhau. Cuối cùng, người phụ nữ im lặng từ nãy đến giờ khẽ mở môi.
“Nam tước…”
“Nam tước?”
“…Ngài sẽ hối hận vì lựa chọn hôm nay.”
Hử, tôi đang tự hỏi cô sẽ nói gì mới cơ đấy.
Trùng hợp thay, lại là một điệp khúc quen thuộc.
Mỗi khi mọi chuyện không thuận theo ý họ, thì bọn họ đều mang câu này ra.
“Ồ, hóa ra cô là một tiên tri chứ không phải một hiệp sĩ à?”
Thái độ không để tâm của tôi khiến người phụ nữ trừng mắt, ánh nhìn đầy giận dữ, rồi quay sang ra lệnh cho các kỵ sĩ:
“…Tất cả nhường đường!”
Rốt cuộc, chúng tôi cũng đã vượt qua một cửa ải khó nhằn.
*****
Quận 4, một phần của thành phố thương mại Commelby.
Vốn dĩ nơi này nhộn nhịp, đầy cửa tiệm và kẻ qua người lại, nhưng quang cảnh sau khi bước qua trạm kiểm soát lại khác hẳn thường ngày.
Mọi cửa hàng đều đóng kín, chẳng có lấy một bóng người.
“Này, rốt cuộc đã có chuyện gì ở đây?”
“…Quận 4 đã tạm thời bị phong tỏa để bảo đảm an toàn cho dân chúng.”
“Những Quận khác cũng bị phong tỏa sao?”
“Chỉ có Quận 4 thôi.”
Lời nói ấy khiến tôi phải nghi ngờ chính đôi tai của mình.
“…Gì cơ?”
Lời của Hiệp sĩ Hoa hồng thật mâu thuẫn.
Quận 3 nằm sát Quận 13, vốn đã rơi vào tay Noark.
Quận 5 giáp với Quận 7 cũng chẳng bị phong tỏa…
‘Vậy mà chỉ có Quận 4, nơi kề cận với Bifron, lại bị đóng sao? Chỉ vì lý do an toàn ư?’
Thật khó hiểu, nhưng dù tôi có gặng hỏi cũng chẳng nhận được câu trả lời rõ ràng.
“Xin hãy nghe phần còn lại từ Thủ tướng. Như Nam tước đã nói, tôi không phải là người đưa ra phán quyết.”
“Thủ tướng? Giờ chúng ta sẽ gặp Thủ tướng sao?”
“Đúng vậy.”
Cuộc trò chuyện của chúng tôi kết thúc ở đó. Bởi vì tôi biết cách duy nhất để biết thêm thông tin là đi gặp trực tiếp ông ta.
*****
Khi đến quảng trường ở Quận 4, một khu lều tạm đã được dựng lên cho dân cư Bifron và những người từ Quận 7.
Có vẻ như họ cần thời gian để quyết định số phận của chúng tôi, nên họ đã yêu cầu chúng tôi hãy ở lại đây chờ đợi.
“Hừm….”
“…Tôi nghĩ đây là lần đầu trong đời tôi thấy Quảng Trường Tự Do lại vắng lặng đến vậy.”
Nhìn vào những người dân, dường như họ chẳng thấy phiền lòng khi bị Gia đình Hoàng gia đối xử như thế.
Chẳng lẽ họ coi đây là lẽ thường sao?
“Nam tước, mời đi lối này. Thủ tướng đang chờ.”
“…Được. Emily, Versil, các cô cứ yên tâm ở lại đây.”
Sau khi tình hình ở quảng trường tạm ổn, tôi theo chân các Hiệp sĩ Hoa hồng. Điểm đến là một dinh thự xa hoa cách quảng trường không xa.
Và rồi….
“Xin hãy chờ, Thủ tướng sẽ liên lạc ngay.”
Quả nhiên lần này cũng không gặp trực tiếp, mà là thông qua một quả cầu liên lạc đặt sẵn trong phòng, cho phép gọi video.
Jiiiiiing—
Ngay sau khi Hiệp sĩ Hoa hồng rời đi, để tôi lại một mình trong phòng, quả cầu phát sáng rung động. Khi nhấn nút tiếp nhận, một gương mặt quen thuộc liền hiện ra.
[Đã lâu không gặp, Nam tước Yandel.]
“Đã lâu không gặp, Hầu tước Terserion.”
[Hy vọng anh hiểu, vì tình hình chiến sự căng thẳng, nên khó có thể rời khỏi nơi đóng quân để gặp mặt trực tiếp.]
Khó khăn sao? Từ kinh đô Carnon đến đây tốn bao nhiêu thời gian chứ? Đặc biệt là với một kẻ có thể tự do sử dụng ma pháp trận truyền tống quân sự bất cứ lúc nào?
Trong khi trong đầu tôi bật ra lời mỉa, miệng lại thốt câu khác.
“Tôi hiểu. Không có gì thất vọng, ngài yên tâm.”
[Cảm ơn vì đã rộng lượng.]
“Đội thám hiểm xuống Tầng Hầm Thứ Nhất đã trở về an toàn chứ?”
[Tất cả đều về thành bình yên, báo cáo cũng đã hoàn tất. Nhờ vậy chúng tôi mới biết được Nam tước đang ở Quận 7.]
“Ra vậy.”
Tôi vốn không thích những màn dẫn nhập dài dòng, nhưng lần này tôi chịu nghe, vì có nhiều thông tin để khai thác.
“Vậy ngài biết tin tôi đến Bifron bằng cách nào?”
[Từ mật thám trà trộn trong quân Noark đóng tại Quận 7. Tôi nghe nói Nam tước đã công khai tuyên bố sẽ tiến vào Bifron… Tại sao lại như vậy? Không phải chúng đã bảo sẽ để anh qua trong yên bình sao?]
Vì đã đoán trước câu hỏi, tôi đáp ngay, không do dự.
“Tôi không tin họ sẽ để tôi qua dễ dàng như vậy. Hơn nữa, trong cuộc đối thoại, tôi phát hiện họ đang âm mưu gì đó mờ ám với Bifron.”
[Âm mưu? Anh đã điều tra được gì chưa?]
“Tôi đã dò xét vài ngày, nhưng tiếc là vẫn chưa thể làm rõ.”
[Hiểu rồi… Dù sao, những gì Nam tước vừa nói tôi sẽ báo cáo lên Văn phòng Chiến lược, có lẽ phe Noark đang có kế hoạch bí mật liên quan đến Bifron.]
“Ồ, vậy thì tốt.”
Sau câu ấy, không khí lặng đi. Tôi nhân cơ hội hỏi điều đang thắc mắc.
“Thế còn St. Red?”
[Ngài St. Red vẫn bình an. Nhờ năng lực đặc biệt, ông ấy đã tỉnh lại, và biết rõ những gì đã xảy ra.]
Hừ, lão trưởng làng vẫn còn sống.
Giá mà có chuyện gì xảy ra thì tốt rồi.
[Nghe nói sau khi ngài St. Red hy sinh, chính Nam tước là người dẫn dắt đoàn thám hiểm?]
“À, cũng chỉ tình cờ thôi. Trong đầu tôi chỉ nghĩ đến việc phải tìm cách đưa tất cả ra ngoài an toàn.”
[Anh đã làm rất tốt. Đó là một công lao to lớn.]
“Vậy… liệu chúng tôi có thể nhận được tương thưởng không?”
[…Còn quá sớm để bàn chuyện ấy. Chỉ khi kết thúc cuộc xâm lược của Noark, mọi việc mới có thể định đoạt.]
Tôi gật đầu, không tranh luận. Lý do ấy hoàn toàn dễ hiểu.
‘Giới thiệu vậy là đủ rồi…’
Tôi đang định vào thẳng vấn đề, thì Thủ tướng đã mở lời trước.
[Tôi nghe nói Nam tước đã nhận dân cư Bifron làm gia thần…]
Thấy lão già vốn thích vòng vo mà lần này lại đi thẳng vào, lòng tôi thoáng phấn khích.
[Anh dự định bao giờ sẽ trả họ lại?]
“Trả lại? Tôi có làm gì phạm pháp sao?”
[Không phải thế. Nhưng… việc toàn bộ bọn họ xuất hiện ở bên ngoài, với chúng ta không phải là một chuyện tốt. Anh là quý tộc nên chắc hẳn anh cũng hiểu điều này.]
Ý ông ta là: đã mang danh quý tộc, thì phải vì lợi ích của Gia đình Hoàng gia mà bỏ qua tình cảm cá nhân.
“Vậy thì muộn rồi. Tôi đã nhận họ làm gia thần rồi. Giờ ngài bảo tôi làm gì nữa?”
[Chẳng phải chỉ cần đuổi họ đi là xong sao?]
“Xin lỗi, nhưng tôi vốn không quen nói những lời cay nghiệt với người khác. Chuyện đó khó cho tôi lắm.”
[…Anh đang nghiêm túc đấy ư?]
Nghe tôi trả lời, Thủ tướng cười phá lên như vừa nghe chuyện nực cười.
Phải, tôi vốn tinh tế và sống nội tâm như thế đấy, thế thì thế nào?
“Dù sao, miễn là không phạm pháp thì chuyện này cũng chẳng có vấn đề gì. Nói thêm cũng vô ích, vì mọi chuyện đã xong rồi.”
[…Tôi chỉ lo cho Nam tước thôi.]
Lo ư? Vớ vẩn. Nếu tôi chết ở đâu đó, kẻ vui mừng nhất chắc chắn chính là lão.
“Cảm ơn sự quan tâm, nhưng quyết định là của tôi, và tôi sẽ chịu trách nhiệm về nội.”
[…]
“Thế Hoàng gia định xử lý Bifron ra sao?”
Đối với tôi, đây mới là trọng tâm.
[Đó là thông tin quân sự không thể tiết lộ ra ngoài. Nhưng hẳn Nam tước cũng đã đoán được ít nhiều.]
“Tôi đã đoán được…”
[Đúng vậy. Chúng ta sẽ cho nổ tung toàn bộ Bifron. Ngay khi lực lượng Noark đặt chân vào bên trong.]
Dù giọng nói bình thản, nhưng nội dung thì lạnh lẽo và tàn nhẫn.
Họ muốn hủy diệt cả Bifron, trong khi vẫn buộc người dân nơi đó trở về quê nhà.
‘…Bọn họ thực sự coi mạng người là gì chứ?’
Thế giới này dã man đến mức khiến tôi, một Barbarian, cũng phải tự hoài nghi bản thân mình.
“Khoan… ý ông là ông sẽ dụ Noark vào đó sao? Vậy ông có biết chúng toan tính gì trong Bifron không?”
[Chúng tôi cũng không biết. Nhưng khả năng cao nếu bị dồn ép đủ nhiều, chúng sẽ tháo chạy về hướng Bifron.]
Tôi chẳng hề tin bất kỳ từ nào ông ta nói.
Nhìn vào cách cả Hoàng gia lẫn Noark điều động, rõ ràng đều bất thường.
‘Một bí mật không tiện nói…’
Điều này càng khiến tôi muốn biết.
[Dù sao, khi nghe Nam tước ở trong Bifron, chúng tôi đã gấp rút tìm cách đưa ngài ra.]
Thú thực, tôi không hiểu nổi. Nếu tôi là lão, chắc tôi đã gộp luôn chính mình và Noark vào cùng một chỗ rồi thổi tung tất cả lên trời rồi.
Tại sao ông ta lại phí công cứu tôi ra chứ?
Câu trả lời đến ngay sau đó.
[À, giờ nghĩ mới nhớ. Tôi nghe rằng Nam tước đang giữ phần lớn chiến lợi phẩm thu được ở Tầng Hầm Thứ Nhất, đúng không?]
“À, tôi đã từng giữ chúng.”
[…Đã từng sao?]
Hầu tước nghiêng đầu, nhưng không hỏi thêm, tiếp tục nói.
[Hãy để lại toàn bộ chiến lợi phẩm trong phòng này trước khi rời đi. Chúng là tài sản quý báu của Hoàng gia, và Nam tước cũng sẽ được tương thưởng những gì xứng đáng thông qua nghi lễ ban thưởng sau này.]
Nghe vậy, tôi cúi đầu thật thấp.
Ra là vậy, chiến lợi phẩm từ Tầng Hầm Thứ Nhất. Thì ra đây mới là lý do họ sốt sắng cứu tôi…
[…Nhưng tại sao Nam tước lại cúi đầu?]
Bởi nếu nhìn thẳng, e rằng tôi chẳng che giấu nổi sự vui vẻ trên mặt mình.
“…Xin lỗi, Hầu tước.”
Tất cả số chiến lợi phẩm đó… tôi đã tiêu xài sạch rồi.