Sau khi cúi đầu xin lỗi, vị Hầu tước lại hỏi tiếp.
[…Anh nói xin lỗi? Ý anh là sao?]
“…”
[Hãy nói rõ. Bởi vì tôi hoàn toàn không hiểu.]
Nghĩ rằng cho ông ta thấy sẽ nhanh hơn giải thích, tôi liền lấy ra những vật phẩm mà mình thu được khi thám hiểm tầng hầm thứ nhất, lần lượt bày ra giữa phòng.
ⓚyhuyenⓒomVà rồi…
[Sao anh lại dừng lại?]
“Đó là tất cả.”
[Anh đang nói gì thế? Tôi nhớ chỉ riêng những Tinh chất đã thu thập trong ống nghiệm được nhắc đến trong báo cáo thôi là đã hơn cả trăm rồi.]
À, cái đó…
“…Đúng, đã từng là như vậy.”
ⓚyhuyenⓒom
[…]
ⓚyhuyenⓒomĐến lúc này, Hầu tước mới lặng đi, như thể đã hiểu vì sao tôi lại dùng thì quá khứ.
Thế nhưng ông ta vẫn còn thắc mắc về nguyên nhân.
[…Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?]
“Hầu tước, giờ tôi mới để ý… Ngài đúng là mẫu người coi trọng quá trình hơn là kết quả nhỉ?”
[Tôi nói vậy vì chuyện này có thể gây ra một rắc rối thật sự, cho nên hãy dừng thái độ đùa cợt.]
Được rồi, vậy thì nghiêm túc…
Tôi đem hết những lý do đã chuẩn bị sẵn ra, xếp thành một chuỗi dài lời biện hộ. Tuy việc một Barbarian nói tỉ mỉ thế này quả là chẳng hợp chút nào, nhưng nếu gói gọn lại thì chỉ có một câu.
[…Anh đã phân phát những Tinh chất quý giá đó cho các nhà thám hiểm của Quận 7, với lý do là anh cần thêm sức mạnh để thoát khỏi thành phố đó?]
“Đúng vậy.”
ⓚyhuyenⓒom
[Các vị thần ở trên cao… Chuyện nếu thật vô lý đến mức tôi không biết phải bắt đầu từ đâu.]
“Có gì mà vô lý chứ? Nếu khi đó chúng tôi thất bại và bị bắt lại, toàn bộ chiến lợi phẩm cũng sẽ bị Noark cướp sạch thôi.”
Còn hơn là để rơi vào tay kẻ thù, đúng không?
Khi tôi lẩm bẩm như vậy, Hầu tước bên kia màn hình chỉ có thể xoa trán, mở miệng với vẻ như đang đau đầu.
[Vấn đề này… Tôi nghĩ cần đưa ra bàn lại ở Hội nghị Hoàng gia. Sự thật thì ngài Nam tước đã giải cứu các nhà thám hiểm từ Khu 7. Chúng tôi cần phải thảo luận xem công lao nhiều hơn hay lỗi lầm nặng hơn.]
Nếu dịch nôm na, nghĩa là họ cần thời gian để điều tra kỹ xem những gì tôi nói có đúng không.
Mà điều tra thì cũng thế thôi, lời khai các nhân chứng đưa ra chắc chắn cũng y hệt.
[Vậy nên, xin hãy yên phận, đừng gây thêm chuyện cho đến khi mọi việc sáng tỏ.]
Câu chốt nghe chẳng giống lời lẽ của một quý tộc, mà thành ra giống như lời khẩn cầu các chân thành hơn…
“Được rồi. Tôi sẽ yên phận, ngài không cần phải lo lắng.”
[…Tôi đã nghe được điều mình muốn, nhưng chẳng hiểu sao lại thấy càng bất an hơn.]
“Hầu tước, có lẽ là do ngài quá hẹp hòi đó.”
[…?]
Ồ, có phải tôi nên nói ra điều đó với giọng điệu an ủi, đồng cảm không nhỉ? Nhưng vì đó chẳng phải sở trường của tôi, nên tôi chuyển chủ đề sang việc khác.
“À phải rồi! Thế còn những nhà thám hiểm cùng các gia thần của tôi ngoài quảng trường thì sao? Định để họ cứ tiếp tục sống rải rác ngoài đó à?”
[Dù có bất tiện thì họ cũng phải chịu đựng thêm chút nữa. Mọi chuyện sẽ lắng xuống trong vài ngày.]
“Mất vài ngày sao….”
Nghe giọng ông ta, tôi có cảm giác ông thực sự tin rằng sự việc này sẽ sớm kết thúc.
Tất nhiên, tôi không hề nghĩ rằng ông ta đang chơi lá mặt lá trái với tôi. Với tư cách là nhân vật số hai của Hoàng gia, lời của một người như vậy chắc chắn không phải là lời nói suông.
“Được rồi. Thế thì chúng tôi quay về chờ tin.”
Cuộc trò chuyện trong ngày kết thúc như thế, rồi thời gian trôi đi khi chúng tôi quay lại quảng trường, sống tạm ngoài trời cùng mọi người khác.
“Nghe tin gì chưa? Hình như do áp lực từ quân đội Hoàng gia nên Noark đã thả hầu hết con tin rồi!”
Ngày thứ nhất.
“Lực lượng Noark chiếm đóng Quận 7 và Quận 13 đang bị quân Hoàng gia đẩy lùi!”
Ngày thứ hai.
“Quận 13 đã được tái chiếm hoàn toàn!”
Ngày thứ ba.
“Đám chuột đất đã bị đánh bật khỏi Quận 7 và đang tháo chạy về hướng Bifron!”
“Waaaaaa!”
Ngày thứ tư…
Từng ngày trôi qua, tin tức về tình hình giao tranh căng thẳng đều được cập nhật. Nhưng từ phía Biffron lại chẳng hề vang lên tiếng nổ nào.
Cho đến…
ĐÙNGGGGG~!
Ngày thứ năm.
“Cái gì! Kia là…!”
Tất cả chúng tôi lập tức nhận ra.
Bất kể kế hoạch của Gia đình Hoàng gia là gì—
“Ma pháp trận hộ thành của Bifron đã chuyển sang màu đen…!”
Rõ ràng đã có điều gì đó không đúng.
*****
Pháo đài cuối cùng, Raphdonia.
Thành phố này sở hữu một ma pháp trận hộ thành khổng lồ, di sản của Đại hiền giả, bao trùm khắp cả thành phố.
Bởi vì “Chất độc của Phù Thủy” chỉ là lời dối trá nên từng có lúc tôi nghi ngờ liệu Ma Pháp Trận Hộ Thành có thực sự tồn tại hay không…
‘Quả nhiên là thật.’
Mũi tên Erwin bắn đi không lâu trước đó đã chứng minh rằng kết giới bảo hộ quả thực tồn tại.
Dù mắt thường không nhìn thấy, lớp kết giới trong suốt ấy vẫn bao bọc vững chắc, tách biệt thành phố với thế giới bên ngoài những bức tường thành kiên cố.
‘Thật lòng mà nói, thứ này không giống với kết giới bảo vệ nữa mà giống như kết giới giam cầm thì đúng hơn.’
Dù sao thì…
Đó không phải điều quan trọng nhất.
“Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Có ai biết đó là gì không?”
“Có phải do chất độc của phù thủy không?”
Theo từng đợt chấn động truyền lên từ lòng đất, kết giới hộ thành bao phủ Bifron bỗng biến thành màu đen.
Cảm giác giống hệt như có một nhóm người ngoài hành tinh giáng xuống, úp một chiếc vòm khổng lồ bao trọn khu vực để nhốt tất cả mọi thứ bên trong vậy.
Tất nhiên, khả năng đây vốn là kế hoạch của Hoàng gia cũng không phải là không có.
Nhưng…
“Động thái của Hoàng gia không bình thường.”
Không hiểu sao, nhìn tình hình thì tôi lại không nghĩ như thế.
“Chờ một lát. Tôi sẽ tìm hiểu việc này.”
Cảm thấy có điều bất thường, tôi yêu cầu một cuộc gặp riêng với Hầu tước. Nhưng lời thỉnh cầu của tôi bị từ chối liên tục, mãi cho đến tận vài ngày sau tôi mới liên lạc được.
“Trông ngài gầy đi nhiều quá.”
Qua ảnh chiếu ma pháp, vị Hầu tước sau bao ngày bận rộn hiện rõ dáng vẻ hốc hác, gầy sụt đi mấy cân.
“Có vẻ tình hình không thuận lợi?”
[…Chi tiết thì tôi không thể nói cho anh, vì là bí mật quân sự. Nhưng tóm lại chính là như vậy.]
“Thôi nào, một chút thôi cũng được. Vì sao Bifron lại thành ra như thế.”
[…Khi mọi chuyện được sắp xếp xong, anh sẽ nghe được tin. Dù sao thì anh cũng là quý tộc của Raphdonia. Nhưng tôi có thể đảm bảo một điều: lực lượng của Noark nhất định sẽ không thể tràn ra từ nơi đó.]
“Thế thì tốt quá…”
Nói thật, tôi đang phát điên vì tò mò, nhưng dẫu có gặng hỏi nữa chắc ông ta cũng chẳng hé nửa lời, nên tôi đành bỏ qua.
“Vậy chúng tôi thì sao? Chúng tôi có phải tiếp tục ở lại đây không?”
[Không cần. Ngay cả Quận 4 cũng sẽ trở lại bình thường từ ngày mai.]
“Có nghĩa là chúng tôi được tự do rồi?”
[Đúng vậy. Quận 7 cũng đã mở, sẽ không có vấn đề gì khi đến đó.]
“Thế còn các gia thần tôi đưa từ Bifron về? Có vấn đề gì không?”
[À, việc đó chúng tôi cũng đã bàn bạc kỹ… Cuối cùng chúng tôi quyết định sẽ không truy cứu, miễn là họ vẫn giữ thân phận gia thần của anh.]
“Vậy nếu tôi chấm dứt quan hệ gia thần thì sao?”
[Thì họ sẽ bị xử tử. Dù sao bây giờ cũng không thể nào trả họ lại Bifron được nữa.]
Bị xử tử nếu không còn là gia thần.
Một biện pháp cực đoan, nhưng sự chấp thuận này dễ dàng đến mức tôi khó có thể tin rằng đó là quyết định của hoàng gia bảo thủ.
Tất nhiên, không phải là họ không có tính toán của riêng mình .
[À, và vì họ cũng ở trong thành nên từ nay phải nộp thuế.]
Hmm… Mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy .
“Bọn họ phải trả bao nhiêu thuế?”
[Ngang với những công dân bình thường. Trẻ vị thành niên yhif được miễn.]
Ít ra nghe cũng còn chút tin vui.
Nếu không tính đến điều kiện đi kèm sau đó.
[À, nhưng cư dân Bifron tuyệt đối không được phép làm bất cứ nghề nào cần huấn luyện quân sự. Đừng hiểu nhầm, kể cả công việc thám hiểm cũng nằm trong số đó.]
Nói trắng ra, họ đã đoạn tuyệt hẳn đường biến một vài nhân tài thành nhà thám hiểm và gánh vác định mức thuế thay cho số đông.
[Với tư cách một người đã làm Thủ tướng lâu năm, tôi có thể cho anh một lời khuyên chứ?]
“Xin mời.”
[Giảm bớt số lượng của họ đi. Càng ít càng tốt.]
“…”
[Một đám người vô dụng như vậy thì có giá trị gì chứ?]
Quả nhiên là một lời khuyên đúng chất Thủ tướng.
Bản thân thành phố này vốn đã coi kẻ không đóng được thuế là rác rưởi. Với một Hầu tước quản lý tài chính quốc gia, cư dân Bifron chỉ như gánh nặng mà thôi.
Nhưng…
“Cảm ơn lời khuyên. Tôi sẽ nghe bằng tai này rồi để lọt sang tai kia.”
Tín điều của Barbarian là không quan tâm đến mấy lời vô nghĩa ấy.
[…]
Sau vài lời qua lại nữa, Hầu tước cáo bận rồi ngắt liên lạc và cuộc trò chuyện trong ngày cũng kết thúc.
Chúng tôi trở về quảng trường, cùng cư dân Quận 7 và cư dân Bifron vừa sống lang thang ngoài đường tiến vào Quận 7 hoang tàn.
‘…Cuối cùng lại quay về nơi này thế này.’
Người dân Quận 7 từng chạy sang Bifron, rồi lại làm kẻ tị nạn ở Quận 4, nay lại quay về.
‘Tâm trạng của họ không được tốt lắm.’
Cũng dễ hiểu thôi, tin tức quân đội Hoàng gia đã quét sạch Quận 7 không phải chỉ là một câu ẩn dụ. Tình cảnh ở Quận 7 giờ còn bi thảm hơn cả khi chúng tôi vừa trở về.
Những tòa nhà đổ nát dọc con đường chính vẫn còn loang lổ máu và dấu vết giao tranh.
Những doanh trại từng có lính đồn trú thì bị bỏ hoang, đồ đạc vứt ngổn ngang chưa dọn…
“Ôi trời ơi! Cửa tiệm của tôi… Cửa tiệm của tôi…!!!”
“Mẹ ơi! Mẹ ơi!”
“Mẹ ở đây! Con vẫn an toàn!!!”
Người dân Khu 7, nay được giải phóng, trở về tìm lại người thân, mái nhà cũ.
“Vậy thì tôi xin cáo từ.”
“Tôi cũng muốn nhìn xem nhà của mình có còn ổn không…”
“Đa tạ ân cứu giúp của Ngài. Ân nghĩa này tôi sẽ ghi nhớ đến ngày nhắm mắt, thưa Nam tước!”
Khi đặt chân tới Quận 7, những nhà thám hiểm tập trung xung quanh tôi tự nhiên tản đi, chỉ còn lại đồng đội tôi cùng 8.712 cư dân Biffron.
“…Yandel, giờ anh định đi đâu?”
“Tôi sẽ đến Thánh Địa.”
“Phải rồi… Tôi cũng nghĩ anh nên kiểm tra nơi đó.”
Amelia nói với vẻ đồng cảm, nhưng lý do thực sự lại khác so với những gì cô ấy nghĩ.
Tôi thì đúng là có lo cho Thánh Địa thật, nhưng…
‘Trước hết phải tìm chỗ ngủ cái đã.’
Nếu không còn cách, ở tạm trong đống đổ nát của Quận 7 cũng được, nhưng Thánh Địa thì vẫn tốt hơn.
Ấy vậy mà…
“Ông Bjorn!!!!”
Vừa tới Thánh Địa, tôi lập tức hối hận vì quyết định này.
“Anh giờ mới chịu về sao!!!”
“…Đã lâu không gặp. Shabin Emur. Cô vẫn khỏe chứ? Khoan đã, hãy buông—”
“Tôi không buông ra đâu! Anh đã đi biệt tích mấy tháng nay rồi!! Không! Dù chết tôi cũng không buông!!!”
Shabin, nữ quan phụ trách hành chính của bộ tộc chúng tôi, dường như đã chịu áp lực quá lớn vì vừa phải lo toàn bộ việc nhà một mình suốt mấy tháng, vừa bị kẹt trong Thánh Địa khi Noark tràn tới.
Nhưng…
“Tôi nghĩ cô nên thả anh ấy ra trước, rồi sau đó chúng ta mới có thể có một cuộc trò chuyện đàng hoàng.”
“…Hả? À… vâng…”
Giọng điệu cứng rắn, lạnh lùng của Amelia khiến Shabin tỉnh táo lại đôi chút, miễn cưỡng buông tay.
Cảnh tượng này chẳng khác gì một trận boss đang trong trạng thái “máu đỏ”. Theo kinh nghiệm, lúc này tôi phải nhanh tay tung ra đòn “kết liễu”.
“Tôi xin lỗi Shavin. Quả thật tôi không nghĩ sẽ về muộn thế này.”
“…Tôi hiểu tình hình. Nhưng tôi đã lo lắng lắm.”
“Xin lỗi vì đã khiến cô phải lo—”
Bầu không khí vừa dần trở nên ấm áp, Shabin bỗng cắt ngang, hỏi thẳng.
“Nhưng… những người phía sau ngài là ai?”
Ánh mắt cô ấy bất chợt để ý đến 8.712 người dân đang đứng ngượng nghịu phía sau tôi.
Tình huống thật sự ngượng ngùng.
“À… ừm…”
Tôi nên giải thích sao đây?
À, đổi đề tài trước đã.
“Thế tình hình Thánh Địa ra sao rồi? Nơi này đã thay đổi khá nhiều kể từ lần cuối tôi đến đây…”
“Khi ông Bjorn đi vắng, một phần tư kế hoạch phát triển Thánh Địa đã hoàn thành. Nhờ vậy, chúng ta có thêm tài chính.”
“Ồ, thật đáng mừng khi có thêm nguồn lực.”
Dọc theo con đường đã lát đá, những ngôi nhà ngay ngắn đã mọc lên thêm.
“Vậy họ là ai?”
“Họ là cư dân của Bifron. Vài ngày trước, họ đã trở thành gia thần của gia đình Yandel chúng ta.”
“Tất cả bọn họ…?”
Câu hỏi của Shabin như thể muốn nói: “Anh nói nhảm gì vậy?” khiến tôi buộc phải hạ giọng.
“…Là do hoàn cảnh đặc biệt cả.”
“….”
Cảm nhận được sự bất an, Shabin im lặng một thoáng rồi hỏi khẽ.
“Vậy anh đưa họ đến Thánh Địa làm gì?”
“Vì tôi không thể nghĩ ra chỗ nào khác. Tôi định để họ ở tạm nơi này một thời gian.”
“…Ra vậy.”
Cô ấy gật đầu với ánh mắt đã mất hồn, rồi lại hỏi.
“Thế đất ở đâu cho họ sống? Thức ăn, quần áo? Ngân sách thì sao?”
À phải rồi…
Trường hợp này thì Bộ trưởng Tài chính sẽ xử lý.
À mà nếu nói theo cách khác thì…
“Chuyện đó thì hãy tìm Tổng thư ký hành chính thanh toán đi.”
“…Tổng thư ký hành chính?”
Shabin Emur nghiêng đầu, vẻ mặt ngơ ngác vì chưa từng nghe thấy trong bộ tộc có tồn tại một chức vụ như thế.
Và…
Bụp.
Tôi vỗ vai cô ấy, giọng dõng dạc:
“Đúng vậy, Tổng thư ký hành chính.”
Chúc mừng, cô vừa được thăng chức.