Chương 640: Những người đại diện

Ngài Rồng, tộc trưởng của tộc Long Nhân. Gia chủ của gia tộc Karlstein đứng đầu tộc Red Cat, đại diện của tộc Thú nhân,. Ngoại trừ hai người này thì tất cả những người còn lại đều là lần đầu gặp gỡ, nhưng cũng chẳng khó để nhận ra họ mà không cần giới thiệu. "Haha, cuối cùng cũng có dịp gặp mặt. Ta đã nghe nhiều về anh qua Titania rồi! Ta thậm chí còn thiếu nợ anh một ân tình nữa, đúng không?" ⒦yhuyenⓒom "Ân tình? Không, chính tôi mới là người nợ Akuraba." "Haha! Trái ngược với lời đồn, anh đúng là một người bạn khiêm nhường!" Đó là tộc trưởng của tộc Người Lùn, Dumoka Malaku Izor.
⒦yhuyenⓒomÀ, ‘Dumoka’ có nghĩa là ‘chiếc búa phán quyết’ trong cổ ngữ, đồng thời cũng là một danh hiệu dành riêng cho tộc trưởng tộc Người Lùn.
⒦yhuyenⓒom‘Dù sao thì lão già này cũng không xuất thân từ một nhà thám hiểm.’ Đây là một điểm đặc biệt của Malaku Izor. Trong số các tộc trưởng có mặt, hầu hết đều có quá khứ là nhà thám hiểm, chỉ riêng mình ông ta là người duy nhất bước lên vị trí này nhờ vào danh vọng. ‘Dù nói là danh tiếng, nhưng nói chính xác hơn thì phải nói là năng khiếu bẩm sinh về mặt chính trị.’ Ở thế giới này, những kẻ tỏ ra thân thiện tuyệt đối không thể bị xem thường. Một sinh vật trông có vẻ vô hại trong thế giới tàn khốc này chỉ có hai trường hợp: hoặc nó mạnh đến mức không cần dùng vẻ ngoài dữ tợn để dọa lui kẻ thù, hoặc nó đang dùng chính vẻ ngoài đó để đi săn.
⒦yhuyenⓒom Khác hẳn với gã Fairy khó ưa kia. "Yandel Bjorn, con trai của Yandel, hội nghị đã bị trì hoãn nhiều lần vì sự vắng mặt của cậu." "Thế thì sao?" "Ta muốn nghe lý do cho sự chậm trễ hôm nay." "À cái đó hả? Tôi tới quá sớm, nên đi ăn một bữa ở ngoài, cho nên cuối cùng lại đến trễ." "… Ăn một bữa?" "Sao? Các Fairy không ăn sáng à?" Thủ lĩnh tộc Fairy im bặt, có vẻ đã bị phòng cách nói chuyện kiểu Barbarian của tôi làm cho nghẹn lời,… cứ gọi anh ta bằng danh hiệu ‘Ragsian’ của anh ta đi cho dễ nhớ. ‘Nhắc mới nhớ, tại sao chủng tộc nào cũng có một cái tên gọi riêng cho tộc trưởng thật kêu, chỉ có người Barbarian chúng tôi là không nhỉ? Tại sao tất cả các Barbarian chỉ dùng mỗi danh xưng ‘tù trưởng’?" Tôi bất chợt thắc mắc, nhưng cảm thấy phiền phức quá nên cũng thôi không nghĩ nữa. …Mỉa mai thay, có lẽ đây là chính là lý do chúng tôi không có cách gọi riêng ‘… À, ra là vì lười nên họ mới vẫn cứ gọi tôi là tù trưởng.’ Ừ thì đổi làm gì? Tù trưởng là đủ rồi. Đơn giản và trực tiếp nhất. "Đứa trẻ đó…" Ngay lúc tôi tưởng rằng cuộc đấu khẩu đã kết thúc, vị đại diện tộc Fairy cao lớn tuấn tú lại lên tiếng. "Đứa trẻ đó vẫn khỏe chứ…?" "… Ông đang nói đến Erwin à?" "Chứ còn ai khác nữa?" Hửm? Sao ánh mắt thì hiền hòa mà giọng điệu lại sắc như dao thế? "Đừng lo về Erwin. Cô ấy vẫn sống rất tốt trong Thánh địa của chúng tôi." Tôi cho rằng mình nên trả lời nghiêm túc, vì ông ta là bậc trưởng bối trong gia tộc của Erwin. Nhưng rồi sao thế này? "Cùng với những người phụ nữ kia?" "Những người phụ nữ kia…?" — tôi ngơ ngác hỏi lại, và chỉ nhận thêm những lời khó hiểu. "Đứa trẻ đó rất đặc biệt, ngay cả đối với những người trong tộc của chúng ta. Kể cả khi con bé không phải là hậu duệ thuần huyết thì ai cũng quý trọng và yêu thương nó." "…Thế thì sao?" "Nếu một ngày nào đó có giọt nước mắt rơi trên má con bé, cậu cũng nên chuẩn bị tinh thần đi là vừa." Một lời đe doạ rất trực tiếp, như thể ông ta chẳng ngại tái diễn lại cuộc chiến Fairy-Barbarian trong quá khứ. Tất nhiên, tôi cũng chẳng tức giận gì. Đó chỉ là những gì một người thân sẽ nói, vì vậy tôi sẽ không ngu ngốc mà xung đột chỉ vì những lời tâm quan đến Erwin. "Chuyện đó sẽ không xảy ra đây, ông cứ yên tâm." "… Vậy thì tốt. Ta mong được hợp tác với cậu." Chỉ lúc đó tôi mới nhận ra rằng sự lạnh nhạt của ông ta dành cho tôi không phải vì tôi là Barbarian, mà là vì Erwin. ‘Nếu ông ta ghét Barbarian, ông ta thậm chí sẽ chẳng thốt ra một lời nào.’ Sau khi kết thúc một vòng trò chuyện, tôi đưa mắt sang xác nhận người cuối cùng. Đó là đại diện của Nhân Loại. "Nhân tiện thì…" Từ nãy đến giờ tôi vẫn băn khoăn, không biết rốt cuộc đại diện Nhân Loại là ai. Vậy nên, tôi thẳng thừng hỏi theo cách của một Barbarian. "Ông là ai?" Một câu hỏi bất lịch sự đến khó tin, nhất là trong một buổi họp mặt. Nhưng vị đại diện Nhân Loại chỉ cười nhạt và đáp một cách thản nhiên. "Tôi là Tử tước Maxiland. May mắn thay, tôi đã nhận được vinh dự đại diện cho Nhân Loại trong hội nghị này." Tôi đã từng nghe đến Tử tước Maxiland. Hắn ta thuộc phe quan lại, một quý tộc không có chút địa vị nào nếu không có Hầu trước Tercerion, Thủ tướng đương nhiệm chống lưng. "À, thì ra vậy. Vì là lần đầu gặp mặt nên xin thứ lỗi vì tôi đã không nhận ra." "Tôi từng gặp anh một lần trong lễ thăng chức…" "Lúc đó tôi mải lo chuyện khác." "Tôi hiểu, không sao cả." Khi nghe rõ địa vị của hắn, tôi cũng hiểu tại sao từ nãy mọi người đều phớt lờ vị đại diện này của Nhân Loại. ‘Ý đồ đã quá rõ.’ Nhân Loại đã cử một kẻ địa vị thấp đến, để bày tỏ lập trường: bọn ta không có ý định can thiệp vào cuộc họp này, chỉ đến nghe và rời đi. Bản thân Tử tước cũng biết rõ điều đó, nên hắn cũng chỉ ngồi giữ chỗ mà thôi. "Giờ thì mọi người đã có mặt đầy đủ, chúng ta bắt đầu hội nghị chứ?" Thế là hội nghị sáu chủng tộc đầu tiên của tôi chính thức bắt đầu. Thật lòng mà nói, hội nghị này khác xa so với tưởng tượng của tôi. Tôi cứ nghĩ rằng nơi đây sẽ bàn những vấn đề trọng đại, đưa ra quyết định về vận mệnh thế giới, hay tiết lộ bí mật của mê cung. Nhưng không, chẳng có gì như thế. Dù mới là mở màn, song hội nghị bộ tộc mà tôi chứng kiến chỉ đơn thuần là nơi để ai nấy trút bức xúc và đấu khẩu bằng những lời lẽ bóng bẩy. Ví dụ như thế này. "Ta nghe nói tộc Người lùn đang mua đất ở Gnome Tree. Chẳng lẽ các người cũng định dấn thân vào nông nghiệp?" "Sao? Muốn mua đất thì phải cần tộc Fairy cho phép à?" "Thế thì bộ tộc Fairy và Thú Nhân giờ đây cũng có thể tự mình mở cài xưởng rèn lớn rồi sao?" À, nhân tiện thì, giữa những tranh cãi vặt vãnh ấy, người Barbarian chúng tôi bị gạt hẳn ra ngoài. Bởi vì chúng tôi không có lãnh thổ trong thành phố. Không có lãnh thổ thì cũng chẳng có lý do gì để tranh chấp… "Ha… Yên tâm đi. Ta không hề có ý xâm chiếm lãnh thổ các ngươi. Ta chỉ mua đất để mở rộng lò rèn sang Gnome Tree mà thôi." Phần lớn những hiểu lầm như thế này thì giải quyết bằng dăm ba câu là xong, nhưng cũng có những việc chẳng thể bỏ qua. "Chẳng phải Thú nhân mới là những kẻ đã vượt quá giới hạn sao?" "Nói vậy là sao?" "Ồ! Ta nghe đồn các ngươi đã chứa chấp tên phản bội của gia tộc Blackbeard. Chẳng lẽ ta nghe nhầm sao?" "…" Nghe ngọn ngành thì ra một nghệ nhân người lùn, kẻ từng phạm tội và bị trục xuất, đã được Thú nhân dung nạp. "Ta hiểu cảm giác của ông, Dumoka, nhưng những vấn đề riêng của một cá nhân thì ta đâu có quyền xen vào. Người đó đã từng có ân với với bộ tộc Black Bear, vậy nên họ chỉ muốn trả lại ân tình thôi." "Haha, ý ngươi là các ngươi không mưu đồ lấy kỹ nghệ của Người Lùn mà chỉ rộng lòng cưu mang một linh hồn lạc lối thôi ư?" Đây hẳn là định nghĩa của câu ‘lời nói có dao’. "Thôi đủ rồi. Mau trục xuất tên khốn đó đi." Ánh mắt dữ tợn của tộc trưởng Người Lùn quả thật rất ấn tượng, nhưng Karlstein vẫn chẳng mảy may nao núng. "Nếu ta không làm thế thì sao?" "Vậy thì chúng ta sẽ phải tìm cách đáp trả." "…" Một cuộc tranh chấp mà không ai chịu lùi bước. Trong trường hợp này, những đại diện không có liên quan sẽ có trách nhiệm phải đứng ra điều đình. "Gác lại chuyện đánh cắp kỹ thuật, xét về mặt đạo đức thì việc chứa chấp kẻ bị lưu đày từ bộ tộc khác cũng không đúng. Ta ủng hộ Dumoka." "Ta cũng đồng ý." Kết quả bỏ phiếu, tên Người Lùn bị lưu đày ấy lại một lần nữa bị trục xuất khỏi tộc Thú Nhân. À, nhân tiện thì tôi bỏ phiếu trắng. Dù sao hắn là tội nhân của tộc Người Lùn, mắc mớ gì tôi phải bận tâm? ‘Họ chỉ nói loanh quanh mấy chuyện riêng của nhau, thật nhàm chán.’ Hội nghị kéo dài, thời gian trôi qua càng lúc càng buồn tẻ. Trong khi tôi đang chống cằm lim dim thì bất ngờ câu chuyện chuyển sang tôi. "Nhân tiện, tù trưởng, anh thì sao?" "… Hửm?" "Ta nghe nói dạo này anh quan tâm nhiều đến công nghệ xây dựng. Nhân dịp gặp mặt, tại sao anh không kể cho chúng tôi nghe đôi chút về thành quả của tộc Barbarian?" À… lão già này đang muốn dò xét tôi đây mà. "Nếu là chuyện đó, ta cũng có chút hứng thú." Ngài Rồng dường như cũng thật lòng cảm thấy tò mò. "Nghe nói thánh địa của các anh đã thay đổi rất nhiều?" "Ừ, nó đã thay đổi kha khá. Chúng tôi cũng đâu thể cứ sống mãi kiểu hoang dã như vậy được?” "Nếu đã nghĩ thế, sao các anh không đổi luôn cả cách nói chuyện đi?" "Đó là truyền thống của chúng tôi." Đã thoải mái thì cần gì đổi? Đây là một nét văn hóa rất thoải mái, nơi mà các Barbarian có thể tùy ý trước mặt tất cả mọi người, chỉ trừ nhà vua. Dù sao thì, vì mọi người đã tỏ vẻ quan tâm nên tôi cũng đại khái kể về những thay đổi sau công cuộc kiến thiết ở thánh địa, và ngài Rồng nhìn tôi đầy thán phục. "Khó mà có thể hình dung được chỉ thông qua lời nói. Nhưng để đạt được thành tựu như thế trong một thời gian ngắn chắc chắn sẽ không dễ dàng…" "Thời gian ngắn…? Lần cuối ngài đến Thánh địa của người Barbarian là bao giờ?" "… Chắc khoảng 20 năm trước." Cảm quan thời gian của tộc Yongin đúng là hoàn toàn khác với chúng tôi. Tôi thầm ngạc nhiên, chuẩn bị kết thúc câu chuyện về thánh địa thì ông ấy lại nói tiếp. "Haha, thật đáng mừng khi người Barbarian đã học được kỹ thuật xây dựng. Tôi còn nghe đồn các anh định tham gia buổi đấu thầu của Gia đình Hoàng gia… Chuyện này có thật không?" "Vẫn chưa thể chắc chắn." "Ra vậy." Nghe lời tộc trưởng Người Lùn, tôi chỉ cười trừ. Chuyện đấu thầu này mới nổi lên vài hôm trước trong buổi họp của Melbes thôi mà giờ đã được mang đến bàn luận ở đây rồi. Không rõ là mạng lưới tin tức của họ quá tốt, hay trong chúng tôi có kẻ buột miệng. ‘Thông tin bị lọt ra dễ dàng thật, chẳng bất ngờ chút nào.’ Việc những quý tộc của một chủng tộc có mối quan hệ mật thiết với tộc trưởng của chủng tộc đó là điều dễ hiểu. Mấy lời nói ở đó sớm muộn cũng truyền đến tai các tộc trưởng. Chỉ là lần này những gì bị tuồn ra hơi ngoài dự đoán của tôi. "Nhân tiện… ta nghe nói hình như cậu sắp cưới vợ?" — Ngài Rồng hỏi tôi như thể chuyện thường ngày. Tôi khẽ giật mình, đảo mắt xung quanh, và ngạc nhiên thay, dường như không chỉ Ngài Rồng mà tất cả những người ở đây đều biết cả rồi. "À, ý anh là chuyện đó. Ta cũng nghe nói đến việc Hội trưởng của Melbes đang thúc ép anh ta kết hôn." "Well… cũng không còn sớm nữa. Đáng lẽ đến giờ anh ta cũng nên có ít nhất ba đứa con rồi." … Cái gì? Sao ai ai cũng biết thế này? Tôi không nghĩ đến ông già Hội trưởng ấy lại mang thứ này đi rêu rao khắp nơi. "Đúng là một đám người đáng sợ…" Trong thoáng chốc, tôi thấy sống lưng lạnh toát, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản. Đó là một trong những điều tôi đã học được khi mang chiếc mặt nạ của kẻ săn mồi. Giả vờ mạnh mẽ còn hơn là để lộ điểm yếu. Đúng, chắc chắn là như vậy… "Nếu cậu chưa có đối tượng thích hợp, thì cậu thấy thế nào về con gái ta?" Lời nói tiếp theo của Ngài Rồng suýt khiến tôi đánh rơi cả vẻ mặt bình thản. Thú thật, nếu đang uống nước, có lẽ tôi đã phun hết ra ngoài. "… Con gái ông?" "Ồ, ta chưa nói là con cả hay út à?" Ơ… Tôi cũng đâu có định hỏi điều đó. "Ừm, thật ra thì với tôi, nếu là anh thì đứa nào cũng ổn—" "Sao lại ‘ổn’?" Đột nhiên, đại diện tộc Fairy cau mày quát lên, còn Ngài Rồng thì vội vã chống chế. "À, hiểu lầm thôi. Tôi nhắc đến việc này chỉ vì thật sự quý mến chàng trai này, không hề có ý đồ chính trị gì để liên minh giữa hai bộ tộc—" "Không phải chuyện đó." "… Hửm?" "Chẳng lẽ Ancient Dragon đã quên mất lời Bjorn Yandel hứa khi nãy?" "… Lời hứa? Có sao?" "Ta đã yêu cầu cậu ta đừng để đứa trẻ kia phải rơi lệ, và cậu ấy đã đồng ý. Còn bảo ta đừng lo." "Ờ… ta có nhớ chuyện đó, nhưng chuyện đó thì liên quan gì ở đây?" Ngài Rồng nghiêng đầu, thật sự không hiểu. Và đúng lúc đó… "Phải chăng mọi người đang hiểu lầm điều gì đó?" Một người thứ ba bỗng chen vào. "Con gái ta vốn đã có mối quan hệ thân thiết với anh ta rồi." Đó là cha của Misha. "Quả thật… trước kia cũng từng có tin đồn như thế." "… Chuyện này là thật sao?" Cả thủ lĩnh tộc Fairy lẫn Ngài Rồng đều đồng loạt nhìn tôi mà hỏi, khiến tôi chỉ có thể đặt ly nước đang cầm trên tay lại xuống bàn. “...” Không hiểu sao, tôi có cảm giác mình sẽ bị mặc nghẹn chỉ với việc uống nước.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị