“Hãy kết hôn và nhanh chóng có người thừa kế.”
Khoảnh khắc tôi nghe thấy điều kiện đó, sự bình thản của tôi hoàn toàn sụp đổ.
Thế nhưng, nghĩ kỹ lại thì đó là một điều kiện hợp lý từ góc nhìn của lão Hội trưởng.
“Những gì Nam tước Yandel đã đạt được suốt những năm qua là điều không một anh hùng nào có thể sánh được. Điều đó là thứ ta, cũng như bất kỳ ai, đều không thể phủ nhận. Nhưng mà…”
Lão Hội trưởng ngừng lại một lúc rồi nói tiếp.
ḳyhuyenⓒom“Cũng chẳng có gì lạ nếu tất cả những điều ấy biến mất bất kỳ lúc nào.”
Nhà Yandel vẫn chưa có người thừa kế.
Nói một cách đơn giản, ngay khi tôi chết thì lãnh địa Nam tước của tôi sẽ rơi vào suy tàn.
Đó là một sự thật mà chính tôi cũng không thể phủ nhận.
Bởi lẽ tôi chẳng có con cái, cũng chẳng có bất kỳ thân thích nào.
“Nếu Nam tước sụp đổ vào lúc này, gia tộc Yandel sẽ biến mất ngay lập tức. Phần lớn tài sản mà Nam tước đang nắm giữ sẽ bị thu hồi vào quốc khố và danh vọng mà anh tích trữ cũng sẽ tan biến vào hư không.”
ḳyhuyenⓒom
Đối với lão Hội trưởng, người đang có ý định ủng hộ tôi một cách nghiêm túc, thì đây rõ ràng là nỗi lo lắng lớn nhất.
ḳyhuyenⓒomCó thể gọi đó là sự quản lý rủi ro tối thiểu chăng?
Khoảnh khắc tôi gục ngã, mọi kế hoạch chắc chắn sẽ tan thành mây khói. Nhưng nếu ít nhất còn duy trì được tước vị Nam tước Yandel, mọi thứ mà tôi có, bao gồm cả ghế ngồi ở Hội nghị Hoàng gia vẫn sẽ được giữ lại…
“… Nếu tôi nói rằng mình không có ý định kết hôn ngay lúc này thì sao?”
“Vậy thì đáng tiếc, đề nghị này buộc phải gác lại. Nếu ngay cả điều kiện này cũng không thể đáp ứng, thì thật bất khả thi để tôi thuyết phục các gia tộc khác.”
Tôi chỉ hỏi để thử giới hạn của ông ta, nhưng phản ứng nhận lại lại mạnh mẽ hơn tôi tưởng.
Điều này chẳng giống chút nào với trò kéo co hay mặc cả.
“Tuy nhiên, gia tộc Welbeart của chúng tôi vẫn sẽ ủng hộ Nam tước. Nhưng… như tôi đã nói trước đó, để nhận được sự hậu thuẫn toàn diện từ toàn bộ Melbes thì sẽ cần thêm khá nhiều thời gian.”
“… Tôi hiểu.”
Cần thời gian để suy nghĩ, tôi chỉ gật đầu mơ hồ. Lão Hội trưởng lại dịu giọng trấn an:
ḳyhuyenⓒom
“Cũng xin nhấn mạnh rằng, người thừa kế không nhất thiết phải là một Barbarian. Xét theo đặc thù của Melbes, sẽ tốt hơn nếu đứa trẻ không phải là nhân loại… nhưng tôi không có ý định áp đặt điều đó. Điều quan trọng chỉ là tránh việc toàn bộ lãnh địa Nam tước rơi vào tay Hoàng gia.”
Diễn giải một cách đơn giản, nghĩa là người phối ngẫu tôi chọn không nhất thiết phải là Barbarian.
“À, tất nhiên, tốt nhất vẫn là cưới một người phụ nữ thuộc cùng chủng tộc với anh. Đứa con đầu lòng phải thừa hưởng huyết mạch chính thống thì mới giảm được nguy cơ tranh chấp thừa kế khi có nhiều người con.”
Có lẽ vì đã sống trong thế giới quý tộc cho đến khi mái tóc bạc trắng, những kế hoạch của ông ấy rất toàn diện và khiến cho tôi cảm thấy ông ta thực sự quan tâm đến chuyện này.
Nhưng mà…
“… Chuyện đó tôi sẽ tự mình giải quyết.”
“Tôi có thể hiểu rằng anh đã sẵn sàng chấp nhận đề nghị này chứ?”
“Tôi sẽ suy nghĩ về chuyện đó.”
Một kiểu trả lời rất vòng vo.
Một Barbarian khôn ngoan luôn biết cách chừa đường lui cho mình.
“Ra vậy.”
Thế nhưng lão Hội trưởng lại tỏ ra hài lòng chỉ với điều đó, rồi mỉm cười tiếp lời:
“Nếu anh chưa có người trong lòng, thì cháu gái của gia tộc tôi cũng có thể—.”
Lão già này lấy đâu ra ý tưởng ấy vậy chứ?
“Không.”
“Nếu thú nhân không hợp, tôi có thể tìm cho anh một người phụ nữ từ gia tộc khác…”
“Tôi nói là không.”
Tôi thở dài, cảm thấy hết sức ngao ngán, trong khi ánh mắt của lão Hội trưởng lại trở nên đầy ẩn ý.
Nó không phải là thất vọng vì một câu trả lời trái với mong đợi, mà là một ánh nhìn khác hẳn.
“Anh có nhân tuyển cho riêng mình rồi, đúng không? Một người mà anh nghĩ ngay đến sau khi nghe lời đề nghị này.”
Lão Hội trưởng gật gù, nở nụ cười hiền hậu.
“Thế là đủ cho hôm nay rồi.”
…
Quả nhiên, kinh nghiệm sống là thứ không thể xem thường.
*****
Sau khi cuộc thảo luận về hôn nhân kết thúc, cánh cửa phòng mở ra và một người hầu mang trà vào.
Chúng tôi nhâm nhi trà rồi chuyển sang chuyện khác.
“Nam tước, anh đã nhìn thấy chuyện gì xảy ra với dinh thự của gia tộc Yandel ở Quận 7 chưa?”
“…Tôi đã đến đó rồi.”
Nhớ lại cảnh tượng đó vẫn rùng mình.
Mái nhà được điêu khắc tinh xảo, rõ ràng là sắp hoàn thành, nay đã bị phá hủy hoàn toàn
Với tình hình hiện tại, ngày chuyển nhà chắc sẽ lại bị kéo dài thêm rồi…
‘Khi nào dinh thự Yandel của tôi mới xong đây?’
Ngày mà tôi mong đợi lại trở nên xa vời, nhưng tôi quyết định suy nghĩ tích cực. Nếu mọi thứ hoàn tất theo thiết kế ban đầu thì với tình trạng hiện nay dinh thự đó chắc chắn sẽ rất chật chội.
“Nếu mọi chuyện đã thế này, tại sao anh không mua luôn những miếng đất lân cận luôn nhỉ? Dù sao gia tộc của anh cũng vừa có thêm gần 9000 thành viên mới.”
“Việc đó đúng là cần thiết. Nhưng dựa vào cách nói của ông, có phải đây chính là phần ‘cung cấp trợ giúp trong việc mua đất đai’ nếu tôi đồng ý với lời đề nghị của ông?”
“Haha, đọc ý nghĩ của Nam tước Yandel không hề dễ dàng chút nào. Nhưng dù sao cung cấp cho anh những gì anh cần cũng là thứ giúp tôi tăng giá trị thẻ đánh bạc của mình lên.”
“Lần sau cứ hỏi thẳng tôi. Như vậy cả hai bên sẽ đỡ phiền phức.”
“Ồ, vậy thì anh muốn bao nhiêu đất? Trong tình hình này có lẽ ta có thể mua được chúng với giá rất phải chăng.”
Rồi chúng tôi ngồi trao đổi, chỉnh sửa mấy chi tiết nhỏ như đang tán gẫu.
Và…
“Sau khi anh đã cân nhắc xong mọi thứ, hãy báo ngay cho tôi biết. Có rất nhiều thứ phải chuẩn bị cho một đám cưới linh đình.”
Kết thúc buổi gặp riêng với lão Hội trưởng, tôi lên xe ngựa và nhìn ra cửa sổ một cách thất thần trên đường trở về Thánh địa.
“Hôn nhân…”
Đó là chuyện mà tôi chưa từng nghĩ nhiều tới.
Không, nói chính xác thì tôi đã nghĩ về nó vài lần nhưng kết luận cuối cùng luôn là đó không phải thứ phù hợp với tôi.
Dĩ nhiên có lần tôi đã thực sự suy nghĩ về nó… nhưng cuối cùng chẳng đi đến đâu.
‘Thở dài…’
Đầu tôi lộn xộn.
Không có cảm giác áp lực, nhưng vì lý do gì đó tôi cứ thở dài liên tục, cảm giác như đang đứng trước một ngọn núi lớn mà rồi một ngày nào đó tôi phải trèo lên.
Hôn nhân, hôn nhân, hôn nhân.
Hai chữ mà lão Hội trưởng bất ngờ để lại cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.
Cạch.
Dù xe run rẩy.
“Tù trưởng đã trở về! Tù trưởng đã trở về!”
Thứ chào đón tôi khi trở về là tiếng reo mừng của các chiến binh khi thấy thủ lĩnh của họ đã quay về Thánh địa…
“Những cư dân Bifron đã ổn định và chưa có biến cố lớn. Nhưng thật phí khi để nguồn nhân lực nhàn rỗi thế, vậy nên tôi định huy động họ hỗ trợ làm việc vặt trong Thánh địa kế từ ngày mai. Được chứ?”
…Báo cáo hành chính từ thư ký.
Và…
“Hehe, Mister, anh thử món này đi.” (Erwin)
“Cảm ơn.”
“… Thế nào? Hôm nay em vắt nhiều chanh hơn bình thường, hợp khẩu vị của anh không?” (Misha)
“Rất ngon.”
“Biểu cảm của anh không ổn. Có chuyện gì không hay xảy ra ở đó sao?” (Amelia)
“Không có chuyện gì.”
Dù đang ăn cùng đồng sự, tôi không tài nào tập trung vì hai chữ đó cứ ghim trong cổ họng như một mảnh gai xương cá.
“Kết hôn…”
Tôi phải làm sao đây?
Đó có phải một quyết định đúng đắn không?
Tôi chưa bao giờ có ý định kết hôn chỉ vì mục đích chính trị, nhưng ý nghĩ đó vẫn cứ xuất hiện.
“…!!”
“…?!!”
“…??”
Nếu tôi không có ý trở về Trái Đất.
Nếu tôi định tiếp tục sống ở thế giới này.
Rồi tôi chẳng phải sẽ phải lấy vợ một ngày nào đó sao?
‘Tôi sẽ có những đứa trẻ đáng yêu của riêng mình. Sống hạnh phúc mãi mãi bên nhau—.’
“Ừm, có lẽ cũng không tệ.”
Thế rồi tôi vô thức nói ra câu đó thành tiếng.
Bất chợt tôi nhận ra một im lặng bất thường bao trùm cả căn phòng.
“…….”
“…….”
“…….”
Không phải ai cũng nhìn về phía tôi.
Một vài người cứng đờ, còn vài người thì rơi cả thìa.
“…Híc!”
Có người đã nghẹn và phát ra tiếng nấc cụt.
“Khục…?”
Thậm chí có cả người đang chăm chỉ nhai nuốt thì bị câu nói bất ngờ làm mắc nghẹn.
Và trong khoảnh khắc kỳ lạ đó…
“Bjorn Yandel.”
“Hả?”
“… Lúc nãy anh vừa nói gì?”
Dòng thời gian như vừa bị đóng băng lại tiếp tục trôi.
“Kết-kết hôn? Anh vừa nói là mình muốn kết hôn sao?”
Những ánh nhìn hướng về phía tôi tràn đầy sự nghi vấn.
“T-tôi chỉ nói việc đó có lẽ sẽ không tệ thôi mà!”
Nhận ra mình lỡ miệng, tôi bối rối vô cùng.
May mắn thay, vào lúc đó, người bạn đáng tin cậy, Auyen, lên tiếng giải vây.
“Đúng thật cũng là lúc để thuyền trưởng tìm bạn đời rồi. Thực tế là nhiều người trong thành phố còn thắc mắc vì sao anh ấy vẫn chưa làm thế.”
“Nhưng—”
“Nhưng?”
“Sao đột nhiên ngài lại nhắc đến chuyện này? Ngài đã có người trong lòng rồi sao?”
Câu hỏi thẳng như mũi giáo khiến quanh bàn ăn phát ra vài tiếng nuốt nước bọt.
Cũng phải thôi.
Dù vận mệnh thế giới này có ra sao, hiện giờ chúng tôi cũng đã bị buộc chung lên một chiếc thuyền.
‘Vậy tốt nhất là tôi nên thành thật.’
Tôi đặt thìa xuống bàn.
Hít một hơi, tôi kể về đề nghị tôi vừa nghe ở Melbes.
Thực lòng cũng chẳng nhiều để nói.
“‘Sau khi tôi kết hôn, tôi phải đảm bảo mình sẽ có người thừa kế. Khi đó, toàn bộ lực lượng của Melbes sẽ ủng hộ gia tộc Yandel. Và người phối ngẫu không nhất thiết phải là Barbarian.’”
Đó chỉ là một đề nghị có thể tóm gọn trong vài dòng, nhưng phản ứng của các đồng đội của tôi thì sẽ cần đến một trang giấy để miêu tả.
“À… vậy có nghĩa là…?”
“… Ông già đó chỉ đang hồ đồ thôi.”
“Thế rồi sao? Anh sẽ làm gì, Mister? Nếu anh cần một người cho vị trí bạn đời thì—”
“Ôi! Con của Bjorn ư! Chắc hẳn nó sẽ sở hữu một tài năng phi thường! Tôi sẽ nuôi dạy cháu thành một chiến binh vĩ đại!”
“Ainar, ý cô là gì?”
“Đúng vậy. Tôi không thể bỏ qua chuyện này được. Ainar, ý cô là gì khi nói sẽ nuôi dạy con của Bjorn.”
“Hả? Có gì không ổn sao? Con của Bjorn cũng như con của tôi thôi mà.”
“Không, ý tôi là…!”
“Đủ rồi! Hình như cô ấy không có ý đó!”
‘Thở dài…’
Tình hình rối như tơ vò.
Nhưng điều bất ngờ là nó được xoa dịu bởi một nguồn không ngờ tới.
Chính xác hơn thì không hẳn là được xoa diệu, chỉ là tạm thời lắng lại.
“Vậy… nghĩa là anh đã chấp nhận đề nghị đó sao…?”
Khi Amelia trực tiếp hỏi, cả phòng im bặt.
“…….”
“…….”
“…….”
Kể cả một người dẫn chương trình chuyên nghiệp vốn quen nói trước đám đông cũng sẽ khó mở lời dưới một áp lực thế này.
Tôi mỉm cười một cách cay đắng rồi trả lời thật lòng:
“Tạm thời, tôi đã nói rằng mình sẽ suy nghĩ về chuyện đó.”
“… Chỉ suy nghĩ thôi sao?”
“Ừ, chỉ suy nghĩ thôi.”
“… Tại sao? Vì sao anh lại phải suy nghĩ về chuyện đó?”
Đó quả là một câu hỏi kỳ lạ.
Người Barbarian cũng đâu thể sinh sản vô tính đâu.
“Ừ thì…”
“Ừ thì?”
“Dù tôi có muốn kết hôn thì người kia cũng cần đồng ý chứ?!”
Lời nó đó lại phủ một sự im lặng lạ lùng lên bàn ăn.
Một, hai, ba giây— im lặng kéo dài.
“Vậy… nghĩa là ngài định đi xin ý kiến của người đó sao—?”
“Hả…?”
“Có thể tôi hiểu sai! Nhưng những gì ngài nói nãy giờ… nghe như thể ngài đã có ai đó trong lòng rồi—.”
Khi câu hỏi của Auyen chạm vào thâm tân tôi, tôi bật dậy đột ngột.
Điều đó là lẽ thường tình. Cuộc sống của một chiến binh đã dạy tôi như vậy.
Một chiến binh khôn ngoan phải tự chọn chiến trường của mình.
Vì vậy…
“Tôi ăn no rồi. Tôi cảm thấy buồn ngủ!”
“… Hả?”
“Tôi lên giường đây!!”
Tôi lao thẳng về phòng nghỉ như một người Barbarian thực thụ.
Sau khi khoá cửa xong, tôi nằm xuống giường và quấn chặt cơ thể mình trong chăn, cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút.
Có chút xấu hổ vì màn tháo chạy trong hoảng loạn trước đồng đội, nhưng tôi không còn cách nào khác.
Một chiến binh phải học cách vượt qua mọi thử thách.
Dù tính cách thành thật là một đức tính tốt của Barbarian, nhưng là một người đến từ dị giới mang theo tư tưởng hiện đại, làm sao tôi có thể nói ra những gì mình nghĩ trong lòng chứ?
[Anh có nhân tuyển cho riêng mình rồi, đúng không? Một người mà anh nghĩ ngay đến sau khi nghe lời đề nghị này.]
Ừ, đó là điều tôi thà chết cũng không tiết lộ cho ai biết.
‘Bình tĩnh đi, Hansoo…’
…Sau khi nghe lời đề nghị đó, không chỉ có một người hiện lên trong đầu tôi.